Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 55: ** Chiếc ghế nằm của Diệp Trần

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:43:24 | Lượt xem: 3

Chương 55: Chiếc ghế nằm của Diệp Trần

Vân Hải Thành hôm nay đón một đợt gió mùa sớm, sương mù từ biển Vân Hải tràn vào, bao phủ lấy những dãy phố cổ kính trong một màn lụa trắng mờ ảo. Đối với đại đa số tu sĩ, đây là lúc tốt nhất để bế quan, mượn cái lạnh lẽo của thiên địa để mài giũa tâm tính. Nhưng đối với tiệm tạp hóa ở cuối phố, thời tiết này chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Ngủ nướng.

“Oáp…”

Một tiếng ngáp dài vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch.

Diệp Trần đẩy cánh cửa gỗ hơi bong tróc ra, ánh mắt còn lờ đờ hơi sương. Hắn mặc một chiếc áo thun trắng có hình con mèo lười trước ngực, quần lửng sọc caro, và đôi dép tổ ong màu vàng – thứ vật phẩm mà theo lời hệ thống là “Bất khả phá hoại, chân dẫm lên vạn đạo”.

Nhìn trời nhìn đất một hồi, Diệp Trần lẩm bẩm: “Thời tiết này mà không nằm thì đúng là có tội với thiên nhiên.”

Nói đoạn, hắn quay vào trong, lôi từ sau quầy thu ngân ra một món đồ lạ mắt. Đó là một chiếc ghế xếp dài, khung làm bằng loại vật liệu đen tuyền bóng loáng, mặt ghế là những sợi mây tổng hợp được đan xen kẽ, nhìn vừa giản đơn vừa có phần… rẻ tiền.

Hệ thống: [Keng! Phát hiện vật phẩm: Ghế Lười Vạn Giới – Phiên bản Thư Thái. Tác dụng: Tăng 0.0001% khả năng hồi phục tinh thần. Ghi chú: Chủ nhân chỉ nên nằm, không nên làm việc.]

Diệp Trần phớt lờ cái chú thích có phần mỉa mai của hệ thống. Hắn mang chiếc ghế ra ngay dưới hiên cửa tiệm, chọn một góc mà ánh nắng bình minh bắt đầu xuyên qua lớp sương mù chiếu vào. Hắn nằm xuống, chiếc ghế phát ra tiếng “ken két” nhẹ nhàng, ôm trọn lấy đường cong xương sống. Diệp Trần lim dim mắt, tay cầm chiếc quạt giấy rẻ tiền thỉnh thoảng phẩy một cái, tiêu diêu tự tại vô cùng.

Lúc này, Thanh Loan từ trong tiệm bước ra, tay cầm một bình xịt kính và chiếc khăn lau. Nàng liếc nhìn chủ nhân của mình, bước chân vô thức chậm lại, hơi thở trở nên dồn dập.

Trong mắt kẻ phàm trần, Diệp Trần đơn giản là một thanh niên lười biếng đang ngủ gật. Nhưng trong đôi mắt của một tu sĩ đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong như Thanh Loan, cảnh tượng trước mặt lại kinh tâm động phách vô cùng.

Nàng nhìn thấy gì?

Nàng thấy chiếc ghế kia không phải là ghế, mà là một khối Thái Cổ Thần Thạch được đẽo gọt từ thuở sơ khai của vũ trụ. Những sợi dây mây đan xen trên đó, mỗi một nút thắt đều ẩn chứa quy luật của không gian. Và Diệp Trần nằm ở đó, hơi thở của hắn hòa nhịp hoàn mỹ với tần số dao động của linh khí xung quanh. Cứ mỗi khi Diệp Trần thở ra, sương mù xung quanh tiệm lại xoay tròn tạo thành hình đồ bát quái; cứ mỗi khi hắn hít vào, vạn vật như nín thở theo.

“Đây chính là… Thân hóa thiên địa?” Thanh Loan run rẩy nghĩ. “Chủ nhân đang dùng cách này để diễn hóa đạo vận sao? Ngay cả một chiếc ghế nằm cũng chứa đựng kiến thức về trật tự thế giới. Ta vẫn còn quá nông cạn.”

