Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 79: ** Tủ lạnh mini: Băng hệ chí bảo của Yêu tộc.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:59:13 | Lượt xem: 3

Nam Ly Lục, vùng đất vốn được ví như chiếc lò bát quái khổng lồ của Cửu Tiêu Linh Giới, nay lại càng thêm rực cháy.

Dưới cái nóng lên đến hàng nghìn độ, không khí vặn vẹo như những dải lụa lửa, thiêu đốt đến tận tâm can. Nhưng giữa sa mạc đỏ rực ấy, một đoàn hỏa tích dịch đang điên cuồng lao đi, để lại phía sau những vệt hơi nước mờ ảo.

Xích Thiết, vị thống lĩnh kiêu hùng của tộc Viêm Long, giờ đây mồ hôi đầm đìa, nhưng đôi mắt lão lại rạng rỡ một niềm hy vọng chưa từng có. Lão gầm lên, giọng nói khàn đặc vì hỏa độc:
– "Nhanh lên! Bảo vệ cho kỹ 'Thần Thùng', chỉ cần một viên đá tan chảy, ta sẽ lấy đầu các ngươi!"

Hỏa Linh Nhi dẫn đầu đoàn quân, đôi tay nàng run rẩy khi chạm vào chiếc thùng xốp màu trắng – thứ mà Diệp Trần gọi là "thùng nhựa giữ nhiệt". Phía trong đó là những viên đá lạnh trong suốt, tỏa ra làn khói trắng thanh khiết. Đối với tu sĩ phương Bắc, đây chỉ là thứ để uống nước giải khát, nhưng với Yêu tộc Nam Ly đang đứng trước bờ vực diệt vong vì Hỏa kiếp, đây chính là Thánh vật cứu mạng.

"Phụ vương, người nhất định phải đợi con!" – Hỏa Linh Nhi thầm nhủ, ánh mắt nàng thoáng hiện lên hình ảnh người thanh niên mặc áo thun trắng, đi dép tổ ong đang nằm ngáp ngắn ngáp dài trước cửa tiệm tạp hóa ở Vân Hải Thành.

Cùng lúc đó, tại Vạn Giới Tạp Hóa Điếm.

Diệp Trần uể oải vươn vai một cái, xương cốt kêu "răng rắc". Tiếng thông báo của hệ thống vẫn còn vang vọng trong đầu khiến anh hơi nhức thái dương.

– "Giao thương liên lục địa? Mình chỉ bán có mấy cái thùng xốp với ít đá viên mà cũng tính là nhiệm vụ lớn sao?" – Diệp Trần lẩm bẩm, tay quờ quạng tìm chai Sting dâu trên bàn, tu một ngụm lớn.

Hơi gas cay nồng cùng vị ngọt lịm xộc thẳng lên đại não, khiến anh tỉnh táo hơn hẳn. Diệp Trần liếc nhìn bảng điều khiển hệ thống, nơi cái máy phun sương làm mát vừa mới được mở khóa.

– "Thanh Loan, gọi lão Ma Tôn vào đây cho ta." – Diệp Trần vẫy tay.

Thanh Loan đang dùng khăn lụa lau chùi những kệ hàng chứa đầy mì tôm và nước ngọt, nghe thấy tiếng gọi liền buông tay, thân hình thanh mảnh như một làn khói nhẹ đáp xuống trước mặt anh, cung kính hành lễ:
– "Chủ thượng, Ma Tôn đang bận chẻ củi ở sân sau để chuẩn bị cho nước sôi pha mì tối nay. Để con gọi hắn."

Chỉ một lát sau, Cửu U Ma Tôn – kẻ từng khiến cả Ma giới rung chuyển, giờ đây đầu bù tóc rối, vác theo cây rìu bổ củi đi vào. Trên mặt lão còn dính vài mẩu vụn gỗ, trông thảm hại không thể tả.

– "Ông chủ Diệp, lại có việc gì? Lão phu còn ba trăm khúc củi nữa mới xong chỉ tiêu ngày hôm nay đấy!" – Ma Tôn hậm hực nói, nhưng đôi mắt lại len lén liếc nhìn tủ lạnh chứa Coca-Cola phía sau lưng Diệp Trần, nuốt nước miếng ực một cái.

Diệp Trần ném cho lão một chiếc hộp nhựa nhỏ có nhiều vòi phun li ti, hờ hững nói:
– "Mang cái này lắp lên mái hiên phía trước. Sau đó dùng linh lực của ông, hoặc ma lực gì đó cũng được, kết nối vào cái lỗ phía sau này. Khi nào ta hô 'bật' thì ông bắt đầu vận công."

Ma Tôn cầm cái máy phun sương, trợn mắt nhìn:
– "Đây là cái gì? Một món pháp bảo sao? Cấu tạo thật kỳ lạ, hoàn toàn không thấy phù văn đạo ấn, cũng chẳng có linh khí dao động. Ông chủ, ngài định dùng thứ này để hành hạ lão phu à?"

