Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 74: ** Cơn sốt \”Mì ly\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:55:39 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 74: CƠN SỐT "MÌ LY" – SỰ TIỆN LỢI LÊN NGÔI**

Vân Hải Thành dạo gần đây không còn yên bình như trước. Nói chính xác hơn, nó đang rơi vào một loại trạng thái "tăng động" mà mấy ngàn năm nay giới tu tiên chưa từng nếm trải.

Sau cái vụ lùm xùm "hẹn hò qua mạng" khiến hai vị cao thủ suýt nữa đánh đến mức phá hủy nửa cái ngoại thành, sự cảnh giác của các tu sĩ đối với thế giới ảo tăng lên đáng kể. Tuy nhiên, nỗi lo sợ bị lừa tình lừa tiền chẳng thể nào ngăn cản được cơn lốc tiêu dùng mà "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" đang thổi bùng lên.

Buổi sáng, ánh nắng len lỏi qua lớp sương mờ của Đông Nhất Lục, rọi xuống tấm biển hiệu bằng đèn LED nhấp nháy xanh đỏ của tiệm tạp hóa. Diệp Trần vươn vai một cái thật dài, chiếc ghế tựa bằng mây kêu lên những tiếng "két két" đầy nhịp điệu. Hắn đưa tay gãi đầu, mái tóc bù xù chưa kịp chải chuốt càng làm nổi bật vẻ lười biếng đặc trưng.

"Hệ thống, hôm nay có hàng mới gì không? Chứ cứ bán mãi mấy gói mì tôm Hảo Hảo, ta rửa bát cho khách cũng mệt lắm rồi." Diệp Trần ngáp ngắn ngáp dài, lầm bầm trong đầu.

Mì tôm gói vốn là "quốc hồn quốc túy" của tiệm, nhưng nó có một nhược điểm chí mạng trong mắt một kẻ lười biếng như Diệp Trần: Cần phải có bát, có đũa, và sau khi khách ăn xong, dù là đại lão Nguyên Anh hay tiểu tử Luyện Khí, cuối cùng vẫn phải có người dọn dẹp. Thanh Loan tuy chăm chỉ, nhưng để một Thánh nữ xinh đẹp như băng thanh ngọc khiết suốt ngày đi rửa bát đĩa đầy váng mỡ, Diệp Trần cũng cảm thấy hơi tội lỗi (thực ra là hắn sợ cô sẽ làm vỡ bát).

【 Ting! Đáp ứng nhu cầu "lười chảy thây" của ký chủ. Hệ thống cập nhật mặt hàng mới: Mì Ly Ăn Liền (Nhiều hương vị).】
【 Đặc tính: Chỉ cần nước sôi, không cần bát đĩa, ăn xong vứt bỏ. Tiện lợi 100%.】
【 Hiệu quả đặc biệt: Tăng 10% tốc độ hồi phục thần thức, có xác suất nhỏ nhận được hiệu ứng "Thanh Tịnh" (miễn nhiễm các trạng thái tiêu cực cấp thấp).】

Mắt Diệp Trần sáng rực lên. Đây rồi! Cứu tinh của cuộc đời hắn đây rồi!

"Thanh Loan! Thanh Loan đâu rồi? Mau ra đây khuân đồ!"

Từ gian nhà sau, một bóng dáng thướt tha, tà áo trắng bay bổng như mây vội vàng lướt tới. Thanh Loan khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn Diệp Trần lại tràn đầy sự tôn kính: "Chủ thượng, có chuyện gì sai bảo?"

"Hàng mới về. Đây gọi là 'Mì Ly'. Sau này khách muốn ăn tại chỗ thì cứ bán cái này cho họ. Bảo họ dùng nước sôi rót vào, chờ ba phút là xong. Đặc biệt dặn họ, ăn xong tự mang cái ly này vứt vào thùng rác cho ta, không được để vương vãi một giọt nước súp nào trên sàn!"

Thanh Loan nhìn những chiếc ly nhựa có in hình hoa văn sặc sỡ, bên trong có sẵn một nĩa nhựa nhỏ xíu, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Cô cầm một ly lên, lật tới lật lui, rồi cảm thán: "Đồ vật của thế giới chủ thượng thật sự là xảo đoạt thiên công. Một chiếc ly mỏng manh lại có thể chứa đựng cả một bữa ăn ngộ đạo. Đây chắc chắn là 'Càn Khôn Trong Ly' mà điển tịch cổ hay nhắc tới."

