Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 54: ** Thành chủ đích thân đến thăm

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:42:41 | Lượt xem: 3

Sương sớm còn chưa tan hẳn trên những mái nhà cong vút của Vân Hải Thành, không khí nơi đây vốn đã náo nhiệt nay lại càng trở nên đặc quánh một vẻ nghiêm trang kỳ lạ. Trên con phố dẫn đến khu ngoại ô tiêu điều, người dân vốn quen với cảnh tiêu sơ bỗng trợn tròn mắt khi thấy một toán người đang chậm rãi tiến bước.

Dẫn đầu là một nam nhân trung niên, vận trường bào màu tía thêu họa tiết mây trôi giản đơn nhưng chất liệu lại là tơ tằm thiên sơn cực phẩm, mỗi bước đi đều mang theo một loại khí thế bất giận tự uy. Theo sau lão là gần mười tên thị vệ, ai nấy đều thu liễm khí tức nhưng ánh mắt sắc lẹm như kiếm rời bao.

Người dẫn đầu không ai khác chính là Lý Hoài Nam, vị Thành chủ nắm quyền sinh sát của Vân Hải Thành, một cường giả Nguyên Anh kỳ thứ thiệt.

“Thành chủ, phía trước chính là tiệm tạp hóa đó.” Cao Thống lĩnh đi bên cạnh, hạ thấp giọng nhắc nhở, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi dù trời đang còn khá lạnh.

Lý Hoài Nam dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía cuối con phố. Đập vào mắt lão không phải là một tòa phủ đệ nguy nga hay một linh tháp tỏa ánh hào quang, mà chỉ là một gian hàng nhỏ cũ kỹ, vách gỗ hơi tróc sơn, phía trên treo một tấm bảng bằng gỗ đào nứt nẻ, đề bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: “Tiệm Tạp Hóa Bình An”.

Khóe miệng Lý Hoài Nam khẽ giật. Lão đã tưởng tượng ra đủ mọi loại kiến trúc của một vị “Ẩn thế đại năng”, nhưng thực tế này quả thực có chút thử thách trí tưởng tượng của lão. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ hơn, đồng tử của Lý Hoài Nam đột ngột co rụt lại.

Lão cảm nhận được, xung quanh tiệm tạp hóa đó có một loại quy luật vô hình đang lưu chuyển. Một con chim sẻ bay qua mái hiên tiệm bỗng nhiên hạ cánh, nghiêng đầu đứng yên như đang tham ngộ thiên địa, hoàn toàn không hề sợ hãi con người.

“Quy tắc chi lực?” Lý Hoài Nam thầm kinh hãi trong lòng. Ở đẳng cấp của lão, lão hiểu rõ hơn ai hết, chỉ có những người đã chạm đến ngưỡng cửa của Hóa Thần kỳ trở lên mới có thể khiến môi trường xung quanh thay đổi theo ý muốn một cách tự nhiên như vậy.

Càng tiến lại gần, áp lực vô hình ấy càng rõ rệt. Tuy nhiên, khi cách cửa tiệm chừng mười thước, lão bỗng bị một bóng hình chặn lại.

Thanh Loan trong bộ y phục xanh nhạt đơn giản, tay cầm một chiếc chổi tre, đang tỉ mẩn quét đi những chiếc lá rụng trước thềm. Nàng thậm chí không ngẩng đầu nhìn đoàn người quyền quý của phủ Thành chủ lấy một cái, chỉ lạnh lùng thốt ra một câu:

“Dừng bước. Chủ nhân đang nghỉ ngơi, ai cũng không được làm phiền.”

Cao Thống lĩnh định tiến lên quát tháo, nhưng Lý Hoài Nam đã nhanh tay giữ lấy vai hắn. Thành chủ Vân Hải Thành lúc này mặt biến sắc, bởi vì lão nhận thấy, mỗi một đường chổi của cô gái trẻ này quét xuống đều mang theo một loại đạo vận huyền diệu. Những chiếc lá rụng không phải bị gió thổi bay, mà là thuận theo linh lực trong không khí mà tự động xếp vào góc.

Quan trọng nhất là, lão nhìn không thấu tu vi của nàng! Nàng đứng đó như một thanh kiếm tuyệt thế đã được tra vào bao, thanh lãnh và nguy hiểm.

“Tại hạ là Lý Hoài Nam, Thành chủ Vân Hải Thành, đặc biệt đến để bái kiến vị tiền bối trong tiệm.” Lý Hoài Nam chắp tay, hạ thấp tư thái đến mức tối đa.

