Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 90: ** Sách giáo khoa tiểu học: Chứa đựng chân lý vũ trụ.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:06:45 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 90: SÁCH GIÁO KHOA TIỂU HỌC: CHỨA ĐỰNG CHÂN LÝ VŨ TRỤ**

Ánh nắng ban mai của Vân Hải Thành xuyên qua lớp sương mù mỏng mảnh, nhẹ nhàng đậu xuống tấm biển hiệu gỗ có phần đơn điệu của “Vạn Giới Tạp Hóa Điếm”.

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy thỉnh thoảng phẩy một cái, vẻ mặt lười biếng đến cực điểm. Ở cái giới tu tiên mà ai nấy đều hối hả ngược xuôi, tranh đoạt từng hơi linh khí, cái vẻ ung dung tự tại này của anh giống như một nốt nhạc lạc điệu, nhưng lại khiến người ta không dám xem thường.

Bên cạnh, Thanh Loan đang chăm chỉ lau chùi tủ kính. Động tác của nàng nhịp nhàng, mỗi lần giẻ lau lướt qua đều mang theo một tia kiếm ý mờ nhạt. Kể từ khi theo Diệp Trần, nàng không còn coi việc lao động chân tay là cực hình, mà là một loại tu hành.

“Chủ nhân, điểm kinh nghiệm của tiệm đã đạt 99/100 rồi.” Thanh Loan khẽ nhắc, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự mong chờ. “Chỉ cần một đơn hàng nhỏ nữa thôi, ngài nói là sẽ có… ‘Internet’ gì đó sao?”

Diệp Trần ngáp một cái, mắt nhắm mắt mở đáp: “Ừ, là Internet. Có thứ đó rồi, em sẽ không cần phải nghe lão già Trần Huyền Tử kể đi kể lại mấy câu chuyện từ thời ông cố nội lão nữa. Thế giới ngoài kia sẽ thu bé lại vừa bằng một chiếc màn hình.”

Đang nói chuyện, bỗng nhiên từ xa truyền đến tiếng không khí bị xé rách mãnh liệt. Một luồng hào quang xám tro từ trên trời giáng xuống, bụi mù mịt cả một góc đường.

“Khụ… khụ… Trần lão đầu, ngươi nói cái tiệm này thật sự có thể giúp ta hóa giải được ‘Thiên Diễn Trận Đồ’ sao? Nếu ngươi dám lừa lão phu, lão phu sẽ phá nát Thanh Vân Môn của ngươi!”

Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, đang lom khom dẫn đường, mặt đầy vẻ nịnh nọt: “Mạc đại sư, ngài cứ bình tĩnh. Lão phu có thể lừa trời lừa đất, nhưng sao dám lừa đệ nhất Trận pháp sư của Đông Nhất Lục chứ? Nơi này không bán đan dược thượng phẩm, nhưng mỗi món đồ đều chứa đựng ‘Đạo’ cực kỳ thâm sâu.”

Diệp Trần hé mắt nhìn ra. Đi cạnh Trần Huyền Tử là một ông lão mặc trường bào thêu bát quái trận đồ, tóc tai rũ rượi như tổ quạ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ trầm trọng. Đây chính là Mạc Vô Nhai, một kẻ điên cuồng vì trận pháp, đã bế quan ba trăm năm chỉ để giải một bài toán trận pháp thượng cổ mà vẫn bất thành.

Mạc Vô Nhai bước vào tiệm, ánh mắt đầy sự nghi ngờ. Lão quét mắt nhìn quanh, thấy mì tôm, nước ngọt, khăn giấy… toàn là những thứ không hề có chút linh khí dao động nào.

“Hừ! Trần Huyền Tử, ngươi đưa ta đến tiệm đồ chơi trẻ con này làm gì?” Mạc Vô Nhai phất tay áo, định quay người bỏ đi.

Diệp Trần lúc này mới chậm rãi ngồi dậy, lên tiếng: “Trận pháp ấy mà, thực chất cũng chỉ là những con số và quy luật cơ bản của thế giới. Ông không giải được, chẳng qua là vì ông nghĩ nó quá phức tạp mà thôi.”