Diệp Trần chỉ biết cười trừ. Càn khôn cái gì chứ? Đó chỉ là nhựa PP thôi cô nương ạ!

Trần Huyền Tử dạo này già đi thấy rõ. Không phải vì thọ nguyên của lão sắp hết – thực tế thì sau khi ăn mì tôm của Diệp Trần nửa năm qua, thọ nguyên của lão đã dồi dào đến mức có thể sống thêm vài trăm năm nữa – mà là vì cái tâm hồn của lão bị tổn thương quá nặng nề sau vụ "hẹn hò qua mạng".

Lão bước vào tiệm với vẻ mặt ủ rũ, tà áo bào rách vài chỗ do trận hỗn chiến hôm qua.

"Diệp tiểu hữu… cho lão một bát Hảo Hảo… chua cay… extra xúc xích…" Trần Huyền Tử giọng nói thều thào.

Diệp Trần không thèm ngẩng đầu lên, chỉ tay về phía dãy kệ mới vừa được lấp đầy: "Hôm nay không bán mì gói nữa. Chỉ có mì ly thôi. Tiện lợi hơn, hiệu quả tốt hơn, giá… nhỉnh hơn một chút. Một viên linh thạch trung phẩm một ly."

"Hả? Một viên trung phẩm?" Trần Huyền Tử giật mình, "Thường ngày mì gói chỉ có linh thạch hạ phẩm cơ mà?"

"Của rẻ là của ôi, của đầy nồi là của… à mà thôi." Diệp Trần bắt đầu dở giọng gian thương, "Mì này không cần bát, nước súp được cô đọng tinh hoa của mười tám loại linh dược. Ông ăn vào sẽ thấy thần thức thanh thản, mọi nỗi đau từ vụ bị 'bom hàng' hôm qua sẽ tan biến hết."

Nghe đến hai chữ "thanh thản", Trần Huyền Tử như bị đánh trúng tim đen. Lão nghiến răng rút ra một viên linh thạch: "Lấy cho lão cái ly màu đỏ đó!"

Diệp Trần nhanh nhẹn mở nắp ly, đổ nước sôi từ cái bình thủy màu phượng hoàng (thực chất là hàng khuyến mãi của hệ thống) vào bên trong. Một mùi hương nồng nàn, cay nồng bắt đầu bốc lên, xuyên thấu qua lớp màng bọc bảo vệ, khiến lỗ mũi của Trần Huyền Tử phập phồng.

"Đợi ba phút." Diệp Trần đặt chiếc đồng hồ cát xuống bàn.

Trong ba phút đó, tiệm tạp hóa bắt đầu đón thêm những đợt khách mới. Đó là một đoàn đồ đệ của Tật Phong Môn – một tiểu tông môn chuyên tu luyện tốc độ. Họ đang chuẩn bị đi thám hiểm "Huyết Lang Cốc", một vùng đất nguy hiểm đầy rẫy yêu thú.

"Sư huynh, nghe nói đồ ăn của tiền bối ở đây có thể tăng thực lực?" Một tiểu sư đệ nhìn quanh với vẻ tò mò.

"Đúng vậy, nhưng ta lo là chúng ta đang vội. Đi thám hiểm mà mang theo nồi niêu xoong chảo để nấu mì như mấy vị đại lão kia thì chết mất." Vị sư huynh dẫn đầu thở dài.

Đúng lúc này, Trần Huyền Tử mở nắp ly mì ra.

"OÀNG!"

Tất nhiên là không có vụ nổ nào cả, nhưng một luồng hơi nóng kèm theo hương thơm đậm đặc của bò hầm và tiêu rừng tỏa ra khiến cả đám thiếu niên Tật Phong Môn phải nuốt nước miếng ực một cái.

Trần Huyền Tử dùng cái nĩa nhựa gắp một vắt mì lên. Những sợi mì vàng óng, mượt mà như những sợi tơ tằm thượng hạng, bám đầy nước súp sánh quyện. Lão thổi nhẹ một cái, hơi nóng mờ ảo bay qua mắt lão. Khi miếng mì đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, Trần Huyền Tử run rẩy cả người.