Thanh Loan lúc này mới dừng tay, ngước đôi mắt phượng lạnh lùng lên nhìn lão một lượt. Ánh mắt ấy như muốn đâm xuyên qua tâm can Lý Hoài Nam, khiến một vị Nguyên Anh lão quái như lão cũng phải đổ mồ hôi hột sau lưng.

“Thành chủ hay thường dân, ở đây đều như nhau.” Thanh Loan bình thản chỉ tay vào tấm bảng gỗ nhỏ đặt cạnh cửa.

Lý Hoài Nam nhìn theo, trên đó viết: *“Giờ ngủ trưa: 12h đến 14h. Ai gõ cửa, cấm mua hàng một tháng. Ai phá cửa, ném vào hầm phân.”*

Gân xanh trên trán Lý Hoài Nam khẽ nảy lên. Ném vào hầm phân? Đây là kiểu quy tắc gì vậy? Tại sao một vị đại năng lại có sở thích thấp kém như thế?

“Thành chủ, chúng ta…” Cao Thống lĩnh lắp bắp.

“Đợi!” Lý Hoài Nam gằn giọng, rồi khoanh tay đứng yên như một pho tượng.

Phía sau lão, các tu sĩ đi cùng đều nhìn nhau ngơ ngác. Thành chủ đại nhân đứng đợi? Đợi một tên chủ tiệm tạp hóa đang ngủ trưa? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ cả giới tu tiên của Đông Nhất Lục sẽ cười rụng răng. Thế nhưng, khí thế phát ra từ cô nàng “tiểu nhị” và con chó đen đang nằm sụp dưới chân cầu thang kia khiến không một ai dám có ý kiến.

Nói đến con chó đen kia – Tiểu Hắc. Nó đang nằm bò ra đất, hai chân trước duỗi thẳng, cái đuôi thi thoảng đập nhẹ xuống nền đất bụi bặm. Thế nhưng mỗi khi nó ngáp một cái, Lý Hoài Nam lại cảm thấy linh lực trong không gian quanh đó dường như bị một lực hút khổng lồ nuốt chửng.

“Con chó này… lẽ nào là Thôn Thiên Thần Thú trong truyền thuyết?” Lý Hoài Nam lạnh sống lưng. Lão tự nhủ, nếu hôm nay lão dám làm loạn, có lẽ ngay cả một mảnh vải rách của phủ Thành chủ cũng không còn mà quay về.

Thế là, dưới cái nắng ban trưa bắt đầu gay gắt của Vân Hải Thành, một cảnh tượng kỳ quặc diễn ra. Một đoàn cường giả Kim Đan, dẫn đầu là một Nguyên Anh lão quái, đứng bất động như những khúc gỗ mục trước cửa một tiệm tạp hóa tồi tàn. Người dân qua đường ban đầu còn hiếu kỳ đứng xem, nhưng sau khi nhận diện được thân phận của Thành chủ, ai nấy đều kinh hãi tản đi thật xa, không dám thở mạnh.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Một canh giờ… hai canh giờ…

Mồ hôi chảy xuống khóe mắt Lý Hoài Nam, nhưng lão không dám dùng linh lực để xua tan cái nóng, bởi lão cảm thấy đây có lẽ là một thử thách về đạo tâm mà vị đại năng kia đang đặt ra cho lão.

“Đạo pháp tự nhiên… Ngủ trưa chính là quên đi hồng trần, nhập vào mộng cảnh thái hư…” Lý Hoài Nam tự mình suy diễn, ánh mắt nhìn vào cánh cửa khép chặt bỗng trở nên sùng bái lạ thường. “Tiền bối quả nhiên cao thâm, dùng hành động bình phàm nhất để truyền đạt chân lý tu hành sâu sắc nhất!”

Bên trong tiệm.

Diệp Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bọc da (hàng hệ thống cung cấp), miệng hơi hé ra, một dòng nước miếng nhỏ đang có xu hướng chạy xuống cổ. Hắn vừa nằm mơ thấy mình quay về Trái Đất, đang ngồi ở quán nét cày rank cùng đám bạn thì máy tính bỗng dưng nổ tung.

“Hắt xì!”

Diệp Trần giật mình tỉnh giấc, dụi dụi đôi mắt còn nhập nhèm. Hắn với tay lấy chiếc điện thoại – thực ra là cái điều khiển vạn năng của tiệm – nhìn giờ.

“Mẹ nó, ngủ quên mất 15 phút. Hệ thống, sao không gọi ta dậy?”