Mạc Vô Nhai khựng lại, xoay người nhìn Diệp Trần, cười lạnh: “Phức tạp? Thiên Diễn Trận Đồ là do các vị tiên nhân thượng cổ lưu lại, chứa đựng biến hóa của tinh tú, quy tắc của thời gian. Ngươi một tên tiểu tử lông chưa mọc đủ, biết gì là cơ bản?”

Diệp Trần không nói gì, quay sang hệ thống trong đầu: *“Hệ thống, có thứ gì liên quan đến logic, tính toán mà rẻ rẻ không? Ta cần vả mặt cái ông lão tóc tổ quạ này.”*

【 Ting! Phát hiện ký chủ có nhu cầu giáo dục hóa Tiên giới. Đề xuất: “Combo Sách giáo khoa tiểu học chân chính” (Lớp 1, 2, 3). Giá: 10 linh thạch cấp thấp/quyển. 】

Diệp Trần nhướn mày: *“Rẻ vậy sao? Mua luôn!”*

Trong khoảnh khắc, Diệp Trần thò tay xuống gầm quầy, lấy ra ba quyển sách mới tinh, bìa cứng, màu sắc rực rỡ đến mức chói mắt.

“Đây.” Diệp Trần đặt ba quyển sách lên bàn. “Cái này gọi là ‘Thiên Đạo Cơ Sở Mật Mã’. Ông xem hết quyển này mà vẫn không giải được cái trận đồ rách nát kia, tôi tình nguyện dỡ tiệm này xuống.”

Mạc Vô Nhai nhìn ba quyển sách có tựa đề kỳ lạ: *Toán Học Lớp 1, Tiếng Việt Lớp 1, Đạo Đức Lớp 1*. Bên ngoài bìa còn vẽ hình những đứa trẻ cười tươi rói dắt tay nhau đi dưới mặt trời đỏ rực.

“Ngươi… ngươi mang cái thứ hình vẽ quỷ quái này ra đùa giỡn ta?” Mạc Vô Nhai tức đến run người.

Nhưng Trần Huyền Tử lại rất tinh đời, lão vội vàng ngăn lại: “Mạc huynh! Đừng nóng giận. Đồ của Diệp boss không thể nhìn bề ngoài. Hãy nhìn chất liệu giấy này xem, mịn màng và trắng trẻo chưa từng thấy! Hãy ngửi mùi mực này xem, nó mang theo một loại hơi thở… khai sáng trí tuệ!”

Mạc Vô Nhai nửa tin nửa ngờ, cầm quyển *Toán Học Lớp 1* lên. Lão vừa mở trang đầu tiên ra, đồng tử lập tức co rụt lại.

Trang sách ghi: “1 + 1 = 2”.

Ở góc độ của người phàm, đây là kiến thức cơ bản nhất. Nhưng trong mắt một vị Trận pháp đại sư đã nghiên cứu sâu vào hư vô như Mạc Vô Nhai, dòng chữ này đột nhiên phát ra vạn trượng hào quang.

“Một thêm một… Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi hợp nhất lại trở về Hỗn Độn? Không, không đúng! Cái dấu gạch ngang này là gì? Là sự cân bằng! Đây là quy luật cân bằng của Thiên đạo!” Mạc Vô Nhai lầm bầm, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán.

Lão lật tiếp trang sau. Những hình vẽ quả táo, quả cam hiện ra.

“Ví dụ: Có 3 quả táo, thêm 2 quả táo, hỏi có mấy quả táo?”

Mạc Vô Nhai hít một hơi lạnh, cả người run rẩy: “Hóa linh thành thực? Biến ảo thành không? Con số ‘3’ này… nó cong vẹo nhưng chứa đựng ba luồng sinh khí, còn con số ‘2’ kia lại vững chãi như núi. Hợp lại thành ‘5’ – Ngũ hành? Trời ạ! Đây là phương thức diễn giải Ngũ hành tương sinh bằng hình ảnh trực quan nhất!”

