Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 57: ** Nokia 110i: Cường hóa phòng ngự
Hừng đông tại Vân Hải Thành, sương mù nhẹ nhàng giăng mắc trên những mái ngói rêu phong, tạo nên một vẻ thanh bình giả tạo. Nhưng ngay tại khu phố phía Đông vốn dĩ tiêu điều, không khí lại nóng hực như thể có một lò luyện đan thần cấp vừa khai hỏa.
Hàng dài tu sĩ, từ những kẻ tán tu mặc áo vải rách rưới cho đến các vị trưởng lão mặc gấm vóc của các tiểu tông môn, tất cả đều đang kiên nhẫn xếp hàng. Trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ mong chờ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cánh cửa gỗ vẫn đang đóng chặt của “Vạn Giới Tạp Hóa Điếm”.
Trước cửa tiệm, một bóng người to béo, mặt mày hớn hở đang không ngừng xoa hai bàn tay vào nhau. Đó chính là Kim Vạn Tiền, nhị chưởng quỹ của Vạn Bảo Các chi nhánh Vân Hải Thành. Kể từ khi biết đến sự tồn tại của tiệm tạp hóa này, địa vị của lão trong thương hội đã thăng tiến vù vù nhờ việc “thu gom” những món đồ kỳ lạ từ tay Diệp chủ tiệm.
“Kim chưởng quỹ, nghe nói hôm nay Diệp tiền bối sẽ tung ra một loại ‘pháp bảo truyền tin’ mới, thật sao?” Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đứng sau thấp giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
Kim Vạn Tiền vuốt chòm râu dê, ra vẻ thần bí: “Không chỉ là truyền tin đơn thuần đâu. Các ngươi phải biết, đồ của Diệp chủ tiệm chưa bao giờ là thứ phàm trần. Nhìn cái lon nước đỏ loét gọi là Sting kia xem, uống vào một ngụm là máu huyết sôi trào, chiến lực tăng vọt. Hay như cái bánh mì mà người gọi là ‘Sandwich’, ăn vào là cảm thấy linh lực đầy ắp. Thứ sắp ra mắt này… nghe đâu được đúc từ một loại hắc thạch cứng nhất thái cổ, mang danh hiệu: Nokia.”
“Nokia? Tên gọi nghe thật cổ quái, chẳng lẽ là ngôn ngữ của Thượng Cổ Thần Linh?” Đám đông xôn xao bàn tán.
Ngay lúc đó, tiếng “kẹt… kẹt…” vang lên khô khốc. Cánh cửa tiệm từ từ mở ra.
Thanh Loan trong bộ y phục xanh thẫm giản dị bước ra, khuôn mặt thanh tú vương chút khí lạnh như sương sớm. Nàng liếc nhìn đám đông bằng ánh mắt không gợn sóng, môi mỏng mấp máy:
“Chủ thượng có lệnh, hôm nay tiệm mở cửa sớm. Mặt hàng mới: Nokia 110i. Số lượng hữu hạn, mỗi người chỉ được mua một chiếc. Giá: 100 linh thạch thượng phẩm.”
Đám đông hít vào một ngụm khí lạnh. 100 linh thạch thượng phẩm! Cái giá này đủ để mua một thanh phi kiếm hạng tốt hoặc mười viên Trúc Cơ Đan phẩm chất cao. Thế nhưng, không một ai phàn nàn. Trong mắt họ, giá của Diệp Trần đưa ra luôn đi kèm với công năng nghịch thiên.
“Vào đi!” Thanh Loan lùi sang một bên.
Kim Vạn Tiền là người đầu tiên vọt vào. Lão nhìn thấy Diệp Trần vẫn như thường lệ, nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng tre, tay cầm quạt giấy phẩy phẩy, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ đến lóa mắt.
“Diệp chưởng quỹ, Diệp đại lão! Ngài cuối cùng cũng cho hàng mới lên kệ!” Kim Vạn Tiền nịnh nọt chạy đến.
