Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 80: ** Bia hơi và Mực nướng
**Chương 80: Bia hơi và Mực nướng**
Hoàng hôn ở Vân Hải Thành chưa bao giờ tĩnh lặng, nhưng hôm nay, bầu không khí lại có phần khác lạ. Linh khí trong không gian dường như bị một loại mùi hương ma quái nào đó lấn át. Nó không thơm kiểu thanh khiết của đan dược, cũng chẳng nồng nặc mùi máu tanh của linh thú, mà là một mùi thơm nồng nàn, mằn mặn, lại có chút gì đó… cháy xém đầy khiêu khích.
Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần đang lười biếng nằm trên chiếc ghế tựa quen thuộc. Bên cạnh anh, một món đồ mới toanh vừa được "đập hộp" từ hệ thống: một chiếc máy rót bia bằng inox sáng bóng, phía trên có cần gạt điêu luyện và những đường ống dẫn lạnh buốt, bám một lớp sương mỏng tang.
"Hệ thống, ngươi chắc chắn cái này sẽ bán chạy chứ?" Diệp Trần ngáp một cái, vẩy vẩy chiếc quạt giấy.
【 Hệ thống Tạp hóa Vạn giới: Ký chủ yên tâm. Tại thế giới tu tiên khô khan này, thứ thiếu hụt nhất chính là 'văn hóa bàn nhậu'. Bia hơi Hà Nội phiên bản Linh khí nồng độ 5% sẽ giúp các tu sĩ hóa giải tâm ma, kết nối tình huynh đệ. Đặc biệt, mực khô Vân Đồn được tẩm ướp linh dược sẽ là 'mồi nhắm' cấp thần. 】
Diệp Trần gật đầu, liếc nhìn ra phía sân sau.
Ở đó, một cảnh tượng có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào ở Cửu Tiêu Linh Giới cũng phải rụng rời chân tay đang diễn ra. Cửu U Ma Tôn – kẻ từng thống lĩnh vạn quân Ma đạo, hung danh hiển hách – lúc này đang ngồi xổm trên một cái ghế đẩu nhỏ, hai tay điều khiển hai ngọn "U Minh Ma Hỏa" tím ngắt. Thế nhưng, lão không phải đang luyện công, mà là đang… nướng mực.
"Ma Tôn, lật nhanh tay lên một chút! Để cháy là ta trừ tiền công hôm nay đấy!" Diệp Trần thong thả nhắc nhở.
Ma Tôn nghiến răng, trán nổi đầy gân xanh: "Diệp tiểu tử… ngươi có biết U Minh Ma Hỏa của ta có thể thiêu rụi một tòa thành không? Ngươi lại bắt ta dùng nó để nướng cái thứ cá khô dai nhách này?"
Mắng thì mắng thế, nhưng tay Ma Tôn vẫn thoăn thoắt. Mùi mực nướng gặp hỏa diễm đỉnh cấp bắt đầu tỏa ra một hương vị cực phẩm, khiến lão cũng phải bí mật nuốt nước miếng.
Phía bên kia, Thanh Loan đang tất bật sắp xếp những chiếc bàn nhựa màu đỏ và ghế đẩu (loại siêu bền do hệ thống cung cấp) ra vỉa hè trước tiệm. Nàng hôm nay không mặc y phục Thánh nữ thanh cao, mà khoác thêm một chiếc tạp dề nhỏ có in hình một chú gấu lười, trông vừa xinh đẹp lại vừa có chút… đời thường.
"Chủ nhân, bàn ghế đã sẵn sàng. Nhưng ngài chắc là những vị cao nhân kia sẽ chịu ngồi bệt thế này sao?" Thanh Loan lo lắng hỏi.
Diệp Trần cười huyền bí: "Cứ đợi mà xem. Đã lên bàn nhậu thì dù là Đại Thừa kỳ hay Luyện Khí kỳ cũng đều là 'chiến hữu' tất."
Vừa dứt lời, một luồng kiếm quang từ trên trời giáng xuống. Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, xuất hiện với vẻ mặt hớt hải. Lão vốn đang bế quan để đột phá, nhưng cái mùi mực nướng nồng nàn kia đã xuyên thủng trận pháp phòng hộ, trực tiếp đánh thẳng vào khứu giác của lão.
"Ông chủ Diệp! Thứ gì mà thơm thế này? Là đan dược mới sao? Hay là chí bảo phương nào xuất thế?" Trần Huyền Tử vừa đáp xuống đã vội vàng hỏi, mắt láo liên nhìn về phía sân sau.
Diệp Trần lười biếng chỉ tay vào bảng hiệu mới treo: **"Quán Nhậu Đêm Bình An – Combo Khởi Đầu: Một cốc Bia hơi và một con Mực nướng giá 50 Linh thạch hạ phẩm."**
Trần Huyền Tử ngẩn người: "Bia hơi? Mực nướng? Cái giá này… cũng không đắt, nhưng nó có tác dụng gì cho tu vi không?"
