Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 81: ** Say rượu và ngộ đạo
Trong không gian sực nức mùi mực nướng và hơi men, Diệp Trần thong thả lôi từ trong tủ lạnh ra một loại thức uống mới. Đó là những lon thiếc màu xanh lục bảo, bên trên in hình một con rồng vàng uốn lượn mạnh mẽ, kèm theo dòng chữ "Sài Gòn Export" đầy kiêu hãnh.
Hệ thống vừa thông báo trong đầu anh một dòng ngắn gọn: *"Sản phẩm mới: Bia Sài Gòn – Biến thể linh hồn. Hiệu quả: Giải tỏa uất ức, kết nối tâm linh, có xác suất nhìn thấy nhân quả tiền kiếp. Lưu ý: Không dành cho người có tửu lượng kém và tâm đạo không vững."*
Diệp Trần nhếch môi cười nhạt. Nhìn đám tu sĩ đang "say sưa" với mấy loại bia lỏng lẻo trước đó, anh biết đã đến lúc đưa cuộc vui này lên một tầm cao mới.
"Trần lão, nếm thử cái này xem." Diệp Trần ném một lon bia về phía Trần Huyền Tử.
Lão già Nguyên Anh kỳ này phản ứng cực nhanh, chộp lấy lon bia giữa không trung. Lão ngắm nghía cái vỏ kim loại láng bóng, cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương tỏa ra từ nó, đôi mắt già nua sáng rực lên: "Diệp lão bản, đây là… 'Lân Phiến Chi Dịch' (Dịch vảy rồng) trong truyền thuyết sao? Nhìn con rồng này, uy áp thật đáng sợ!"
Diệp Trần tặc lưỡi: "Rồng với rắn cái gì, bia Sài Gòn đấy. Bật nắp ra đi, nhớ là phải uống một hơi hết nửa lon mới cảm nhận được đạo vận."
Trần Huyền Tử không nghi ngờ gì, dùng ngón tay khẽ gẩy một cái. "Tạch!" Một tiếng nổ nhỏ vang lên, kèm theo một làn sương trắng mờ ảo thoát ra từ miệng lon. Ngay lập tức, một mùi hương lúa mạch nồng nàn, xen lẫn chút đắng thanh khiết và hơi thở của đại ngàn tỏa ra, át cả mùi mực nướng của Ma Tôn.
"Khí tức thật lạ!" Trần Huyền Tử lầm bẩm, rồi ngửa cổ làm một hơi dài.
"Ực… ực… ực…"
Dòng nước vàng óng, sủi bọt trắng xóa tràn vào cổ họng lão. Cảm giác đầu tiên là cái lạnh tê người, sau đó là một vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, nhưng ngay khi trôi xuống thực quản, nó lại bùng nổ thành một luồng nhiệt năng nóng bỏng, càn quét khắp các kinh mạch.
Trần Huyền Tử đứng đờ người ra. Đôi mắt lão bắt đầu mờ đục, rồi đột ngột giãn nở.
Trong mắt các tu sĩ xung quanh, lúc này Trần Huyền Tử như bị đóng băng. Nhưng trong thức hải của lão, một cơn địa chấn đang diễn ra. Linh khí vốn dĩ đã khô cạn vì thọ nguyên của lão, nay lại như được rót thêm dầu vào lửa, sôi trào mãnh liệt.
"Ta… ta thấy rồi!" Trần Huyền Tử đột ngột hét lớn, thanh âm khàn đặc.
Lão thấy mình không còn đứng ở tiệm tạp hóa của Diệp Trần nữa. Cảnh vật xung quanh biến ảo, lão thấy mình là một gã tiểu nhị trong một quán trọ rách nát từ nghìn năm trước. Lão thấy mình đang lau bàn, đang khúm núm trước những vị khách quan, và rồi lão thấy mình chết trong một trận dịch bệnh, xác bị ném xuống hố chôn tập thể.
