Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 59: ** Nâng cấp tiệm Level 2
Ánh nắng ban mai của vùng Vân Hải Thành vừa kịp len qua lớp sương mù bảng lảng, chiếu rọi lên tấm biển gỗ cũ kỹ có phần hơi xộc xệch của “Tiệm Tạp Hóa Bình An”. Diệp Trần ngáp dài một tiếng, đôi dép tổ ong dưới chân lẹt quẹt trên sàn gỗ. Anh vươn vai, xương sống kêu lên những tiếng “răng rắc” đầy thỏa mãn sau một đêm ngủ nướng trên chiếc ghế tựa bọc da (một sản phẩm quà tặng từ hệ thống tuần trước).
“Hệ thống, điểm danh vọng và linh thạch đã đủ chưa?” Diệp Trần vừa dụi mắt vừa lẩm bẩm trong đầu.
【 Bíp! Chúc mừng ký chủ. Tổng doanh thu đạt 500.000 linh thạch hạ phẩm, điểm danh vọng tích lũy đã vượt ngưỡng ‘Danh chấn một phương’. Đủ điều kiện nâng cấp tiệm tạp hóa lên Level 2. 】
【 Chi phí nâng cấp: 100.000 linh thạch thượng phẩm và toàn bộ điểm tích lũy hiện có. Ký chủ có xác nhận nâng cấp ngay lập tức? 】
Diệp Trần hơi đau lòng. 100.000 linh thạch thượng phẩm không phải là con số nhỏ, đủ để một tông môn hạng trung tiêu xài trong mười năm. Nhưng anh hiểu rõ, ở cái thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, không thăng cấp đồng nghĩa với việc dậm chân tại chỗ. Mà dậm chân tại chỗ thì lấy đâu ra smartphone, lấy đâu ra internet vạn giới để giải khuây?
“Xác nhận! Nâng cấp ngay cho ta.”
Ngay khi lời nói vừa dứt, một tiếng “Oanh” trầm đục vang lên ngay trong thức hải của Diệp Trần. Tuy nhiên, kỳ lạ là bên ngoài cửa tiệm, mọi thứ vẫn tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ có Thanh Loan – người tiểu nhị xinh đẹp đang cẩn thận lau chùi kệ hàng – là đột nhiên dừng động tác. Nàng khẽ chau mày, thanh kiếm gỗ đeo bên hông run rẩy nhẹ.
Với tu vi của một cựu Thánh nữ, Thanh Loan cảm nhận được một luồng quy tắc Thiên Đạo cực kỳ kinh khủng đang giáng xuống. Luồng sức mạnh này không mang theo sát ý, nhưng nó lại mang theo sự bao la vĩnh hằng, giống như một vị thần linh đang kiến tạo lại thế giới.
“Chủ thượng… ngài?” Thanh Loan kinh ngạc nhìn về phía Diệp Trần.
Diệp Trần chỉ khẽ phất tay, nụ cười vẫn mang vẻ lười biếng đặc trưng: “Đừng sợ, chỉ là tu sửa lại tiệm một chút cho khang trang thôi.”
“Tu sửa?” Thanh Loan ngẩn người.
Ngay khoảnh khắc đó, không gian bên trong tiệm tạp hóa bắt đầu vặn xoắn. Những bức tường gỗ mục nát từ từ tróc ra, thay vào đó là những lớp vách tường mịn màng như bạch ngọc nhưng lại chắc chắn vô ngần. Diện tích sàn nhà đột ngột giãn nở, một mét, hai mét, mười mét… Căn tiệm vốn dĩ chỉ rộng chưa đầy ba mươi mét vuông, trong chớp mắt đã mở rộng gấp năm lần.
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đang nằm gặm xương gà KFC ở góc cửa – đột nhiên bị một lực lượng đẩy lùi. Nó trợn tròn mắt, cái đuôi dựng đứng lên, nhưng ngay sau đó ngửi thấy mùi vị “đẳng cấp” hơn, nó lại bình thản nằm xuống, hưởng thụ linh khí đậm đặc đang tràn vào.