Nàng lặng lẽ đứng sang một bên, ngay cả việc lau cửa kính cũng thực hiện một cách cực kỳ nhẹ nhàng, sợ rằng tiếng động nhỏ nhất sẽ làm đứt đoạn “quá trình ngộ đạo” của vị tiền bối vĩ đại này.

Cách đó không xa, trên đường phố, một bóng người đang lê bước đầy nặng nề. Đó là Lãnh Vô Nhai – đệ nhất kiếm tu của kiếm tông phương Bắc. Lão vốn là một người cao ngạo, nhưng ba năm qua, Kiếm Tâm của lão bị rạn nứt, không cách nào tiến thêm một bước vào Hóa Thần kỳ. Lão đi khắp thế gian để tìm kiếm cơ duyên, nhưng đổi lại chỉ là sự thất vọng tràn trề.

Hôm nay đi ngang qua Vân Hải Thành, nghe danh nơi đây có một “Vị đại nhân vật mở tiệm tạp hóa”, lão vốn dĩ không tin, chỉ định ghé qua nhìn xem kẻ nào dám xưng danh lớn lối như vậy.

Nhưng khi Lãnh Vô Nhai cách cửa tiệm chừng trăm thước, bước chân của lão khựng lại.

Thanh kiếm gỉ sau lưng lão bỗng dưng rung lên bần bật. Một cảm giác áp bức kinh người ập đến khiến mồ hôi lạnh của một lão quái Nguyên Anh chảy ròng ròng. Lão nhìn về phía hiên nhà, nơi có một thanh niên đang nằm ngủ.

“Cái ghế đó…” Lãnh Vô Nhai trợn tròn mắt.

Trong thần thức của lão, chiếc ghế mây kia đang tỏa ra vô số sợi tơ vàng li ti, nối liền với các vì sao trên bầu trời dù hiện tại là ban ngày. Lão thấy được “Thì gian” (thời gian) và “Không gian” như bị chiếc ghế ấy bẻ cong lại. Người thanh niên nằm trên đó, trông thì lỏng lẻo nhưng thực tế lại không có bất kỳ một sơ hở nào. Nếu lão dám rút kiếm, lão cảm giác được ngay lập tức chiếc ghế ấy sẽ biến thành một hắc động nuốt chửng cả linh hồn mình.

Lãnh Vô Nhai bất giác quỳ sụp xuống ngay giữa đường phố, đầu đập xuống đất:

“Tiền bối! Vãn bối Lãnh Vô Nhai, vô tình mạo muội, xin tiền bối thứ lỗi!”

Diệp Trần đang mơ thấy mình đang ở một bãi biển đầy nắng, đột nhiên nghe tiếng hét lớn thì giật mình, chiếc ghế nằm nghiêng một chút làm hắn suýt té. Hắn bực bội hé một con mắt ra, nhìn thấy một lão già râu tóc bạc phơ, lưng đeo một thanh kiếm cũ nát đang quỳ lạy mình như tế sao.

“Gì vậy? Lão già, ta có phải Diêm Vương đâu mà ông lạy dữ thế?” Diệp Trần ngái ngủ đáp, tay gãi gãi bụng.

Lãnh Vô Nhai không dám ngẩng đầu, giọng run run: “Tiền bối… Ngài ngồi trên Ngộ Đạo Tòa thần thánh thế này, tỏa ra uy áp nghẹt thở, vãn bối kiếm tâm bất ổn, thấy thánh vật của người nên không kiềm chế được lòng sùng bái.”

Diệp Trần ngẩn người. Ngộ Đạo Tòa? Thánh vật?

Hắn liếc nhìn cái ghế xếp trị giá 200 nghìn đồng (quy đổi theo giá gốc thế giới cũ) của mình. Cái ghế này mua sỉ chắc còn rẻ hơn.

“Ông bảo cái ghế này hả?” Diệp Trần vỗ vỗ vào mặt mây. “Đây là ghế nằm, dùng để ngủ. Ông gọi nó là Ngộ Đạo Tòa cái gì?”

Trong tai Lãnh Vô Nhai, câu nói này của Diệp Trần chẳng khác nào đại đạo thanh âm: *“Đây là ghế để ngủ, chứ không phải để ngộ đạo.”*

Lão chợt bừng tỉnh. Đúng rồi! Tu hành cốt ở tâm thái, ta bấy lâu nay cứ gò bó kiếm tâm vào những giáo điều khô cứng, chẳng phải là đi ngược lại với sự tự nhiên sao? Tiền bối đang dạy ta rằng, ngay cả lúc ngủ cũng có thể là lúc mạnh nhất! Đỉnh cao của kiếm đạo chính là sự buông bỏ!

