Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 56: ** Mở khóa mặt hàng mới: Đồ điện tử

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:44:07 | Lượt xem: 3

**Chương 56: Siêu phẩm "Cục gạch", rúng động Cửu Tiêu**

Ánh nắng buổi sớm ở Vân Hải Thành bao giờ cũng mang theo một chút vị mằn mặn của biển và linh khí loãng đến đáng thương. Thế nhưng, tại con phố nhỏ dẫn vào "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", không khí lại nóng hôi hổi như lò luyện đan sắp nổ.

Bảy giờ sáng, Diệp Trần vẫn còn đang đắp chiếc chăn mỏng, đầu bù tóc rối ngáy o o trên giường. Dưới lầu, tiếng chổi quét sân của Thanh Loan đều đặn và có nhịp điệu, mỗi nhát chổi đều mang theo một luồng khí kình nhu hòa, gạt sạch từng hạt bụi li ti. Đối với nàng, việc quét dọn tiệm tạp hóa không phải lao dịch, mà là một cách rèn luyện tâm tính. Mỗi một dấu vết do Diệp Trần để lại trên sàn nhà, trong mắt nàng đều là những “vết tích Đạo vận” vô cùng thâm sâu.

Bỗng nhiên, trong trí óc đang mơ màng của Diệp Trần, một tiếng "Ting" khô khốc vang lên, khiến hắn giật mình suýt nữa ngã xuống giường.

【 Chúc mừng ký chủ đã đạt mốc doanh thu: Bán ra 1000 gói mì tôm và 500 lon nước tăng lực Sting. 】
【 Hệ thống Tạp hóa Vạn giới tiến hành nâng cấp danh mục hàng hóa. 】
【 Mở khóa danh mục mới: Đồ điện tử tiêu dùng (Sơ cấp). 】
【 Vật phẩm mới đã nhập kho: Điện thoại Vạn Giới – Mẫu "Cục Gạch" Alpha (Nokia 3310 Edition). 】
【 Nhiệm vụ mới: Bán ra 10 chiếc điện thoại trong vòng 24 giờ. Phần thưởng: Trạm phát sóng linh lực phủ sóng toàn Vân Hải Thành. 】

Diệp Trần dụi mắt, bật dậy như lò xo. "Hả? Đồ điện tử? Hệ thống, ngươi có nhầm không? Ở đây là thế giới tu tiên, ngay cả điện còn không có, ngươi bảo ta bán điện thoại?"

Hệ thống lười biếng đáp lại bằng một dòng chữ: 【 Điện thoại của hệ thống tự động hấp thụ linh khí loãng trong không khí để sạc pin. Không cần điện, chỉ cần có 'ví' tiền của khách hàng. 】

Diệp Trần tặc lưỡi, lạch bạch đi xuống lầu trong đôi dép tổ ong huyền thoại. Vừa xuống đến nơi, hắn đã thấy Tiểu Hắc đang ngoạm một gói xúc xích bò, đuôi ngoáy tít mù khi thấy chủ nhân.

"Sáng ra đã ăn vụng, lát nữa trừ vào suất tối của mày."

Diệp Trần mắng yêu con chó đen một câu, rồi tiến thẳng về phía kệ hàng mới hiện ra ở góc khuất của cửa tiệm. Ở đó, bên cạnh đống vợt muỗi điện "Lôi Đình", là một dãy những chiếc hộp bìa cứng đơn giản. Bên trong mỗi hộp là một vật thể đen sẫm, vuông vức, cầm nặng trịch tay.

Diệp Trần cầm một chiếc lên, cảm giác quen thuộc ùa về. Đây chẳng phải là huyền thoại Nokia 3310 sao? Nhưng nhìn kỹ lại, trên vỏ máy có những đường vân chìm tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, tinh xảo hơn đồ hiện đại nhiều.

"Thanh Loan, lại đây chủ tiệm cho xem thứ này." Diệp Trần vẫy vẫy tay.

Thanh Loan đang lau kệ kính, nghe gọi liền lướt tới như một cơn gió, cung kính đứng bên cạnh: "Chủ thượng, có gì chỉ bảo?"

"Đây là 'Vạn Giới Linh Cơ', một loại bảo pháp giao tiếp." Diệp Trần dõng dạc nói, dù trong lòng cũng hơi run. "Dùng nó, cô có thể nói chuyện với người khác dù cách xa vạn dặm."