Dưới sự chứng kiến đầy chấn động của Thanh Loan, một cầu thang gỗ xoắn ốc tuyệt mỹ mọc lên từ hư không, đâm thẳng qua trần nhà. Trần nhà không bị vỡ ra, mà giống như một mặt nước gợn sóng, nuốt chửng chiếc cầu thang rồi mở ra một không gian hoàn toàn mới ở bên trên.
【 Bíp! Nâng cấp hoàn tất. 】
【 Chào mừng ký chủ đến với Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới Level 2. 】
【 Các hạng mục mới mở khóa: 】
1. **Mở rộng diện tích tầng 1:** Khu vực kệ hàng tự chọn được phân loại rõ ràng (Hàng tiêu dùng, Thực phẩm, Linh khí gia dụng).
2. **Khám phá tầng 2:** Khu vực nghỉ ngơi của nhân viên và phòng dành riêng cho ký chủ. Có thêm phòng Vip cho khách hàng dùng thử sản phẩm.
3. **Hệ thống điện năng sơ cấp:** Mở khóa các thiết bị cắm điện trực tiếp không cần linh thạch chuyển đổi.
4. **Sản phẩm mới:** Tủ lạnh Sanyo, Lò vi sóng Toshiba (phiên bản thần cấp), Máy giặt tự động… và một mặt hàng đặc biệt: Kem que các vị.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Không khí trong tiệm lúc này không chỉ có mùi của mì tôm và nước tăng lực, mà còn phảng phất một thứ hương thơm thanh tao của những cây đại thụ ngàn năm. Anh thong dong bước lên tầng 2.
Thanh Loan tò mò đi theo sau. Khi nàng đặt chân lên tầng hai, đôi mắt phượng vốn dĩ luôn giữ vẻ lạnh lùng nay lại mở to đầy vẻ sùng bái.
Sàn tầng hai được trải một lớp thảm mềm mại đến mức bước chân lên như dẫm trên mây. Ở giữa phòng khách là một bộ ghế sofa bằng chất liệu da thuộc cao cấp mà nàng chưa từng thấy ở giới tu tiên này. Phía sau là một chiếc cửa sổ lớn nhìn thẳng ra Vân Hải Thành, nhưng kỳ lạ thay, tầm nhìn ở đây cực kỳ bao quát, giống như nàng đang đứng trên đỉnh cao nhất của một ngọn núi thiêng chứ không phải trong một căn tiệm hai tầng.
“Đây… đây chính là nơi ngụ cư của chân tiên sao?” Thanh Loan thảng thốt. Mỗi một món đồ nội thất ở đây đều chứa đựng Đạo vận hoàn mỹ, không một chút vết gợn. Nàng cảm thấy nếu mình ngồi tu luyện ở đây một ngày, có lẽ bằng mười năm ở ngoài kia.
“Thanh Loan, đó là khu vực của ta. Phía bên trái kia có một gian phòng, từ nay về sau đó là phòng của cô. Không cần phải ngủ ở gian kho nữa.” Diệp Trần chỉ tay về phía căn phòng mang tông màu xanh nhạt.
Thanh Loan bàng hoàng, quỳ một chân xuống: “Chủ thượng ơn đức, Thanh Loan nguyện trọn đời phụng sự.”
Diệp Trần xua tay: “Thôi đi, đừng lễ nghi thế. Xuống xem ‘đồ chơi mới’ dưới nhà kìa.”
Hai người trở lại tầng một. Lúc này, trung tâm gian phòng là một chiếc tủ lớn bằng kim loại màu bạc, phát ra những tiếng kêu “rì rì” rất nhỏ. Diệp Trần hào hứng mở cánh cửa tủ lạnh ra. Một làn hơi lạnh tỏa ra, bao trùm lấy không gian xung quanh.
“Cái này… là chí bảo Băng hệ?” Thanh Loan rùng mình. Nàng cảm nhận được trong hơi lạnh đó có chứa sức mạnh của tuyệt đối đóng băng.
