Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 77: ** Diệp Trần đi du lịch (trong phạm vi 10km)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:57:44 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 77: DIỆP TRẦN ĐI DU LỊCH (TRONG PHẠM VI 10KM)**

Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Đông Nhất Lục xuyên qua những tán lá linh sam bạc, rọi thẳng vào tấm biển hiệu gỗ hơi tróc sơn của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".

Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế bập bênh bằng mây, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, tay cầm một tờ báo cũ dùng để quạt mát. Hẳn là một buổi sáng lười biếng như bao ngày khác, cho đến khi trong đầu anh vang lên một tiếng "Ding" khô khốc nhưng lại đầy phấn khích của Hệ thống.

【 Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Thanh tẩy oán khí nghìn năm bằng Sunlight". 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp cấp độ cửa hàng lên Lv 2.5. 】
【 Đặc quyền mới: "Lĩnh vực vô địch" được mở rộng từ bán kính 10 mét lên 10 kilômét xung quanh tiệm. 】
【 Gợi ý hệ thống: Ký chủ đã ru rú trong nhà quá lâu, cơ thể sắp mọc nấm. Đề nghị đi dã ngoại để hưởng thụ mỹ cảnh Tiên giới. 】

Diệp Trần đang lim dim bỗng bật dậy như lò xo, đôi mắt dưới lớp kính râm đen kịt lóe lên một tia sáng lạ thường. 10 cây số! Đây không phải là mở rộng tiệm nữa, đây là cho phép anh đi "du lịch" vùng ven rồi!

Từ khi xuyên không đến đây, phạm vi hoạt động của anh chỉ quanh quẩn từ cái giường ra đến cái quầy thu ngân, rồi lại ra tới cái gốc hòe trước cửa. Mọi nhu cầu sinh hoạt đều được Thanh Loan và Ma Tôn lo liệu. Hôm nay, tự nhiên thấy cái không khí loãng xẹt linh khí của Vân Hải Thành này lại có vẻ trong lành lạ thường.

"Thanh Loan! Tiểu Ma! Đâu hết rồi?" Diệp Trần gào lên một tiếng đầy khí lực.

Ngay lập tức, từ phía sau vườn, một luồng lãnh hương thanh khiết bay tới. Thanh Loan trong bộ váy trắng nhẹ nhàng như tiên tử hạ phàm, tay còn cầm chiếc chổi làm từ lông vũ Thiên Cốt Điểu, cung kính nghiêng mình:

"Chủ nhân, có việc gì khiến ngài gấp gáp như vậy? Hay là… lại có kẻ nào chán sống muốn tới quấy nhiễu?"

Trong khi đó, Cửu U Ma Tôn — vị đại ma đầu từng khiến cả Ma giới run sợ, nay mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám, quần đùi hoa, trên tay vẫn còn dính tro than do vừa chẻ củi xong — cũng hớt hải chạy ra, bắp thịt cuồn cuộn rung lên:

"Chủ nhân! Có phải gã lão tổ nào tới không? Để lão Ma ta dùng cái rìu mới được ngài ban (rìu rèn từ thép không gỉ mua trên kệ tạp hóa) tiễn hắn đi bán muối!"

Diệp Trần xua xua tay, bộ dạng ung dung pha chút phấn khởi:

"Đánh đấm cái gì suốt ngày thế? Hôm nay tâm trạng ta tốt, quyết định đi dạo một chuyến. Thanh Loan, thu xếp trà sữa và ít đồ ăn vặt. Tiểu Ma, mang theo cái bếp nướng điện và túi than không khói. Chúng ta đi dã ngoại!"

Thanh Loan và Ma Tôn đồng loạt ngây người. Ma Tôn lắp bắp:

"Chủ… chủ nhân? Ngài muốn rời khỏi tiệm? Chẳng phải ngài nói ngoại giới hung hiểm, rời khỏi tiệm là gặp thị phi sao?"

Diệp Trần cười bí hiểm, ngón tay chỉ lên trời:

"Hôm nay Thiên đạo đổi tính, 10 dặm xung quanh đây, ta chính là trời. Nhanh lên, chậm chân là hết nắng đẹp!"

