Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 97: ** Lập đội \”Vân Hải Team\” đi thi đấu liên lục địa.
**CHƯƠNG 97: LẬP ĐỘI "VÂN HẢI TEAM" ĐI THI ĐẤU LIÊN LỤC ĐỊA**
Nắng sớm ở Vân Hải Thành chưa bao giờ thôi rực rỡ, nhưng đối với những tu sĩ đang xếp hàng trước tiệm tạp hóa Bình An, ánh mặt trời chẳng thấm vào đâu so với ánh sáng phát ra từ những chiếc màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn treo trước cửa tiệm.
Diệp Trần ngáp dài một tiếng, tay phải cầm một miếng bánh bao nóng hổi mua từ hệ thống, tay trái cầm một lon cà phê sữa Birdy đá. Anh ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da – một món đồ nội thất cao cấp vừa mới mở khóa – chân đi đôi dép tổ ong màu xanh ngọc bích nổi bần bật.
"Hệ thống, ngươi nói thật chứ? Giải đấu liên lục địa?" Diệp Trần lầm bầm trong đầu.
【 Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: "Vinh Quang Tiên Giới – Cửu Tiêu Invitational lần thứ nhất". 】
【 Yêu cầu: Ký chủ phải thành lập một đội tuyển gồm 5 thành viên chính thức đại diện cho Vân Hải Thành tham gia thi đấu tại Trung Đô. 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp cửa hàng lên Cấp 4, mở khóa khu vực "Siêu Thị Tự Chọn", mở khóa mặt hàng "Lẩu điện Đa năng" và "Wifi phủ sóng toàn đại lục". 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Ký chủ sẽ phải mặc bikini dây đứng bán hàng trong vòng một tháng. 】
Diệp Trần suýt nữa thì sặc cà phê. Cái hình phạt chết tiệt này của hệ thống lúc nào cũng biến thái như vậy. Nhìn xuống thân hình có chút "lười biếng" của mình, anh không thể tưởng tượng nổi cảnh mình mặc bikini dây sẽ kinh dị đến mức nào. Vì danh dự của một nam nhi thế kỷ 21, anh nhất định phải thắng.
"Thanh Loan! Gọi tất cả 'gà chiến' vào đây cho ta!" Diệp Trần đột nhiên hô lớn.
Thanh Loan đang bận rộn sắp xếp lại mấy chai nước khoáng Lavie trên kệ, nghe thấy tiếng gọi liền vội vàng buông tay. Cô nhẹ nhàng lướt tới, tà áo lụa trắng bay phất phơ như tiên tử hạ phàm, nhưng trong tay lại đang cầm một chiếc… giẻ lau sợi microfiber màu tím.
"Chủ nhân, ngài có lệnh gì truyền xuống?" Thanh Loan cung kính hỏi, ánh mắt đầy sùng bái.
"Gọi lão già Trần Huyền Tử, gã Ma Tôn đang chẻ củi sau nhà, cả tên nhóc Dương Phong nữa. Chúng ta có việc lớn cần bàn."
Chỉ trong chưa đầy năm phút, phòng trà nhỏ phía sau tiệm tạp hóa đã chật kín người.
Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, giờ đây trông không còn chút dáng vẻ tiên phong đạo cốt nào. Lão mặc một chiếc áo thun in hình mì Hảo Hảo (quà tặng kèm khi mua 10 thùng mì), miệng vẫn còn ngậm một sợi mì dai giòn chưa kịp nuốt.
Cửu U Ma Tôn, kẻ từng làm mưa làm gió Ma giới, giờ đây mồ hôi nhễ nhại, hai tay đầy vết chai vì chẻ củi. Lão vác theo cái rìu bằng sắt bình thường nhưng lại tỏa ra ma khí ngút trời, khuôn mặt hầm hố nhìn Diệp Trần: "Ông chủ, hôm nay tiền công của ta là một bao xúc xích bò đúng không? Đừng có bớt xén, nếu không ta… ta sẽ chẻ củi chậm lại!"
