Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 30: ** Dương Phong quay lại báo thù

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:26:18 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 30: DƯƠNG PHONG QUAY LẠI BÁO THÙ**

Nắng sớm ở Vân Hải Thành vốn dĩ mang theo hơi thở thanh tân của biển cả, nhưng sáng nay, bầu không khí lại đặc quánh một vẻ tiêu sát lạnh lẽo.

Tại tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần vừa mới ngáp một cái dài thượt, gãi gãi mái tóc rối bù như ổ quạ. Anh mặc chiếc áo thun trắng in hình con mèo thần tài đang vẫy tay, quần đùi hoa sặc sỡ, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng – “chiến hài” huyền thoại do hệ thống ban tặng.

“Thanh Loan, sáng nay ăn gì? Mì tôm bò hầm hay là xúc xích ăn liền?” Diệp Trần uể oải tựa lưng vào chiếc ghế tựa bập bênh, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy.

Thanh Loan đang tỉ mỉ lau chùi từng ngăn kệ gỗ. Đôi tay ngọc ngà của vị cựu Thánh nữ lúc này chuyển động vô cùng nhịp nhàng, mỗi một động tác đều mang theo một loại tiết tấu kỳ lạ. Nếu có cao thủ ở đây chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra, nàng đang vận dụng “Lạc Diệp Kiếm Pháp” thượng thừa chỉ để… phủi bụi cho mấy chai dầu gió Thiên Thảo.

Nghe chủ nhân hỏi, Thanh Loan dừng tay, hơi khom người, vẻ mặt cung kính nhưng ánh mắt không giấu được sự sùng bái: “Thưa chủ thượng, hôm qua ngài nói về ‘đại đạo đơn giản nhất chính là sự tinh khiết’, nên hôm nay thuộc hạ nghĩ chúng ta nên dùng bánh quy Oreo và sữa tươi Vinamilk. Ngài thấy sao ạ?”

Diệp Trần khẽ gật đầu, bụng bảo dạ: *“Con bé này cái gì cũng tốt, mỗi tội cái gì cũng thích nâng quan điểm lên tầm đại đạo.”*

Đúng lúc anh định vươn vai đứng dậy đi rửa mặt thì một luồng uy áp khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.

“Ầm!”

Tiếng nổ vang rền khiến cả dải đất ngoại ô Vân Hải Thành rung chuyển. Mây đen vốn đang yên bình bỗng chốc tụ lại, cuồn cuộn như sóng thần. Từ trong đám mây, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ xẻ dọc hư không, hạ xuống ngay trước cửa tiệm tạp hóa, cách đúng ranh giới mười mét mà Diệp Trần đã vạch ra.

Sỏi đá bay mù mịt, một vệt nứt sâu hoắm kéo dài trên mặt đất.

“Diệp Trần! Tên tiểu tử hạ đẳng, cút ra đây cho bản thiếu chủ!”

Giọng nói kiêu ngạo lồng lộng vang lên, mang theo linh lực chấn động đến mức những tu sĩ cấp thấp ở cách đó dặm đường cũng cảm thấy lồng ngực tê rần.

Diệp Trần khẽ nheo mắt qua chiếc kính râm vừa mới đeo lên. Kẻ đứng phía trước chính là “người quen cũ” – Dương Phong.

Hôm nay, thiếu chủ của Dương gia không còn vẻ thảm hại như lần bị ăn kem que rồi đóng băng cả kinh mạch nữa. Hắn mặc bộ gấm bào dát vàng bát quái, tay cầm ngọc phiến, gương mặt vặn vẹo vì thù hận xen lẫn vẻ đắc chí.

Tuy nhiên, điều khiến cả vùng không gian này trở nên ngột ngạt không phải là Dương Phong, mà là vị lão giả đứng cạnh hắn.