Thanh Loan trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập: "Cách xa vạn dặm mà vẫn nghe được tiếng nói? Đây… đây chẳng phải là thần thông 'Thiên Lý Truyền Âm' chỉ có đại lão Hóa Thần kỳ mới chạm tới được sao? Ngay cả bùa chú truyền âm cao cấp nhất của Thiên Đạo Minh cũng chỉ giới hạn trong trăm dặm thôi!"

"Bùa chú là đồ bỏ đi." Diệp Trần bĩu môi. Hắn bật nút nguồn. Một tiếng nhạc khởi động quen thuộc vang lên, nhưng thay vì hình ảnh hai bàn tay nắm lấy nhau, trên màn hình lại hiện ra hình bóng một thanh kiếm và một bát mì tôm đan chéo.

"Để ta thử cho cô xem." Diệp Trần lấy thêm một chiếc khác đưa cho Thanh Loan. "Cô đứng ở góc kia, ta đứng ở đây. Nhấn vào nút này…"

Mất mười phút để giải thích cho một vị cựu Thánh nữ cách dùng bàn phím T9, cuối cùng, chiếc điện thoại trong tay Thanh Loan rung lên bần bật.

"Á!" Thanh Loan giật mình, suýt chút nữa vận công đánh nát "linh vật" này.

"Đừng sợ, có tiếng gọi đến đấy, nhấn nút xanh đi!" Diệp Trần hét lên từ phía bên kia cửa tiệm.

Thanh Loan run rẩy nhấn nút, rồi áp máy vào tai theo đúng hướng dẫn. Từ trong máy, giọng của Diệp Trần vang lên rõ mồn một, không hề có chút tạp âm hay độ trễ: "A lô? Nghe rõ trả lời, chim sẻ gọi đại bàng!"

Thanh Loan đứng hình. Nàng quay đầu nhìn Diệp Trần đang đứng cách mình chỉ mười mét, lại nghe tiếng hắn phát ra ngay sát bên tai. Cảm giác này… nó không giống như linh thức truyền âm vốn gây áp lực cho đại não, mà cực kỳ êm ái, giống như người đó đang thì thầm vào tai mình vậy.

"Chủ thượng… đây… đây thực sự là Thần khí!" Thanh Loan quỳ sụp xuống, hai tay nâng chiếc điện thoại như nâng báu vật tổ truyền. "Với thứ này, liên minh các tông môn sẽ phải quỳ lạy dưới chân ngài. Thông tin là mạch máu của chiến tranh, ngài cầm trong tay huyết mạch của cả giới tu tiên rồi!"

Diệp Trần gãi gãi đầu: "Thôi thôi, đứng dậy đi. Có cái máy nghe gọi thôi mà, làm gì ghê vậy. Để xem nó còn gì nữa…"

Hắn bấm vào mục trò chơi. "Ồ, vẫn có Rắn săn mồi này. Nhưng phiên bản này tên là 'Thôn Phệ Thần Thú'. Được đấy!"

Đúng lúc này, cánh cửa tiệm "Rầm" một tiếng mở ra. Một bóng người lảo đảo bước vào, miệng không ngừng lảm nhảm: "Mì tôm! Cho lão già này một bát mì tôm! Hôm qua đột phá thất bại, lão cần tinh hoa súp Hảo Hảo để hồi máu!"

Người đến chính là Trần Huyền Tử. Lão già này giờ đây coi tiệm tạp hóa của Diệp Trần như nhà mình. Vừa vào đến nơi, lão đã khựng lại khi thấy Thanh Loan đang quỳ dưới đất, trên tay nâng một vật thể lạ lùng.

"Ơ? Thanh Loan tiên tử, cô đang… bái vật gì thế này?" Trần Huyền Tử tò mò sấn lại gần. "Đen sì sì, không có chút linh lực dao động, là gạch kê chân giường của Diệp chủ tiệm à?"

"Hỗn xược!" Thanh Loan lạnh lùng liếc nhìn, khiến lão già Nguyên Anh kỳ như lão rùng mình một cái. "Đây là Vạn Giới Linh Cơ, là kỳ tích của Đạo chủ."

Diệp Trần tủm tỉm cười, đưa chiếc điện thoại trên tay ra trước mặt Trần Huyền Tử: "Lão Trần, đến đúng lúc lắm. Có muốn dùng thử 'linh khí' đời mới nhất không? Đảm bảo dùng xong là không muốn dùng bùa truyền âm nữa."