Diệp Trần ngáp dài một cái, tay chỉ vào cái khay gỗ đặt trên quầy thu ngân. Trên khay là những vật thể hình chữ nhật nhỏ nhắn, lớp vỏ nhựa màu xám đen, màn hình bé tẹo có màu vàng đục. Nhìn qua, chúng thô kệch và kém xa vẻ lộng lẫy của các ngọc thạch truyền tin thông thường.
“Đấy, Nokia 110i. Hàng mới về, số lượng có hạn, dùng để liên lạc, soi sáng và… tập luyện thần thức.” Diệp Trần lười biếng giới thiệu.
Kim Vạn Tiền cầm một chiếc lên, lật tới lật lui. Lão dùng linh lực cảm ứng, nhưng kỳ quái thay, bên trong không hề có trận pháp, không có linh văn, thậm chí không có một chút dao động linh khí nào. Nó cứ như một cục gạch đen ngòm được đẽo gọt vụng về.
“Cái này… truyền tin thế nào ạ?” Lão ngơ ngác hỏi.
Diệp Trần ngồi dậy, lấy một chiếc máy khác đã lắp sim sẵn từ trong túi quần lửng ra: “Ấn giữ phím màu đỏ để khởi động. Muốn gọi cho ai thì nhập ‘số thần thức’ của người đó rồi ấn phím màu xanh. Ngoài ra, nó còn có trò chơi ‘Rắn săn mồi’, dành cho kẻ nào muốn rèn luyện khả năng kiểm soát thần thức đa luồng.”
Ngay khi Diệp Trần nhấn nút nguồn, một tiếng nhạc chuông đơn âm vang dội, lanh lảnh vang lên khắp tiệm tạp hóa:
*Tèng téng teng tèng… tèng téng teng tèng… tèng téng teng teng… teng!*
Toàn bộ tu sĩ trong tiệm đồng loạt sững sờ. Điệu nhạc này không chứa đạo vận, không chứa uy áp, nhưng chẳng hiểu sao nó lại mang theo một loại nhịp điệu tà tính, khiến linh hồn người nghe bất giác run rẩy theo.
“Giai điệu này… chẳng lẽ là Thượng Cổ Ma Âm?” Trần Huyền Tử từ phía sau đám đông thò đầu vào, vẻ mặt kinh hãi.
Diệp Trần mặc kệ lão già thần hồn nát thần tính ấy, tiếp tục quảng bá: “Thấy cái nút ở trên đỉnh đầu không? Ấn giữ phím số 0, nó sẽ phát ra linh quang soi sáng, dù là ám đạo trong di tích cổ hay ảo trận của yêu ma cũng đều có thể phá tan phần nào.”
Đúng lúc này, từ bên ngoài vang lên một tiếng quát lạnh lùng, kèm theo một luồng kiếm khí sắc lẹm chém thẳng vào tấm biển hiệu của cửa tiệm.
“Đồ lừa đảo! Cái gì mà tiệm tạp hóa chí bảo? Toàn là đồ phàm trần không có linh lực, hôm nay ta phải dẹp bỏ cái tiệm này để trừ hại cho tu tiên giới!”
Đám đông dạt sang hai bên. Một thanh niên mặc đạo bào trắng thêu hoa văn mây trôi, lưng đeo trường kiếm vàng rực bước vào. Hắn ta là Dương Phong, thiên tài của Dương gia, kẻ vừa bị Diệp Trần “vả mặt” mấy hôm trước vì tội khinh thường cây kem que. Lần này, hắn dắt theo một vị thúc thúc – một cao thủ Nguyên Anh kỳ thực thụ – đến để tìm lại thể diện.
Dương Phong nhìn chiếc Nokia trên tay Kim Vạn Tiền, cười khẩy: “Kim chưởng quỹ, ông cũng lớn tuổi rồi mà còn bị tên nhãi này lừa sao? Nhìn cái cục đá đen thui kia xem, nó không bằng một góc miếng ngọc giản truyền tin của nhà ta. Để ta cho các người thấy, đồ của hắn mong manh đến mức nào!”