Hình ảnh lại nhảy múa. Lão lại thấy mình là một vị tướng quân trên chiến trường, tay cầm trường thương, máu nhuộm đỏ chiến bào. Tiếng ngựa hí, tiếng gươm đao va chạm gào thét trong tai lão. Luân hồi chuyển thế, vinh hoa phú quý, bần cùng khổ cực… hàng nghìn năm lịch sử như một cuốn phim tua nhanh qua đại não.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng xanh lục từ lon bia Sài Gòn thâm nhập vào linh hồn, đập tan những ảo ảnh đó. Trần Huyền Tử giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập. Lão nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình, rồi nhìn lon bia vẫn còn đang sủi bọt.
"Nhân gian như mộng… Tu tiên như mộng…" Lão lẩm bẩm, rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời cười điên dại. "Haha! Hóa ra ta vẫn luôn chấp nhất vào cái gọi là thọ nguyên, hóa ra tất cả chỉ là một vòng lặp không hồi kết. Đại đạo ở ngay dưới chân, vậy mà lão phu lại đi tìm kiếm tận chân trời!"
Oanh!
Một luồng khí thế mạnh mẽ từ đỉnh đầu Trần Huyền Tử xông thẳng lên chín tầng mây. Áp lực của Nguyên Anh hậu kỳ viên mãn bùng phát, khiến các tu sĩ xung quanh bị đẩy lùi vài bước.
"Đột phá rồi? Trần trưởng lão đột phá lên nửa bước Hóa Thần?" Một tu sĩ kinh hãi hét lên.
Diệp Trần ngồi trên ghế tựa, tay cầm lon bia của mình, bình thản nhìn cảnh tượng đó. Anh lẩm bẩm: "Ăn mì tôm thì đột phá cảnh giới, uống bia Sài Gòn thì ngộ đạo nhân quả. Hệ thống này đúng là biết cách chơi."
Thấy Trần Huyền Tử có biến hóa thần kỳ như vậy, đám tu sĩ còn lại làm sao ngồi yên được nữa?
"Diệp lão bản! Cho ta một lon con rồng đó!"
"Ta nữa! Ta sẵn sàng dùng thanh linh kiếm huyền cấp này để đổi!"
"Lão bản, bán cho ta mười lon! Ta muốn nhìn xem kiếp trước mình là ai!"
Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn. Diệp Trần đập tay xuống bàn "Rầm" một cái, tiếng động không lớn nhưng mang theo quy tắc của tiệm tạp hóa, khiến tất thảy im bặt.
"Quy tắc cũ: Xếp hàng. Mỗi người chỉ được mua một lon mỗi ngày. Giá: 100 linh thạch thượng phẩm."
Mức giá này đối với người thường là trên trời, nhưng đối với đám tu sĩ đang khao khát ngộ đạo, nó rẻ đến mức không tưởng. Họ vội vàng lục lọi túi trữ vật, người lấy linh thạch, người lột cả trang sức, chỉ mong có được lon bia Sài Gòn thần thánh kia.
Thanh Loan bận rộn đến mức tay chân không ngơi nghỉ. Nàng nhìn những vị tu sĩ bình thường cao ngạo, nay lại như những kẻ nghiện, tranh nhau những lon thiết màu xanh, trong lòng không khỏi cảm thán.
"Chủ nhân, loại nước này thật sự chứa đựng thiên đạo sao?" Thanh Loan khẽ hỏi khi tranh thủ lúc rảnh.
Diệp Trần nhìn lon bia trên tay, rồi nhìn xuống gầm bàn, nơi Tiểu Hắc đang say sưa liếm vài giọt bia vương vãi, trông nó như sắp hóa rồng đến nơi.
"Đạo cái gì chứ?" Diệp Trần khẽ cười. "Nó chỉ là thứ giúp con người ta dũng cảm đối diện với quá khứ thôi. Có người thấy tiền kiếp để buông bỏ, có người lại càng lún sâu. Uống vào mà ngộ ra thì là Đạo, uống vào mà chỉ thấy say xỉn thì là Rác."
Lúc này, ở góc sân sau, Cửu U Ma Tôn nhìn đống bia Sài Gòn với vẻ mặt phức tạp. Lão vốn là Ma tu, tâm ma vốn nặng hơn người thường gấp bội. Nếu lão uống thứ này vào, hoặc là đại triệt đại ngộ, hoặc là sẽ bị tâm ma nuốt chửng ngay lập tức.
