Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 53: ** Lời mời từ phủ thành chủ
Ánh nắng ban mai của vùng biên viễn Vân Hải Thành chưa bao giờ thôi gay gắt, nhưng kỳ lạ thay, nó cứ chạm đến ngưỡng cửa của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" là lại trở nên dịu dàng như làn nước mùa thu.
Bên trong tiệm, không gian mát lạnh đến sảng khoái nhờ chiếc máy điều hòa nhiệt độ hiệu Panasonic mà Diệp Trần vừa mới dùng "điểm danh vọng" đổi được từ hệ thống. Tiếng quạt gió thổi vù vù nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, hòa cùng mùi hương tổng hợp của mì tôm, bột giặt và hương trà sữa thoang thoảng tạo nên một bầu không khí mà bất kỳ tu sĩ nào bước vào cũng cảm thấy "đạo tâm" rung động.
Diệp Trần, ông chủ tiệm lười biếng nhất Tiên giới, lúc này đang nằm vắt vẻo trên chiếc ghế tựa bọc da, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, miệng ngậm một cây tăm, mắt lim dim hưởng thụ.
“Chủ nhân, trà của người.”
Thanh Loan khẽ bước tới, đôi tay búp măng bưng một chiếc ly thủy tinh chứa đầy trà sữa trân châu đường đen. Nàng vẫn mặc bộ đạo bào thanh khiết, nhưng mái tóc dài đã được kẹp gọn lại bằng một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh – một món đồ lưu niệm giá 5 linh thạch hạ phẩm trong tiệm.
Trong mắt nàng, mỗi bước chân của Diệp Trần đều mang theo quy tắc của thiên địa. Thậm chí lúc này, khi hắn đang nằm ườn ra như một con mèo lười, Thanh Loan vẫn thấy quanh thân hắn bao phủ bởi một tầng mờ ảo của "Đạo vận". Nàng thầm nghĩ: *“Chủ nhân chắc chắn đang thực hiện một loại thần thông cảm ứng đại lục. Mỗi hơi thở của người đều hòa nhịp với mạch đập của giới diện này.”*
Thực tế, Diệp Trần chỉ đang… ngủ nướng và tự hỏi xem hôm nay hệ thống có cho phép mở bán thêm món xúc xích nướng không mà thôi.
“Gâu!”
Một tiếng sủa khô khốc vang lên dưới chân ghế. Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ có cái bụng không đáy – đang dùng cái đầu đầy "sát khí" của mình húc vào bắp chân Diệp Trần. Nó liếc nhìn về phía quầy hàng, nơi đặt mấy gói xúc xích bò, đuôi vẫy nhanh đến mức tạo ra gió lốc.
“Biết rồi, biết rồi. Sáng sớm đã đòi ăn, mày là Thần thú hay là lợn đấy?” Diệp Trần uể oải mở mắt, vươn tay vò đầu Tiểu Hắc một cái, rồi lười biếng bóc một cây xúc xích ném qua.
Tiểu Hắc nhảy phắt lên không trung, há cái miệng rộng ngoác ra nuốt gọn cây xúc xích. Một luồng linh lực cuồng bạo bùng phát bên trong cơ thể nó, nhưng ngay lập tức bị quy tắc của tiệm tạp hóa trấn áp, biến thành năng lượng thuần túy nuôi dưỡng bộ lông đen bóng mượt.
Cảnh tượng yên bình này chưa kéo dài được bao lâu thì từ phía ngoài con phố chính, một tiếng kèn đồng vang dội xé toạc không gian. Tiếng móng ngựa rầm rập đi kèm với tiếng hét của lính canh đường:
“Tránh ra! Tất cả tránh ra! Phủ Thành chủ đưa thư! Người không phận sự lui bước!”
Người dân Vân Hải Thành hốt hoảng dạt sang hai bên. Một đoàn người ngựa oai phong lẫm liệt đang phi nước đại về phía cuối con phố vắng vẻ. Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc giáp trụ ánh vàng, khí tức Kim Đan kỳ tỏa ra mạnh mẽ khiến bụi bặm xung quanh không thể bám vào người. Đó là Cao Thống lĩnh, cánh tay phải của Thành chủ Vân Hải Thành.
Đoàn người dừng lại ngay trước cửa tiệm tạp hóa. Cao Thống lĩnh xuống ngựa, ánh mắt phức tạp nhìn cái bảng hiệu gỗ treo xộc xệch có dòng chữ: **"Vạn Giới Tạp Hóa – Miễn trả giá, nợ nần miễn tiếp"**.
