Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 61: ** Smartphone màn hình cảm ứng xuất hiện
**Chương 61: Smartphone màn hình cảm ứng xuất hiện**
Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Vân Hải Thành lười biếng len qua khe cửa gỗ của tiệm tạp hóa Bình An, rọi thẳng vào gương mặt còn đang ngái ngủ của Diệp Trần. Anh khẽ cựa mình trên chiếc ghế nằm bằng mây, mái tóc hơi rối, đôi dép tổ ong dưới chân chiếc còn chiếc mất.
Trong đầu anh, một âm thanh điện tử cơ khí vốn đã quen thuộc giờ đây vang lên với tông điệu rõ ràng và có phần… "sang chảnh" hơn hẳn.
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ, Hệ thống Tạp hóa Vạn giới đã hoàn tất nâng cấp phiên bản 3.0! 】
【 Toàn bộ không gian cửa hàng đã được nới rộng thêm 50 mét vuông. Mở khóa khu vực: Linh Linh Gia Dụng và Đồ Điện Tử Tiên Hiệp. 】
【 Vật phẩm đặc biệt đã được cập nhật vào kho hàng: Smartphone phiên bản Cửu Tiêu (Số lượng có hạn). 】
【 Nhiệm vụ chính tuyến Hồi 2: Khai thông mạng lưới thông tin. Trong vòng 7 ngày, phổ cập Smartphone cho ít nhất 100 tu sĩ cấp bậc Trúc Cơ trở lên. Phần thưởng: Kích hoạt chức năng Livestream và mạng xã hội "Tiên Thư" (FaceBook bản tiên giới). 】
Diệp Trần dụi mắt, ngồi bật dậy.
"Smartphone? Hệ thống, ngươi rốt cuộc cũng chịu tung ra món đồ này sao?" Diệp Trần lẩm bẩm, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong đầy ý vị. Anh hiểu rõ, ở một thế giới mà thông tin chủ yếu dựa vào truyền âm phù rườm rà hoặc đưa thư bằng chim hạc, sự xuất hiện của điện thoại thông minh sẽ chẳng khác nào một vụ nổ hạt nhân đánh thẳng vào tư duy của giới tu tiên.
Anh đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc đầy sảng khoái. Bước về phía khu vực kệ hàng mới xuất hiện phía sau quầy thu ngân, Diệp Trần nhìn thấy một chồng hộp giấy trắng tinh tế, thiết kế tối giản đúng phong cách "Táo Khuyết" ở kiếp trước, nhưng bên trên lại in dập nổi những đường vân linh mạch màu vàng kim uốn lượn thành hình một chữ "Đạo".
Diệp Trần bóc một chiếc hộp ra. Bên trong là một tấm "ngọc thạch" màu đen tuyền, mỏng dính, mặt kính nhẵn nhụi phản chiếu ánh sáng như mặt nước hồ không một chút gợn. Khi cầm trên tay, một cảm giác mát lạnh thấu xương lan tỏa, nhưng ngay sau đó lại ấm áp như thể nó đang hòa nhịp với hơi thở của anh.
"Thanh Loan, vào đây." Diệp Trần khẽ gọi.
Cánh cửa tiệm bị đẩy ra, một nữ tử mặc thanh y trường bào, dáng người thanh mảnh nhưng khí chất lạnh lùng như sương tuyết bước vào. Thanh Loan – vị Thánh nữ của một tông môn sụp đổ nay đã hoàn toàn hóa thân thành nàng "Tiểu nhị" tận tụy. Nàng ôm trong tay bó chổi lông gà, trên trán lấm tấm mồ hôi vì vừa quét dọn sân trước, khi thấy Diệp Trần gọi, ánh mắt nàng ngay lập tức tràn đầy vẻ sùng bái.
"Chủ nhân, người có gì dặn dò?"
Diệp Trần giơ miếng "ngọc thạch" đen trên tay lên, mỉm cười: "Lại đây, hôm nay ta cho cô thấy thế nào gọi là tuyệt thế chí bảo thực thụ. Ba cái loại đan dược hay phi kiếm của các cô… đều lỗi thời rồi."