Một lát sau, một đoàn "du lịch" kỳ quái nhất lịch sử Vân Hải Thành xuất hiện trên con đường mòn dẫn ra Hồ Thúy Ngọc phía ngoại ô.

Dẫn đầu là Diệp Trần, anh vẫn phong thái lười biếng đó: áo thun trắng, quần lửng túi hộp, đôi dép tổ ong huyền thoại bành bạch gõ xuống mặt đường. Trên mắt anh đeo chiếc kính râm Ray-ban (phiên bản hệ thống) có tác dụng chống mọi loại huyễn thuật và tia cực tím linh lực.

Đi sau lưng anh là Thanh Loan, tay cầm một chiếc ô che nắng làm từ gấm Thiên Ti, cẩn thận che chắn cho chủ nhân như thể một tia nắng của Tiên giới này cũng có thể làm tổn hại đến chân thể của đại lão. Trên vai nàng là một chiếc balo vải thêu hoa, bên trong chứa đầy xúc xích bò, mì cay sáu cấp độ và trà sữa nướng.

Cửu U Ma Tôn đảm nhiệm vai trò cửu vạn. Lão gồng mình vác một chiếc bàn xếp bằng nhôm, vài cái ghế tựa dã ngoại và một cái thùng xốp đựng đầy nước tăng lực Sting và nước đá. Ma quang quanh thân lão bị ép phải thu liễm lại, trông chẳng khác nào một gã lực điền đô con đang theo chân ông chủ giàu có đi chơi xuân.

Cuối cùng là Tiểu Hắc. Con "chó đen" này hôm nay cũng hào hứng lạ thường, nó ngậm một chiếc giỏ nhỏ chứa toàn xương gà rán KFC, đuôi vẫy tít mù, thỉnh thoảng lại gầm gừ với mấy con yêu thú cấp thấp bên đường khiến chúng sợ đến mức hóa thành sương khói biến mất.

Dân chúng và tu sĩ trong Vân Hải Thành nhìn thấy cảnh này thì toàn bộ chết lặng.

"Kìa… chẳng phải là Ông chủ Diệp của Tiệm Tạp Hóa sao? Ngài ấy… ngài ấy xuất môn?" Một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ đánh rơi cả linh kiếm xuống chân.

"Mau! Truyền tin về tông môn! Diệp đại lão không còn bế quan tại tiệm nữa, ngài ấy đang đi về phía Nam! Chẳng lẽ Hồ Thúy Ngọc sắp có bí cảnh thượng cổ xuất thế?"

"Các ngươi nhìn kìa, tên đang vác thùng xốp… sao nhìn giống Cửu U Ma Tôn bị truy nã toàn giới vậy?"

"Suỵt! Nhìn cái gì? Đó là thợ chẻ củi nhà người ta! Ngươi chán sống rồi hả?"

Tin tức "Diệp đại lão vi hành" như một cơn bão cấp 12 quét sạch Vân Hải Thành, rồi lan nhanh ra các vùng phụ cận. Hàng trăm tu sĩ len lén đi theo phía xa, nhưng không ai dám lại gần trong phạm vi 100 mét.

Địa điểm dã ngoại là một bãi cỏ xanh mướt bên cạnh Hồ Thúy Ngọc. Nơi này vốn là nơi sinh sống của một con Giao Long Lam Thủy cấp bậc Kim Đan đỉnh phong, cực kỳ hung dữ.

Khi đoàn người của Diệp Trần vừa tới nơi, mặt hồ bỗng dưng dậy sóng, một cái đầu rồng xanh biếc thò lên, rống lên một tiếng rung trời chuyển đất:

"Kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của… ặc?!"

