Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 31: ** Hóa Thần kỳ thì cũng phải xếp hàng
**CHƯƠNG 31: HÓA THẦN KỲ THÌ CŨNG PHẢI XẾP HÀNG**
Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Vân Hải Thành lười biếng xuyên qua những lớp mây mù linh khí loãng mảnh, rớt xuống hiên nhà của Tiệm Tạp Hóa Bình An.
Tiếng "cộp, cộp" đều đặn vang lên sau vườn. Đó là tiếng Cửu U Ma Tôn – kẻ từng khiến cả Ma giới rung chuyển, tay chân của vô số vong hồn – nay đang vận dụng toàn bộ Ma nguyên tinh thuần vào cái rìu rỉ sét để bổ những thanh củi khô cứng. Lão mồ hôi nhễ nhại, hàm răng nghiến chặt. Cách đó không xa là chiếc lò lò than đang đỏ rực, nước trong ấm đun bằng đồng đang reo lên "reo rắc".
Ma Tôn thầm than trong lòng: *“Đường đường là Ma Tôn đại nhân, vậy mà sáng sớm phải nhóm bếp pha trà, chẻ củi trả nợ cửa. Thiên lý ở đâu? Đạo pháp ở đâu?”*
Nhưng lão vừa nhìn về phía cái ghế tựa đang kẽo kẹt ở cửa tiệm, nơi một thanh niên đang trùm chiếc chăn mỏng ngủ nướng, lập tức cổ họng khô khốc, cái rìu trong tay lại bổ xuống hăng hái hơn. Lão không quên cái bình xịt muỗi kia, cái thứ mà lão gọi là “Vạn Độc Hư Vô Tán”, chỉ cần xịt một phát là đại não tê liệt, ma công tan chảy.
Thanh Loan trong bộ y phục xanh nhạt giản dị nhưng khí chất thanh tao thoát tục, đang cầm chiếc chổi lông gà cẩn thận lau chùi từng bao thuốc lá trên kệ. Nàng nhìn Diệp Trần đang ngủ say, trong mắt hiện lên vẻ sùng bái không hề che giấu.
"Chủ nhân ngay cả tư thế ngủ cũng ẩn chứa 'Thiên Nhân Hợp Nhất', quả nhiên là đại năng lánh đời," nàng lẩm bẩm.
Bên ngoài tiệm, dòng người đã bắt đầu rục rịch. Cảnh tượng này vốn đã trở nên quen thuộc với cư dân Vân Hải Thành nửa tháng nay. Tu sĩ từ khắp nơi, từ Luyện Khí kỳ rách rưới cho đến những tông chủ Kim Đan kỳ oai phong, tất cả đều đang đứng xếp hàng một cách… ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Đúng lúc này, bầu trời phương Bắc bỗng nhiên biến đổi.
Một vệt thần quang màu đỏ rực xé toạc tầng mây, đi kèm với tiếng gầm thét của sấm sét. Một luồng uy áp nồng đậm như thực thể tràn xuống, khiến những tu sĩ yếu ớt trong hàng lập tức mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn quỳ rạp xuống đất.
"Áp chế cấp độ Hóa Thần! Có đại lão Hóa Thần kỳ tới!" Trần Huyền Tử đang ngồi xổm ở góc tường húp nốt chút nước súp mì tôm Hảo Hảo còn sót lại, vừa nghe thấy động tĩnh liền giật bắn mình, suýt chút nữa làm đổ cả bát bảo bối.
Lão nheo mắt nhìn lên. Chỉ thấy một lão già mặc đạo bào thêu rồng lửa, râu tóc dựng ngược, đứng trên một đám mây đỏ rực rỡ, uy phong lẫm liệt hạ xuống ngay trước cửa tiệm.
Đây chính là Xích Tiêu Chân Nhân, một trong những lão tổ lừng danh của phái Hỏa Vân ở Trung Đô. Lão ta nghe tin đồn về một nơi có thể giúp đột phá bình cảnh, có linh dịch tăng 200% sức mạnh (nước Sting), nên đã không quản ngại xa xôi ngàn dặm dùng bí pháp phi hành tới đây.
Xích Tiêu Chân Nhân đáp xuống, ánh mắt khinh miệt quét qua đám đông đang xếp hàng, hừ lạnh một tiếng:
"Một lũ giun dế, cái gì mà quy tắc của tiệm? Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, quy tắc chỉ là đống rác rưởi!"
Nói đoạn, lão hiên ngang sải bước, định đạp thẳng qua những người đang xếp hàng để vào trong.