Thanh Loan đứng một bên xem, trong lòng lại bắt đầu “não bổ”: *“Chủ nhân đúng là thần nhân. Ngài ấy biết Mạc đại sư đã đi quá xa vào con đường phức tạp, nên đã lấy ra loại mật văn tối giản nhất để dẫn dắt ông ấy quay về với bản chất. Nhìn những hình vẽ đơn giản kia đi, đó chắc chắn là pháp thân của các vị thần thời sơ khai được vẽ lại dưới dạng chibi để người thường không bị nổ mắt khi nhìn vào.”*

Mạc Vô Nhai lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ngộ đạo. Lão lật đến phần phép tính nhân, phép tính chia. Mỗi khi thấy một bảng cửu chương, lão lại thốt lên một tiếng kinh hãi.

“Cửu cửu bát mươi mốt! 81! Đây chẳng phải là số vòng lặp tối cao của Thiên địa sao? Những con số này… chúng đang nhảy múa! Chúng đang sắp xếp lại trật tự cho não bộ của ta!”

Bỗng nhiên, Mạc Vô Nhai lật sang quyển *Đạo Đức Lớp 1*.

Ở đó có hình vẽ một đứa bé khoanh tay chào bà. Bên dưới là dòng chữ: “Đi thưa về trình”.

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong linh hồn Mạc Vô Nhai. Lão trợn tròn mắt, nước mắt chảy ròng ròng: “Ta hiểu rồi! Ta hiểu rồi! Bấy lâu nay ta nghiên cứu trận pháp, luôn muốn cưỡng cầu thiên địa, muốn ‘phá’ trận, muốn ‘nghịch’ thiên. Nhưng ta lại quên mất hai chữ: ‘Lễ Pháp’. Trận pháp cũng như người bà vậy, ta phải tôn trọng quy tắc của nó, phải ‘đi thưa về trình’, phải thuận theo dòng chảy của nó thì nó mới mở cửa cho ta vào!”

Ngay tại chỗ, khí tức của Mạc Vô Nhai bùng nổ. Linh khí trong phạm vi mười dặm điên cuồng kéo về phía tiệm tạp hóa, nhưng vừa chạm đến cửa tiệm liền bị một lực lượng vô hình thuần hóa, trở nên dịu dàng như làn gió xuân.

Tâm cảnh của Mạc Vô Nhai từ Hóa Thần sơ kỳ vọt một cái lên Hóa Thần đỉnh phong, chỉ cách Luyện Hư kỳ một bước chân mỏng manh!

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh há hốc mồm, chiếc đùi gà KFC đang cầm trên tay cũng rơi xuống đất: “Cái quái gì vậy? Đọc mấy quyển sách thiếu nhi mà cũng đột phá được? Diệp boss, ngài còn quyển nào không? Bán cho lão phu với!”

Diệp Trần thản nhiên nhấp một ngụm trà: “Mỗi người một cơ duyên. Quyển ‘Toán Học’ đó có chứa công thức logic cực hạn, quyển ‘Tiếng Việt’ chứa đựng bí mật về âm thanh của vạn vật, còn quyển ‘Đạo Đức’ chính là tu tâm. Mạc đại sư có tâm cầu đạo thuần túy nên mới nhận ra được. Ông hả… ông chỉ thích ăn cánh gà, chắc đọc quyển ‘Kỹ thuật nuôi gà’ thì hợp hơn.”

Mạc Vô Nhai đột nhiên dập đầu xuống đất, làm cái “rầm” khiến sàn nhà (vốn được hệ thống bảo vệ nên không hề hấn gì) phát ra tiếng động khô khốc.

“Diệp tiền bối! Đại ân đại đức này, Mạc mỗ suốt đời không quên! Ba quyển ‘Chân Kinh’ này, xin tiền bối cho giá, dù phải dốc sạch cả gia tài, Mạc mỗ cũng phải mang về!”

Diệp Trần vẫy quạt: “Thôi được rồi, thấy ông cũng thành tâm. 30 linh thạch cực phẩm cho cả combo.”

Mạc Vô Nhai đơ người: “Chỉ… chỉ bấy nhiêu? Tiền bối, đây là Chân Kinh cứu thế mà ngài chỉ lấy 30 linh thạch cực phẩm? Ngài đúng là Bồ Tát sống!”