Tiếng gầm chưa kịp dứt đã biến thành một tiếng nấc nghẹn. Con Giao Long trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé đang thản nhiên đi dép lê phía trước. Nó không cảm nhận được một chút linh khí nào từ Diệp Trần, nhưng linh giác thần thú của nó đang gào thét: *Chạy ngay đi! Nếu không sẽ biến thành gỏi rồng!*

Chưa kịp để nó chạy, Tiểu Hắc đã bước lên một bước, hơi nhe nanh. Một luồng uy áp của Thôn Phệ Thần Thú cổ đại khiến mặt hồ đang sóng gió bỗng chốc phẳng lặng như tờ, con Giao Long trực tiếp chìm nghỉm xuống đáy hồ, thề không bao giờ trồi lên nữa nếu Diệp Trần còn ở đây.

"Chỗ này view đẹp đấy!" Diệp Trần hài lòng nói, rồi nằm phịch xuống chiếc ghế xếp mà Ma Tôn vừa dựng lên.

"Tiểu Ma, nhóm bếp! Hôm nay chúng ta nướng xúc xích và cánh gà."

"Tuân lệnh chủ nhân!" Cửu U Ma Tôn vận Ma công, tay phóng ra một ngọn "Cửu U Ma Hỏa" màu tím đen, vốn dùng để luyện hóa linh hồn, nay lại được dùng để nhóm than không khói cực kỳ chuyên nghiệp. Lão cẩn thận điều chỉnh nhiệt độ, sao cho than cháy hồng mà không làm cháy đen lớp vỏ xúc xích — kỹ năng này lão đã phải rèn luyện ròng rã suốt mấy tháng chẻ củi nấu nước pha mì.

Thanh Loan thì dịu dàng lấy ra một bình Trà sữa Trân châu, thêm nước đá từ thùng xốp, rồi đưa cho Diệp Trần.

"Chủ nhân, dùng trà sữa lấy lại sức."

Diệp Trần rít một hơi, cảm giác trân châu dai dai cùng vị trà đậm đà lan tỏa giữa không gian Tiên giới, anh nhắm mắt tận hưởng:

"Thoải mái… Tu tiên mà không hưởng thụ thế này thì tu làm cái gì?"

Lúc này, phía sau bụi rậm cách đó không xa, một vài "lão quái vật" Nguyên Anh kỳ đang ẩn nấp nãy giờ, thấy cảnh này thì rớt cằm.

"Cái đó… chính là thứ dịch thể chứa Đạo vận mà người ta hay nói sao?" Một vị lão tổ của Thiên Sơn Môn thầm thì, nước bọt chảy ròng ròng khi nhìn thấy chai Sting đỏ rực.

"Ngươi nhìn kìa! Diệp đại lão đang ăn thứ 'Côn Bằng chi nhục' (thực chất là xúc xích bò 5k)! Mỗi miếng cắn vào, không gian xung quanh dường như đều rung động theo nhịp điệu của đất trời!"

Thanh Loan đứng bên cạnh, thấy đám người nấp phía xa, lạnh lùng liếc một cái. Ánh mắt nàng như kiếm sắc khiến đám lão tổ kia lạnh toát sống lưng, vội vàng rụt đầu lại. Nàng thầm nghĩ: *Chủ nhân ra ngoài dã ngoại chính là đang bố thí thiên đạo. Đám phàm phu tục tử này chỉ nhìn thấy bề nổi, làm sao hiểu được chủ nhân đang dùng việc nướng thịt để diễn luyện 'Hỏa Chi Quy Tắc'? Mỗi một lần xoay xiên thịt là một lần vận chuyển càn khôn!*

Đang lúc không khí đang yên bình, bỗng có tiếng xé gió truyền tới.

Một thanh niên nam tử cưỡi một con Phi Hổ to lớn, hạ cánh xuống bãi cỏ. Hắn ta mặc đạo bào lộng lẫy, thái độ kiêu ngạo, là Dương Phong — Thiếu chủ của Dương gia, một gia tộc lớn ở Trung Đô, mới đến Vân Hải Thành thăm thú.

Dương Phong vốn tính tình cao ngạo, lại thấy có người chiếm mất chỗ nghỉ chân đẹp nhất hồ mà hắn nhắm tới, lập tức sa sầm mặt mũi. Hắn nhìn thấy Ma Tôn đang nướng thịt, thấy Diệp Trần nằm ghế tựa như một kẻ phàm trần, liền quát lớn:

"Nơi này là địa bàn của bản thiếu gia! Đám tán tu rác rưởi các ngươi mang đống rác hôi thối này đi chỗ khác cho khuất mắt!"