“Đây là Tủ lạnh.” Diệp Trần cười đáp, lấy ra một chiếc kem que đậu đỏ: “Thử đi, cái này gọi là ‘Băng Linh Cực Lạc’. Tu sĩ hỏa hệ ăn vào có thể trung hòa tâm hỏa, tu sĩ thủy hệ ăn vào có thể tinh luyện linh lực.”
Thanh Loan cẩn trọng nhận lấy, bóc lớp vỏ nhựa rồi cắn nhẹ một miếng. Ngay lập tức, đôi mắt nàng bừng sáng. Một dòng cảm giác mát lạnh ngọt lịm từ đầu lưỡi lan tỏa khắp kinh mạch, làm dịu đi những vết thương ngầm cũ kỹ từ thời tông môn bị diệt. Cảm giác sảng khoái ấy khiến nàng thiếu chút nữa là rên rỉ thành tiếng.
Đúng lúc này, bên ngoài tiệm tạp hóa có tiếng bước chân dồn dập.
Lão già Trần Huyền Tử cùng một nhóm đệ tử Thanh Vân Môn đang đứng ngoài cửa, vẻ mặt ai nấy đều trắng bệch vì kinh hãi. Ban nãy họ đứng cách mười dặm đã nhìn thấy một đạo kim quang ngất trời từ phía tiệm tạp hóa, sau đó là mây đen tan biến, linh khí bốn phương tám hướng điên cuồng hội tụ.
“Diệp đại nhân! Diệp chủ tiệm! Có chuyện gì vậy? Vừa rồi có phải đại lão nào phi thăng không?” Trần Huyền Tử hét lớn khi vừa bước vào cửa.
Nhưng khi bước qua ngưỡng cửa, lão già Nguyên Anh kỳ này liền chết lặng.
“Đây… đây vẫn là tiệm tạp hóa sao?”
Trần Huyền Tử dụi mắt. Căn tiệm cũ nát hôm qua đâu rồi? Thay vào đó là một đại điện rộng thênh thang, rực rỡ và sang trọng đến mức lóa mắt. Những kệ hàng được sắp xếp ngay ngắn dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng như ban ngày. Những khối “băng linh thạch” treo trên trần phát ra thứ ánh sáng không hề chói mắt nhưng lại chiếu rõ mọi ngóc ngách.
“Ồ, lão Trần đến sớm thế.” Diệp Trần tựa lưng vào quầy thu ngân mới bằng đá cẩm thạch, tay cầm que kem: “Tiệm vừa nâng cấp, có nhiều hàng mới lắm. Có muốn thử không?”
Trần Huyền Tử nhìn que kem trong tay Diệp Trần, mũi lão chun lại: “Cái thứ này… lão phu cảm nhận được hàn khí cực phẩm! Diệp chủ tiệm, thứ này bán thế nào?”
“Hai mươi linh thạch hạ phẩm một cây.”
“Rẻ thế?!” Trần Huyền Tử suýt nữa cắn vào lưỡi. Với lão, chỉ cần là đồ của Diệp Trần, dù là rác thải cũng là bảo bối, huống chi là thứ tỏa ra hơi lạnh tinh khiết thế này. “Cho lão phu năm cây! À không, mười cây! Lão phu phải mang về cho mấy lão hủ trong môn xem cho biết thế nào là đại đạo!”
Trong lúc Trần Huyền Tử đang mải mê chọn kem, các đệ tử Thanh Vân Môn lại bị thu hút bởi một thứ khác. Ở một góc kệ hàng, một chiếc hộp màu trắng đang tỏa nhiệt, phát ra mùi thơm lừng của thịt chín và tiêu đen.
“Chủ tiệm, cái hộp này đang… đang luyện đan ạ?” Một đệ tử trẻ tuổi rụt rè hỏi.
Diệp Trần liếc mắt nhìn qua: “Đó là Lò vi sóng. Nó không luyện đan, nó dùng để làm nóng đồ ăn. Ngươi bỏ một miếng thịt lợn rừng dai nhách vào đây, ba phút sau nó sẽ mềm rục và thấm đẫm linh khí. Cái này gọi là ‘Hóa Nhục Thần Công’.”