Dứt lời, Dương Phong rút kiếm ra. Thanh kiếm tỏa ra kiếm mang xanh biếc, không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Hắn dồn toàn lực, một chiêu “Thanh Phong Trảm” cực mạnh chém thẳng vào chiếc Nokia đang nằm trên quầy.
“Dừng tay!” Kim Vạn Tiền hốt hoảng kêu lên. Lão sợ không phải sợ cái điện thoại hỏng, mà sợ Diệp Trần nổi giận san phẳng Vân Hải Thành.
Thế nhưng, Diệp Trần vẫn ngồi im, môi nhếch lên một nụ cười khó hiểu.
“Binh!”
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Nhưng đó không phải tiếng nhựa vỡ, mà là tiếng kim loại chạm vào thần thiết vạn năm.
Trường kiếm của Dương Phong chém trực diện vào chiếc Nokia 110i. Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Kiếm khí xanh biếc khi chạm vào lớp vỏ nhựa xám đen ấy liền lập tức vỡ vụn như thủy tinh chạm vào đá tảng. Kinh khủng hơn, từ vị trí va chạm, một lực phản chấn cực mạnh đánh ngược lại, khiến lưỡi kiếm của Dương Phong mẻ đi một miếng lớn.
Dương Phong bị lực phản chấn văng ngược ra ngoài cửa, máu méo mồm chảy ra, tay cầm kiếm run bần bật. Hắn nhìn thanh bảo kiếm của gia tộc bị sứt mẻ, rồi lại nhìn cái điện thoại… nó vẫn nằm yên trên quầy, không một vết xước, thậm chí màn hình còn sáng lên, hiện dòng chữ: *1 Call Missed*.
“Cái… cái gì thế này?” Vị cao thủ Nguyên Anh đi cùng Dương Phong lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. “Bản tôn dùng thần nhãn cũng không nhìn ra nó được làm bằng gì. Kiếm khí Nguyên Anh không thể làm sứt mẻ một phân? Chẳng lẽ đây là Đế binh thất lạc từ thời Thái Cổ?”
Diệp Trần thong thả đứng dậy, phủi bụi trên áo thun: “Cái loại kiếm nhựa ấy mà cũng đòi chém Nokia? Ngươi có biết thứ này ở quê ta được mệnh danh là ‘Kẻ hủy diệt’ không?”
Cả tiệm tạp hóa im phăng phắc. Sau đó, một cơn sóng thần bắt đầu bùng nổ.
“Chủ tiệm! Cho tôi mười chiếc! Tôi bán cả phi kiếm cũng phải mua!” Một tán tu hét lên đến khản cổ.
“Ta trả 200 linh thạch thượng phẩm! Diệp chủ tiệm, bán cho ta chiếc đang trên quầy ấy!” Trần Huyền Tử chen lấn, râu tóc dựng ngược cả lên.
Bọn họ đã nhìn ra rồi! Truyền tin cái gì chứ? Soi sáng cái gì chứ? Đây rõ ràng là một món **Tuyệt đối phòng ngự thần khí** dưới hình dạng một chiếc điện thoại! Thử nghĩ xem, giữa lúc giao chiến, khi đối phương tung ra tuyệt chiêu định kết liễu, bạn chỉ cần đưa cái Nokia ra đỡ. Đối phương kiếm gãy, bạn thì máy vẫn còn chuông. Thậm chí, nếu hết linh lực, bạn cầm cái Nokia này ném vào mặt đối phương, khác gì ném một hòn núi Thái Sơn vào đầu hắn?
Diệp Trần giơ tay lên, ý bảo im lặng: “Đừng có nhốn nháo. Đã bảo giá niêm yết là 100 linh thạch, không tăng không giảm. Thanh Loan, thu tiền, phát hàng.”