Nhưng mùi hương lúa mạch và cái lạnh lẽo mời gọi kia như có ma lực. Ma Tôn hừ lạnh một tiếng, dùng ma công lấy một lon từ xa bay tới.
Lão không dùng tay mở, mà dùng ý chí bóp nát nắp lon. "Xoẹt!"
Nước bia tràn ra, lão không để mất một giọt, trực tiếp hút hết vào bụng.
Ngay lập tức, khí đen quanh người Ma Tôn bùng nổ. Những gương mặt quỷ dữ ẩn hiện trong làn khói ma, gào thét thảm thiết. Ma Tôn nhắm chặt mắt, trán nổi đầy gân xanh. Lão thấy lại ngày mình đồ sát cả một thành trì, thấy lại sự cô độc khi ngồi trên ngai vàng vạn xương trắng.
Nhưng khác với Trần Huyền Tử, Ma Tôn không thấy tiền kiếp. Lão thấy một viễn cảnh khác: Lão thấy mình đang đứng ở tiệm tạp hóa này, không phải làm thợ chẻ củi, mà là một… ông chủ chi nhánh. Lão thấy mình cầm trên tay một tờ hóa đơn, miệng cười ha hả khi thu tiền của những kẻ trước đây từng là kẻ thù của lão.
"Vạn vật đều là khách hàng… Tu hành chẳng qua cũng là để có vốn mà buôn bán…" Ma Tôn lẩm bẩm, một đạo minh ngộ mới lạ bắt đầu hình thành trong tâm trí lão. Ma khí vốn bạo ngược, nay bỗng trở nên trầm ổn và… mang đầy hơi thở tiền tài.
Đêm dần về khuya. Vân Hải Thành im lìm trong bóng tối, nhưng trong sân tiệm tạp hóa của Diệp Trần, linh quang vẫn lấp lánh không ngừng.
Từng vị tu sĩ sau khi uống bia Sài Gòn đều rơi vào trạng thái kỳ lạ. Người thì khóc lóc thảm thiết như vừa nhận ra người thân, người thì nhảy múa cuồng loạn, lại có kẻ ngồi kiết già như tượng đá, khí tức trên người tăng tiến vượt bậc.
Diệp Trần ngáp một cái dài, nằm xuống chiếc ghế tựa quen thuộc.
"Thanh Loan, lát nữa ai tỉnh thì đuổi về hết đi. Nói với họ, uống bia ngộ đạo là tùy duyên, đừng có mà lờ đờ trước cửa tiệm ta, cản trở việc kinh doanh ngày mai."
Thanh Loan cung kính đáp: "Vâng, chủ nhân."
Ánh trăng rọi xuống sân tiệm, chiếu vào những lon bia trống không lăn lóc dưới đất. Trên mỗi lon bia, con rồng vàng dường như vừa khẽ chuyển động trong ánh bạc mờ ảo.
Ở một góc xa, một vị tu sĩ già sau khi tỉnh lại từ cơn say, nước mắt dàn dụa nhìn về hướng tiệm tạp hóa, dập đầu ba cái thật kêu: "Tạ ơn tiền bối ban cho thần dịch! Tội nhân đã tìm thấy đường về!"
Diệp Trần nghe thấy, nhưng chẳng thèm mở mắt. Anh chỉ khẽ lẩm bẩm trong giấc ngủ: "Đường về cái gì chứ… Mai nhớ mang linh thạch đến trả tiền mực nướng là được…"
Trong hệ thống, một thông báo mới hiện ra:
*"Nhiệm vụ ẩn: Khởi động 'Thời đại thức tỉnh' – Hoàn thành. Độ danh vọng của cửa hàng tại Đông Nhất Lục tăng mạnh. Mở khóa mặt hàng tiếp theo: Thuốc lá 555 – Tiên Giới Diệt Tâm Ma."*
Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi, nhưng Cửu Tiêu Linh Giới từ tối nay đã không còn như trước nữa. Một gói mì, một lon bia, dường như đang âm thầm vẽ lại bản đồ sức mạnh của cả một thế giới tu tiên rộng lớn. Và ở trung tâm của cơn bão đó, chỉ có một thanh niên Gen Z đang ngủ say với đôi dép tổ ong treo lủng lẳng ở đầu ngón chân.