“Vèo!”

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đan điền của Lãnh Vô Nhai. Những vết nứt trên Kiếm Tâm của lão bỗng dưng biến mất, thay vào đó là một ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Hóa Thần kỳ, đột phá rồi!

Diệp Trần ngây người nhìn lão già trước mặt tự nhiên bùng nổ khí thế, xung quanh lão ta gió thổi vù vù, linh khí xoáy tít lại thành một cái phễu khổng lồ.

“Mẹ nó, lại nữa à?” Diệp Trần lẩm bẩm. Hắn đã quá quen với việc khách hàng cứ đứng trước cửa tiệm là đột phá. Cứ như cái cửa tiệm này là trạm xăng linh khí không bằng.

Khi linh quang tắt hẳn, Lãnh Vô Nhai dập đầu thêm ba cái, nước mắt dàn dụa: “Tạ ơn tiền bối ban tặng cơ duyên! Ngộ Đạo Tòa này… đúng là thần vật đệ nhất vạn giới. Chỉ cần nhìn một chút mà vãn bối đã hiểu ra chân lý.”

Thanh Loan đứng gần đó, nhìn chiếc ghế với ánh mắt thèm thuồng nhưng cũng đầy kính sợ. Nàng khẽ hỏi: “Chủ nhân, chiếc ghế này… thật sự có tên là Ngộ Đạo Tòa sao?”

Diệp Trần dở khóc dở cười, xua tay: “Nó tên là ghế nằm lười biếng. Mấy người cứ thích đặt tên cho kêu vào. Thôi được rồi, lão già kia, đã đột phá rồi thì đi đi, đừng làm phiền ta ngủ. Tiệm tạp hóa hôm nay nghỉ trưa sớm!”

Lãnh Vô Nhai không những không đi, mà còn lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một đống bảo vật: nào là đá xanh ngàn năm, nào là tinh hoa kiếm phách, cung kính dâng lên: “Tiền bối, vãn bối có một thỉnh cầu quá phận… Liệu vãn bối có thể bỏ ra tất cả số tài sản này để được… ngồi lên Ngộ Đạo Tòa một khắc đồng hồ không?”

Diệp Trần nhìn đống linh thạch và bảo vật tỏa ra hào quang lung linh, đôi mắt vốn đang lờ đờ bỗng sáng rực lên như bóng đèn LED. Ham tiền là bản chất của hắn, hệ thống tuy có nguyên tắc bán hàng, nhưng khách hàng tự nguyện biếu quà hoặc thuê ghế thì… đâu có cấm nhỉ?

“Hệ thống, việc cho thuê ghế ngồi có vi phạm quy tắc không?”

[Keng! Hệ thống chỉ quản lý giá bán hàng hóa. Các dịch vụ gia tăng tùy thuộc vào khả năng ‘chặt chém’ của chủ nhân. Lưu ý: Tiệm tạp hóa không chịu trách nhiệm nếu khách hàng bị nổ não do ngộ đạo quá mức.]

Diệp Trần cười thầm trong bụng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản, cao thâm mạt trắc: “Khụ khụ… Vốn dĩ Ngộ Đạo Tòa này là nơi dành cho những người có duyên lớn. Nhưng thấy ông thành tâm, lại là kiếm tu chính trực, ta cho ông thuê… à không, cho ông mượn tọa một lát. Nhưng nhớ, chỉ một khắc thôi đấy!”

Lãnh Vô Nhai vui sướng như nhặt được vàng, vội vàng dâng nộp tất cả bảo vật rồi lúng túng bước tới gần chiếc ghế. Lão đưa tay sờ vào những sợi mây, cảm giác một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng. Khi lão chính thức đặt mông ngồi xuống, cả thế giới của lão như nổ tung.

Lãnh Vô Nhai cảm thấy mình không còn ở Vân Hải Thành nữa. Lão thấy mình đang lơ lửng giữa tinh không, xung quanh là những thanh cự kiếm khổng lồ cắm xuyên qua các hành tinh. Mỗi một nan mây trên chiếc ghế lúc này biến thành một con đường kiếm đạo trải dài vô tận.