Thanh Loan gật đầu, bắt đầu quy trình làm việc chuyên nghiệp. Mỗi tu sĩ khi nhận máy đều nâng niu như tổ tiên truyền lại. Có kẻ còn cẩn thận lấy một sợi dây chuyền vàng đúc lại, treo cái Nokia lủng lẳng trước ngực, ngay vị trí trái tim.
“Cái này gọi là ‘Hộ Tâm Linh Cơ’,” vị tu sĩ nọ đắc ý nói. “Có nó che chắn tâm mạch, lão tử từ nay ra ngoài xông pha di tích, đứa nào dám đánh lén ta?”
Kim Vạn Tiền ôm ba chiếc điện thoại vào lòng (lão đã lách luật bằng cách bắt mấy tên gia nhân vào xếp hàng hộ), mặt cười không khép lại được: “Huyền diệu, quá huyền diệu! Diệp chủ tiệm, lão Kim tôi phục ngài sát đất. Cái này mà bán về Trung Đô, chắc chắn mấy lão quái vật hóa thần cũng phải quỳ xuống mà xin mua.”
Diệp Trần lại nằm xuống ghế, tay cầm cái Nokia 110i của mình, ngón cái linh hoạt điều khiển con rắn nhỏ màu đen trên màn hình nuốt từng chấm điểm li ti.
“Mấy người đừng có lấy nó đi chọi nhau quá nhiều. Nhớ sạc pin đi.”
“Sạc pin?” Đám tu sĩ ngơ ngác.
“Đúng, nó chạy bằng linh điện. Buổi tối hãy dùng linh lực nhẹ nhàng rót vào cái lỗ tròn nhỏ ở dưới đáy máy. Đừng rót mạnh quá kẻo nổ đấy. Khi nào cột pin trên màn hình đầy thì thôi.”
Mọi người gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời của “vị thần” nằm trên ghế tre kia.
Dương Phong bên ngoài, được vị thúc thúc đỡ dậy, mặt mày vẫn còn vặn vẹo vì sợ hãi và sỉ nhục. Hắn nhìn vào trong tiệm, thấy cảnh tượng người người nhà nhà nâng niu chiếc điện thoại xám đen, trong lòng vừa hận vừa hối. Nếu hắn không nông nổi, có lẽ bây giờ hắn cũng đã sở hữu một món “đá cổ thần kỳ” như thế.
Vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ thở dài, vỗ vai cháu mình: “Dương Phong, bỏ đi. Kẻ đứng sau tiệm này không phải chúng ta có thể chọc vào. Đi, theo thúc về gia tộc, gom hết linh thạch lại. Chúng ta phải mua bằng được một chiếc, nếu không, một khi đối thủ của Dương gia đều có nó, địa vị của chúng ta sẽ lung lay.”
Trong lúc đó, bên trong cửa hàng, một cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra. Trần Huyền Tử sau khi mua được máy, đã ngay lập tức mở trò chơi *Rắn săn mồi*.
“Mẹ nó! Cái bí pháp ‘Thôn Thiên Xà’ này quá khó! Thần thức của lão phu dù đã đạt tới Nguyên Anh đại viên mãn, mà vẫn không tài nào điều khiển con rắn này đi đúng hướng!” Lão già mồ hôi đầm đìa, mắt dán chặt vào cái màn hình bé tí teo.
Các tu sĩ khác thấy vậy cũng vây quanh.
“Trần lão, ngài rẽ trái! Rẽ trái kìa! Ôi thôi, cắn vào đuôi rồi!”
“Đáng tiếc, chỉ được 12 điểm. Trần lão, xem ra thần thức khống chế của ngài vẫn còn chưa tới hỏa hầu đâu.”
Trần Huyền Tử đỏ mặt tía tai, quát: “Ngươi thì biết cái gì! Đây là đang tôi luyện độ nhạy bén của thần hồn! Các ngươi không thấy sau mười phút chơi, thần thức của ta đã tinh thuần thêm một tẹo sao?”