"Dừng bước!"
Thanh Loan cầm chiếc chổi lông gà, thân hình chắn ngang cửa tiệm. Khuôn mặt lạnh lùng của nàng không chút gợn sóng trước uy áp Hóa Thần: "Tiệm Tạp Hóa Bình An có quy tắc: Muốn mua đồ, phải xếp hàng. Người lạ hay quen, tu vi cao thấp, đều không ngoại lệ."
Xích Tiêu Chân Nhân sững lại một giây, sau đó cười lên ha hả, tiếng cười chấn động cả phố khiến mấy tấm kính cửa sổ nhà dân gần đó vỡ vụn:
"Nực cười! Một tiểu nha đầu Trúc Cơ kỳ, lại dám bảo lão tổ Hóa Thần xếp hàng? Ngươi có biết chữ 'chết' viết như thế nào không?"
Lão phất tay một cái, một luồng hỏa diễm nóng bỏng mang theo quy tắc phá hủy bắn về phía Thanh Loan. Năng lượng này đủ để san bằng một ngọn núi nhỏ trong chớp mắt.
"Bốp!"
Một âm thanh khô khốc vang lên, nhưng không phải tiếng nổ của hỏa diễm, mà là tiếng… vỗ nhẹ.
Luồng hỏa diễm hung hãn của Hóa Thần lão tổ khi vừa chạm vào ngưỡng cửa gỗ của tiệm tạp hóa bỗng nhiên… biến mất. Đúng thế, biến mất một cách triệt để, ngay cả một chút khói cũng không để lại.
Xích Tiêu Chân Nhân biến sắc: "Hả? Trận pháp gì đây?"
Lúc này, trên chiếc ghế tựa, thanh niên đang trùm chăn rốt cuộc cũng có động tĩnh. Diệp Trần khẽ nhíu mày, tay đưa lên dụi mắt, lầu bầu với giọng điệu vô cùng khó chịu:
"Ai thế? Sáng sớm ngày ra đã cầm pháo hoa đốt trước cửa nhà người ta? Có để ai ngủ không hả?"
Anh chậm rãi ngồi dậy, đầu tóc có chút rối bời. Áo thun trắng lấm tấm bụi, quần lửng xộc xệch, và dưới chân… là một đôi dép lê tổ ong màu trắng đã hơi ngả vàng, phong thái "đỉnh cao" của một thanh niên thất nghiệp không lẫn đi đâu được.
"Ngươi là chủ tiệm này?" Xích Tiêu Chân Nhân nhìn Diệp Trần, không cảm nhận được chút linh lực nào trên người đối phương, lòng càng thêm khinh thường. Lão cho rằng nơi này chắc chắn có một tòa viễn cổ trận pháp cực mạnh bảo vệ mà thôi.
"Là ta." Diệp Trần ngáp dài, lười biếng chỉ tay về phía cuối hàng dài dằng dặc, "Ngứa tay muốn mua đồ thì xuống cuối hàng kia mà đứng. Đừng làm phiền ta đón khách."
"To gan!" Xích Tiêu Chân Nhân tức đến đỏ mặt tía tai. Ở Trung Đô, lão đi tới đâu mà chẳng có người quỳ lạy tung hô? Nay tới cái xó xỉnh này lại bị một tên phàm nhân sai bảo?
"Lão phu hôm nay không chỉ muốn mua đồ, mà còn muốn mang cả cái tiệm này về Trung Đô! Trận pháp cỏn con này, nhìn lão phu phá đây!"
Xích Tiêu Chân Nhân gầm lên, bàn tay hóa thành một trảo đỏ rực, thi triển "Hỏa Vân Đại Thủ Ấn", quy tắc hỏa hệ cuồn cuộn đổ xuống, bao phủ toàn bộ tiệm tạp hóa.
Đám đông tu sĩ đứng xa kinh hãi dạt ra, ai cũng nghĩ hôm nay Tiệm Bình An chắc chắn gặp họa lớn.
Nhưng Diệp Trần chỉ thở dài một tiếng. Anh cúi xuống, tháo chiếc dép tổ ong bên chân phải ra. Động tác thong thả vô cùng, giống như một ông chú đang chuẩn bị đập một con ruồi phiền phức.
"Cái loại người như ông… không tát cho một phát thì chắc không biết thế nào là 'văn minh xếp hàng'."
Dứt lời, Diệp Trần vung nhẹ tay.