Thanh Loan tò mò tiến lại gần. Nàng nín thở nhìn vật phẩm trên tay Diệp Trần. Là một tu sĩ Hóa Thần kỳ (dù linh lực bị áp chế trong cửa tiệm), nàng có thể cảm nhận được trên vật phẩm kia không hề có bất kỳ ba động linh lực nào mạnh mẽ. Nhưng, chính cái sự "bình thường đến cực điểm" ấy mới làm nàng sợ hãi. Theo lời dạy của sư môn, "Đại đạo chí giản", thứ gì càng giản dị thì quy tắc chứa đựng bên trong càng kinh khủng.
"Đây là… Linh Quang Truyền Tin Bảo Giám?" Thanh Loan hỏi bằng giọng run rẩy.
"Ta gọi nó là Smartphone." Diệp Trần nhấn vào nút nguồn bên cạnh.
Ngay lập tức, màn hình đen tuyền bùng sáng. Một đồ họa tinh xảo hiện lên, hình ảnh một đám mây ngũ sắc bay lượn trên nền trời xanh thẳm, sau đó là giao diện màn hình chính với những biểu tượng nhỏ xinh xắn được sắp xếp ngay ngắn. Độ phân giải cao đến mức Thanh Loan phải thốt lên một tiếng kinh ngạc, lùi lại một bước, tay thủ thế: "Chủ nhân! Bên trong miếng ngọc này… có giam cầm một linh hồn sao? Tại sao hình ảnh lại chân thực đến mức này? Chẳng lẽ đây là… không gian pháp bảo?"
"Không cần sợ, đây là công nghệ." Diệp Trần phì cười. Anh nắm lấy ngón tay của Thanh Loan, đưa lại gần màn hình. "Thử chạm vào xem, đừng dùng linh lực, chỉ dùng ý niệm hoặc cái chạm nhẹ thôi."
Thanh Loan run cầm cập, ngón tay ngọc ngà khẽ chạm vào biểu tượng "Máy ảnh".
*Tách!*
Màn hình lóe sáng. Một giây sau, khuôn mặt đang ngơ ngác, mắt trợn tròn của Thanh Loan hiện lên rõ mồn một trên màn hình.
"A!" Thanh Loan kinh khiếp kêu lên, suýt nữa thì đánh rơi cả chiếc điện thoại. "Yêu thuật! Nó… nó đã cướp mất một phần thần hồn của ta! Chủ nhân cứu mạng!"
Diệp Trần phải vất vả lắm mới nhịn được cười: "Yêu thuật cái đầu cô! Đó là tính năng lưu giữ hình ảnh. Cô nhìn xem, thần hồn của cô vẫn nguyên vẹn đó thôi. Đây chỉ là ghi lại dung nhan của cô vào trong ký ức của thiết bị."
Thanh Loan định thần lại, nhìn kỹ vào tấm hình. Quả nhiên, trong gương thần (màn hình), nàng nhìn thấy mình xinh đẹp thoát tục, từng sợi tóc, từng nếp áo đều rõ ràng đến mức đáng sợ. Nàng từ từ chạm vào, lướt qua trái, lướt qua phải. Sự mượt mà của màn hình cảm ứng 120Hz phiên bản tiên giới khiến nàng mê mẩn. Mỗi cái vuốt nhẹ như thể đang lướt đi trên những dải mây bồng bềnh nhất của chín tầng trời.
"Chủ nhân… thứ này thực sự không có linh khí, nhưng tại sao… tại sao nó có thể hiểu được ý định của ngón tay ta?"
"Nó cảm ứng với nhiệt độ và thần thức tần số thấp." Diệp Trần giải thích qua loa, vì có giải thích sâu hơn nàng cũng không hiểu "electron" là cái gì. "Nào, bây giờ là phần quan trọng nhất: Internet."
Anh phất tay, một thiết bị hình trụ nhỏ giống như cái cột ăng-ten hiện ra trên đỉnh nóc tiệm.
【 Đinh! Trạm phát sóng Thần Thức đã kích hoạt. Phủ sóng toàn bộ Vân Hải Thành. Mật khẩu Wifi: dep_to_ong_666. 】
Diệp Trần kết nối chiếc điện thoại của Thanh Loan vào mạng. Ngay sau đó, biểu tượng "Diễn đàn Tiên giới" trên màn hình sáng rực lên. Diệp Trần đã thiết lập sẵn một cái nick đầu tiên: "Admin_BinhAn". Anh gõ một dòng chữ: *Hôm nay trời đẹp, bán mì tôm giảm giá 1%.*
Ngay lập tức, trên màn hình điện thoại của Thanh Loan hiện ra dòng chữ đó.