Không gian bỗng nhiên tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Đám lão tổ nấp trong bụi rậm đồng loạt thầm niệm: *Tiêu rồi! Dương gia sắp xóa sổ khỏi bản đồ Tiên giới rồi! Đụng vào ai không đụng, lại đi đụng vào 'vị này' lúc ngài ấy đang ăn…*

Ma Tôn dừng tay nướng thịt, từ từ đứng dậy, đôi mắt chuyển sang màu đỏ sậm của quỷ lệ:

"Ngươi… vừa nói cái gì hôi thối?"

Dương Phong hếch mặt lên trời, chưa kịp nhận ra sự nguy hiểm:

"Cái đống que đỏ đỏ (xúc xích) và cái làn khói đen sì kia chẳng phải hôi thối thì là gì? Mang theo hai con thú nô và một con chó rách mà cũng đòi…"

*Bốp!*

Chưa kịp nói hết câu, một cái tát trời giáng đã nổ ra. Không phải Ma Tôn ra tay, mà là Diệp Trần đứng dậy từ lúc nào, trên tay cầm một chiếc… vỉ đập ruồi màu xanh nhựa dẻo.

"Ồn ào quá, làm hỏng cả vị trà sữa của ta." Diệp Trần ngáp một cái.

Dương Phong bay xa hàng chục mét, đập đầu vào một gốc cổ thụ, hàm răng rụng sạch, cả người choáng váng. Điều kinh khủng nhất là hắn phát hiện toàn bộ tu vi Kim Đan của mình đã bị chiếc vỉ đập ruồi kia… "đập" tan biến sạch sẽ thành hư không.

Hắn kinh hoàng nhìn Diệp Trần:

"Ngươi… ngươi dùng yêu pháp gì?"

Diệp Trần lắc lắc cái vỉ đập ruồi, lười biếng nói:

"Đã là rác thì nên được xử lý bằng công cụ dọn rác. Tiểu Ma, tên này cản trở giao thông, lại còn xúc phạm nghệ thuật nướng thịt của ngươi. Phạt hắn làm cái gì đó có ích đi."

Ma Tôn cười khà khà, nụ cười khiến Dương Phong sởn gai ốc:

"Vâng chủ nhân! Ngay phía hạ lưu hồ đang thiếu một người nạo vét bùn đất. Tên tiểu tử này nhìn có vẻ chân tay khỏe mạnh, cho hắn làm lao công miễn phí ba tháng đi."

Dương Phong muốn kêu cứu, muốn dùng bùa hộ mạng của gia tộc, nhưng trước mặt Diệp Trần, mọi pháp bảo đều chỉ là sắt vụn. Hắn bị Ma Tôn xách cổ áo lôi đi như xách một con gà, ném thẳng xuống bùn lầy phía xa.

Trận "sóng gió" nhỏ này không hề làm giảm đi tâm trạng của Diệp Trần. Anh quay lại ghế nằm, ra lệnh:

"Tiểu Hắc, tới đây ăn xương gà này."

Tiểu Hắc vui vẻ chạy lại, nhai rôm rốp những miếng cánh gà rán KFC. Cảnh tượng một con thần thú đủ sức nuốt chửng núi sông ngồi gặm gà rán khiến các vị đại lão nấp trong bụi rậm bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

"Trần đạo hữu… ngươi thấy không? Cái thứ màu vàng giòn rụm đó… đó là linh dược gì vậy? Tại sao hơi thở của con chó kia bỗng nhiên tăng vọt mỗi khi ăn một miếng?" Một vị lão tổ run rẩy hỏi người bên cạnh.

"Đó không phải linh dược, đó là Thánh vật cứu thế! Ta thề, nhất định phải dành dụm linh thạch để vào tiệm mua một phần gà như thế!"