Thực tế, Diệp Trần đang cười thầm trong bụng. Hệ thống bán cho anh có 30 linh thạch cấp thấp, anh ăn lãi gấp hàng vạn lần mà lão già này còn đội ơn đội đức. Đúng là làm ăn với người giàu thật dễ.

Khi Mạc Vô Nhai trân trọng ôm lấy ba quyển sách giáo khoa như ôm báu vật gia truyền rời đi, trong đầu Diệp Trần đột ngột vang lên một tiếng báo hiệu giòn giã.

【 Ting! Hoàn thành đơn hàng đặc biệt: ‘Khai hóa trí tuệ tu sĩ’. 】
【 Doanh thu tích lũy đạt mốc tuyệt đối. Điểm kinh nghiệm: 100/100. 】
【 Hệ thống Vạn Giới Tạp Hóa bắt đầu nâng cấp lên Level 2… 】
【 Quá trình nâng cấp hoàn tất! 】
【 Mở khóa chức năng mới: TRẠM PHÁT SÓNG THẦN THỨC (WIFI TIÊN GIỚI). 】
【 Mở khóa mặt hàng mới: SMARTPHONE LINH THẠCH PHIÊN BẢN 1.0. 】
【 Thông báo: Internet vạn giới đã phủ sóng trong phạm vi Vân Hải Thành. Ký chủ nhận được 01 chiếc Smartphone cao cấp của riêng chủ tiệm. 】

Diệp Trần bật dậy khỏi ghế mây, đôi mắt sáng rực như đèn pha: “Tới rồi! Cuối cùng cũng tới rồi!”

Anh thò tay vào hư không, rút ra một chiếc điện thoại mỏng dính, mặt lưng bằng sáp ong huyền ảo, không có khe cắm SIM nhưng lại có một chỗ để khảm linh thạch.

Diệp Trần bấm nút nguồn. Màn hình rực rỡ hiện lên logo của hệ thống với dòng chữ: *“Chào mừng đến với kỷ nguyên phẳng của Tiên giới.”*

Cùng lúc đó, tất cả những ai đã từng mua đồ ở tiệm của Diệp Trần, từ Trần Huyền Tử cho đến Thanh Loan, đều cảm thấy đầu óc mình hơi ngứa ngáy, một loại liên kết vô hình đang dần hình thành trong không gian.

“Tiểu Loan, lại đây!” Diệp Trần vẫy tay. “Dọn dẹp quầy kệ đi. Từ ngày mai, chúng ta không chỉ bán hàng vật lý nữa. Chúng ta sẽ bán ‘nền tảng’.”

Thanh Loan chạy lại, nhìn chiếc Smartphone trên tay chủ nhân bằng ánh mắt sùng bái: “Chủ nhân, đây là ‘Pháp bảo thông tin’ mà ngài từng nói sao?”

“Đúng vậy. Với thứ này, chỉ cần ngồi ở tiệm, em cũng có thể biết Ma Tôn đang chẻ củi ở sân sau có lén ăn vụng hay không, cũng có thể biết được tiên nữ ở phương Bắc đang mặc quần áo màu gì.” Diệp Trần cười gian xảo.

Trong khi đó, ở sân sau, Cửu U Ma Tôn đang hì hục chẻ đống củi bằng một thanh kiếm cũ nát (pháp bảo cấp địa đã bị Diệp Trần tước đoạt linh năng để làm rìu). Lão bỗng hắt hơi một cái thật mạnh.

“Cảm giác như có ai đó đang nhòm ngó bản tôn… Quái lạ, chẳng lẽ do mùi dầu gió hôm nọ vẫn còn ám ảnh?”

Ma Tôn không hề biết rằng, những ngày tháng yên ổn cuối cùng của lão sắp kết thúc. Một thế giới mà tất cả mọi bí mật đều có thể bị “livestream”, nơi mà các vị đại lão sẽ phải tranh nhau “nhặt link”, sắp sửa đổ bộ xuống Cửu Tiêu Linh Giới.

Diệp Trần nằm lại xuống ghế, bắt đầu lướt những trang web đầu tiên của mạng nội bộ do hệ thống tạo ra. Một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi anh:

“Tiên giới này… cuối cùng cũng thú vị hơn một chút rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8