Lão đã nghe danh tiệm tạp hóa này từ lâu. Từ việc một gói mì tôm khiến lão tổ Thanh Vân Môn đột phá, đến việc Cửu U Ma Tôn bị bắt chẻ củi, mỗi một tin đồn đều nghe như chuyện cổ tích nhảm nhí. Nhưng nhìn thấy hàng trăm tu sĩ đang đứng xếp hàng gần đó, ai nấy mặt trắng bệch vì bôi Sunplay, Cao Thống lĩnh không thể không cẩn trọng.
Lão chỉnh lại giáp trụ, bước lên trước hiên nhà, chắp tay lớn tiếng:
“Thành chủ Vân Hải Thành, Lý Hoài Nam, phái người đến đưa thiếp mời! Xin mời vị Thượng tiên chủ tiệm ra mặt gặp gỡ!”
Tiếng nói mang theo linh lực Kim Đan, vang vọng khắp một vùng. Nếu là người thường, e rằng màng nhĩ đã rách toác. Nhưng tiếng vang ấy khi vào đến cửa tiệm bỗng dưng mất hút như đá ném xuống đại dương, không gây ra một chút gợn sóng nào.
Bên trong, Diệp Trần cau mày, tay dụi dụi tai: “Thanh Loan, ngoài kia ai mà hét to thế? Mất hết cả giấc mơ đẹp của ta rồi.”
Thanh Loan ánh mắt lạnh lùng nhìn ra phía cửa: “Chủ nhân, là người của Phủ Thành chủ. Để tiểu nhi ra đuổi bọn họ đi?”
“Phủ Thành chủ?” Diệp Trần lầm bầm. “Bọn họ định đến thu thuế à? Ta nhớ mình đã nộp phí kinh doanh tháng này rồi mà?”
“Dạ không, hình như là đưa thiếp mời.”
Diệp Trần thở dài, đứng dậy khỏi chiếc ghế yêu quý, xỏ chân vào đôi dép tổ ong kêu *loẹt xoẹt* đi ra phía cửa.
Vừa thấy Diệp Trần xuất hiện, Cao Thống lĩnh hơi khựng lại. Một thanh niên mặc áo thun trắng có hình con vịt vàng, quần lửng họa tiết hoa lá, chân đi dép nhựa… Đây là vị "Thần nhân" mà dân chúng đồn đại sao? Khí tức hoàn toàn không có, chẳng khác gì một phàm nhân lười biếng.
Tuy nhiên, Cao Thống lĩnh nhìn thấy Thanh Loan đang đứng sau lưng Diệp Trần thì đồng tử co rụt lại. Khí tức của cô gái này… sâu không thấy đáy! Chỉ một ánh mắt liếc qua cũng khiến Kim Đan trong cơ thể lão run rẩy.
Cao Thống lĩnh ngay lập tức thu hồi vẻ ngạo mạn, cúi đầu thật thấp, hai tay dâng lên một lá thư mạ vàng ròng, tỏa ra linh quang nhàn nhạt:
“Tại hạ là Thống lĩnh phủ Thành chủ, phụng mệnh Thành chủ mời Thượng tiên tối nay đến dự tiệc Bách Hoa tại phủ. Thành chủ có lời, Ngài là vị cao nhân hiếm có cư ngụ tại Vân Hải Thành, Thành chủ muốn được diện kiến để xin ý kiến chỉ giáo về việc chấn hưng linh mạch vùng biên.”
Diệp Trần không nhận lá thư, chỉ liếc mắt nhìn qua: “Tiệc Bách Hoa? Có món gì ngon không?”
Cao Thống lĩnh ngẩn ra, vội vàng đáp: “Dạ, toàn là linh thực hiếm có, rượu ngon ủ từ tuyết trên đỉnh Bắc Huyền Lục, cam đoan sẽ làm Thượng tiên hài lòng.”
Diệp Trần ngáp một cái dài, tay gãi gãi bụng: “Nghe cũng được đấy, nhưng mà… phủ Thành chủ cách đây bao xa?”
“Dạ, nếu đi ngựa nhanh thì nửa canh giờ, nếu Thượng tiên ngự kiếm thì chỉ mười nhịp thở.” Cao Thống lĩnh tự tin đáp.
Diệp Trần tính toán trong đầu. *Nửa canh giờ? Tức là một tiếng đồng hồ ngồi trên lưng ngựa đau mông? Ngự kiếm thì mình biết quái đâu mà ngự? Mà tối nay hệ thống lại cập nhật danh mục hàng hóa mới lúc 8 giờ tối nữa.*
Quan trọng nhất là, bộ phim hoạt hình Tiên giới mà hắn đang theo dõi qua sóng của hệ thống đang đến hồi gay cấn.
“Thôi, bận lắm, không đi đâu.” Diệp Trần xua xua tay như đuổi ruồi.
Cao Thống lĩnh sững sờ. Lão đi đưa thiếp mời bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên có người từ chối lời mời của Thành chủ một cách trực tiếp và phũ phàng như vậy. Hơn nữa, lý do lại là "bận"? Bận nằm ghế tựa à?