Thanh Loan chết trân tại chỗ. Nàng là người tu tiên, nàng biết truyền âm phù. Nhưng truyền âm phù chỉ gửi được lời nói hoặc một ít tin nhắn văn bản khô khan, và nó chỉ gửi được cho một người nhất định đã kết nối ký hiệu. Còn thứ này… cảm giác như mọi người đều có thể thấy nhau, kết nối với nhau mà không cần tốn một giọt linh lực nào để thi triển pháp thuật.
"Nếu như… tất cả tu sĩ đều sở hữu thứ này…" Thanh Loan run giọng nói, "Thì việc bế quan tu luyện hàng ngàn năm… chẳng phải sẽ không còn cô đơn nữa sao?"
"Đúng vậy, bọn họ sẽ chuyển sang… nghiện smartphone giống như đám người ở thế giới của ta vậy." Diệp Trần tặc lưỡi.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tràng cười vang dội làm rung động cả không gian.
"Lão bản! Lão bản! Có món gì mới không? Lão già này mấy ngày nay không được húp nước súp Hảo Hảo, cảm giác Kim Đan như sắp mốc ra rồi đây!"
Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay diện một bộ đồ mới có vẻ khá bảnh bao, bước vào tiệm với tư thế của một kẻ có tiền. Theo sau lão là Cửu U Ma Tôn – người đang ôm một chồng củi đã được chẻ bằng chằn chặn. Gương mặt Ma Tôn vẫn hằm hằm sát khí, nhưng vừa ngửi thấy mùi mì tôm thoang thoảng là sống mũi lại khẽ chun lại, ra vẻ thèm thuồng mà không dám nói.
"Trần lão đầu, tới đúng lúc lắm." Diệp Trần vẫy tay. "Hôm nay tiệm tạp hóa Bình An ra mắt 'Thần Khí' trấn tiệm. Có muốn thử không?"
Trần Huyền Tử mắt sáng lên như đèn pha: "Thần Khí? Chẳng lẽ là món Lôi Đình Thần Khí (Vợt muỗi) hôm trước ngài dùng để quạt bay mười vị Nguyên Anh đó sao?"
"Tầm thường quá." Diệp Trần đặt chiếc Smartphone lên quầy. "Đây, 'Vạn Giới Linh Quang Bảo Giám'. Giá bán: 10.000 linh thạch thượng phẩm một chiếc. Chỉ bán cho người có duyên."
Mười ngàn linh thạch thượng phẩm!
Cửu U Ma Tôn đứng bên cạnh suýt nữa đánh rơi chồng củi. Với cái giá đó, đủ để mua được một món Linh bảo cấp cao ở đại lục Đông Nhất. Nhưng lão đã ở đây đủ lâu để biết rằng: Đồ của Diệp Trần, chưa bao giờ là rẻ, nhưng cũng chưa bao giờ là phế thải.
Trần Huyền Tử nhìn tấm kính đen bóng loáng, nuốt nước bọt. Lão thận trọng cầm lên, theo sự hướng dẫn của Diệp Trần, lão đặt ngón tay lên.
Khi màn hình rực sáng và hiện lên giao diện "Máy ảnh", Trần Huyền Tử giật bắn người, thiếu chút nữa đã tung ra Ma Vân Chưởng để phản kích cái "lão già xấu xí" hiện ra trong tấm kính.
"Trời ạ! Lão bản, tấm gương này… tấm gương này soi thấu cả tâm ma sao? Tại sao nó nhìn lão già này sắc nét đến vậy? Từng nếp nhăn, từng sợi râu… còn rõ hơn cả khi ta nội thị cơ thể!"
"Đó là độ phân giải 4K đấy lão già." Diệp Trần thản nhiên nói. "Chưa hết đâu. Thử mở mục 'Bản đồ' xem."
Trần Huyền Tử nhấn vào. Một bản đồ chi tiết của Vân Hải Thành hiện ra từ trên cao, chân thực đến từng gốc cây ngọn cỏ. Thậm chí, lão còn thấy một cái chấm xanh đang nhấp nháy ngay tại vị trí tiệm tạp hóa.