"Đây là…"

Cảm giác sợi mì dai giòn, cay nồng bùng nổ trong khoang miệng. Quan trọng hơn, một dòng chảy mát lạnh từ thực quản xông thẳng lên não bộ. Những hình ảnh đau lòng về cái tên "Chiến Thần Độc Thân" giả mạo kia bỗng dưng trở nên mờ nhạt. Tâm trí lão trở nên trong vắt, giống như mặt hồ không một gợn sóng.

"Hiệu quả thanh tịnh! Thần thức của lão… đang tự phục hồi!" Trần Huyền Tử hét lên, sau đó không thèm giữ hình tượng, húp sùm sụp hết cả ly mì trong vòng chưa đầy hai phút.

Đám đồ đệ Tật Phong Môn đứng hình. Họ nhìn cái ly nhựa nhỏ gọn trong tay lão lão già kia, rồi nhìn nhau.

"Tiền bối! Cái đó… bán cho chúng ta được không?" Vị sư huynh tiến lên, cung kính hỏi Diệp Trần.

Diệp Trần mỉm cười, vẻ mặt "Phật hệ" nay lộ rõ nét kinh doanh: "Đây là Mì Ly Vạn Giới. Chỉ cần mang theo một bình nước sôi, các vị có thể ăn ở bất cứ đâu: trên lưng kiếm bay, giữa hang yêu thú, hay thậm chí là khi đang chạy trốn kẻ thù. Không cần rửa bát, không cần nhóm lửa rình rang. Sự tiện lợi chính là con đường tắt của tu tiên!"

Cả đám đệ tử Tật Phong Môn như bừng tỉnh. Đúng vậy! Tu tiên tranh là tranh thời gian. Mỗi một phút tiết kiệm được từ việc ăn uống là thêm một phút để bảo mạng hoặc tu luyện.

"Lấy cho chúng ta mỗi người mười ly! Đủ các vị: Bò hầm tiêu xanh, Tôm chua cay, và cả cái ly màu đen kia nữa – Mì trộn khô tương đen!"

Thanh Loan nhanh nhẹn gói hàng. Chỉ trong một chốc, kệ hàng vừa đầy đã vơi đi một nửa.

Tin tức về "vật phẩm chí bảo không cần rửa bát" lan đi nhanh hơn cả tốc độ của một phi kiếm thần cấp. Đến buổi chiều, cổng tiệm tạp hóa đã chật ních người.

Có một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ bắt đầu diễn ra ở Vân Hải Thành.

Trên những thanh phi kiếm bay lượn trên bầu trời, các tu sĩ không còn đứng hiên ngang, chắp tay sau lưng làm vẻ cao nhân nữa. Thay vào đó, mỗi người đều một tay cầm một chiếc ly nhựa, một tay cầm nĩa, vừa bay vừa húp sụp sụp. Tiếng "rột rột" vang lên khắp tầng mây.

Thậm chí, tại một cuộc quyết đấu giữa hai thế gia họ Lý và họ Triệu ở quảng trường trung tâm. Hai vị gia chủ đứng đối diện nhau, khí thế đằng đằng, linh lực bốc lên ngùn ngụt.

"Lý Đại Hổ! Hôm nay ta và ngươi nhất định phải phân định thắng thua!" Gia chủ họ Triệu hét lớn.

"Được! Nhưng chờ chút, nước súp của ta vừa mới sôi, chờ ta ăn nốt ba miếng mì ly này đã!" Gia chủ họ Lý thản nhiên ngồi xổm xuống, lấy ra một ly mì hương vị Sườn Non Hầm Ngũ Quả.

Gia chủ họ Triệu nhìn ly mì, mũi khịt khịt hai cái, khí thế hung hăng bỗng xì hơi như quả bóng xì. Hắn lén nhìn xuống chiếc túi trữ vật của mình, rồi cũng hừ lạnh một tiếng: "Ta cũng vậy! Ăn xong rồi đánh, kẻo lúc chết đi cái dạ dày còn trống không, Diêm Vương lại cười ta nghèo khổ!"