"Uống vào rồi biết." Diệp Trần tủm tỉm cười.
Lão Trần không ngần ngại, lấy ra 50 linh thạch đặt lên bàn. Thanh Loan nhanh nhẹn cầm một chiếc cốc thủy tinh dày, loại có vân kim cương cầm cực chắc tay, đặt dưới vòi máy rót bia.
*Xoẹt… Xoẹt…*
Dòng chất lỏng màu vàng óng ả chảy xuống, bọt trắng xóa dâng lên đều tăm tắp, hơi lạnh tỏa ra bốc thành sương khói mờ ảo.
"Mời tiền bối dùng!" Thanh Loan đưa cốc bia bằng cả hai tay.
Trần Huyền Tử nhìn cốc bia lạnh ngắt, trong lòng hoài nghi. Lão bưng lên, cảm giác tê tái từ lòng bàn tay truyền thẳng vào đại não giữa tiết trời nóng bức của mùa hạ Tiên giới. Lão nhấp một hớp thật lớn.
*Cục… Cục… Ực!*
"Khàaaa!!!"
Một tiếng gầm nhẹ sảng khoái vang lên từ cổ họng vị cao thủ Nguyên Anh. Trần Huyền Tử trợn tròn mắt. Cảm giác cay nồng của men, vị đắng dịu của hoa bia, và trên hết là cái lạnh buốt thấu tim gan khiến toàn bộ kinh mạch đang khô héo vì nóng bức của lão như được một cơn mưa rào tưới tắm.
"Trời ơi! Cái 'Hàn Băng Ngọc Lộ' này… sao nó lại khiến thần hồn ta rung động đến thế? Toàn bộ tạp niệm trong đầu dường như tan biến theo bọt trắng!"
Lúc này, Ma Tôn từ sân sau bước ra, gương mặt lầm lì đặt một đĩa mực nướng đã được đập dập, xé tơi từng sợi trắng hồng, kèm theo một đĩa nhỏ chứa loại nước sốt đỏ rực (tương ớt Chin-su vắt thêm chanh).
"Của lão đây." Ma Tôn hừ lạnh một tiếng.
Trần Huyền Tử run rẩy cầm một sợi mực, chấm vào nước sốt rồi đưa vào miệng. Vị ngọt mặn của mực hòa quyện cùng vị cay xè của tương ớt, dai dai nhưng càng nhai càng thơm, lại thêm một ngụm bia hơi lạnh giá…
"Tuyệt… tuyệt phẩm! Đây chính là Đạo! Đây chính là chân lý của nhân sinh!" Trần Huyền Tử hét lên, rồi chẳng còn màng đến hình tượng cao nhân, lão ngồi thụp xuống chiếc ghế nhựa, vừa nhai mực vừa nốc bia ừng ực.
Tiếng hét của lão Trần như một hồi chuông báo động. Chỉ trong chốc lát, vô số tu sĩ đang lảng vảng quanh Vân Hải Thành bị thu hút.
"Mau nhìn kìa! Trần lão tổ đang ăn món gì mà mặt đỏ tía tai, cười nói hỉ hả vậy?"
"Nghe nói đó là bí thuật 'Bia Hơi' của Tiệm Tạp Hóa Bình An, uống vào có thể hóa giải tâm ma!"
"Cái gì? Ma Tôn lại là người nướng mực? Chuyện này… chuyện này thật là điên rồ!"
Chẳng mấy chốc, không gian trước cửa tiệm trở nên náo nhiệt lạ thường. Những chiếc bàn nhựa đỏ nhanh chóng kín chỗ.
Ở bàn số 3, ba vị Kiếm tu của Vạn Kiếm Tông vốn dĩ đang tranh chấp về một bộ kiếm pháp, giờ đây mặt ai cũng đỏ gay, khoác vai bá cổ nhau.
"Huynh đệ… ta nói cho huynh nghe, bộ kiếm pháp đó… bỏ đi! Cạn chén này, chúng ta là anh em một nhà!"
"Đúng! Một cốc bia xóa tan nghìn năm thù hận! 1, 2, 3… Dô!!!"
Âm thanh "Dô! Dô!" vang vọng cả một vùng, tạo nên một cảnh tượng kỳ quái chưa từng có trong lịch sử tu tiên. Các tu sĩ vốn luôn sống trong sự nghi kỵ, tranh đoạt, giờ đây lại ngồi bên nhau, chia sẻ từng sợi mực khô, cùng nhau chém gió về chuyện trên trời dưới đất.
Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, kẻ luôn coi thường những món đồ "phàm trần" của Diệp Trần, hôm nay cũng lén lút dẫn theo mấy tên thuộc hạ đứng ở đằng xa quan sát. Hắn hít hà mùi mực nướng, nuốt nước miếng ực một cái, cuối cùng cũng không nhịn được mà bước tới.