Nói rồi, Diệp Trần tiện tay bỏ một chiếc xúc xích bò vào lò vi sóng, nhấn nút “Start”.
“Tít… tít… ù…ù…”
Tiếng động lạ lùng của lò vi sóng khiến các tu sĩ lùi lại mấy bước, tay lăm lăm pháp bảo. Họ chưa từng thấy loại pháp khí nào vận hành kiểu này. Không cần phù văn, không cần ấn quyết, chỉ cần ấn một cái nút nhỏ?
Ba phút sau, lò vi sóng vang lên một tiếng “Ting!” giòn giã.
Diệp Trần lấy xúc xích ra, mùi thơm ngào ngạt bốc lên khiến cả đám người Trần Huyền Tử đều không kìm được mà nuốt nước miếng ực một cái.
“Cái lò này… bán không?” Trần Huyền Tử run giọng hỏi. Lão đột nhiên nhận ra, nếu có cái này, việc nấu nướng linh thực sẽ không còn mất thời gian hằng ngày nữa. Quan trọng nhất là, lão nhìn thấy một sự “chính xác” tuyệt đối trong quy tắc của cái máy này. Không bao giờ có chuyện thừa lửa hay thiếu nhiệt, một sự cân bằng hoàn hảo của Đạo.
“Hàng không bán, chỉ để sử dụng dịch vụ tại chỗ hoặc trao đổi nhiệm vụ.” Diệp Trần đáp lời hệ thống. “Nhưng sắp tới ta sẽ bán cơm hộp dùng kèm dịch vụ quay lò miễn phí.”
Đang nói chuyện, đột nhiên từ phía cửa tiệm vang lên một giọng cười lãng tử và có phần ngang ngược:
“Hahaha! Ta nghe nói ở cái xó xỉnh này có vị cao nhân vừa mới thăng cấp chí bảo? Để Dương Phong ta xem thử, món đồ nào có thể khiến Vân Hải Thành rung chuyển như vậy!”
Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, thiên tài Luyện Khí kỳ tầng 9, bước vào với vẻ mặt khinh khỉnh. Hắn mặc y phục bằng tơ lụa thêu chỉ vàng, tay cầm quạt xếp, phía sau là bốn tên hộ vệ cao lớn.
Tuy nhiên, vừa mới bước vào ba bước, bước chân của Dương Phong khựng lại. Ánh sáng từ đèn led công suất cao của hệ thống khiến hắn hơi chói mắt. Sau đó, hắn nhìn thấy Trần Huyền Tử – người mà phụ thân hắn luôn cung kính – đang đứng ngẩn ngơ trước một cái hộp bằng sắt (lò vi sóng).
“Thái thượng trưởng lão?” Dương Phong thu lại vẻ ngông cuồng, hơi cúi đầu.
Trần Huyền Tử không rảnh để tâm đến hắn, lão đang mải nhìn que kem trong tay.
Dương Phong liếc nhìn Diệp Trần đang mặc áo thun trắng, quần lửng, chân đi dép tổ ong. Hắn khẽ nhíu mày: “Ngươi chính là chủ tiệm? Ta nghe nói nơi này có đồ vật chứa linh khí cao hơn cả linh dược? Ta thấy toàn là những thứ kỳ dị, không có lấy nửa phần linh tính. Ngay cả cái thứ đen đen đang cầm trên tay cũng không bằng một viên Thối Thể Đan của nhà ta.”
Hắn chỉ vào que kem Socola mà Diệp Trần vừa mới bóc.
Diệp Trần cũng không giận, chỉ mỉm cười: “Thiếu chủ Dương gia đúng không? Đừng vội phán xét. Thử một miếng không? Không ngon không lấy tiền. Nếu ngon, ngươi đưa ta một mảnh Mảnh vỡ Thần thiếc đang đeo trên cổ.”
Dương Phong hừ lạnh: “Mảnh Thần thiếc này là chí bảo tổ truyền của gia đình ta! Ngươi muốn đổi nó bằng một khối đá ngọt sao? Được! Nếu thứ này không khiến ta đột phá ngay lập tức, ta sẽ san bằng căn tiệm này của ngươi!”