Thế là, thay vì một trận huyết chiến rúng động kinh thành, người dân chỉ thấy hai vị cao thủ Kim Đan ngồi bệt xuống đất, vừa ăn mì ly vừa bàn luận xem vị nào ngon hơn.

"Này Lý gia đầu đất, cái vị Sườn Non đó có tăng lực phòng ngự không?"

"Không, cái này tăng khả năng tiêu hóa. Ngươi thử vị Cánh Gà Chiên Bơ này đi, cam đoan đòn đánh của ngươi sẽ nhanh như chớp."

Ở trong góc sân của tiệm tạp hóa, Cửu U Ma Tôn đang cầm cái rìu chẻ củi, mồ hôi đầm đìa. Lão nhìn đám tu sĩ đang nô nức xếp hàng mua mì ly mà lòng đầy ghen tị. Là một Ma tôn uy chấn bát phương, lão lại bị phạt làm kẻ chẻ củi cho cái tiệm quái quỷ này.

"Hừ, chỉ là mấy cái ly nhựa. Bản tôn đời nào thèm…"

"Sủa!"

Tiểu Hắc chẳng biết từ đâu xuất hiện, trong miệng ngoạm một cái ly mì ly chưa mở nắp (là loại Mì Ly Xúc Xích Thần Thánh đặc chế dành cho thú nuôi do hệ thống mới mở khóa). Nó thả cái ly xuống chân Ma Tôn, dùng đầu đẩy đẩy, ý bảo: "Làm tốt đi, ông chủ sẽ thưởng cho ông một cái giống tôi."

Cửu U Ma Tôn nhìn cái ly, rồi nhìn con chó đen đang vẫy đuôi. Lão hít một hơi thật sâu cái hương thơm thoát ra từ phía cửa tiệm, cuối cùng thở dài một tiếng, đôi mắt rưng rưng.

"Thanh Loan cô nương… cho hỏi… một ngàn khúc củi này, có đủ đổi một ly mì trộn không?"

Thanh Loan đứng ở cửa, lạnh lùng nói: "Chủ thượng bảo, ông chẻ xong đống gỗ đàn hương đằng kia thì sẽ được một suất đặc biệt: Mì Ly Thập Cẩm Ma Công, có thể giúp giảm bớt hỏa độc trong tâm thức."

Cửu U Ma Tôn như được bơm máu gà, hét lên một tiếng "Ma lâm thiên hạ!", cái rìu trong tay hóa thành một vệt sáng đen, gỗ chẻ ra đều tăm tắp như máy cắt.

Diệp Trần nằm trên ghế, tay cầm một ly Trà Sữa Trân Châu vừa mới pha xong (một mặt hàng đi kèm mì ly), nhìn cảnh tượng trước mắt mà hài lòng vô cùng.

"Cuộc sống tu tiên này… mới đúng là hưởng thụ chứ."

Nhưng sự đời không bao giờ bằng phẳng. Sự bùng nổ của mì ly đã vô tình chạm tới lợi ích của một thế lực khổng lồ: Vạn Bảo Các.

Vạn Bảo Các là thương hội đứng đầu giới tu tiên, từ trước đến nay đều độc chiếm thị trường thực phẩm cho tu sĩ dưới hình dạng "Tích Cốc Đan" (loại đan dược uống một viên nhịn ăn mười ngày). Nay mì ly xuất hiện, vừa ngon, vừa bổ, lại mang lại cảm giác "nhân gian hỏa thục" mà tu sĩ hằng ao ước. Doanh thu Tích Cốc Đan của họ sụt giảm 80% chỉ trong vòng ba ngày.

Tại tổng đàn Vạn Bảo Các, một vị trưởng lão đập bàn đứng dậy: "Cái gì mà 'Sự tiện lợi lên ngôi'? Một lũ sâu bọ không chịu tu hành, suốt ngày cầm cái ly nhựa thì ra thể thống gì! Lập tức sai người đến Vân Hải Thành, tìm cách mua lại công thức, nếu không mua được… thì khiến cho cái tiệm tạp hóa đó biến mất!"