Trần Huyền Tử bán tín bán nghi nhận lấy. Lão vốn là người của phái thực dụng, thấy cái thứ này nhỏ gọn, chẳng có vẻ gì là uy lực. Nhưng khi Diệp Trần biểu diễn cách gọi điện một lần nữa, đôi mắt đục ngầu của lão bỗng co rụt lại, sau đó giãn ra hết cỡ.

"Cái gì?! Không cần tiêu hao linh lực? Không cần vận chuyển thần thức?" Trần Huyền Tử hét lên, tiếng hét chấn động cả những dải mây trên trời Vân Hải Thành. "Chủ tiệm, ngài có biết điều này có ý nghĩa gì không? Tán tu luyện khí kỳ, những kẻ ngay cả một tấm phù chú rẻ tiền cũng không mua nổi, giờ đây có thể liên lạc với nhau từ cách vạn dặm?"

"Đúng vậy, giá chỉ có 50 linh thạch cực phẩm một cái. Có bán kèm gói cước 'Linh Thoại Vô Song' mỗi tháng 1 linh thạch." Diệp Trần nhe răng cười, bộ dạng không khác gì một gian thương chính hiệu.

Trần Huyền Tử nghe đến cái giá thì xót xa, nhưng nghĩ đến cảnh mình đang bế quan trong hang sâu mà vẫn có thể gọi điện đặt mì tôm giao tận nơi, lão nghiến răng: "Lấy cho lão một cái! À không, hai cái! Lão phải đưa cho tên đệ tử ngốc nghếch ở tông môn một cái, để mỗi khi nó làm hỏng đan dược, lão có thể mắng nó ngay lập tức!"

Diệp Trần nhanh nhẹn đóng hộp, lấy tiền. "Đây là khách hàng đầu tiên, ta khuyến mãi cho lão một trò chơi tích hợp sẵn: Thôn Phệ Thần Thú. Chơi thử đi, giảm căng thẳng cực tốt."

Trần Huyền Tử cầm điện thoại, tay run lẩy bẩy. Lão bắt đầu mày mò dưới sự chỉ dẫn của Diệp Trần. Chỉ năm phút sau, cả tiệm tạp hóa chìm vào một không khí kỳ quặc.

Vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, cao thủ Nguyên Anh kỳ oai phong lẫm liệt, lúc này đang ngồi xổm trên bậc cửa, mắt dán chặt vào cái màn hình nhỏ xíu, ngón tay cái ấn nút 2, 4, 6, 8 điên cuồng.

"Kìa! Quay lại! Con rắn của lão suýt đâm vào tường rồi!" Trần Huyền Tử hét lên. "Ha ha! Ăn được một hạt linh lực rồi! Dài thêm một khúc! Con sâu này… à không, Thần thú này dài quá!"

Thanh Loan nhìn cảnh đó, quay sang Diệp Trần, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái: "Chủ thượng thật là đáng sợ. Ngài không dùng tu vi, mà dùng một cái hộp nhỏ đã có thể khuất phục ý chí của một cao thủ Nguyên Anh. Ma công thao túng tâm trí tinh vi nhất cũng không thể làm được đến mức này."

Diệp Trần ho khan một tiếng: "Đó là sức mạnh của ngành công nghiệp giải trí, cô không hiểu đâu."

Tin tức về "Cục gạch thần kỳ" lan ra nhanh hơn cả cháy rừng. Chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, tin đồn đã thêu dệt thành: "Tại tiệm tạp hóa Bình An, xuất hiện một loại pháp bảo hình khối, bên trong giam giữ một linh hồn nô lệ, có thể truyền tin đi khắp thiên hạ và chứa đựng một trò chơi có khả năng giúp tu sĩ rèn luyện phản xạ thần thức cực hạn."

Đám tu sĩ xếp hàng chờ mua mì tôm bỗng dưng đổi mục tiêu.

"Tôi! Cho tôi một chiếc Vạn Giới Linh Cơ!"
"Đừng chen lấn! Tôi đến trước! Tôi chấp nhận trả thêm một miếng linh thạch để được lấy chiếc màu đen!"

Trong đám đông, Dương Phong – vị thiếu chủ kiêu ngạo của Dương gia cũng xuất hiện. Sau lần bị kem que đóng băng cả kinh mạch, hắn đã thu liễm hơn rất nhiều, nhưng tính cách thích thể hiện thì vẫn vậy.

Hắn vứt ra một túi linh thạch, lạnh lùng nói: "Chủ tiệm, lấy cho ta một cái 'linh cơ' tốt nhất. Ta không tin một thứ đồ chơi phàm trần này có thể sánh ngang với 'Truyền Âm Đỉnh' của gia tộc ta."