"Hừ, ta chỉ là muốn xem các người đang dở trò gì thôi. Ông chủ Diệp, cho ta… cho ta một combo!" Dương Phong giữ vẻ mặt lạnh lùng nói.
Diệp Trần liếc mắt, cười nhạt: "Xếp hàng đi thiếu chủ. Ở đây không có ưu tiên."
Dương Phong tức nổ đom đóm mắt, nhưng nhìn thấy Cửu U Ma Tôn đang cầm cái vỉ nướng mực liếc nhìn mình với ánh mắt đầy sát khí, hắn lập tức im bặt, ngoan ngoãn đứng vào hàng.
Đến khi được cầm cốc bia hơi trên tay và nhai miếng mực cay nồng, Dương Phong cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Cái loại cảm giác kích thích này, còn sướng hơn cả việc nuốt mười viên Linh Khí Đan cùng lúc!
"Cái này… cái này chắc chắn là dược liệu cấp Thần!" Dương Phong vừa ăn vừa lẩm bẩm, nước mắt nước mũi giàn giụa vì cay nhưng tay vẫn không ngừng bốc mực.
Càng về khuya, không khí càng nóng bỏng. Những ánh đèn Led lung linh từ hệ thống cung cấp giăng khắp lối đi, bia chảy như suối, mực nướng thơm nức mũi.
Hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên liên tục:
【 Ting! Bán thành công 100 lít bia hơi, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Văn hóa vỉa hè Tiên giới'. Thưởng: Công thức 'Lạc rang tỏi ớt' và mở khóa máy 'Karaoke Thiên Thanh'. 】
Mắt Diệp Trần sáng lên. Karaoke? Cái này mà mang ra thì chắc cả Vân Hải Thành này không ai thèm ngủ nữa mất.
Lúc này, Trần Huyền Tử đã ngà ngà say. Lão đứng phắt dậy trên ghế, một tay cầm cốc bia, một tay cầm sợi mực khô, hét lớn:
"Các vị đồng đạo! Tu tiên để làm gì? Phi thăng để làm gì? Chẳng phải cũng chỉ vì mong muốn được tiêu dao tự tại sao? Nhìn xem, ngồi ở đây, uống bia của Diệp lão bản, nhắm mực do Ma Tôn nướng, đây mới chính là đỉnh cao của Đại Đạo!"
"Đúng! Trần lão nói đúng!"
"Cạn ly vì Diệp lão bản!"
"Cạn ly vì hòa bình Tiên giới!"
Hàng trăm cốc thủy tinh va vào nhau tạo nên những tiếng "cạch cạch" giòn giã.
Diệp Trần nhìn khung cảnh này, khẽ mỉm cười. Anh đứng dậy, rót cho mình một cốc bia nhỏ, đi đến cạnh Thanh Loan đang thấm mồ hôi trên trán.
"Vất vả rồi, nghỉ một chút đi." Diệp Trần đưa cốc bia cho nàng.
Thanh Loan đỏ mặt, nhận lấy rồi nhấp một ngụm nhỏ. Đôi mắt nàng cong lại như trăng khuyết: "Chủ nhân, con thấy dường như hôm nay… mọi người ai cũng thật hiền lành."
"Đúng vậy." Diệp Trần nhìn ra bóng đêm mờ ảo của Cửu Tiêu Linh Giới, nơi xa xa vẫn còn những cuộc truy sát, những âm mưu tranh quyền đoạt lợi. "Chỉ cần dạ dày được lấp đầy bằng những thứ ngon lành, và cái đầu được giải tỏa bằng một chút men say, con người ta sẽ quên đi việc mình phải đóng vai kẻ ác."
Sâu trong sân sau, Cửu U Ma Tôn nhìn đống than hoa còn đỏ rực, lại nhìn cốc bia mà Diệp Trần để lại cho mình. Lão bưng lên, uống sạch trong một hơi, rồi nhìn sợi mực khô còn sót lại trên vỉ.
"Hừ, nướng mực… hóa ra cũng có chút thú vị." Lão lầm bẩm, môi khẽ nhếch lên một độ cong hiếm thấy.
Đêm đó, Vân Hải Thành không có tiếng rít của kiếm khí, không có tiếng gầm của linh thú. Chỉ có tiếng cười nói vang dội, tiếng "Dô… Dô…" hào sảng và mùi mực nướng nồng nàn lan tỏa tận chân trời. Một "Cuộc cách mạng nhậu nhẹt" chính thức bắt đầu, và kẻ cầm đầu không ai khác, chính là ông chủ tiệm tạp hóa đang ung dung nằm ngủ trên ghế tựa, mặc kệ cả thế giới đang say túy lúy quanh mình.