Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 78: ** Gặp gỡ Yêu tộc từ Nam Ly Lục
Trời Nam không mây, cái nắng rực rỡ như muốn thiêu trụi cả vạn vật.
Tại Vân Hải Thành, dù đã bước vào mùa thu nhưng khí tiết lại khô nóng bất thường. Các tu sĩ bình thường vốn đã có linh lực hộ thân, thế nhưng hôm nay, ngay cả những tu sĩ Trúc Cơ cũng bắt đầu cảm thấy mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Linh khí trong không trung dường như cũng mang theo hỏa độc, khiến người ta hít thở vào thôi cũng cảm thấy lồng ngực nóng rát như có than hồng.
Trước cửa tiệm "Vạn Giới Tạp Hóa", Cửu U Ma Tôn – vị thống lĩnh Ma giới khét tiếng một thời – lúc này đang trần cánh tay gân guốc, mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm chiếc rìu sắt cũ kỹ, miệt mài chẻ từng thanh củi khô.
"Răng rắc!"
Một thanh củi cứng như sắt vụn bị xẻ làm đôi. Ma Tôn thở phì phò, ngẩng đầu nhìn cái mặt trời treo cao tít tắp, lẩm bẩm chửi thề: "Mẹ kiếp cái tiết trời này, lão tử tu luyện Thiên Ma Công vốn thuộc tính âm hàn, vậy mà còn cảm thấy sắp biến thành heo quay. Chủ nhân thật là, trong tiệm mát mẻ như tiên cảnh không cho vào, cứ bắt lão tử ở ngoài này làm gương cho khách…"
Đúng lúc này, phía xa lộ chân trời chợt xuất hiện một quầng đỏ rực rỡ. Một luồng nhiệt lượng kinh người, thậm chí còn áp đảo cả cái nắng gắt của thiên nhiên, đang lao nhanh về phía Vân Hải Thành.
Ma Tôn nheo mắt, dừng động tác chẻ củi, đôi đồng tử thâm u hiện lên một tia kinh ngạc: "Khí tức hỏa hệ nồng đậm như thế này… không phải người của Đông Nhất Lục. Là người từ Nam Ly Lục sao?"
Chưa đầy mười nhịp thở, một đoàn người cưỡi trên những con hỏa tích dịch (thằn lằn lửa) khổng lồ đã đáp xuống cách tiệm tạp hóa không xa.
Dẫn đầu là một nam tử lực lưỡng, mình trần, da dẻ đỏ đồng như vừa được tôi luyện qua lò rèn, trên trán có hai chiếc sừng ngắn bao phủ bởi lửa đỏ. Theo sau là một thiếu nữ trẻ tuổi với mái tóc đỏ rực như một đám mây cháy, ánh mắt tràn đầy sự mệt mỏi nhưng không giấu nổi vẻ kiêu kỳ. Họ đều mang trên mình đặc điểm của Yêu tộc – những cường giả đến từ vùng đất của lửa và núi thiêu, Nam Ly Lục.
"Đại thống lĩnh, chính là chỗ này sao?" Thiếu nữ tóc đỏ tên là Hỏa Linh Nhi, công chúa của bộ lạc Viêm Nha thuộc Yêu tộc, thanh âm nàng khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vài tàn lửa nhỏ.
Vị nam tử sừng ngắn gật đầu, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu gỗ cũ kỹ có ghi dòng chữ: **Vạn Giới Tạp Hóa Điếm**.
"Theo tin tức của vạn dặm truyền tin, vị đại năng thần bí ở đây nắm giữ những thứ có thể hóa giải thiên tai. Nam Ly Lục chúng ta năm nay gặp phải 'Thiên Hỏa Chi Kiếp', núi lửa phun trào không dứt, ngay cả băng hà ngàn năm cũng tan chảy. Nếu không tìm được vật chí hàn để trấn áp tâm hỏa cho vương, Yêu tộc chúng ta e là sẽ đại loạn."
Xích Thiết, vị đại thống lĩnh Yêu tộc này, vốn dĩ định nghênh ngang bước tới, nhưng khi ánh mắt hắn vô tình quét qua "lão thợ chẻ củi" đang ngồi vắt vẻo bên hiên nhà, bước chân hắn khựng lại.