Thanh Loan đứng bên cạnh, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. Nàng nhìn chiếc máy phun sương, trong lòng dâng lên sóng cuộn: *"Chủ thượng lại muốn bố trí trận pháp mới sao? Nhìn những lỗ nhỏ kia kìa, chẳng lẽ là quy tắc 'Vạn Kiếm Quy Tông'? Hay là 'Vũ Hóa Đăng Tiên'? Mỗi lỗ nhỏ đều chứa đựng thiên địa chi lực, chủ thượng quả thực thâm bất khả trắc!"*

Diệp Trần không quan tâm đến suy nghĩ của hai người, anh lười biếng bước ra trước hiên, chỉ tay lên vị trí trung tâm:
– "Lắp vào đó. Mau lên, nóng chết đi được."

Ma Tôn hừ lạnh một tiếng, nhưng chân tay vẫn thoăn thoắt. Lão bật người lên, dùng ma công gắn chặt chiếc máy phun sương. Khi đã xong xuôi, lão truyền một tia ma khí vào lỗ cắm điện của máy.

– "Bật!" – Diệp Trần hô.

*Xoẹt!*

Một làn sương trắng cực kỳ mịn màng, mang theo hơi lạnh thanh mát, từ trên hiên nhà phun xuống, bao phủ lấy một vùng không gian rộng lớn trước cửa tiệm. Những hạt sương li ti như những tinh thể băng ẩn hiện trong ánh nắng chiều, biến không gian oi bức của Vân Hải Thành bỗng chốc trở nên mát rượi, dịu dàng như mùa thu phương Bắc.

Ma Tôn đứng ngay dưới làn sương, cả người ngây ra như phỗng. Lão cảm thấy ma công nóng nảy trong người bỗng chốc lắng xuống, tâm ma thường ngày quấy nhiễu nay lại im hơi lặng tiếng.
– "Đây… đây không phải là nước bình thường! Đây là Thái Âm Chân Thủy? Không, còn tinh thuần hơn cả Thái Âm Chân Thủy! Từng hạt sương này đều có khả năng tẩy rửa tâm hồn, trấn áp tâm hỏa!" – Ma Tôn kinh hãi thốt lên.

Thanh Loan bước vào vùng phun sương, làn da trắng sứ của nàng như được phủ một lớp ánh sáng lung linh. Nàng nhắm mắt cảm nhận, giọng run run:
– "Quy tắc làm mát tuyệt đối… Chủ thượng, người vừa mới khai mở một cõi tịnh thổ ngay giữa trần gian sao?"

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa, hưởng thụ làn hơi mát rượi, thở dài một hơi:
– "Chỉ là cái máy phun sương giá rẻ thôi, các người bớt lăng xê lại đi."

Vừa dứt lời, từ phía xa, một bóng hồng rực lửa lao nhanh tới như một tia chớp. Hỏa Linh Nhi vừa trở về từ Nam Ly Lục sau khi đưa hàng, mặt mũi lấm lem nhưng đôi mắt rạng ngời. Vừa bước chân vào phạm vi của máy phun sương, nàng khựng lại, cả người run lên bần bật.

Nàng không nhìn máy phun sương, mà nhìn vào sâu trong tiệm tạp hóa, nơi có một vật phẩm mới vừa được hệ thống bày lên kệ theo lệnh của Diệp Trần.

Đó là một chiếc hộp hình chữ nhật màu trắng bạc, cao chừng nửa người, tỏa ra một khí tức lạnh lẽo nhưng đầy uy nghiêm.

– "Ông chủ Diệp!" – Hỏa Linh Nhi quỳ sụp xuống, giọng lạc đi vì xúc động – "Đá viên dù tốt nhưng cũng có lúc tan. Nam Ly Lục của chúng con cần một thứ có thể duy trì cái lạnh vĩnh cửu. Thứ kia… thứ đang tỏa ra băng tức kia, chính là chí bảo mà chúng con tìm kiếm bấy lâu đúng không?"

Diệp Trần liếc nhìn cái "Tủ lạnh mini" giá 199 USD trên hệ thống, bình thản đáp:
– "À, đó là tủ lạnh mini. Công dụng chính là làm nước đá và bảo quản thực phẩm. Cô muốn mua à?"

– "Tủ… Lạnh… Mini?" – Hỏa Linh Nhi lẩm bẩm cái tên kỳ lạ ấy như đọc thần chú – "Tên nghe thật giản dị, nhưng chứa đựng đại đạo chí giản! Có nó, chúng con có thể tự tạo ra băng tinh ngay tại Nam Ly Lục?"

– "Tất nhiên, chỉ cần bỏ linh thạch vào đây thay cho điện." – Diệp Trần đứng dậy, mở cửa tủ lạnh ra.

Một luồng khí lạnh cực độ tràn ra ngoài, khiến cả gian tiệm bỗng chốc xuất hiện một lớp sương giá mỏng. Trong ngăn đá, những khay nước đã đóng thành những khối băng cứng ngắc, xanh biếc như ngọc.