Dương Phong, thiếu chủ thiên tài từng bị Diệp Trần vả mặt, hiện tại đã trở thành "con nghiện" trung thành của tiệm. Hắn ngồi chỉnh tề, trên đầu đeo một cái băng đô có chữ "Vô Địch", ánh mắt rực cháy khao khát thể hiện bản thân.
Diệp Trần đập mạnh tay xuống bàn, khiến lon cà phê nảy lên: "Nghe đây! Tiệm chúng ta vừa nhận được thiệp mời tham gia giải đấu 'Cửu Tiêu Invitational' tại Trung Đô. Đây là cuộc chiến danh dự của Đông Nhất Lục, cũng là cuộc chiến vì… bát cơm của các ngươi."
"Thi đấu? Đánh nhau sao? Để ta đi, một rìu của ta có thể xẻ đôi cả Trung Đô!" Ma Tôn gầm lên đầy phấn khích.
Diệp Trần lườm lão một cái: "Đánh cái đầu ngươi! Chúng ta đấu 'Vinh Quang Tiên Giới' – phiên bản MOBA trên máy tính linh lực mà các ngươi vẫn hay chơi mấy bữa nay ấy."
Cả phòng im bặt. Sau đó là một tiếng reo hò rung trời.
"Lão phu chờ ngày này lâu rồi!" Trần Huyền Tử đập bàn bôm bốp. "Cái hạng Kim Cương của lão phu cuối cùng cũng có đất dụng võ. Lão phu sẽ cho đám trẻ ranh ở Trung Đô thấy thế nào là gừng càng già càng cay!"
"Ta… ta muốn chơi vị trí Rừng." Cửu U Ma Tôn nghiến răng. "Cảm giác rình rập trong bụi cỏ rồi nhảy ra vả sml đối phương khiến ma tính của ta được giải tỏa rất nhiều."
Diệp Trần gật đầu, bắt đầu cầm phấn viết lên chiếc bảng đen (cũng là hàng tạp hóa): "Được, vậy chúng ta sẽ lập đội. Tên đội là: **Vân Hải Team (VHT)**."
"Đội hình như sau:
1. **Trần Huyền Tử (Top – Đường Trên):** Lão có kinh nghiệm phòng ngự, thích hợp chơi mấy con tướng chống chịu. Nhiệm vụ của lão là làm bia đỡ đạn, sống dai như đỉa, ăn mì trong game cũng được nhưng phải giữ trụ cho tốt.
2. **Cửu U Ma Tôn (Jungle – Rừng):** Sát khí của lão quá nặng, đi rừng là hợp nhất. Nhớ kỹ, không được chửi thề khi bị cướp bùa, nếu không hệ thống sẽ khóa mõm 10 phút.
3. **Thanh Loan (Mid – Trung Lộ):** Ngươi có tâm tính bình tĩnh, linh lực thuộc tính băng của ngươi rất hợp với các pháp sư khống chế. Ngươi là linh hồn của đội, phải điều tiết nhịp độ trận đấu.
4. **Dương Phong (ADC – Xạ Thủ):** Ngươi trẻ tuổi, phản xạ nhanh, lại có sẵn bộ cung tên cực phẩm. Trong game, ngươi cầm cung đi bắn phá, nhớ là phải biết đứng sau lưng Trần lão mà bắn, đừng có xông lên trước rồi chết lãng xẹt.
5. **Vị trí Hỗ Trợ…**"
Diệp Trần nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở con chó đen nhỏ đang nằm ngủ khì dưới chân bàn. Tiểu Hắc nghe thấy tên mình liền ngóc đầu dậy, ngáp một cái lộ ra hàm răng có thể nuốt chửng cả hư không, đuôi vẫy rối rít khi nhìn thấy gói xúc xích trên bàn.
"Tiểu Hắc sẽ là Hỗ Trợ dự phòng, nhưng thực tế, ta sẽ là người trực tiếp chỉ đạo. Ngoài ra, chúng ta cần thêm một người nữa cho đủ đội hình dự bị…"
Đúng lúc này, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Một nữ tu sĩ mặc hồng y, gương mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ mệt mỏi chạy vào. Đó là Hồng Ngọc – các chủ của Vạn Bảo Các chi nhánh Vân Hải.