"Đây… đây là góc nhìn của Thiên Đạo!" Trần Huyền Tử kinh hoàng hét lên. "Chỉ có tu sĩ đạt đến cấp độ Đại Thừa, nguyên thần hòa hợp với trời đất mới có thể quan sát thế giới từ góc độ này! Lão bản… ngài rốt cuộc là ai? Ngài dám nhốt cả ý chí của Thiên Đạo vào trong một miếng ngọc mỏng như thế này sao?"
Diệp Trần xoa xoa thái dương. "Giải thích với mấy người thật là mệt. Đó là ảnh chụp vệ tinh… à không, là hình ảnh do hệ thống của ta ghi lại từ tầng khí quyển."
Cửu U Ma Tôn rốt cuộc không nhịn được, bỏ mặc đống củi, chen lên xem: "Cho bản tôn xem với! Nếu có thứ này, ta có thể ngồi một chỗ mà quan sát quân đoàn của mình di chuyển? Có thể thấy được kẻ thù đang phục kích ở đâu sao?"
"Về lý thuyết là được, nếu quân đoàn của ngươi cũng dùng máy này và chịu chia sẻ vị trí." Diệp Trần đáp.
Lúc này, Trần Huyền Tử đã hoàn toàn bị mê hoặc. Lão phát hiện ra một thứ gọi là "Nhạc ký". Nhấn vào đó, một bản nhạc Lo-fi nhẹ nhàng mang âm hưởng hiện đại vang lên. Âm thanh không phải truyền ra bằng sóng âm bình thường, mà dường như rót trực tiếp vào tâm khảm. Trần Huyền Tử nhắm mắt lại, cảm thấy bao nhiêu áp lực tu luyện, bao nhiêu sự nóng nảy vì thọ nguyên cạn kiệt đều tan biến trong giai điệu êm ái ấy.
"Đạo vận… đây chính là đạo vận âm thanh thuần khiết nhất!" Trần Huyền Tử râu tóc dựng đứng lên vì phấn khích. "Âm nhạc này không có tạp niệm, không có sát ý, chỉ có sự bình yên vô cực. Lão bản, ta mua! Ta mua mười chiếc! Cả cái mạng già này ta cũng đổi!"
"Mỗi người chỉ được mua tối đa hai chiếc." Diệp Trần ra quy tắc. "Và lưu ý, muốn nó hoạt động lâu dài, phải sạc bằng Linh Thạch. Mỗi chiếc điện thoại này tiêu tốn khoảng một viên linh thạch hạ phẩm cho một ngày sử dụng. Ngoài ra, mỗi tháng phải đóng tiền 'phí thuê bao thần thức' cho ta."
Cửu U Ma Tôn hừ lạnh: "Cái gì cũng phải tốn tiền, ngươi thật là gian thương." Nói đoạn, lão vội vàng lục trong túi trữ vật, lôi ra một đống tinh thạch ma giới tối tăm: "Cho bản tôn một cái! Ta muốn dùng nó để… ờ… để quản lý bọn tiểu yêu chẻ củi dưới trướng."
Diệp Trần mỉm cười thu tiền.
Chỉ trong vòng một buổi sáng, những chiếc Smartphone đầu tiên đã được bán ra.
Tin tức về một loại "Bảo giám" kỳ lạ, có thể lưu giữ hình ảnh chân thực như thật, có thể nghe những khúc nhạc làm dịu đi tâm ma, và đặc biệt là có thể xem bản đồ thế giới từ trên cao, đã lan đi nhanh hơn cả cháy rừng khắp Vân Hải Thành.
Tại quảng trường thành phố, người ta thấy một cảnh tượng kỳ quái: Ba vị trưởng lão của các đại gia tộc bình thường vốn đối đầu gay gắt, nay lại chụm đầu vào một chỗ, nhìn chăm chú vào một vật phát sáng nhỏ xíu trên tay.
"Này, xem ảnh của ta mới chụp nè! Ánh sáng này, góc độ này… nhìn ta oai phong không?" Một vị lão tổ cười hì hì khoe bức ảnh selfie của mình dưới gốc cây đào.