Thanh Loan đứng cạnh Diệp Trần, tay đã đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt tỏa ra sát khí. Nhưng Diệp Trần lại ra hiệu cho nàng bình tĩnh. Anh đưa que kem cho Dương Phong với ánh mắt đầy thương hại.
Dương Phong nhận lấy, trong lòng thầm nghĩ: “Thứ này không có một chút dao động linh lực nào, rõ ràng là đồ phàm trần. Để xem tên tiểu tử này định lừa ta kiểu gì.”
Hắn cắn một miếng lớn.
Trong tích tắc, khuôn mặt Dương Phong biến đổi từ mỉa mai sang kinh ngạc, từ kinh ngạc sang bàng hoàng, và cuối cùng là sự sợ hãi tột độ.
“Oanh!”
Một luồng khí lạnh cực đại bùng nổ ngay trong đan điền của Dương Phong. Không phải là thứ khí lạnh giết người, mà là một loại quy tắc băng giá cực kỳ thuần khiết. Nó nhanh chóng bao phủ lấy chín tầng linh lực Luyện Khí của hắn, cô đặc chúng lại thành những tinh thể.
“Rắc rắc!”
Bên trong cơ thể Dương Phong, bức tường ngăn cách Luyện Khí và Trúc Cơ mỏng manh như tờ giấy, dưới tác động của que kem, trực tiếp vỡ vụn. Linh lực trong cơ thể hắn chuyển từ dạng khí sang dạng lỏng chỉ trong vài giây.
“Trúc Cơ! Ta đột phá rồi sao?” Dương Phong lầm bầm, que kem trên tay rơi xuống sàn nhà nhưng bị Tiểu Hắc nhanh nhẹn lao đến táp mất.
Toàn bộ đệ tử Thanh Vân Môn há hốc mồm. Chỉ một miếng đồ ăn mà giúp người ta từ Luyện Khí tầng 9 đột phá thẳng lên Trúc Cơ? Ngay cả đan dược cực phẩm cũng cần thời gian luyện hóa, cũng cần hộ pháp. Đằng này, Dương Phong chỉ đứng đó, ăn một miếng và… xong?
Dương Phong run rẩy, nhìn về phía Diệp Trần như nhìn thấy một vị tổ thần. Hắn không nói lời nào, tháo ngay mảnh Mảnh vỡ Thần thiếc trên cổ, hai tay dâng lên:
“Tiền bối… tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Đây là mảnh Thần thiếc, xin ngài nhận lấy! Xin tiền bối cho ta mua thêm… mười cây nữa!”
Diệp Trần nhận lấy mảnh thiếc, quăng nó vào khay thu ngân như ném một mẩu sắt vụn: “Ngoan. Nhưng mỗi người mỗi ngày chỉ được mua tối đa hai cây kem. Đây là quy định của tiệm. Thanh Loan, tính tiền cho hắn.”
Dương Phong không hề thấy giận dữ vì sự hờ hững của Diệp Trần, ngược lại còn cảm thấy đó mới đúng là phong thái của bậc đại nhân ẩn dật. Hắn lập tức thanh toán tiền rồi cung kính đứng sang một bên, không dám ho he nửa lời.
Cửa tiệm sau khi nâng cấp lên Level 2 không chỉ rộng hơn mà còn mang lại một cảm giác “áp chế” vô hình đối với bất kỳ ai có ý định bất chính.
Cả ngày hôm đó, tin tức về “Sự biến mất của cửa tiệm cũ” và “Sự xuất hiện của Thần điện hai tầng” lan khắp Vân Hải Thành. Người dân và tu sĩ đổ xô về ngoại ô, nhưng khi nhìn thấy tấm biển “Vạn Giới Tạp Hóa Điếm”, tất cả đều tự giác xếp hàng.