Lão giả nọ tóc trắng như tuyết, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây già nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như hố đen, ẩn chứa những tia sáng lôi điện thỉnh thoảng lóe lên. Lão đứng đó, tay chắp sau lưng, không hề thi triển pháp thuật nhưng không gian xung quanh lão cứ liên tục sụp đổ rồi lại tự chữa lành.

Đây là Hóa Thần kỳ!

Tại một nơi linh khí loãng như Đông Nhất Lục, một vị Hóa Thần kỳ đủ để quét ngang cả một quốc gia, là tồn tại gần như thần minh trong mắt chúng sinh.

“Chủ thượng, là Dương Thiên Ba – Hộ đạo giả của Dương gia, tu vi Hóa Thần sơ kỳ.” Thanh Loan lướt đến bên cạnh Diệp Trần, ánh mắt thoáng hiện vẻ nghiêm trọng. Nàng có thể cảm nhận được luồng khí tức đó đang khóa chặt lấy ngôi tiệm nhỏ này.

Diệp Trần xỏ dép lê lẹt bẹt bước ra bậu cửa, tay vẫn cầm lon nước Sting đỏ vừa mới mở, bọt khí nổ lụp bụp “xì” một tiếng. Anh đưa lên miệng nhấp một ngụm, ợ ra một cái đầy sảng khoái rồi mới nhướng mày nhìn về phía đối diện:

“Ồ, ra là Dương đại thiếu gia. Sao thế? Kem que lần trước vị chưa đủ phê à? Hay lại muốn tới mua thêm bao cao su về thổi bong bóng?”

Dương Phong mặt đỏ gay, nghiến răng ken két: “Diệp Trần! Ngươi đừng có mạnh mồm. Lần trước ta sơ ý trúng phải tà thuật của ngươi. Hôm nay có Tam trưởng lão nhà ta ở đây, dù ngươi có nghìn kế vạn sách cũng đừng hòng sống sót khỏi ngày hôm nay!”

Hắn quay sang lão giả, cúi đầu cung kính: “Tam trưởng lão, chính là hắn! Kẻ này nắm giữ yêu pháp kỳ lạ, dám làm nhục Dương gia ta, lại còn sở hữu những ‘dị bảo’ không rõ nguồn gốc. Chỉ cần bắt được hắn, Dương gia ta chắc chắn sẽ xưng bá cả Cửu Tiêu Linh Giới!”

Dương Thiên Ba không nhìn Dương Phong, mà đôi mắt già nua của lão đang gắt gao nhìn chằm chằm vào tiệm tạp hóa. Lão là cao thủ Hóa Thần, linh cảm của lão vô cùng nhạy bén.

Kỳ quái. Thật sự quá kỳ quái.

Trong mắt lão, ngôi tiệm này không hề có linh khí dao động, nhìn qua chỉ là một gian hàng của phàm nhân. Thế nhưng, tại sao lão lại không nhìn thấu được những vật phẩm bên trong? Thậm chí, cái người thanh niên mặc đồ kỳ quái, đi đôi dép rách nát kia lại cho lão một cảm giác… hư vô.

Cứ như thể anh ta đứng đó, nhưng lại không thuộc về thế giới này.

“Vị đạo hữu này.” Dương Thiên Ba mở lời, giọng nói âm trầm như tiếng chuông đồng cũ kỹ, “Dương gia ta vốn không muốn kết oán. Nhưng ngươi đã phế đi kinh mạch của thiếu chủ ta, lại còn chiếm giữ nhiều dị bảo không minh bạch. Nếu ngươi chịu giao ra toàn bộ hàng hóa trong tiệm và đi theo lão phu về Dương gia chịu tội, lão phu có thể giữ cho ngươi toàn thây.”

Diệp Trần nghe xong, ngoáy ngoáy lỗ tai, nhìn sang Thanh Loan: “Hắn đang nói cái gì đấy? Ta có nghe nhầm không? Lão già này đòi bao trọn gói cái tiệm này á? Có đủ linh thạch không mà đòi ra oai?”