Mồ hôi lạnh ngay lập tức tuôn ra, thấm đẫm tấm lưng đồng cổ của hắn.
Hắn nhìn thấy cái gì? Một tên phu chẻ củi, quanh thân không một chút linh lực ba động, nhưng hơi thở thâm thúy như vực thẳm, ánh mắt chỉ liếc nhìn một cái đã khiến linh hồn hắn rung rẩy. Hơn nữa, trên người lão thợ củi đó, khí tức Ma đạo nồng đậm đến mức hóa thành thực thể.
*Lão già này… ít nhất cũng phải là Hóa Thần đỉnh phong, thậm chí là Luyện Hư kỳ?!* Xích Thiết rùng mình. *Luyện Hư lão tổ mà ở đây chẻ củi?!*
"Vãn bối Xích Thiết của bộ lạc Viêm Nha, kính chào tiền bối!" Xích Thiết vội vàng cúi người hành lễ, tư thái cung kính đến tột cùng.
Cửu U Ma Tôn lười biếng phẩy tay, miệng lẩm bẩm: "Tiền bối cái gì? Ta chỉ là thằng ở đợ trả nợ thôi. Muốn mua đồ thì cởi giày, để vũ khí bên ngoài, đi nhẹ nói khẽ. Chủ nhân đang ngủ trưa, đứa nào làm ồn là ta cho hóa kiếp đấy."
Đoàn người Yêu tộc trợn tròn mắt. Một vị lão tổ cấp bậc này mà chỉ là "thằng ở đợ"? Vậy vị "Chủ nhân" trong miệng lão là sự tồn tại khủng khiếp đến mức nào?
Xích Thiết và Hỏa Linh Nhi nuốt nước miếng, run rẩy cởi bỏ giày da hỏa thú, thu liễm mọi kiêu ngạo, rón rén bước vào cửa tiệm.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng không khí lạnh buốt như băng tuyết thiên sơn ập thẳng vào mặt.
"A…" Hỏa Linh Nhi không tự chủ được rên rỉ lên một tiếng dễ chịu.
Cái nóng hừng hực khiến da thịt nứt nẻ bỗng chốc tan biến. Nàng cảm thấy như mình vừa được hồi sinh. Không gian bên trong tiệm tạp hóa rộng rãi, sáng sủa, tường sơn trắng tinh khôi, ánh sáng vàng ấm dịu nhẹ. Đặc biệt là cái thứ máy móc đang treo trên tường, không ngừng thổi ra luồng khí mát rượi kèm theo những âm thanh nhẹ nhàng "vù vù".
"Đây là… Băng Hệ Cấm Chú sao? Không, không có dao động pháp thuật, nhưng tại sao lại mát như vậy?" Xích Thiết sững sờ.
Diệp Trần lúc này đang nằm trên chiếc ghế tựa, tay cầm chiếc quạt giấy, đầu gối lên một chiếc gối hình đùi gà bằng bông. Nghe thấy tiếng động, anh lim dim mở mắt, nhìn thấy mấy "người sừng" và "tóc cháy" đang đứng ngẩn ngơ như người mất hồn.
"Khách hàng mới à? Muốn mua gì?" Diệp Trần ngáp một cái, giọng nói mang đậm chất lười biếng của thanh niên thất nghiệp chính hiệu.
Hỏa Linh Nhi nhìn thấy Diệp Trần, trong lòng càng thêm chấn động. Nam nhân này nhìn qua thì tầm thường như người phàm, nhưng ngồi giữa trung tâm của "hàn khí" này mà vẫn bình thản như không, trang phục kỳ quái (áo thun trắng và quần lửng), chân đi một đôi dép lỗ màu xanh lá (dép tổ ong) toát lên vẻ cao nhân thoát tục không màng thế sự.
Nàng vội vàng quỳ xuống: "Vị tiền bối này, chúng con đến từ Nam Ly Lục. Vương của chúng con đang bị Hỏa độc công tâm, vùng đất của chúng con đang bốc cháy. Kính xin tiền bối ban cho thần khí chí hàn để cứu lấy bộ lạc!"