“Đây là… Thiên Kiếm Đại Đạo! Hóa ra vạn năm qua, tất cả kiếm tu chúng ta đều đi sai đường!” Lãnh Vô Nhai hét lên trong tâm thức, linh hồn lão run rẩy trong sự sung sướng cực độ.

Trong khi đó, ở góc nhìn của Diệp Trần, lão già kia sau khi ngồi xuống ghế thì mặt mày co giật, mồ hôi chảy như tắm, mồm cứ lẩm bẩm: “Kiếm không phải kiếm, ghế không phải ghế… Ta là ghế, ghế là ta…”

Diệp Trần xanh mặt, quay sang hỏi Thanh Loan: “Lão ấy không sao chứ? Đừng có lăn đùng ra chết ở cửa tiệm ta, vận đen lắm.”

Thanh Loan lắc đầu, ánh mắt đầy sùng bái: “Chủ nhân yên tâm, ông ấy đang được ngài khai sáng. Có thể ngồi trên pháp bảo của ngài, đó là phúc phận mấy kiếp của ông ấy rồi.”

Chừng mười phút sau, Lãnh Vô Nhai bật dậy khỏi ghế. Khí thế của lão lúc này đã hoàn toàn khác hẳn. Trước đó lão giống như một thanh kiếm sắc bén lộ liễu, còn bây giờ lão giống như một hồ nước sâu không thấy đáy, bình thản và thâm trầm.

Lão cúi đầu thật thấp trước Diệp Trần: “Ơn giáo hóa của tiền bối, vĩnh viễn không quên. Vãn bối về sau nguyện làm một cây cỏ đứng gác trước cổng tiệm, nếu người có sai bảo, vãn bối dù thịt nát xương tan cũng không từ!”

Nói xong, Lãnh Vô Nhai không dám làm phiền thêm, xoay người bay vút lên không trung, biến thành một tia kiếm quang xé toạc mây mù, để lại một vệt sáng dài trên bầu trời Vân Hải Thành.

Diệp Trần thở phào một cái, thu lại đống bảo vật rồi định nằm xuống tiếp thì phát hiện ra… mặt ghế vẫn còn hơi ấm của lão già lúc nãy.

“Mất cả hứng!” Diệp Trần bực bội thu cái ghế lại. “Hôm nay coi như xong, về nấu mì tôm ăn cho lành.”

Tin tức về việc “Kiếm tông Lãnh Vô Nhai đột phá Hóa Thần ngay trên một chiếc ghế xếp ở tiệm tạp hóa” lan đi với tốc độ ánh sáng. Chỉ trong vòng một buổi chiều, khắp các quán trà, tông môn ở Đông Nhất Lục đều xôn xao bàn tán về “Ngộ Đạo Tòa”.

Người ta đồn rằng chiếc ghế đó vốn là vật cưỡi của một vị Chân Tiên từ thượng giới xuống.

Người ta đồn rằng mỗi nan mây trên ghế là một đạo pháp tắc, ai ngồi lên đó có thể nhìn thấy quá khứ vị lai.

Thậm chí, có kẻ còn khẳng định Diệp Trần không phải đang nằm ngủ, mà là đang “Trấn áp thiên đạo”, dùng cơ thể mình để ngăn cản tai họa giáng xuống nhân gian.

Trong lúc đó, tại một ngọn núi hẻo lánh, Trần Huyền Tử đang ngồi húp súp mì tôm Hảo Hảo còn dư, nghe đệ tử báo tin về “Ngộ Đạo Tòa” thì lập tức sặc sụa.

“Cái gì? Cái ghế gỗ đen đen hay để trước cửa tiệm đó hả?”

Đệ tử thành kính gật đầu: “Thưa Thái thượng trưởng lão, thiên hạ đang rần rần kéo đến đó. Nghe nói ngồi một phút là bằng tu luyện trăm năm!”

Trần Huyền Tử đập bàn cái “rầm”, làm đổ cả bát mì: “Lũ ngu này! Lần trước ta đến đã thấy nó rồi mà không nhận ra! Hèn gì mỗi lần ta nhìn thấy lão chủ tiệm nằm trên đó, ta lại thấy tim đập chân run. Ta cứ tưởng là do ta sợ lão ấy… hóa ra là do ta sợ cái ghế!”