Buổi dã ngoại tiếp tục trong sự yên tĩnh tuyệt đối (vì không ai dám ho nửa tiếng). Diệp Trần cảm thấy đây là 10 cây số đáng giá nhất đời mình. Anh đi chân trần trên bãi cỏ, thỉnh thoảng cúi xuống hái một vài đóa dại, rồi lại nhìn ra mặt hồ lung linh.

Thanh Loan đi theo sau, nhìn bóng lưng của Diệp Trần, trong lòng trào dâng một cảm giác tôn thờ khó tả.

*Chủ nhân rõ ràng là thần linh cao ngạo, nhưng ngài lại chấp nhận bước vào hồng trần, đi dép tổ ong để thấu hiểu nhân gian. Việc ngài tát bay thiếu chủ Dương gia vừa rồi, thực ra chính là đập vỡ xiềng xích của danh lợi, giúp hắn 'thoát thai hoán cốt' làm lại từ đầu (bằng nghề móc bùn). Ngài thực sự quá từ bi!*

Diệp Trần nào biết Thanh Loan đang "não bổ" đủ thứ sâu xa. Anh chỉ đơn giản là thấy đi bộ 10km mệt quá.

"Thôi, dọn dẹp đi về thôi. Nắng gắt rồi, về tiệm bật điều hòa ngủ cho sướng." Diệp Trần lên tiếng.

Ma Tôn và Thanh Loan nhanh chóng thu dọn. Chiếc bàn xếp được gấp gọn, rác thải (vỏ túi xúc xích và lon Sting) được Diệp Trần bỏ vào một túi rác ni lông đen xì — thứ mà các vị tu sĩ phía xa đang thèm thuồng muốn cướp, vì họ cho rằng rác của đại lão cũng là chí bảo chứa đầy quy tắc.

Khi đoàn người đi khuất bóng về hướng thành phố, hàng trăm tu sĩ mới dám ló mặt ra. Họ lao đến chỗ Diệp Trần từng ngồi, bắt đầu thu lượm… từng mẩu cỏ còn vương lại chút mùi nước trà.

Riêng con Giao Long Lam Thủy dưới hồ, sau khi Diệp Trần đi khỏi, nó lập tức trồi lên, nhặt được một cái nắp chai Sting màu đỏ bị bỏ sót. Nó vừa ngậm vào mồm, linh quang trên thân bỗng chốc bùng nổ, rồng vẩy vốn màu xanh lam nay lại dần chuyển sang màu đỏ rực, trực tiếp đột phá lên Nguyên Anh kỳ!

Con Giao Long phủ phục xuống hướng tiệm tạp hóa, rống lên một tiếng tạ ơn khiến cả một vùng núi rung chuyển.

Về tới tiệm, Diệp Trần lảo đảo nằm vật ra chiếc giường quen thuộc trong phòng trong.

"Hệ thống, sau này phạm vi nâng lên 100km thì nhớ thông báo sớm nhé. Ta phải sắm một chiếc xe điện VinFast để đi cho đỡ mỏi chân."

【 Nhắc nhở hệ thống: Ký chủ có thể dùng điểm tích lũy để đổi xe, nhưng trước hết hãy bán được 500 đôi dép tổ ong cho giới tu tiên để kích hoạt chuỗi nhiệm vụ "Phong cách thời trang tận thế". 】

Diệp Trần nghe xong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khổ, rồi chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài cửa, Ma Tôn vẫn chăm chỉ chẻ củi, Thanh Loan tỉ mỉ lau sạch từng vết bụi trên quầy thu ngân, và Tiểu Hắc nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng lại ợ ra một cái mùi vị gà rán KFC thơm nồng nặc.

Ngày hôm ấy, Vân Hải Thành ghi vào sử sách một sự kiện chấn động: "Ngày Diệp Tiền Bối đi du hành 10 dặm, trời giáng phúc lành, rồng biển đột phá, yêu ma khiếp vía, gậy vỉ ruồi chấn nhiếp muôn phương."

Tiệm tạp hóa vẫn ở đó, lặng lẽ và bí ẩn, chứa đựng những thứ mà cả Tiên giới nằm mơ cũng không thể chạm tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8