Thanh Loan lạnh lùng liếc nhìn Dương Thiên Ba, giọng nói băng sương: “Kẻ ngu xuẩn thường tự cao. Các người dám mạo phạm tới nơi ở của cao nhân, chính là tự tìm đường chết.”

“Láo xược!” Dương Phong gầm lên, “Một con tiện tỳ mà cũng dám dạy đời! Tam trưởng lão, xin hãy ra tay!”

Dương Thiên Ba thở dài một tiếng, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo: “Đã vậy, lão phu đành phải đắc tội.”

Lão đưa tay lên, nhẹ nhàng ấn xuống hư không một cái.

“Hóa Thần Chi Chưởng – Trấn Áp Vạn Tượng!”

Lập tức, linh khí trong vòng mười dặm điên cuồng rút cạn. Một bàn tay khổng lồ làm bằng ánh sáng hoàng kim từ tầng mây giáng xuống. Áp lực nặng nề khiến toàn bộ rừng cây xung quanh bị ép phẳng lỳ thành bột vụn. Những tu sĩ ở thành Vân Hải nhìn thấy cảnh tượng này đều run rẩy quỳ sụp xuống, kinh hãi kêu lên: “Hóa Thần giáng thế! Ngày tàn của tiệm tạp hóa đến rồi!”

Tuy nhiên, ngay khi bàn tay khổng lồ nọ tiến sát tới mái hiên của tiệm tạp hóa, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra.

Trong tai Diệp Trần vang lên tiếng máy móc quen thuộc:

*[Ting! Phát hiện có tấn công vũ lực không thuộc hệ thống trong phạm vi tuyệt đối. Kích hoạt chế độ phòng ngự tự động.]*

Bàn tay hoàng kim đầy uy thế kia, khi vừa chạm vào ranh giới của mái hiên, bỗng dưng như một bong bóng xà phòng gặp nắng, nháy mắt tan rã thành những đốm sáng nhỏ li ti. Không hề có một tiếng nổ, không có một gợn sóng linh lực dư thừa, cứ thế mà biến mất tăm hơi.

Dương Thiên Ba biến sắc, đôi mắt già nua co rút lại: “Cái gì? Không gian thôn phệ? Hay là quy tắc triệt tiêu?”

Dương Phong cũng trợn tròn mắt, nụ cười trên mặt cứng đờ: “Không thể nào! Đó là đòn toàn lực của Hóa Thần kỳ!”

Diệp Trần vẫn đứng đó, vạt áo thậm chí còn không hề lay động. Anh đặt lon Sting xuống bàn gỗ, khuôn mặt lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

“Đánh xong chưa? Đánh xong rồi thì tới lượt ta nhé.”

Diệp Trần quay vào trong quầy, lục lọi một hồi rồi lấy ra một món đồ bằng nhựa dài khoảng ba mươi centimet, đầu tròn có lưới sắt, trông như một chiếc vợt tennis thu nhỏ. Phía dưới tay cầm có một nút bấm màu đỏ.

“Thứ này là đồ mới về, gọi là ‘Lôi Đình Thần Khí – Phiên bản sạc điện 220V’.” Diệp Trần bấm nút thử một cái, một tiếng “Tạch tạch!” giòn tan vang lên, kèm theo những tia lửa điện xanh lè nhỏ xíu.

Thanh Loan đứng cạnh đó run rẩy tâm linh. Trong mắt nàng, khoảnh khắc Diệp Trần cầm cái vợt nọ lên, nàng nhìn thấy cả một biển lôi đình diệt thế đang cuồn cuộn bên trong. “Đúng rồi! Đây chắc chắn là chí bảo lôi hệ dùng để hành hình thần linh thượng cổ!”