Diệp Trần chớp chớp mắt. *Nam Ly Lục? Hỏa độc công tâm? Thần khí chí hàn?*
Anh gãi gãi đầu, thầm nghĩ: *Mấy ông nội này diễn sâu quá, chắc lại là dân tu tiên luyện công bị bốc hỏa đây mà.*
"Hàn khí trấn áp à?" Diệp Trần chống tay ngồi dậy, chỉ tay về phía góc tiệm, nơi có một chiếc tủ đứng lớn bằng kim loại, tỏa ra hơi lạnh trắng xóa. "Kia, sang tủ lạnh lấy mấy túi đá viên đi. Một viên linh thạch hạ phẩm một túi. Mua mười túi tặng một cây kem."
Thanh Loan – nàng tiểu nhị xinh đẹp đang lau quầy – vội vàng bước tới dẫn đường. "Mời các vị theo tôi. Đây là 'Thái Cổ Băng Tinh' được kết tinh từ nguồn nước tinh khiết nhất thế giới, cực kỳ hiệu quả trong việc giảm nhiệt."
Xích Thiết và Hỏa Linh Nhi run rẩy tiến về phía chiếc tủ lạnh. Khi Thanh Loan mở cửa tủ, một luồng sương trắng đục đặc quánh tràn ra, khiến mặt đất dưới chân họ lập tức kết một lớp sương muối mỏng.
Hỏa Linh Nhi nhìn chằm chằm vào những viên đá vuông vức, trong suốt như kim cương nằm trong túi nilon. Nàng đưa tay chạm vào, một cơn rùng mình xuyên thấu xương tủy chạy thẳng lên đại não.
"Trời ơi! Đây… đây không phải băng thường!" Xích Thiết thất thanh kêu lên, đôi mắt vốn đỏ rực nay trợn to như quả nhãn. "Băng tinh bình thường có linh khí rất loạn, nhưng loại băng này… nó tinh thuần đến mức hoàn mỹ! Không có một chút tạp chất, độ lạnh sâu đến mức có thể trực tiếp làm dịu đi quy tắc Hỏa hệ trong máu ta!"
Hắn cầm một viên đá nhỏ lên, run rẩy cho vào miệng.
"Rắc!"
Vị lạnh thấu tim lan tỏa. Một luồng khí hàn băng tinh khiết như dòng suối chảy qua kinh mạch, thiêu đốt lớp hỏa độc tích tụ lâu năm trong cơ thể hắn. Những vết rạn nứt trên làn da của Xích Thiết bắt đầu lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khép lại, sắc mặt đỏ hồng dị thường của hắn dần trở nên hồng hào, khỏe mạnh.
"Thần dược! Đây chính là Chí Hàn Thần Dược mà chúng ta hằng tìm kiếm!" Xích Thiết bật khóc. "Hỏa Linh Nhi, chúng ta có cứu rồi! Vương có cứu rồi!"
Diệp Trần nhìn thấy gã to con sừng ngắn kia đang cầm viên đá viên (loại 5k/túi ở siêu thị) mà khóc nức nở như nhặt được vàng ròng thì không khỏi lắc đầu thở dài.
"Này, đá viên thôi mà, làm gì căng vậy? Thanh Loan, đưa cho họ túi lớn đi, 5kg đấy."
Thanh Loan gật đầu, kéo từ trong ngăn đông ra mấy bao đá viên lớn. Cô còn tốt bụng lấy ra hai que kem đậu xanh: "Ông chủ bảo tặng các người cái này, gọi là 'Lục Đậu Băng Linh Cao'. Ăn vào sẽ giúp bình tâm tĩnh khí, hỏa khí không thể xâm nhập."
Hỏa Linh Nhi đón lấy que kem bằng cả hai tay như đón lấy thánh vật. Nàng bóc lớp vỏ nilon ra, nhìn thấy khối màu xanh nhạt tỏa hơi lạnh, nhẹ nhàng cắn một miếng.
"Oanh!"
Trong đầu nàng dường như có một tiếng nổ lớn. Vị ngọt bùi của đậu xanh hòa quyện cùng cái lạnh tê tái của đá, tạo thành một loại sức mạnh kỳ diệu giúp nàng thanh lọc hoàn toàn tâm ma đang chực chờ bùng phát. Hỏa Linh Nhi cảm thấy linh lực vốn dĩ khô nóng bạo phát của mình bỗng chốc trở nên nhu hòa như nước mùa thu.
