Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 68: ** Vạn Bảo Các phá sản trong một tuần
**CHƯƠNG 68: VẠN BẢO CÁC PHÁ SẢN TRONG MỘT TUẦN**
Bầu trời Vân Hải Thành buổi sáng sớm vẫn bị bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng, nhưng sự tĩnh lặng vốn có của một tòa thành tu tiên đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Ở phía Đông thành, trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ mang tên “Bình An”, một hàng dài dằng dặc những tu sĩ đủ mọi lứa tuổi, từ những tiểu tu Luyện Khí kỳ cho đến những vị trưởng lão Kim Đan, thậm chí là Nguyên Anh tóc húi cua, đều đang đứng xếp hàng một cách trật tự. Không ai dám lên tiếng ồn ào, không ai dám chen lấn. Bởi vì họ biết, bên trong cánh cửa gỗ đơn sơ kia là một vị “Thần” đang ngáy ngủ, và vị tiểu nhị mang vẻ mặt lạnh lùng như băng sơn – Thanh Loan – sẵn sàng tống cổ bất kỳ kẻ nào dám làm loạn.
Trái ngược với cảnh tượng tấp nập, hừng hực khí thế đó, ở trung tâm thành phố, Vạn Bảo Các – thương hội từng lũng đoạn toàn bộ nền kinh tế của Vân Hải Thành trong suốt ba trăm năm qua – nay lại tiêu điều như một ngôi chùa hoang.
“Chưởng quỹ… sáng nay vẫn không có một ai vào cửa.”
Tiếng nói của một gã tiểu nhị run rẩy vang lên trong đại sảnh xa hoa của Vạn Bảo Các. Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế khảm linh ngọc phía trên.
Kim Tiền Lão Nhân – Chưởng quỹ của chi nhánh Vạn Bảo Các tại đây, vốn là một lão cáo già lăn lộn trên thương trường mấy chục năm, hiện tại gương mặt lão xám xịt như tro tàn. Đôi mắt vốn luôn híp lại vì tính toán tiền bạc, nay lại hằn lên những tia máu đỏ quạch.
Lão đập mạnh tay xuống bàn, chiếc bàn gỗ đàn hương trị giá hàng ngàn linh thạch vỡ vụn:
– Tại sao? Chúng ta đã hạ giá Bồi Nguyên Đan xuống còn một nửa! Chúng ta đã tung ra chương trình mua mười tặng một cho Bách Thảo Dịch! Tại sao bọn họ vẫn không mua?
Gã tiểu nhị nuốt nước bọt, lí nhí đáp:
– Bẩm… bẩm chưởng quỹ, các tu sĩ nói… nói rằng Bồi Nguyên Đan đắng quá, lại còn có tạp chất. Họ nói… thà sang tiệm tạp hóa bên kia mua một chai ‘Trà Sữa Trân Châu’ vị dâu, vừa ngọt vừa thơm, mà hiệu quả tẩm bổ kinh mạch còn tốt hơn gấp ba lần.
Lão Kim Tiền tức đến nghẹn họng:
– Trà sữa? Cái thứ nước đục ngầu có mấy viên tròn tròn dai nhách đó sao có thể so với linh đan được luyện từ lò của các đại sư?
– Còn nữa… – Gã tiểu nhị ngập ngừng – Các tán tu thường xuyên vào sinh ra tử trong rừng rậm nói rằng, thay vì mua Kim Sang Đan giá trăm linh thạch của chúng ta để cầm máu, họ chỉ cần bỏ ra ba linh thạch mua một cái gọi là ‘Băng cá nhân Urgo’. Dán vào một cái là vết thương khép miệng ngay lập tức, lại còn không sợ nước xâm nhập gây thối rữa…
Kim Tiền Lão Nhân lảo đảo lùi lại. Một tuần. Chỉ mới đúng một tuần kể từ khi cái tiệm tạp hóa kia chính thức nâng cấp quy mô. Một tuần lễ đủ để đánh sập cả một đế chế thương mại mà lão dày công xây dựng. Toàn bộ kho hàng của Vạn Bảo Các nay chỉ là đống rác rưởi không ai ngó ngàng. Linh thạch lưu thông bị đứt gãy, các lò luyện đan đang đòi nợ, các chi nhánh cấp trên thì liên tục gửi thư áp chế.
Vạn Bảo Các đã chính thức phá sản. Không phải vì họ thiếu hàng, mà vì hàng của họ đã lỗi thời so với kỷ nguyên “Tạp hóa hiện đại”.
…
Tại tiệm tạp hóa “Bình An”.
Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng nhựa xanh (loại rẻ tiền mua từ hệ thống), tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, miệng ngậm một que kem ốc quế vị Socola vừa mới mở khóa từ máy làm kem mới.
– Chủ nhân, đây là báo cáo doanh thu hôm nay.
Thanh Loan bước đến, đặt một sấp hóa đơn viết bằng giấy A4 (thứ mà tu sĩ gọi là Thiên Cơ Giấy) lên bàn. Gương mặt nàng vốn thanh lãnh, nhưng khi nhìn vào những con số kia, đôi mắt đẹp không giấu nổi sự chấn động.