[Ký chủ ngủ như heo, hệ thống đã phát âm thanh còi báo động mức độ 3 nhưng không có tác dụng.]

Tiếng điện tử vô cảm vang lên trong đầu khiến Diệp Trần tặc lưỡi. Hắn lười biếng ngồi dậy, xỏ chân vào đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ đã hơi mòn gót, vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra những tiếng “răng rắc” đầy thỏa mãn.

“Thanh Loan, mở cửa đón khách!” Diệp Trần hét lớn ra phía ngoài.

Bên ngoài tiệm, Lý Hoài Nam giật nảy mình. Lão cảm thấy tiếng hét này tuy bình thường nhưng lại ẩn chứa một loại sóng âm làm chấn động thức hải của lão.

*Cạch.*

Cánh cửa gỗ vốn đã rệu rã chậm rãi mở ra. Một luồng hơi mát lạnh, mang theo một mùi hương lạ lùng mà Lý Hoài Nam chưa từng ngửi thấy bao giờ (mùi điều hòa pha lẫn mùi xịt phòng hương Lavender) tỏa ra, khiến toàn bộ sự mệt mỏi vì đứng nắng tan biến trong chốc lát.

Lý Hoài Nam vội vàng chỉnh lại y phục, bước lên phía trước một bước, cúi đầu thật thấp:

“Vân Hải Thành chủ Lý Hoài Nam, mạo muội quấy rầy tiền bối thanh tu, mong tiền bối thứ tội!”

Diệp Trần đang đứng sau quầy thu ngân, tay cầm một chai nước khoáng vặn nắp tu một hơi, nghe thấy tiếng chào thì ngẩn người ra. Hắn nhìn cái người đang khom lưng trước mặt, rồi nhìn đoàn tùy tùng hùng hậu phía sau, chớp mắt hỏi:

“Ai cơ? Thành chủ à?”

Lý Hoài Nam ngẩng đầu lên, định bụng sẽ được chiêm ngưỡng một dung mạo tiên phong đạo cốt, râu dài tận ngực, ánh mắt sáng như tinh tú. Nhưng không…

Đập vào mắt lão là một thanh niên tóc tai bù xù như tổ quạ, khoác trên mình một chiếc áo ngắn tay bằng vải trắng lạ mắt có in hình một con chuột vàng kỳ quái đang phóng điện (Pikachu), dưới chân là một đôi dép nhựa lủng lỗ chằng chịt. Trên gương mặt ấy, ngoài vẻ lười biếng ra thì chẳng thấy chút gì gọi là “quyền uy thiên hạ”.

Thế nhưng, chính cái sự “không có gì” này mới làm Lý Hoài Nam kinh hãi nhất. Bởi vì lão đứng cách Diệp Trần chỉ ba bước chân, nhưng cảm quan thần thức của lão lại báo về rằng… nơi đó chẳng có ai cả. Diệp Trần giống như một hư không, hòa quyện tuyệt đối vào không gian.

“Đây chính là phản phác quy chân!” Lý Hoài Nam run rẩy suy nghĩ. “Vị tiền bối này đã đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất, đứng ngay trước mặt mà ta vẫn cảm giác như đứng trước một đại dương vô tận.”

“À… Thành chủ đại nhân.” Diệp Trần nhếch môi cười, cái điệu cười trông chẳng có tí kính trọng nào. “Vào đi, cửa hàng nhỏ hẹp, mấy vị đi theo thì đứng ngoài đi cho thoáng. Tiệm tôi có quy tắc, một lần chỉ phục vụ tối đa ba khách hàng.”

“Các ngươi ở ngoài chờ!” Lý Hoài Nam ra lệnh một cách dứt khoát, rồi bước vào trong tiệm.

Vừa bước vào, Lý Hoài Nam lập tức cảm thấy một luồng linh khí vô cùng tinh thuần đang vây quanh mình. Nhưng lạ thay, luồng linh khí này không cần lão vận công cũng tự động thấm qua lỗ chân lông, xoa dịu các kinh mạch đang héo úa của lão.

Ánh mắt lão bắt đầu quét qua các kệ hàng. Những chiếc hộp nhựa màu sắc rực rỡ, những chai lọ có chất lỏng xanh đỏ bên trong… Mọi thứ đều tỏa ra một loại sức hút khó cưỡng.

“Tiền bối, nghe nói ở đây có những loại linh dược có thể khiến tu sĩ đột phá bình cảnh?” Lý Hoài Nam thận trọng hỏi, ánh mắt không rời khỏi một cái tủ bằng kính tỏa hơi lạnh (tủ lạnh).