Hành động này trong mắt mọi người thì chậm chạp, nhưng trong mắt Xích Tiêu Chân Nhân, lão bỗng nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi kinh hoàng tột độ tràn ngập linh hồn. Toàn bộ quy tắc hỏa hệ lão dày công tu luyện hàng nghìn năm bỗng chốc đông cứng. Lão muốn cử động, muốn lùi lại, nhưng không gian xung quanh như bị đóng băng, gắt gao khóa chặt lão tại chỗ.
*Vụt!*
Chiếc dép tổ ong màu trắng xé rách hư không, lướt qua cái Thủ Ấn khổng lồ kia dễ dàng như dao cắt qua bơ. Cái Thủ Ấn nát bấy ngay lập tức.
Và rồi…
"CHÁT!!!"
Một tiếng tát giòn tan, vang vọng khắp Vân Hải Thành.
Thân hình vĩ đại của vị Hóa Thần lão tổ bỗng nhiên xoay mòng mòng như một con cù trên không trung. Lão bay một vòng cung cực đẹp, vượt qua khỏi mái nhà tiệm tạp hóa, vượt qua luôn cả dòng người đang xếp hàng, và cuối cùng rơi cái rầm xuống… bãi bùn lầy cách đó năm trăm mét, đúng vị trí sau cùng của hàng chờ.
Cả hiện trường im phăng phắc.
Mọi người dụi mắt, nhìn về phía bãi bùn. Xích Tiêu Chân Nhân – cao thủ Hóa Thần vạn người kính ngưỡng – lúc này đang cắm đầu xuống bùn, hai chân giãy giụa như cá mắc cạn. Trên cái mặt già nua đỏ bừng vì lửa bấy lâu nay, rõ mồn một một cái dấu ấn hình lục giác – đặc trưng không thể nhầm lẫn của vân dép tổ ong.
Diệp Trần thổi bụi trên chiếc dép, rồi thong thả xỏ lại vào chân. Anh nhìn về phía bãi bùn, giọng nói vẫn bình thản như cũ nhưng vang vọng vào tai từng người:
"Lần này là nhắc nhở nhẹ. Lần sau còn có đứa nào định dùng tu vi để chen lấn, ta sẽ dùng cái dép này tiễn các ngươi về gặp tổ tiên luôn, rõ chưa?"
Xích Tiêu Chân Nhân lúc này rốt cuộc cũng bò được ra khỏi vũng bùn. Lão không tức giận, không gầm thét. Lão run rẩy nhìn về phía cửa tiệm, trong lòng chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Cái tát vừa rồi… không có chút linh lực nào, nhưng nó lại chứa đựng một loại quy tắc cao thượng vượt lên trên tất cả mọi thứ lão từng biết. Nó không phải là đánh vào mặt, mà là đánh thẳng vào Đạo Tâm của lão!
"Vãn bối… vãn bối đã hiểu. Xin chủ tiệm thứ lỗi…"
Lão tổ Hóa Thần lắp bắp, lau bùn trên mặt, sau đó trước ánh mắt sững sờ của hàng ngàn tu sĩ, lão ngoan ngoãn đứng vào vị trí cuối cùng của hàng dài, mặt mũi sưng vù nhưng không dám ho hé lấy một lời.
Ma Tôn đang chẻ củi sau vườn nhìn thấy cảnh này, khẽ rùng mình một cái, trong lòng tự nhủ: *“Hóa Thần thì sao? May mà ta chỉ phải chẻ củi, chứ bị cái dép kia tát vào mặt… thà đi chết còn hơn.”*
Thanh Loan mỉm cười, quay sang nhìn những tu sĩ đang há hốc mồm:
"Quý khách tiếp theo, mời vào mua hàng. Xin nhắc lại: Tiệm chỉ nhận linh thạch, không mặc cả, không nợ nần!"
Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, tay cầm lấy một chai Coca-Cola từ ngăn mát của hệ thống vừa lấy ra, tiếng "khà" một cái đầy sảng khoái. Anh nhắm mắt lại, tận hưởng ánh nắng buổi sáng.
"Làm chủ tiệm tạp hóa đúng là mệt thật mà, toàn gặp mấy tên không có ý thức xếp hàng…"
Cả Tiên giới sau ngày hôm nay, hẳn là sẽ biết thêm một đạo lý thép: Ở Tiệm Tạp Hóa Bình An, đạo pháp của ngươi có cao đến mấy, cũng không bằng một chiếc dép tổ ong của ông chủ Diệp.