– Chỉ riêng buổi sáng, chúng ta đã bán sạch 500 thùng mì Hảo Hảo, 2000 que xúc xích, và đặc biệt là món ‘Kem Chuối Luân Hồi’ mới ra mắt đã khiến ba vị lão tổ cãi nhau suýt nữa thì san bằng nửa con phố để tranh giành cái que cuối cùng.
Diệp Trần mắt nhắm mắt mở, giọng uể oải:
– Đã bảo rồi, tu tiên là để hưởng thụ. Bọn họ cứ suốt ngày hít linh khí, ăn rễ cây, tâm tính chẳng bao giờ thoải mái được. Ăn một cây kem, não bộ được kích thích bởi độ lạnh và vị ngọt, đạo tâm tự khắc rộng mở. Đó mới là chân lý.
– Nhưng thưa chủ nhân, hiện tại khách hàng phản nàn quá nhiều về việc phải xếp hàng. Nhiều tu sĩ ở xa tận mấy ngàn dặm muốn mua mì tôm nhưng khi đến nơi thì đã hết hàng. Chúng ta có nên mở thêm chi nhánh không?
Diệp Trần nhíu mày. Mở thêm chi nhánh? Nghĩ thôi đã thấy mệt. Hắn là một thanh niên Gen Z tiêu biểu, châm ngôn sống là: “Lười là đỉnh cao của sự tiết kiệm năng lượng”. Nếu phải di chuyển khắp nơi để trông coi tiệm, thà hắn chết còn hơn.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng ồn ào.
– Tránh ra! Lão phu có việc quan trọng cần gặp Diệp đại nhân! Cầu xin các vị cho lão phu vào!
Một dáng người tiều tụy, quần áo nhăn nhúm nhào vào cửa tiệm. Diệp Trần hé mắt nhìn. Ồ, chẳng phải là Kim Tiền Lão Nhân của Vạn Bảo Các lẫy lừng đó sao? Mới mấy hôm trước còn dẫn người đến định “kiểm tra giấy phép kinh doanh”, nay nhìn chẳng khác gì kẻ ăn mày vừa bị cướp.
“Uỳnh!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Kim Tiền Lão Nhân không một chút do dự, quỳ rạp xuống nền gạch bóng loáng của tiệm tạp hóa, đầu đập xuống đất liên tục.
– Diệp đại nhân! Xin ngài cứu lấy Vạn Bảo Các! Xin ngài hãy rủ lòng thương!
Diệp Trần vẫn nằm im, liếm một miếng kem rồi lười biếng nói:
– Kim chưởng quỹ, cửa tiệm của tôi nhỏ bé, không chứa chấp đại phật như ông. Ông phá sản là do ông bán hàng dở, liên quan gì đến tôi?
Kim Tiền Lão Nhân khóc ròng ròng:
– Không! Không phải hàng của ngài làm chúng tôi phá sản, mà là thời đại đã thay đổi rồi! Lão phu nhìn thấy rồi, những món bảo vật của ngài là thứ mà giới tu tiên này chưa bao giờ được thấy. Lão phu tâm phục khẩu phục! Toàn bộ mặt bằng của Vạn Bảo Các ở Đông Nhất Lục này đều đã đóng cửa, nợ nần chồng chất… Lão phu chỉ mong được… được đầu quân dưới trướng ngài!
Diệp Trần nhướn mày:
– Đầu quân? Tôi không cần thêm người quét rác, đã có Tiểu Hắc lo việc đó rồi.
Tiểu Hắc, con chó đen đang gặm xúc xích góc tường, ngẩng đầu lên sủa “Gâu” một tiếng đầy đe dọa như muốn nói: “Đừng có cướp bát cơm của ta”.
Kim Tiền Lão Nhân vội vã lấy từ trong ngực áo ra một tấm bản đồ da thú, run rẩy trải ra:
– Không phải quét rác! Vạn Bảo Các chúng tôi tuy thua về chất lượng hàng hóa, nhưng chúng tôi có hệ thống truyền tin, mạng lưới xe ngựa thần mã, lôi ưng bay nhanh nhất toàn lục địa. Chúng tôi có hàng ngàn cơ sở nhỏ trải dài từ đây tới Trung Đô…
Ánh mắt Diệp Trần đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn ngồi dậy, vứt cái que kem vào sọt rác thần kỳ (thứ có thể phân hủy mọi thứ trong một giây).
Hệ thống cung cấp dịch vụ logistics? Mạng lưới giao hàng?
Diệp Trần vuốt cằm, nụ cười “nguy hiểm” hiện lên trên gương mặt lười biếng:
– Kim lão, ý của ông là muốn Vạn Bảo Các trở thành một công ty vận chuyển?
Kim Tiền ngơ ngác: “Lô… lô-gi-stíc? Công ty vận chuyển?”
Diệp Trần không giải thích nhiều, hắn phẩy tay, một bảng hiệu đèn Led chói lòa hiện lên trước không trung khiến Kim Tiền suýt lóa mắt:
– Từ hôm nay, giới tu tiên sẽ không còn Vạn Bảo Các nữa. Thay vào đó, chúng ta sẽ có ‘Vạn Giới Express’.