Nàng rùng mình, đôi mắt vốn đầy ưu tư nay bừng sáng lên rực rỡ.
"Tiền bối! Vật này… vật này quả thật là nghịch thiên!" Xích Thiết lúc này đã thanh toán xong (thực ra là hắn hưng phấn quá, nhét cho Thanh Loan hẳn mười viên linh thạch trung phẩm rồi ôm khư khư mấy bao đá như ôm bảo vật trấn tông). "Nếu mang thứ này về Nam Ly Lục, chắc chắn có thể trấn áp được ngọn núi lửa khởi nguồn kia!"
Diệp Trần lười biếng đáp: "Mang về nhớ dùng thùng xốp bọc lại nhé, không nó tan thành nước thì đừng quay lại bắt đền tôi. À, tiệm tôi có bán thùng giữ nhiệt bằng nhựa, loại 20 lít, giảm giá cho khách mới đấy."
Hỏa Linh Nhi và Xích Thiết nhìn thấy cái "Thùng giữ nhiệt" (loại thùng nhựa đựng đá vỉa hè) thì lại được một phen kinh hãi nữa. Họ cảm nhận được trên cái thùng đó có một loại trận pháp kỳ quái có thể cách tuyệt hoàn toàn quy tắc nhiệt độ của ngoại giới.
*Tuyệt phẩm bảo khí!* Đây nhất định là không gian trận pháp cấp cao được ngụy trang dưới lớp vỏ nhựa tầm thường!
"Mua! Chúng con mua hết!" Xích Thiết gào lên, sẵn sàng vét sạch túi linh thạch của mình.
Sau khi đã khuân vác một lượng lớn đá viên và sắm sửa đầy đủ các loại "bảo khí" đựng đá, đoàn người Yêu tộc cung kính cúi đầu chào Diệp Trần mười mấy lần mới dám rời đi.
Lúc ra khỏi cửa, Hỏa Linh Nhi nhìn thấy Ma Tôn vẫn đang đứng chẻ củi dưới nắng gắt. Nàng bỗng nhiên lấy hết can đảm, chạy tới đưa cho lão một viên đá viên còn sót lại: "Tiền bối… người vất vả rồi, cái này… xin người."
Ma Tôn đờ người ra, nhìn viên đá nhỏ trong bàn tay nõn nà của cô gái trẻ, rồi nhìn lên khuôn mặt thành khẩn của nàng. Lão già này sống mấy vạn năm, giết người như ngoé, đây là lần đầu tiên được một tiểu bối "thương hại" và tặng đồ.
"Khặc… tiểu nha đầu nhà ngươi…" Ma Tôn cầm lấy viên đá, nhét vào mồm, lạnh lùng nói: "Đi mau đi, trước khi ta đổi ý không cho các người đi nữa."
Đoàn hỏa tích dịch chạy như bay đi khỏi, bụi cuốn mịt mù.
Ma Tôn vừa nhai đá "rộp rộp", vừa nhìn theo bóng họ, khóe môi hơi nhếch lên: "Ngon đấy… thảo nào đám nhóc này phát cuồng. Hóa ra đá lạnh cũng có vị như thế này sao?"
Lúc này, từ trong tiệm, tiếng Diệp Trần lại vang lên:
"Này Ma Tôn, đừng có ăn vụng đồ của khách. Chẻ hết đống củi đó rồi vào đây, tôi có cái này cho ông."
Ma Tôn nghe vậy, hai mắt sáng lên, khí thế bùng nổ, rìu múa nhanh như chớp. Chỉ trong thoáng chốc, cả một núi củi đã được chẻ sạch sành sanh. Lão lật đật chạy vào tiệm, thấy Diệp Trần đang đặt một ly nước màu nâu đậm, đá đầy ắp, bọt trắng sủi lên lăn tăn.
"Cái gì đây chủ nhân?"
"Coca-Cola. Uống vào sẽ thấy sảng khoái đến tận óc. Phần thưởng cho việc lao động tốt đấy."
Ma Tôn cung kính cầm ly Coca, hớp một ngụm thật lớn.