Dương Thiên Ba cảm thấy một cơn lạnh sống lưng sởn gai ốc. Lão không nói hai lời, lập tức thi triển độn thuật định rút lui: “Phong nhi, đi mau! Chỗ này có quái thai!”

“Muốn đi? Cửa tiệm của ta là chợ à? Thích đến thì đến thích đi thì đi?” Diệp Trần lầm bầm, tay cầm cái vợt muỗi huơ đại về phía trước.

“Cút về đây cho ta!”

Diệp Trần chẳng cần vận linh lực, chỉ là nhẹ nhàng vung tay một cái.

Nhưng trong mắt của Dương Thiên Ba, cái vung tay kia chính là khai thiên lập địa! Một dải lôi quang mỏng manh như sợi tóc phóng ra từ chiếc vợt nhựa. Tốc độ của nó vượt qua mọi quy tắc không gian, nhanh hơn cả ý nghĩ của lão.

“Đùng!”

Lôi quang chạm vào lớp phòng hộ bằng pháp bảo cực phẩm của Dương Thiên Ba, bẻ gãy nó dễ dàng như bẻ một cành củi khô. Vị lão tổ Hóa Thần kỳ vừa mới bay lên được mười trượng liền bị dòng điện chạy dọc khắp toàn thân.

“A a a a a!”

Dương Thiên Ba rú lên một tiếng thê thảm, tóc trắng dựng đứng hết lên, mặt mũi đen thui như đít nồi, khói trắng bốc lên nghi ngút từ đỉnh đầu. Cả người lão cứng đơ, từ trên không trung rơi tự do xuống đất giống như một con chim bị bắn trúng cánh.

“Bịch!”

Dương lão tổ nằm sõng xoài dưới đất, thân thể co giật từng hồi, miệng sủi bọt trắng, đôi mắt trợn ngược chỉ thấy lòng trắng.

Dương Phong đứng cạnh đó, sợ đến mức đái cả ra quần. Chỗ nhạy cảm của hắn ướt đẫm, đôi chân run rẩy không đứng vững nổi, quỳ sụp xuống bùn đất.

“Hóa… Hóa Thần… Tam trưởng lão bị một cái vợt bằng nhựa đánh gục?”

Niềm tin của Dương Phong hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhìn cái vật bằng nhựa đầy màu sắc trên tay Diệp Trần như nhìn thấy thứ vũ khí kinh khủng nhất thế gian. Hắn điên cuồng dập đầu, giọng nói méo mó:

“Tiền bối tha mạng! Diệp đại gia tha mạng! Là ta có mắt không tròng! Là ta ngu xuẩn nghe lời kẻ xấu xúi giục!”

Diệp Trần bước chậm rãi tới ranh giới mười mét, cúi xuống nhìn hai kẻ đang nằm la liệt kia.

“Các người làm hỏng cái đường của ta, lại còn dọa khách hàng của ta sợ chạy mất dép. Khoản tổn thất này, các người tính sao?”

Dương Phong run cầm cập, vội vàng tháo nhẫn trữ vật ra bằng đôi tay run rẩy: “Đền… đền bù! Tất cả linh thạch của ta đều ở đây! Pháp bảo, đan dược, ngài lấy hết đi!”

Dương Thiên Ba lúc này mới tỉnh táo lại một chút, nghe thấy tiếng rên rỉ của mình mà xấu hổ muốn đập đầu vào tường. Lão run rẩy bò dậy, cúi gập người đến sát mặt đất, không dám ngước lên: “Tiền bối thực lực thông thiên, lão hủ mù lòa mạo phạm. Xin tiền bối cho một con đường sống, Dương gia nguyện ý đền bù mọi giá.”

Diệp Trần liếc nhìn nhẫn trữ vật, tặc lưỡi: “Mấy cái viên đá xanh xanh này chẳng được bao nhiêu tiền hệ thống cả. Nhưng mà… ta thấy sức vóc của hai người cũng được.”