Diệp Trần nhếch mép, đưa cho hắn một chiếc màu xanh đen bóng bẩy. "Đây, dùng thử đi thiếu chủ. Nếu không hay, tôi trả lại tiền."

Dương Phong nhận lấy, hừ lạnh một tiếng rồi bắt đầu nghiên cứu. Mười phút sau, người ta thấy Dương thiếu chủ đứng giữa phố, tay cầm điện thoại, mặt đỏ bừng, hét lớn: "Cha à! Con đang đứng ở cửa tiệm tạp hóa đây! Cha nghe thấy không? Rõ lắm à? Vâng, con không lãng phí tiền! Đây là bí bảo! Thật mà!"

Xung quanh đám tu sĩ lác mắt. "Trời đất, hắn thực sự đang nói chuyện với Dương lão gia đang ở trong nội thành cách đây năm mươi dặm sao?"

Đúng lúc cao trào, một đạo áp lực khủng khiếp từ trên trời giáng xuống. Mây đen cuồn cuộn, một cỗ xe kéo bởi bốn con hỏa long dũng mãnh hạ xuống ngay trước cửa tiệm.

Từ trên xe, một vị trung niên nam tử mặc trường bào thêu hình chín con rồng bước xuống. Hào quang quanh thân hắn mạnh đến mức khiến những tu sĩ yếu ớt phải quỳ sụp xuống.

"Là Hội trưởng của Vạn Bảo Các chi nhánh Đông Nhất Lục – Kim Vạn Tiền!" Ai đó thét lên.

Kim Vạn Tiền không liếc nhìn ai, bước thẳng tới trước mặt Diệp Trần. Hắn nhìn chiếc điện thoại trên tay Trần Huyền Tử, rồi nhìn Diệp Trần đang lười biếng nằm trên ghế tựa, tay cầm ly trà đá.

"Diệp chủ tiệm, danh tiếng của ngài vang xa vạn dặm." Kim Vạn Tiền lên tiếng, giọng nói như tiếng chuông đồng. "Vạn Bảo Các chúng ta muốn mua lại công thức chế tạo thứ 'linh cơ' này. Ngài cứ ra giá, dù là linh mạch hay tiên khí, Vạn Bảo Các cũng có thể đáp ứng."

Cả phố im lặng như tờ. Đây là lời đề nghị của thế lực giàu có nhất lục địa!

Diệp Trần khẽ nhấp một ngụm trà, không thèm ngước mắt: "Không bán công thức. Chỉ bán thành phẩm. Mỗi cái 50 linh thạch cực phẩm, mỗi người tối đa hai cái. Mua thì xếp hàng, không mua thì mời đi cho, đừng cản đường Tiểu Hắc nhà tôi đi vệ sinh."

Mọi người nín thở. Dám nói chuyện với Kim Vạn Tiền như thế, Diệp Trần chắc chắn là người đầu tiên.

Gương mặt Kim Vạn Tiền cứng đờ lại trong giây lát, nhưng khi nhìn thấy Tiểu Hắc đang nhe răng phía sau, và nhớ lại những tin đồn về "Lôi Đình Thần Khí" của tiệm này, lão lập tức thu lại vẻ cao ngạo, cười híp mắt: "Ấy, Diệp chủ tiệm nóng tính quá. Tôi xếp hàng, tôi xếp hàng ngay đây!"

Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả mọi người phải ghi nhớ suốt đời: Một trong những người đàn ông quyền lực nhất giới thương nghiệp tiên gia, lặng lẽ đứng vào cuối hàng, bên cạnh một tên tu sĩ Luyện Khí kỳ rách rưới, chỉ để đợi mua một chiếc "điện thoại cục gạch".

Chiều hôm đó, nhiệm vụ của hệ thống hoàn thành trong chớp mắt.

【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng: Trạm phát sóng linh lực đang được lắp đặt… 】
【 Phạm vi phủ sóng: 100km. Tên mạng: "VanGioi_Free_Wifi". 】
【 Cập nhật phần mềm: Đã mở khóa tính năng "Linh Tín" (Tin nhắn văn bản) và "Diễn đàn Cửu Tiêu" (Phiên bản sơ cấp). 】

Diệp Trần mỉm cười. Hắn cầm chiếc điện thoại của mình lên, đăng một dòng trạng thái đầu tiên lên Diễn đàn: "Hôm nay khai trương mạng viễn thông. Ai có 'linh cơ' thì vào điểm danh nhé. Chúc một ngày tốt lành!"