"Oai cái gì, ông nhìn xem bức ảnh của tôi mới là đỉnh cao! Tôi vừa dùng tính năng 'Filter' mà lão bản chỉ cho, cái mặt nhăn nheo của tôi bỗng nhiên trắng trẻo như thiếu niên mười tám vậy!" Vị lão tổ khác đắc ý chỉ vào màn hình đã qua chỉnh sửa "mịn da, sáng mặt".
"Cái đó gọi là ảo thuật à?"
"Không, lão bản gọi là 'App Sống Ảo'. Một loại ảo trận đánh lừa thị giác vô cùng cao cấp!"
Cơn sốt Smartphone không chỉ dừng lại ở việc khoe ảnh.
Tối hôm đó, Diệp Trần nằm trong tiệm, mở điện thoại của mình lên xem. Anh mỉm cười khi thấy phần "Diễn đàn chung" đã bắt đầu có những bài đăng đầu tiên.
*Tài khoản 'ThanhVân_LãoTổ': Đang ăn mì tôm tại Bình An quán. Mì ngon, mạng wifi mạnh. Đã kết bạn với 'CửuU_MaMa'.*
*Tài khoản 'CửuU_MaMa': Câm miệng! Ai là Ma Ma của ngươi? Trần Huyền Tử, ngươi có giỏi thì solo trên 'Bản đồ' này xem ai chạy nhanh hơn?*
*Tài khoản 'Loan_Loan' (Thanh Loan): Chủ nhân vạn tuế! Mọi người hãy giữ trật tự trên diễn đàn.*
Diệp Trần nhìn bảng thông số hệ thống.
【 Đinh! Nhiệm vụ đạt tiến độ: 45/100 Smartphone đã phổ cập. 】
【 Ghi chú: Danh vọng của cửa hàng tăng mạnh. Các thế lực ở Trung Đô đã bắt đầu chú ý đến 'Linh Quang Bảo Giám'. 】
Diệp Trần nhấp một ngụm trà sữa trân châu, cảm nhận vị ngọt béo lan tỏa trong miệng. Anh biết rằng, những thứ này chỉ mới là bắt đầu. Một khi người tu tiên đã quen với sự tiện lợi của công nghệ, họ sẽ không bao giờ quay lại cái thời kỳ "nguyên thủy" trước đây được nữa.
Khi cả thế giới đều cúi đầu nhìn vào màn hình cảm ứng, đó chính là lúc Diệp Trần thực sự thống trị cái Tiên giới này.
Không cần gươm giáo, không cần máu chảy thành sông. Anh chỉ cần một nút "Click", một đường truyền Wifi ổn định, và tất cả những vị Tiên nhân cao cao tại thượng kia sẽ tự nguyện dâng hiến linh thạch để được "nạp tiền" vào thế giới ảo.
"Sự khởi đầu của một kỷ nguyên… thực sự bắt đầu từ một cái chạm tay."
Diệp Trần buông điện thoại, tắt đèn. Ngoài kia, ánh sáng từ những chiếc điện thoại di động lấp lánh trong đêm tối của Vân Hải Thành, trông giống như hàng vạn đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm, chờ đợi một ngày bùng lên thành ngọn lửa cách mạng làm thay đổi cả vạn giới.
Ở một nơi xa xôi trong bóng tối của cung điện tại Trung Đô, một vị lão quái vật đang bế quan bỗng mở bừng mắt. Trong tay lão là một truyền âm phù bị bóp nát, nhưng thay vào đó, lão lại tò mò nhìn một vật thể đen bóng mà thủ hạ vừa dâng lên với vẻ cung kính.
"Thứ này… có thể kết nối với toàn thế giới sao? Tiệm tạp hóa Bình An… Diệp Trần… Thú vị, thật thú vị!"
Trận đấu trí giữa truyền thống và hiện đại, giữa pháp thuật cổ xưa và công nghệ tương lai, chính thức được Smartphone này kích hoạt. Và Diệp Trần – gã trai đi dép tổ ong – vẫn đang ngủ rất ngon, trong giấc mơ của anh, có lẽ là hình ảnh một Tiên giới nơi ai ai cũng sở hữu Smartphone, và anh chỉ việc ngồi đếm tiền đến mức mỏi tay.
—
Kết thúc chương 61.