Diệp Trần ngáp một cái, vỗ vỗ lên mặt bàn đá: “Ở đây không bán linh dược, chỉ bán đồ tạp hóa thôi. Có điều, công hiệu thế nào thì tùy vào cơ duyên của ông. Ví dụ như lão già Trần Huyền Tử ở Thanh Vân Môn, ăn một gói mì Hảo Hảo của tôi là đột phá Nguyên Anh đó.”

Lý Hoài Nam nghe tới đó thì tim đập nhanh liên hồi. Trần Huyền Tử và lão vốn là kỳ phùng địch thủ nhiều năm, chuyện lão kia đột phá lão đã nghe nói, nay được chính miệng vị “đại năng” này xác nhận, làm sao không kích động cho được?

“Vậy… xin tiền bối chỉ điểm, tại hạ hiện tại đang ở Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong, nhưng tâm thần bất định, không cách nào tiến thêm. Nên dùng loại ‘chí bảo’ nào?”

Diệp Trần nhìn vẻ mặt căng thẳng của Lý Hoài Nam, thầm nghĩ trong lòng: *“Lại một con gà béo đến cho mình làm thịt đây mà.”*

Hắn bước lại gần tủ lạnh, mở cửa lấy ra một lon kim loại màu đỏ rực, phía trên có dòng chữ trắng uốn lượn. Hắn đặt nó lên bàn, làm một tiếng *“Cạch”* vang dội.

“Coca-Cola, hàng lạnh.” Diệp Trần thản nhiên nói. “Cái này gọi là Ma Lực Hắc Thủy. Uống một ngụm, tâm thần sảng khoái, uống hai ngụm, tạp niệm bay sạch, uống hết một lon… biết đâu ông sẽ thấy được chân lý của thế giới đấy.”

Lý Hoài Nam nhìn lon nước với ánh mắt như nhìn một kiện tiên khí bát cấp. Lão run run vươn tay ra, chạm vào lớp vỏ lon. Cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay truyền thẳng vào tâm can, khiến lão bất giác rùng mình một cái.

“Cái này… cái này giá bao nhiêu?”

Diệp Trần chìa ra hai ngón tay: “Hai mươi viên linh thạch hạ phẩm. Hoặc một viên trung phẩm tôi trả lại tiền thừa.”

Lý Hoài Nam hít một ngụm khí lạnh. Rẻ như vậy? Linh dược đột phá mà chỉ có hai mươi linh thạch? Lão thầm cảm thán: *“Tiền bối quả nhiên là người đại từ đại bi, đây là đang phổ độ chúng sinh chứ buôn bán cái gì nữa!”*

Lão vội vàng lấy ra một nắm linh thạch thượng phẩm đặt lên bàn: “Tiền bối, tại hạ không có linh thạch hạ phẩm, số linh thạch này coi như tiền cọc cho những món đồ sau này, xin tiền bối nhận cho!”

Diệp Trần sáng mắt lên. Linh thạch thượng phẩm! Một viên này đổi được cả ngàn điểm hệ thống chứ chẳng chơi. Nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, quét tay một cái thu toàn bộ linh thạch vào kho (thực chất là bị hệ thống hút mất).

“Được rồi, cầm lấy mà dùng. Mở ra thế này này.”

Diệp Trần thị phạm, móc ngón tay vào khoen lon, giật mạnh một cái.

*Xìiiiiiiiiiii…*

Một tiếng động kỳ lạ vang lên, kèm theo một làn sương trắng nhàn nhạt tỏa ra từ miệng lon. Lý Hoài Nam hoảng hốt lùi lại một bước, tay thủ thế: “Có khí độc!”

Diệp Trần đảo mắt trắng bệch: “Độc cái đầu ông ấy. Đấy là khí tức hưng phấn tích tụ bên trong thôi. Uống đi!”

Lý Hoài Nam bán tín bán nghi, nâng lon nước lên. Một mùi hương nồng đậm, có chút hăng của dược thảo xen lẫn vị ngọt ngào thấm vào mũi lão. Lão nhắm mắt lại, liều mình làm một hớp thật lớn.

Ngay lập tức, một cảm giác tê dại bùng nổ đầu lưỡi! Những bong bóng khí nhỏ li ti như hàng ngàn tia chớp li tâm tấn công vào vị giác của lão. Nước lạnh buốt đi dọc theo cổ họng xuống dạ dày, rồi từ dạ dày, một luồng nhiệt khí nồng đậm bùng phát, xông thẳng lên đỉnh đầu.