Lão lập tức đứng dậy, vơ lấy cái áo khoác: “Đi! Chuẩn bị linh thạch! Lần này không chỉ mua mì, ta phải thuê bằng được cái ghế đó ngồi thử. Chậm một bước là mấy lão quái ở Trung Đô kéo sang mất!”

Và thế là, một làn sóng “du lịch tâm linh” chưa từng có đổ dồn về Vân Hải Thành.

Đến chiều muộn, khi Diệp Trần đang cùng Thanh Loan ăn lẩu (với gói cốt lẩu Haidilao vừa mở khóa), bên ngoài bỗng vang lên những tiếng xì xào bàn tán cực kỳ náo nhiệt.

Hắn tò mò hé cửa nhìn ra ngoài, suýt chút nữa thì đánh rơi cả đôi đũa.

Trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ bé của hắn là một hàng dài dằng dặc. Có lão tổ cưỡi hạc, có yêu tu dắt hổ, có cả những vị trưởng lão mặc đạo bào lộng lẫy, tất cả đều đang đứng xếp hàng một cách cực kỳ ngay ngắn, không ai dám ho một tiếng.

Đứng đầu hàng chính là Trần Huyền Tử. Lão vừa thấy Diệp Trần ló đầu ra liền hớn hở chạy tới, khom lưng nói: “Diệp chủ tiệm, bận rộn cả ngày chắc người mệt rồi? Cho hỏi hôm nay… ‘Ngộ Đạo Tòa’ của ngài còn suất thuê nào không? Giá bao nhiêu tôi cũng trả!”

Diệp Trần nhìn dòng người, rồi nhìn chiếc ghế xếp đang dựa vào tường, đầu hắn bỗng nảy ra một ý tưởng kinh doanh mới.

“Ngộ đạo cái gì chứ? Đó là dịch vụ Ghế Massage Tiên Hiệp. Ai ngồi 15 phút, tính giá một miếng linh thạch cực phẩm. Không mặc cả, không nợ nần, mỗi ngày chỉ nhận 10 khách!”

Cả đám tu sĩ ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc.

“Linh thạch cực phẩm? Quá rẻ!”

“Rẻ quá! Chủ tiệm đúng là thánh nhân đại từ đại bi, ban phát cơ duyên cho chúng ta mà!”

Diệp Trần nghe vậy thì chỉ biết ôm mặt. Thế giới này bị gì rồi? Cái ghế 200 nghìn, bây giờ ngồi một tí thu được linh thạch cực phẩm mà họ còn kêu rẻ?

“Thanh Loan, ra treo bảng giá mới đi.” Diệp Trần thở dài, quay vào trong lấy miếng xúc xích cho Tiểu Hắc. “Cuộc đời này đúng là lừa đảo mà. Mình chỉ muốn làm một chủ tiệm bình thường, vậy mà họ cứ bắt mình phải làm Thần!”

Tiểu Hắc gặm miếng xúc xích, sủa “gâu” một tiếng, mắt nhìn chiếc ghế xếp ngoài hiên. Có lẽ trong cả tiệm này, chỉ có mình con chó đen này hiểu rằng, chủ nhân của nó thật ra cũng chẳng biết vì sao chiếc ghế đó lại lợi hại như thế. Bởi vì sự thật là: Ở trong phạm vi tiệm tạp hóa này, bất cứ thứ gì thuộc về Diệp Trần, dù là một cuộn giấy vệ sinh, cũng đều mang đẳng cấp của Chí Tôn Đạo Khí.

Vân Hải Thành đêm đó không ngủ. Hàng nghìn tu sĩ đứng xếp hàng dưới ánh trăng, chỉ để chờ đến lượt được… nằm lên một chiếc ghế xếp bằng mây, nghe tiếng gió thổi qua hiên nhà và hy vọng mình có thể ngộ ra chút gì đó về “đạo ngủ nướng” của vị tiền bối bí ẩn kia.

Chiếc ghế mây đen nằm đó, lặng lẽ và thâm trầm, phản chiếu ánh trăng lấp lánh, bắt đầu ghi dấu ấn của mình vào lịch sử tu tiên của Cửu Tiêu Linh Giới với tư cách là món “Pháp bảo lười biếng” mạnh nhất từng được biết đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8