“Thượng tiên, xin hãy nghĩ lại. Thành chủ đã chuẩn bị rất chu đáo, có cả các tông môn lớn ở gần đây cũng tham dự, đây là cơ hội để Ngài mở rộng…”
“Mở rộng cái gì?” Diệp Trần ngắt lời. “Ta bán tạp hóa chứ có phải đi tranh bá thiên hạ đâu mà cần quan hệ. Các ông muốn mua gì thì cứ đến tiệm mà xếp hàng. Ở đây bình đẳng, Thành chủ hay Ma Tôn thì cũng 2 linh thạch một gói mì như nhau cả thôi.”
Nói xong, Diệp Trần quay lưng định đi vào trong.
Một thuộc hạ của Cao Thống lĩnh đứng phía sau vốn là một thiếu niên thiên tài, thấy chủ nhân mình bị khinh bỉ thì nổi nóng, lớn giọng:
“Gỗ mục không thể chạm trổ! Chủ tử chúng ta có lòng tốt mời ngươi, ngươi lại dám ngạo mạn như thế? Ngươi có biết Vân Hải Thành này ai là chủ không?”
Không khí đột ngột đông cứng lại.
Cao Thống lĩnh tái mặt, chưa kịp quát thuộc hạ thì một luồng sát khí khủng khiếp đã bao trùm lấy cả con phố.
Tiểu Hắc đang nằm trong kẹt cửa bỗng nhiên đứng dậy. Cái bóng của con chó nhỏ bé trên mặt đất đột nhiên phình to ra, hóa thành một đầu yêu thú khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu, miệng rộng như muốn nuốt chửng cả trời đất. Quy tắc của tiệm tạp hóa rung động, không gian xung quanh phủ Thành chủ bắt đầu vặn vẹo.
“Gừ…”
Tiểu Hắc phát ra tiếng gầm gừ từ sâu trong cổ họng. Những con ngựa của phủ Thành chủ đồng loạt quỵ gối, sùi bọt mép vì sợ hãi. Đám vệ binh Kim Đan, Trúc Cơ cảm thấy xương cốt mình như sắp bị bóp nát bởi một sức ép vô hình.
Thanh Loan tiến lên một bước, lạnh lùng nói: “Kẻ nào dám vô lễ với chủ nhân, chết!”
Cao Thống lĩnh run lẩy bẩy, lập tức quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu: “Thượng tiên bớt giận! Thuộc hạ của ta không biết trời cao đất dày, xin Ngài đại nhân đại lượng tha mạng!”
Diệp Trần nghe tiếng động, quay đầu lại nhìn. Thấy cảnh tượng căng thẳng, hắn gãi đầu: “Tiểu Hắc, bớt giận đi, đừng có dọa khách của ta. Mất khách là tao trừ cơm đấy.”
Nghe thấy từ "trừ cơm", Tiểu Hắc ngay lập tức thu hồi pháp tướng, cái đuôi lại vẫy tít mù như chưa có chuyện gì xảy ra, quay về nằm sấp dưới chân Diệp Trần làm nũng. Áp lực biến mất trong tích tắc khiến đám người phủ Thành chủ suýt nữa ngã lăn ra vì hẫng.
Diệp Trần nhìn Cao Thống lĩnh, tặc lưỡi: “Này, ta thực sự là lười đi thôi. Với cả tối nay tiệm còn phải kiểm kho. Thành chủ nhà các ông nếu có lòng thì lần sau tiện đường đi ngang qua, cứ vào mua ủng hộ ta vài lon Coca-Cola là được rồi. Thế nhé, không tiễn.”
*Cạch.*
Cánh cửa tiệm tạp hóa đóng sập lại.
Phố phường Vân Hải Thành rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Một vị Thống lĩnh Kim Đan cùng phái đoàn hùng hậu bị đuổi về như đuổi tà, mà lý do duy nhất là chủ tiệm "lười".
Cao Thống lĩnh đứng dậy, mồ hôi lạnh ướt đầm lưng áo. Lão nhìn vào cánh cửa đóng chặt, rồi nhìn đám thuộc hạ vẫn còn chưa hoàn hồn, khàn giọng ra lệnh:
“Rút! Mau về báo lại với Thành chủ… Người của tiệm tạp hóa này, tuyệt đối, tuyệt đối không được đắc tội. Hắn không phải là cao nhân… hắn là Tổ tông của các loại cao nhân!”
Bên trong tiệm, Diệp Trần vừa ngồi xuống ghế lại thì âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên trong đầu:
*【Ting! Ký chủ từ chối lời mời của thế lực quyền quý một cách cực kỳ 'phật hệ', giữ vững phong cách lười biếng. Thưởng: 500 điểm Danh vọng, Mở khóa vật phẩm mới: Máy pha cà phê Espresso tự động.】*
Mắt Diệp Trần sáng rực lên: “Cà phê? Được đấy, buổi chiều làm một tách rồi nằm xem mây bay thì còn gì bằng.”