Khi màn đêm buông xuống, Diệp Trần đóng cửa tiệm. Thanh Loan đang ngồi ở tầng một, tập trung nghiên cứu một chiếc điện thoại di động Nokia đời cũ mà Diệp Trần vừa mới “thưởng” cho sau ngày làm việc mệt mỏi. Nàng say mê nhìn màn hình nhỏ xíu, tay bấm phím lạch cạch để chơi trò “Rắn săn mồi”, cảm giác như mình đang rèn luyện thần thức phản ứng nhanh.
Ở tầng hai, Diệp Trần nằm dài trên sofa, tay cầm một lon Coca-Cola ướp lạnh lấy từ tủ lạnh ra. Tiếng “xì” khi bật nắp lon nghe thật êm tai.
“Hệ thống, tầng hai này có wifi chưa?”
【 Bíp! Do ký chủ vừa nạp thêm mảnh Thần thiếc cực phẩm, hệ thống đã kích hoạt ‘Trạm phát sóng linh lực sơ cấp’. Wifi mang tên ‘DEP_TO_ONG_666’ đã sẵn sàng. 】
Diệp Trần mỉm cười mãn nguyện. Anh mở chiếc Smartphone bản hệ thống ra, kết nối vào mạng. Những tin tức đầu tiên hiện lên trên “Tiên Giới Forum” – một ứng dụng mạng xã hội nội bộ mà hệ thống vừa lập ra cho cư dân vùng Vân Hải (những ai đã mua điện thoại Nokia hoặc Smartphone của tiệm).
Dòng trạng thái nóng nhất lúc này:
*“Dương gia thiếu chủ: Một miếng kem que, định sẵn Trúc Cơ! Ai không đến Tiệm tạp hóa Bình An, kẻ đó không xứng làm tu sĩ!”*
Kèm theo đó là một tấm ảnh mờ ảo của mặt tiền tiệm mới, do Dương Phong lén chụp bằng camera VGA 0.3 MP của chiếc Nokia. Dù ảnh rất xấu, nhưng sự lung linh huyền ảo vẫn đủ khiến cả giới tu tiên Vân Hải Thành dậy sóng.
Diệp Trần nhấp một ngụm Coca, cảm giác bọt ga nổ tung trong miệng thật sảng khoái.
“Thế này mới gọi là tận hưởng cuộc sống chứ. Cày cuốc lên Level 2 quả nhiên đáng đồng tiền bát gạo.”
Phía dưới nhà, Tiểu Hắc đang cuộn tròn trên một chiếc thảm điện tự sưởi ấm, đôi mắt đen láy nhìn về phía cầu thang. Nó cảm nhận được, từ ngày hôm nay, chủ nhân của nó không còn chỉ là một tên “phàm nhân” bán mì tôm nữa. Ông chủ của nó, dường như đang bắt đầu vẽ lại trật tự cho cái Tiên giới rách nát này.
Trời đêm Vân Hải Thành vốn dĩ lạnh lẽo, nhưng đứng từ bên ngoài nhìn lại, tiệm tạp hóa nhỏ bé ấy lại tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, rực rỡ, lạc lõng nhưng lại đầy cuốn hút giữa bóng tối mênh mông của kỷ nguyên mạt pháp.
Và ở một nơi nào đó tại Trung Đô, một vị lão tổ của Vạn Bảo Các vừa giật mình tỉnh giấc khỏi giấc ngủ dài vạn năm. Lão cảm thấy Thiên Cơ vừa có một sự biến đổi cực đại, một sự chuyển mình của thời đại mà ngay cả lão cũng không thể bói toán ra được.
“Phía Đông… có thứ gì đó đang trỗi dậy…” Lão lão lầm bẩm, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía đường chân trời nơi mặt trời chưa kịp mọc.
Lúc này, tại Vân Hải Thành, Diệp Trần đã ngủ say trên ghế sofa, lon Coca uống dở đặt bên cạnh, tiếng ngáy khẽ khàng hòa cùng tiếng rì rì đều đặn của chiếc tủ lạnh Level 2. Cuộc cách mạng của giới tu tiên, cứ thế mà bắt đầu từ những điều nhỏ bé và kỳ lạ như vậy.