“Aaaa!”

Lý Hoài Nam trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy. Lão cảm thấy não bộ mình như vừa bị ai đó lấy một gáo nước đá dội thẳng vào giữa đêm đông. Một sự tỉnh táo chưa từng có tràn ngập ý thức. Những nút thắt trong công pháp mà lão đau đầu hàng chục năm qua, bỗng nhiên dưới tác động của sự sảng khoái này, bắt đầu lỏng ra.

*Ợ… ợ…*

Một tiếng ợ dài mang theo một luồng trọc khí hôi hám từ miệng Lý Hoài Nam thoát ra ngoài. Đó chính là tâm ma và những tạp chất tồn đọng trong phổi lão bấy lâu nay.

Lý Hoài Nam thở dốc, mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng quắc như đuốc nhìn lon Coca còn một nửa trên tay.

“Chí bảo! Quả nhiên là chí bảo! Vừa tê, vừa mát, vừa sướng!” Lão hét lớn, mặc kệ hình tượng Thành chủ uy nghiêm của mình. “Tiền bối! Loại ‘Xích Hỏa Thần Dịch’ này, tại hạ muốn mua hết! Bao nhiêu tiền cũng mua!”

Diệp Trần khẽ cười, thản nhiên xua tay: “Mỗi người mỗi ngày tối đa chỉ được mua hai lon. Tham lam không tốt cho tu vi đâu.”

Lý Hoài Nam sững người, rồi lập tức gật đầu lia lịa: “Tiền bối dạy phải! Là tại hạ quá tham lam, suýt chút nữa phạm phải cấm kỵ của tâm đạo.”

Trong lúc Lý Hoài Nam đang đắm chìm trong sự ngộ đạo của lon Coca, ánh mắt lão bỗng bị thu hút bởi một thứ khác treo ở góc tường gần đó. Đó là một chiếc lưới tròn bằng nhựa gắn trên một cái cán dài, có đèn báo đỏ và một lớp lưới kim loại dày đặc.

“Tiền bối, thứ… thần binh này là gì?” Lý Hoài Nam chỉ vào chiếc vợt muỗi, giọng run rẩy. “Tại hạ cảm nhận được một loại Lôi Đình lực vô cùng cuồng bạo ẩn giấu bên trong, dường như có thể đánh tan cả tà ma ngoại đạo.”

Diệp Trần liếc nhìn cái vợt muỗi 50k mua ngoài chợ đêm ở thế giới cũ, bây giờ đang nằm trong tiệm mình dưới danh nghĩa “Lôi Đình Phạt Ma Vợt”.

“Cái đó à? Chuyên trị những kẻ hay kêu vo ve quanh tai làm phiền lúc ngủ ấy mà.” Diệp Trần thản nhiên đáp.

Lý Hoài Nam nghe xong thì lạnh người. *“Chuyên trị những kẻ hay kêu vo ve?”* Những kẻ đó chẳng phải là những kẻ dám làm phiền vị tiền bối này sao? Nói cách khác, ngay cả những đại lão cấp bậc Đại Thừa nếu đến đây làm phiền, tiền bối cũng chỉ coi họ như một con muỗi, chỉ cần một vợt là hồn siêu phách tán?

Nghĩ đến đây, thái độ của Lý Hoài Nam càng trở nên cung kính đến mức hèn mọn. Lão vốn là một bá chủ một phương, nhưng đứng trước đống “tạp hóa” này, lão thấy mình chẳng khác nào một đứa trẻ mới bước vào giới tu tiên.

“Tiền bối, tại hạ có một thỉnh cầu…” Lý Hoài Nam ngập ngừng. “Nửa tháng nữa, tại phủ Thành chủ sẽ tổ chức Tiên Duyên Đại Hội, mời anh tài bốn phương về tụ hội. Không biết… tiền bối có thể hạ cố đến tham dự, để cho tiểu thành Vân Hải này được hưởng chút hào quang của người?”

Diệp Trần ngáp thêm một cái nữa, dựa lưng vào ghế tựa: “Tiên Duyên Đại Hội? Nghe có vẻ ồn ào quá. Tôi là người phật hệ, không thích mấy chỗ xô bồ đâu.”

Lý Hoài Nam thất vọng, nhưng lão đã chuẩn bị sẵn: “Dạ, nếu tiền bối không thích xô bồ, thì tại hạ xin được đặt một gian hàng đặc biệt tại vị trí đẹp nhất của đại hội. Tiền bối có thể phái tiểu nhị qua đó… trưng bày sản phẩm. Mọi chi phí, phủ Thành chủ xin lo hết.”