“Thanh Loan!”
“Dạ, có tiểu nhi.”
“Chuẩn bị dọn một góc ở quầy, lát nữa chúng ta có máy pha cà phê. Nhớ học cách sử dụng nhé, sau này khách hàng đến, ai muốn tỉnh táo để ngộ đạo thì cứ bán cho họ một ly Espresso nguyên chất. Ta đặt tên là 'Thần Hồn Tỉnh Táo Dịch', giá… hừm, 20 linh thạch một ly đi.”
Thanh Loan gật đầu lia lịa, tay cầm bút ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ. Trong lòng nàng thầm cảm thán: *“Chủ nhân quả thực thâm sâu. Ngài không dự tiệc của Thành chủ vì Ngài biết rằng những thứ thức uống mà Ngài mang ra mới thực sự là tiên dược giúp nhân loại vượt qua kỷ nguyên mạt pháp này. Một ly cà phê, tỉnh táo cả một đời tu hành… Thần thông này, thế gian mấy ai làm được?”*
Diệp Trần nhìn biểu cảm sùng bái thái quá của nàng tiểu nhị, chỉ biết lắc đầu thở dài. Hắn cầm cái điều khiển từ xa, chuyển sang kênh hài kịch trên màn hình ảo của hệ thống, miệng lầm bầm:
“Tu tiên mà mệt mỏi thế thì tu làm gì? Chả bằng nằm đây uống cà phê rồi ngủ.”
Chiều hôm đó, tin tức về việc ông chủ tiệm tạp hóa thần bí từ chối Thành chủ đã lan khắp thành. Người ta không còn sợ hãi nữa, mà lại càng thêm hiếu kỳ. Họ chen nhau đến cửa tiệm, mong được một lần nhìn thấy vị "Thượng tiên dép tổ ong" đại giá quang lâm.
Mà lúc này, Cao Thống lĩnh đã về đến phủ Thành chủ.
Lý Hoài Nam – Thành chủ của Vân Hải Thành, một cường giả Nguyên Anh kỳ – ngồi trong sảnh lớn nghe báo cáo. Lão không hề nổi giận, trái lại, đôi mắt nheo lại đầy suy nghĩ:
“Ngươi nói… hắn có một con chó đen có thể tỏa ra áp lực kinh hồn? Và một nữ nhi hầu hạ cấp bậc không dưới Nguyên Anh?”
“Dạ, thuộc hạ tận mắt chứng kiến. Ngay cả thuộc hạ cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của nữ tử đó.” Cao Thống lĩnh rùng mình nhớ lại.
Lý Hoài Nam vuốt râu, đứng dậy đi lại trong sảnh: “Thú vị. Kẻ mạnh thường có thú vui kỳ quặc. Hắn thích đóng vai ông chủ tiệm tạp hóa, thích sống bình phàm… vậy chúng ta hãy chiều theo ý hắn.”
Lão đột nhiên quay sang thuộc hạ: “Ngày mai, cởi bỏ giáp trụ, mặc thường phục, cùng ta đến đó xếp hàng mua… cái gì mà hắn nói ấy nhỉ? À, Coca-Cola!”
“Thành chủ! Người là vạn kim chi躯, sao có thể xếp hàng?”
“Ngu ngốc!” Lý Hoài Nam quát nhẹ. “Được xếp hàng sau lưng một vị Chí Tôn chính là phúc đức của ngươi đấy! Đi, chuẩn bị thật nhiều linh thạch vào!”
Và thế là, thay vì một cuộc chiến hay sự trừng phạt từ phủ Thành chủ, giới tu tiên Vân Hải Thành chuẩn bị đón nhận một đợt sóng mới: Thành chủ dẫn đầu đoàn tùy tùng xếp hàng mua nước ngọt.
Trong tiệm, Diệp Trần vẫn chưa hề hay biết mình sắp "đắt hàng" hơn bao giờ hết. Hắn chỉ đang bận rộn… dạy Tiểu Hắc không được vừa ăn xúc xích vừa chảy nước miếng lên sàn nhà mới lau.
“Thế giới này, thực sự là ồn ào quá đi mất.” Diệp Trần than thở, tay nhấp một ngụm trà sữa, đôi dép tổ ong rung rung theo nhịp nhạc của một bộ phim truyền hình dài tập.
Phía sau cánh cửa tiệm nhỏ bé ấy, một trật tự mới của Tiên giới đang âm thầm được thiết lập lại. Không phải bằng máu và lửa, mà bằng vị ngọt của đường và hương thơm của cà phê.