"Ừm…"
Tiếng nổ li ti của bong bóng ga trong miệng, vị ngọt lịm đặc trưng và cái lạnh xuyên thấu trái tim khiến Ma Tôn đờ người ra. Lão cảm thấy linh lực ma công trong người bỗng nhiên bắt đầu vận chuyển nhanh hơn bình thường gấp mấy lần, nhưng không hề rối loạn mà lại vô cùng sảng khoái.
"Chủ nhân! Cái này… cái 'Ma Huyết Đen' này thật kỳ diệu! Lão nô cảm thấy… lão nô dường như sắp chạm tới cửa ải của Luyện Hư rồi!" Ma Tôn kinh hỉ gào lên.
Diệp Trần bĩu môi, xoay người lại tiếp tục giấc nồng: "Uống thôi mà cũng đòi đột phá, đúng là đồ thần hồn nát thần tính. Trật tự đi cho tôi ngủ."
Ngoài tiệm, nắng vẫn gắt, nhưng trong tiệm, thời gian dường như dừng lại giữa những giấc mơ ngọt ngào của trà sữa và nước ngọt.
Bên cạnh Diệp Trần, con chó đen nhỏ Tiểu Hắc cũng khẽ ợ một tiếng, trong bụng nó vừa mới tiêu hóa hết một que kem socola thượng hạng, lông tóc nó bỗng chốc trở nên bóng mượt lạ kỳ, tỏa ra một tầng khí tức đen kịt có thể cắn nuốt cả không gian. Nó khẽ gác mõm lên dép tổ ong của chủ nhân, lim dim mắt ngủ theo.
Cùng lúc đó, tại biên giới giữa Đông Nhất Lục và Nam Ly Lục, một sự kiện chấn động đang chuẩn bị diễn ra.
Xích Thiết và Hỏa Linh Nhi đang thúc giục đoàn hỏa tích dịch chạy với tốc độ kinh hồn. Khi họ vừa vượt qua ranh giới, cái nóng nghẹt thở của Nam Ly Lục ập đến, nhưng lạ thay, hơi lạnh từ những chiếc "Thùng nhựa thần kỳ" lại bảo vệ họ một cách hoàn hảo.
Hỏa Linh Nhi cầm một túi đá viên trên tay, hét lớn: "Toàn quân tăng tốc! Với những thánh vật này, vương của chúng ta nhất định sẽ không phải tọa hóa! Nam Ly Lục chúng ta, sẽ không bao giờ sụp đổ!"
Cùng với những viên đá nhỏ bé từ một tiệm tạp hóa tầm thường, một cuộc cách mạng vĩ đại của Yêu tộc bắt đầu.
Và tại một nơi nào đó ở Nam Ly Lục, ngọn núi lửa ngàn năm vốn đang rung chuyển dữ dội chuẩn bị phun trào hủy diệt vạn vật, dường như cũng đang rùng mình cảm thấy một nỗi sợ hãi từ một luồng khí lạnh cực kỳ tinh thuần đang nhắm thẳng về phía nó mà lao tới…
—
Tại Vạn Giới Tạp Hóa Điếm.
【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Lần đầu tiên giao thương liên lục địa". 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp máy làm đá công nghiệp cấp Thần (Năng suất 1 tấn đá/giờ). Mở khóa mặt hàng mới: Máy phun sương làm mát quy tắc. 】
【 Danh vọng của cửa hàng tăng thêm 2000 điểm. 】
Diệp Trần nghe thấy tiếng hệ thống trong mơ, chỉ khẽ cựa mình, gãi gãi bụng rồi lầm bầm: "Máy phun sương à… cũng được, tối nay bảo Ma Tôn lắp ra ngoài hiên cho lão đỡ kêu ca."
Ngày hôm ấy, Vân Hải Thành vẫn cứ nóng, nhưng tiếng lành về "Băng tinh thánh vật" của cửa tiệm thần bí đã theo chân đoàn quân Yêu tộc, lan tỏa như một ngọn lửa thảo nguyên đi khắp chín phương tám hướng của Cửu Tiêu Linh Giới.
Các vị lão tổ đang bế quan trong hang lạnh, các vị ma tu đang đau đầu vì tâm hỏa bốc cao, và cả những vị thiên tài đang cần vật phẩm để luyện dược… tất cả bỗng nhiên có chung một mục tiêu:
"Vân Hải Thành, Tiệm Tạp Hóa Bình An, mua đá!"