Diệp Trần lúc này mới hơi mở mắt ra. *“Hệ thống, nhiệm vụ này làm được không?”*

[Đinh! Nhiệm vụ phụ: Tham gia Tiên Duyên Đại Hội để quảng bá thương hiệu. Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng ‘Đồ ăn nhanh’ – KFC và McDonald’s phiên bản Tiên giới.]

Đôi mắt Diệp Trần sáng rực lên. Gà rán? Khoai tây chiên? Đây mới là đỉnh cao của sự hưởng thụ chứ!

“Được rồi, nể tình ông có thành tâm đứng đợi tôi ngủ trưa, tôi đồng ý. Đến lúc đó tôi sẽ phái Thanh Loan đi cùng một vài món đồ.”

Lý Hoài Nam mừng rỡ quá độ, thiếu chút nữa thì dập đầu tạ ơn. Lão hiểu rõ, chỉ cần một vài món “Ma Lực Hắc Thủy” hay “Mì Tôm Ngộ Đạo” xuất hiện tại đại hội, vị thế của phủ Thành chủ trong mắt các tông môn lớn ở Trung Đô sẽ tăng vọt lên một tầm cao mới.

“Được rồi, mua xong thì về đi. Tiệm tôi sắp đóng cửa dọn dẹp rồi.” Diệp Trần phẩy tay đuổi khách như đuổi ruồi.

Lý Hoài Nam vội vàng cáo từ, tay ôm chặt lon Coca mới mua (còn một nửa chưa dám uống hết), vừa đi ra cửa vừa khom lưng: “Tiền bối dừng bước! Tại hạ sẽ đích thân tới đón tiểu nhị vào ngày đại hội!”

Khi Lý Hoài Nam bước ra khỏi tiệm, các thị vệ và Cao Thống lĩnh lập tức vây lại.

“Thành chủ, sao rồi?”

Lý Hoài Nam không nói lời nào, lão chỉ nâng lon Coca lên, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó một luồng khí thế bùng nổ. Chỉ trong một khoảnh khắc, bình cảnh của Nguyên Anh trung kỳ của lão vốn cứng nhắc bấy lâu, nay bỗng “răng rắc” nứt ra.

Ánh mắt lão sáng rực, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng không giấu được sự run rẩy:

“Trời chuyển màu rồi… Từ nay về sau, phàm là người của phủ Thành chủ, gặp người của tiệm tạp hóa này phải đi lùi lại mười thước, hành lễ cung kính như gặp cha mẹ. Nếu kẻ nào dám đắc tội… ta sẽ đích thân lột da hắn!”

Cao Thống lĩnh và đám thị vệ lạnh toát người, đồng thanh hô lớn: “Tuân mệnh!”

Trong khi đó, bên trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần đang lúi húi mở một gói xúc xích bò ra.

“Này Tiểu Hắc, Thành chủ mà cũng bị dọa cho sợ xanh mặt. Xem ra cái danh tiếng này của mình sắp thành rắc rối rồi đây.”

Tiểu Hắc nhìn miếng xúc xích trên tay chủ nhân, sủa nhẹ một tiếng đầy nịnh nọt, cái đuôi ngoáy liên hồi, hoàn toàn không có dáng dấp gì của một con Thần thú Thôn Thiên có thể nuốt chửng cả một thành trì.

Thanh Loan bước vào, lẳng lặng cầm lấy cái chổi đặt vào góc: “Chủ nhân, tại sao người lại đồng ý giúp lão? Hắn không xứng để người phải bận tâm.”

Diệp Trần cắn một miếng xúc xích, miệng lúng búng đáp: “Bận tâm gì đâu? Ta là vì miếng đùi gà rán sắp tới thôi. Huống hồ, lâu lâu cũng phải cho thiên hạ thấy, làm một chủ tiệm tạp hóa còn vinh quang hơn làm tiên nhân phi thăng nhiều lắm!”

Ánh hoàng hôn buông xuống Vân Hải Thành, kéo dài cái bóng của tiệm tạp hóa nhỏ bé ra mặt đường. Một trật tự mới đã bắt đầu từ một lon nước ngọt màu đỏ, và cơn lốc mang tên “Hiện Đại Tiên Giới” sắp sửa quét qua toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới mà không một cường giả nào có thể ngăn cản nổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8