Ma Tôn và Thanh Loan đều không tự chủ được mà lùi lại một bước. Họ cảm nhận được trong cái hộp nhỏ kia là một không gian hoàn toàn độc lập, nơi quy tắc về nhiệt độ của Cửu Tiêu Linh Giới hoàn toàn bị đảo ngược.

– "Băng hệ chí bảo!" – Ma Tôn hét lên – "Ông chủ Diệp, ngài điên rồi sao? Thứ này nếu xuất thế, các băng tông ở Bắc Huyền Lục sẽ kéo đến đây liều mạng với ngài để tranh đoạt đấy! Nó có thể tự sinh ra Băng Quy Tắc mà không cần cao thủ tọa trấn!"

Hỏa Linh Nhi bò tới bên cạnh cái tủ lạnh, nhìn những khay đá bằng ánh mắt sùng bái tột độ. Nàng có thể tưởng tượng được, nếu đặt thứ này vào cung điện của Yêu Vương, nó sẽ trở thành tâm điểm của một Băng phong đại trận, dập tắt mọi hỏa độc đang gặm nhấm sinh mệnh của cha nàng.

– "Giá bao nhiêu?" – Hỏa Linh Nhi ngẩng đầu, ánh mắt kiên định – "Dù có phải dùng cả kho tàng của Yêu tộc Nam Ly, ta cũng phải mang nó về!"

Diệp Trần xòe năm ngón tay ra:
– "Năm vạn linh thạch cực phẩm. Không mặc cả."

Giá này đối với Diệp Trần là một món hời lớn, vì trên hệ thống anh mua chỉ mất vài điểm danh vọng. Nhưng đối với thế giới tu tiên, cái giá này cho một "Băng hệ thần khí" là quá rẻ, rẻ đến mức khiến người ta cảm thấy xúc phạm.

Hỏa Linh Nhi không hề do dự, nàng lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, run rẩy đặt lên bàn:
– "Đây là mười vạn linh thạch cực phẩm! Năm vạn cho cái 'Tủ lạnh mini', còn năm vạn… xin ông chủ hãy chỉ cho ta cách vận hành nó hiệu quả nhất!"

Diệp Trần ngớ người. Anh chưa kịp giải thích rằng chỉ cần cắm linh thạch vào cái lỗ phía sau và vặn nút số 5 là nó sẽ lạnh nhất, thì Hỏa Linh Nhi đã ôm chầm lấy cái tủ lạnh như ôm báu vật quý giá nhất đời mình.

– "Xích Thiết! Mang Thần Thú Cấm Vệ vào đây! Chúng ta phải hộ tống chí bảo này về ngay lập tức!" – Hỏa Linh Nhi thét lớn.

Xích Thiết và mười vị tướng quân Yêu tộc từ ngoài cửa lao vào. Khi nhìn thấy cái tủ lạnh mini tỏa hơi lạnh nghi ngút, tất cả đồng loạt quỳ xuống, đầu chạm đất, không khí trang nghiêm như đang nghênh đón một vị thượng thần.

Ma Tôn nhìn cảnh tượng đó, lại nhìn Diệp Trần đang thản nhiên thu tiền, khẽ thở dài:
– "Thật là điên rồ… Một cái hộp sắt mà có thể khiến cả một đại lục phải điên đảo. Ông chủ Diệp, ngài đúng là kẻ thao túng cả Tiên giới này trong lòng bàn tay."

Diệp Trần gãi đầu, thầm nghĩ: *"Chỉ là cái tủ lạnh thôi mà, sau này mà ta bán điều hòa không khí chắc bọn họ tưởng ta dời cả Bắc Cực về đây mất."*

Giữa hoàng hôn đỏ rực của Vân Hải Thành, đoàn quân Yêu tộc rời đi với tốc độ còn kinh khủng hơn lúc đến. Họ không chỉ mang theo những thùng đá tan nhanh, mà mang theo một "Cỗ máy kiến tạo băng" vĩnh cửu.

Tin tức về việc Tiệm Tạp Hóa Bình An bán ra một món "Thần khí Băng hệ" có khả năng đóng băng cả hỏa diệm ngàn năm bắt đầu như một cơn lốc, quét qua những tông môn lớn nhất, những lão quái vật đang ẩn mình, và cả những kẻ đang thèm khát sức mạnh đỉnh cao.

Mà ở một góc phố nhỏ, Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phẩy, tận hưởng làn sương mát lạnh từ máy phun sương, miệng lẩm bẩm:
– "Thanh Loan, tối nay thêm một xúc xích bò vào tô mì cho ta nhé. Nay kiếm khá, ăn sang một chút."

Tiếng xì xụp ăn mì tôm của Ma Tôn ở sân sau vang lên, hòa cùng hơi mát của sương đêm, tạo nên một khung cảnh kỳ lạ nhất của Cửu Tiêu Linh Giới – nơi mà những món đồ tầm thường nhất lại đang lặng lẽ thay đổi vận mệnh của cả một thế giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8