Kỳ thực, đó là ảo giác của lão, nhưng đám tu sĩ lại tin sái cổ. Họ bắt đầu ngồi bệt xuống sàn tiệm, ai nấy cầm một cái máy, âm thanh “tít tít” vang lên không ngớt. Cả một tiệm tạp hóa tiên hiệp giờ đây trông không khác gì một tiệm nét lậu những năm 2000.
Diệp Trần nhìn cảnh này, khóe môi khẽ giật giật. Anh không ngờ cái tính năng phụ họa này lại được giới tu tiên tôn sùng thành “bí pháp rèn luyện thần hồn”.
“Hệ thống,” Diệp Trần tâm niệm gọi thầm.
[Có mặt chủ nhân. Chúc mừng chủ nhân đã bán sạch lô hàng đầu tiên. Điểm danh vọng tăng 5000. Tiệm đã đạt 80% tiến độ nâng cấp lên Cấp 2.]
“Mấy cái Nokia này thực sự không vỡ được à?”
[Đáp: Nokia 110i phiên bản hệ thống đã được gia cố bằng quy tắc vật lý tuyệt đối của địa cầu. Trừ khi chủ nhân dùng tay không bẻ gãy, còn lại bất kỳ đòn tấn công bằng năng lượng nào ở cấp độ thế giới này đều không thể phá hủy nó.]
Diệp Trần gật gù hài lòng. Anh quay sang Thanh Loan, người đang đứng ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại mà anh tặng riêng cho nàng.
“Thanh Loan, sao không chơi? Đừng nói là ngươi cũng nghĩ nó là bí pháp gì đó nhé?”
Thanh Loan lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định: “Chủ thượng, thuộc hạ đang nghĩ… Nếu mang thứ này làm ám khí ném ra, uy lực chắc chắn vượt xa bất kỳ lôi châu nào.”
Diệp Trần vỗ trán. Xong rồi, hỏng hết rồi. Ở thế giới này, cái gì qua tay các tu sĩ cũng đều trở thành hung khí giết người. Điện thoại dùng để nghe gọi, vậy mà bọn họ lại muốn lấy nó để đỡ đòn, làm giáp ngực, rèn thần hồn và giờ là làm ám khí.
Ngày hôm đó, Vân Hải Thành chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng. Trên bầu trời, các tu sĩ không còn nhìn ngó linh dược linh thú nữa. Họ vừa ngự kiếm phi hành, một tay điều khiển kiếm, một tay cầm một cục đen đen áp vào tai hét lớn:
“Alo! Nghe rõ không? Ta đang ở trên độ cao 3000 trượng đây! Sóng tốt quá! Alo!”
Hoặc có kẻ đang đánh nhau chí mạng, bỗng nhiên chiếc Nokia trong túi ngực vang lên bản nhạc kinh điển: *Tèng téng teng tèng…* khiến cả hai bên đều giật mình khựng lại.
Sức mạnh của công nghệ cổ điển bắt đầu xâm lấn Tiên giới theo một cách thô bạo và buồn cười nhất có thể. Và giữa tâm bão ấy, Diệp Trần chỉ quan tâm đến một việc: “Thanh Loan, gà rán xong chưa? Nhớ cho nhiều tương ớt Chinsu đấy!”
Phía sau vườn, Cửu U Ma Tôn đang hậm hực chẻ củi bằng tay không (vì linh lực bị phong tỏa), mũi ngửi thấy mùi gà rán thì bụng reo lên biểu tình. Lão nhìn chiếc Nokia 110i bị Diệp Trần vứt chỏng chơ để chặn cửa chuồng chó, nước mắt tuôn rơi.
“Đồ của Thần giới… hóa ra lại dùng để chặn cửa sao? Tiên giới này, điên thật rồi!”
Và đó chỉ mới là sự bắt đầu. Kỷ nguyên của Nokia đã tới, báo hiệu một cuộc cách mạng phòng ngự khiến các thợ rèn linh bảo sớm muộn gì cũng phải phá sản.