Chỉ một giây sau, hàng loạt thông báo nhảy lên trên màn hình của Trần Huyền Tử, Dương Phong và Kim Vạn Tiền.

"Cái gì? Có chữ hiện lên này!"
"Diễn đàn? Là cái gì? Sao tôi thấy được lời nhắn của chủ tiệm?"

Thanh Loan đứng bên cạnh, nhìn thấy thế giới xung quanh bỗng nhiên xôn xao bởi một cái màn hình nhỏ, trong lòng cảm thán: "Chủ thượng không phải đang mở tiệm tạp hóa, ngài ấy đang tái định nghĩa lại cả thế giới."

Và đúng như thế, đêm đó, trong các hang động u tối, trong những lầu gác xa hoa hay ngay cả trên lưng của những linh thú đang bay, ánh sáng le lói từ những chiếc màn hình điện thoại bắt đầu xuất hiện. Những tu sĩ vốn dĩ cả đời cô độc tu luyện, nay lại say sưa gõ từng phím bấm để nhắn tin cho nhau.

"Đạo hữu đã ăn mì tôm chưa?"
"Đang bế quan, đừng làm phiền, đang bận leo rank Rắn săn mồi!"

Diệp Trần nằm trên ghế tựa, nhìn thông báo "Điểm Danh Vọng" tăng lên như điên trong hệ thống, hài lòng nhắm mắt lại. Tiên giới này, cuối cùng cũng đã có chút thú vị rồi.

Nhưng hắn không biết rằng, ở phương Bắc xa xôi, nơi băng giá vĩnh cửu, một vị Lão tổ đang ngủ say hàng vạn năm bỗng mở mắt ra. Trên tay lão, một miếng ngọc thạch truyền tin cổ xưa bỗng nhiên rung lên, phát ra một âm thanh kỳ lạ:

"Tùng… tùng… tùng… tùng…" (Tiếng nhạc chuông mặc định của Nokia).

Vị Lão tổ ngơ ngác: "Cái… cái gì thế này? Thiên đạo vừa đổi nhạc nền à?"

Bên trong Vạn Giới Tạp Hóa Điếm, Diệp Trần lại chuẩn bị đối mặt với rắc rối mới. Kim Vạn Tiền không đi, mà vẫn đứng đó, mặt dày xin gặp.

"Diệp chủ tiệm, thứ lỗi cho tôi đường đột. Cái 'Linh Cơ' này tuyệt đỉnh thật, nhưng… pin nó sắp hết rồi, tôi phải sạc bằng linh thạch thế nào?"

Diệp Trần thở dài, lấy ra một bộ sạc năng lượng mặt trời (loại sạc bằng linh quang): "Một cái sạc, mười linh thạch cực phẩm. Lần sau mua thì nhớ mua cả combo, đừng hỏi lẻ tẻ."

Kim Vạn Tiền gật đầu lia lịa, trong đầu đã bắt đầu tính toán kế hoạch thống trị thị trường điện thoại bằng cách làm đại lý cấp một cho Diệp Trần. Nhưng lão không biết rằng, mục tiêu của Diệp Trần còn lớn hơn thế.

"Thanh Loan, chuẩn bị đi." Diệp Trần thì thầm.
"Chuẩn bị gì ạ, chủ thượng?"
"Chuẩn bị bán Smartphone. Nhưng trước đó, ta cần nâng cấp cái wifi này lên 5G Tiên Hiệp đã."

Thanh Loan không hiểu 5G là gì, nhưng nàng biết một điều chắc chắn: Chỉ cần là đồ của Diệp Trần, ngay cả rác rưởi cũng có thể biến thành chí bảo trấn tông.

Ngoài cửa, Tiểu Hắc sủa lên một tiếng dài vào hư không. Một con yêu điểu đi ngang qua, thấy cái bóng của Tiểu Hắc thì sợ đến mức rụng hết lông, rơi thẳng xuống sân tiệm. Diệp Trần tiện tay nhặt lên: "Ồ, gà rừng à? Thanh Loan, tối nay chúng ta ăn món 'Gà rán KFC' nhé, ta mới mở khóa được công thức nước sốt xong."

Tiên giới lạnh lẽo, nhưng ở góc nhỏ này của Vân Hải Thành, hương vị của cuộc sống hiện đại và sự náo nhiệt của công nghệ đang dần làm tan chảy sự băng giá của đạo pháp truyền thống. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, kỷ nguyên của "Tu tiên phải có Smartphone".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8