– Vạn Giới Express? – Kim Tiền lẩm bẩm cái tên kỳ lạ này.
– Đúng vậy. – Diệp Trần đứng lên, bước đến trước mặt lão, lần đầu tiên bộc lộ khí thế của một ông chủ lớn – Các ông có mạng lưới truyền tống và thú cưỡi, nhưng lại dùng nó để vận chuyển đống đan dược rác rưởi. Quá lãng phí! Tôi sẽ cung cấp cho các ông những bộ đồng phục màu xanh nõn chuối và vàng tươi chói lóa. Các ông chỉ có một nhiệm vụ: Bất kỳ ai đặt hàng qua ‘Linh Thoại’ hoặc tại các điểm liên lạc, trong vòng 24 giờ, mì tôm và nước ngọt phải được đưa đến tận tay khách hàng.
Diệp Trần nhấn mạnh:
– Kể cả bọn họ đang bế quan trong hang sâu hay đang đánh nhau trên đỉnh núi, các ông cũng phải giao hàng tới nơi và nói câu: ‘Chào đạo hữu, đơn hàng của bạn đã đến, hãy đánh giá 5 sao cho shipper nhé’. Hiểu không?
Kim Tiền Lão Nhân run rẩy vì kích động. Lão tuy chưa hiểu hết khái niệm “đánh giá 5 sao”, nhưng lão nhận ra một con đường sống rộng mở. Một mạng lưới phân phối độc quyền những món “Chí bảo” của tiệm tạp hóa này? Đây không phải là phá sản, đây là cải tổ để trở thành trùm vận tải của toàn giới tu tiên!
– Hiểu! Lão phu… không, tiểu nhân hiểu rồi! Tiểu nhân xin thề sẽ đưa cái tên ‘Vạn Giới Express’ tỏa sáng toàn thế giới!
“Ding!”
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần:
*“Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Thiết lập mạng lưới phân phối sơ khai. Phần thưởng: Mở khóa ứng dụng ‘Shopee Tiên Hiệp’ trên hệ thống Linh Thoại. Chủ tiệm nhận được kỹ năng: Không Gian Kho Hàng Đồng Bộ (Cho phép chuyển hàng tức thời đến các kho của chi nhánh).”*
Diệp Trần cười thầm trong lòng. Vậy là từ nay về sau, hắn chỉ cần ngồi một chỗ bấm máy tính, hàng hóa sẽ tự động bay đến tay shipper ở khắp lục địa. Tiền thì cứ thế chảy vào túi mà không cần phải nhìn mặt khách hàng hay nghe bọn họ kỳ kèo một linh thạch lẻ nữa.
– Thanh Loan, lấy cho Kim chưởng quỹ một chai Sting dâu để ăn mừng sự hợp tác. – Diệp Trần phẩy tay.
Kim Tiền đón lấy chai nước màu đỏ rực, uống một ngụm. Cảm giác sủi bọt lăn tăn trên đầu lưỡi cùng với dòng năng lượng bùng nổ trong huyết quản khiến lão như trẻ ra chục tuổi. Lão khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc thật sự.
– Ngon quá… Thật sự ngon quá! Vạn Bảo Các chúng tôi thua không oan chút nào!
Chỉ trong vòng một tuần, cục diện thương nghiệp của Vân Hải Thành đã bị thay đổi vĩnh viễn. Tòa nhà cao tầng của Vạn Bảo Các bị tháo dỡ bảng hiệu cũ, thay vào đó là một bức tranh vẽ hình một tu sĩ đang cưỡi cân đẩu vân, trên tay cầm một hộp pizza màu sắc sặc sỡ.
Cả giới tu tiên xôn xao. Bọn họ kinh hãi phát hiện ra, giờ đây chỉ cần ở trong động phủ truyền một tia thần thức vào linh ngọc được cung cấp bởi Vạn Giới Express, một lát sau sẽ có một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ mồ hôi nhễ nhại gõ cửa:
– Đạo hữu, trà sữa của bạn đến rồi, làm ơn thanh toán ba linh thạch hạ phẩm và phí ship một viên linh thạch. Nếu được, xin hãy để lại một câu khen ngợi trong sổ tay truyền tin của chúng tôi.
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu – kỷ nguyên mà tu sĩ không còn phải lo đi tìm cơ duyên nữa, vì cơ duyên đã được ship đến tận cửa.
Diệp Trần lại nằm xuống ghế, tay cầm cái Smartphone (phiên bản tiên hiệp) bắt đầu tải trò chơi ‘Vương Giả Vinh Diệu’.
– Tu tiên gì chứ? Có mạng, có mì, có shipper, đây mới chính là đỉnh phong của nhân sinh!
Làn khói thuốc từ điếu thuốc của Diệp Trần tỏa ra, lãng đãng biến thành hình ảnh một chiếc xe giao hàng bốn bánh đang lao đi trên mây, để lại phía sau là những ánh mắt thèm thuồng và ngơ ngác của toàn giới tu hành.