Tuy nhiên, vị trưởng lão này hoàn toàn không biết rằng, ngay cả Ma Tôn đứng đầu Ma giới bây giờ cũng đang bận rộn… chẻ củi để đổi mì.

Đêm khuya, khi tiệm đã đóng cửa, Diệp Trần vẫn ngồi kiểm kê sổ sách. Doanh thu hôm nay khiến hắn muốn thốt lên một câu: "Làm giàu thật không khó."

"Thanh Loan này, cô có thấy thế giới này đang thay đổi không?" Diệp Trần đột nhiên hỏi.

Thanh Loan đang lau những chiếc kệ hàng sạch bóng, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư: "Chủ thượng, ngày xưa sư phụ ta luôn dạy, tu tiên là phải lìa xa trần thế, là phải chịu đựng khổ hạnh. Nhưng từ khi đến đây, ta mới thấy… tại sao chúng ta phải khổ hạnh? Nếu một bát mì có thể làm lòng người bình an, nếu một chiếc điện thoại có thể khiến kẻ thù ngồi lại cùng nhau bàn luận, thì đó chẳng phải là 'Đại Đạo Chí Giản' sao?"

Diệp Trần mỉm cười. Một cô gái cổ đại như cô mà hiểu được đến tầm này, thật sự không uổng công hắn truyền thụ "tư tưởng hiện đại".

"Đúng vậy. Đỉnh cao của tu tiên không phải là phi thăng thành thần, rồi ngồi trên một cái ngai vàng lạnh lẽo cô độc." Diệp Trần cầm ly trà sữa lên, nhìn vào khoảng không mịt mù của tương lai, "Đỉnh cao chính là… cho dù thế giới có sụp đổ, ngươi vẫn có thể thản nhiên cầm ly mì, tận hưởng vị chua cay của cuộc đời."

Tiểu Hắc bên cạnh khẽ "Gừ" một tiếng, ra chiều đồng ý. Nó vừa mới lén ăn vụng một cây xúc xích bò, đang nằm cuộn tròn trên đôi dép tổ ong của chủ nhân mà đánh giấc.

Trong bóng tối, hệ thống đột nhiên phát ra âm thanh máy móc khô khốc:
【 Ting! Nhiệm vụ ẩn: "Tiến hóa thói quen người tiêu dùng" hoàn thành giai đoạn 1.】
【 Độ phủ sóng của mì ly đạt 50% Vân Hải Thành. Khen thưởng: Mở khóa 'Hệ thống vận chuyển Shipper thần tốc'.】
【 Thông báo: Một đối thủ cạnh tranh mới đang tiến đến. Hãy chuẩn bị cho 'Cuộc chiến siêu thị' sắp tới.】

Diệp Trần nhếch mép. Cuộc chiến siêu thị à? Để xem các ngươi có gì đấu lại với mì ly, trà sữa và smartphone của ta.

Ở một phương trời xa xôi, một đoàn tàu xa hoa của Vạn Bảo Các đang lướt đi trong màn đêm, mang theo những chuyên gia nghiên cứu đan dược hàng đầu. Họ cầm trên tay những mảnh ly nhựa thu thập được, đang cố gắng phân tích thành phần "linh dược" bên trong nước súp.

"Báo cáo trưởng lão, trong nước súp có chứa một loại vật chất cực kỳ nguy hiểm, nó khiến thần hồn con người cảm thấy… sung sướng cực độ, không thể ngừng lại được!" Một luyện đan sư mồ hôi hột đầy đầu nói.

"Đó là cái gì?"

"Chúng tôi tạm gọi là… Bột Ngọt Thần Cấp (MSG)!"

Vị trưởng lão tái mặt: "Đáng sợ như vậy sao? Nhất định phải chiếm đoạt thứ 'Bột Ngọt' này!"

Và thế là, một chương mới của Tiên giới, dở khóc dở cười nhưng cũng không kém phần kịch tính, chính thức mở ra từ một ly mì ăn liền giá một viên linh thạch trung phẩm.

Đêm Vân Hải Thành, tiếng rít của phi kiếm xé gió vẫn vang lên, nhưng đi kèm với nó là hương thơm ngào ngạt của bò hầm, sườn non và tôm chua cay, phủ kín cả vùng trời mạt pháp lạnh lẽo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8