Diệp Trần chỉ tay ra phía sau tiệm, nơi có một đống gỗ lớn chất cao như núi, vốn là do Ma Tôn hôm qua chẻ vẫn chưa hết.

“Ngươi, lão già, ra sau kia chẻ củi cho ta. Mỗi ngày chẻ đủ một nghìn khúc củi mới được nghỉ. Dùng cái Ma công hay Hóa Thần công gì của ngươi đó mà nhóm bếp lò cho Thanh Loan.”

Dương Thiên Ba sững sờ: “Hả? Lão hủ là Hóa Thần kỳ…”

Diệp Trần trừng mắt: “Hóa Thần kỳ thì không phải lao động à? Hay muốn ta cho thêm vài tạch lôi điện nữa?”

Dương Thiên Ba rùng mình, vội vàng gật đầu: “Chẻ! Lão hủ chẻ ngay!”

“Còn ngươi, Dương Phong thiếu chủ.” Diệp Trần nhếch môi cười, nụ cười khiến Dương Phong lạnh gáy, “Tiệm của ta thiếu một cái ‘biển quảng cáo sống’. Ngươi mặc bộ đồ này đi vòng quanh Vân Hải Thành, miệng hô: ‘Tiệm Tạp Hóa Bình An, hàng thật giá rẻ, không mua là hèn’. Hô liên tục ba ngày cho ta.”

Dương Phong mặt xám ngoét. Làm vậy khác nào bắt hắn tự sát về mặt danh tiếng? Nhưng nhìn cái vợt muỗi trên tay Diệp Trần đang “tạch tạch” phát ra lửa điện, hắn lập tức gào lên:

“Tiệm Tạp Hóa Bình An, hàng thật giá rẻ, không mua là hèn! Ngay bây giờ ta đi hô ngay!”

Nói đoạn, hắn lồm cồm bò dậy, vừa chạy vừa hô vang trời, hướng thẳng về thành phố.

Thanh Loan đứng nhìn cảnh này, khóe miệng không kìm được khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Nàng chợt nhận ra, đi theo vị chủ nhân này không chỉ là để học hỏi đạo vận, mà còn được chứng kiến những màn hài kịch thú vị nhất Tiên giới.

Diệp Trần vươn vai, gáp thêm một cái rõ to. Anh quay vào trong tiệm, cất cái vợt muỗi lên kệ hàng “Hàng trưng bày không bán”, rồi lấy một gói xúc xích bò, vừa bóc vỏ vừa lẩm bẩm:

“Hóa với chả Thần, làm loạn cả giấc ngủ ngon của người ta. Tiểu Hắc, dậy đi, có xúc xích rồi này!”

Con chó đen nhỏ nằm trong xó tiệm lúc này mới lười biếng mở một con mắt, nhìn xác con kiến bị kẹt trên lưới cái vợt muỗi nãy giờ, rồi vẫy vẫy cái đuôi, hớn hở chạy lại liếm gót chân Diệp Trần.

Bên ngoài, tiếng hô “Không mua là hèn” của Dương Phong vang xa vạn trượng, khiến những tu sĩ đang lén lút quan sát đều phải trợn mắt há mồm.

Hôm đó, danh tiếng của Tiệm Tạp Hóa Bình An không chỉ là nơi bán những đồ vật kỳ lạ, mà chính thức trở thành “Vùng Đất Cấm” của toàn bộ cao thủ Đông Nhất Lục.

Và tại một mật thất sâu thẳm ở Trung Đô, một vị lão quái vật đang nhắm mắt tu hành bỗng chợt mở bừng mắt ra, nhìn về hướng Đông Bắc, lầm bầm: “Lôi đình quy tắc thuần khiết nhất xuất hiện? Chẳng lẽ là viễn cổ linh bảo xuất thế?”

Cơn sóng ngầm lớn hơn, dường như đang chuẩn bị ập đến tiệm tạp hóa nhỏ của Diệp Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8