"Diệp tiền bối! Vạn Bảo Các chúng tôi muốn tài trợ cho đội của ngài! Chúng tôi sẽ cung cấp phi thuyền siêu tốc nhất, trang phục thi đấu thêu bằng chỉ vàng ròng, chỉ cầu ngài cho Vạn Bảo Các được gắn logo trên ngực áo của các thành viên!"
Diệp Trần nhếch mép: "Được thôi, nhưng phí quảng cáo không rẻ đâu nhé. Một triệu linh thạch cực phẩm cho một vị trí trên vai áo."
Hồng Ngọc không hề do dự: "Chốt đơn! Chỉ cần đội VHT thắng, danh tiếng của Vạn Bảo Các sẽ bùng nổ toàn cầu!"
—
Ngày hôm sau, buổi tập luyện đầu tiên bắt đầu. Diệp Trần lấy từ trong kho ra năm bộ trang thiết bị "Thần cấp".
"Đây là bàn phím 'Cơ Quan Thần Công', mỗi lần gõ đều có âm thanh lạch cạch của pháp tắc. Còn đây là chuột 'Linh Miêu Tróc Thử', độ nhạy 16.000 DPI, dù là một cái nháy mắt của ruồi ngươi cũng có thể bắt được. Đặc biệt nhất là cái tai nghe 'Thính Phong Thần Khí' này, nó sẽ lọc sạch mọi tạp âm, chỉ còn lại tiếng đồng đội báo vị trí."
Trần Huyền Tử đeo tai nghe vào, khuôn mặt bỗng chốc trở nên nghiêm túc: "Ông chủ, lão phu cảm thấy như đang hòa mình vào thiên địa. Tiếng bước chân của quân lính địch… lão phu nghe rõ mồn một!"
"Bớt bốc phét đi lão già, đó là tiếng lính của ta đang đánh trụ nhà lão đấy!" Cửu U Ma Tôn gào lên, đôi tay gõ bàn phím nhanh đến mức để lại tàn ảnh. "Thanh Loan! Xuống gank rừng cho ta! Thằng rừng phe địch dám cướp con rồng của ta, ta phải lột da nó!"
"Ma Tôn đại nhân, xin hãy giữ bình tĩnh. Ngài vừa đi vào vùng mù của bản đồ, có khả năng bị phục kích…" Thanh Loan nhẹ giọng nhắc nhở, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình, ngón tay thanh mảnh lướt trên bàn phím như đang gảy đàn tranh.
*Đoàng!* Một tiếng nổ phát ra từ màn hình của Dương Phong.
"Chết tiệt! Sao chúng nó cứ nhằm vào ta mà đánh vậy?" Dương Phong tức tối đập chuột.
Diệp Trần cầm cây quạt giấy gõ vào đầu hắn: "Đã bảo là không được lên cao! Ngươi là Xạ thủ, ngươi là máu giấy! Ngươi đứng sau lưng Trần lão mà bắn! Ngươi có thấy Trần lão đang bật kỹ năng 'Kim Cương Bất Hoại' để hút sát thương không?"
Cảnh tượng thật kỳ quái: Một đám cao thủ hàng đầu Tiên giới, kẻ thì Nguyên Anh, người thì Ma Tôn, lại đang ngồi túm tụm trong một gian phòng nhỏ, mặt đỏ tía tai tranh cãi về việc ai "feed", ai "gánh team". Nếu để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ nghĩ thế giới này điên rồi.
—
Sau ba ngày luyện tập cường độ cao (ăn mì tôm thay cơm, uống Sting thay nước), Vân Hải Team cuối cùng cũng chuẩn bị lên đường.
Sáng ngày xuất phát, cả Vân Hải Thành dường như tê liệt. Hàng vạn tu sĩ và dân thường đổ ra đường, vây kín tiệm tạp hóa Bình An. Họ cầm theo những dải băng rôn dài dằng dặc:
"VHT VÔ ĐỊCH!"
"TRẦN LÃO TỔ, HÃY GÁNH TEAM!"
"MA TÔN ĐẠI NHÂN, XIN HÃY CƯỚP RỒNG!"
Diệp Trần bước ra khỏi tiệm, hôm nay anh ăn mặc có phần chỉnh tề hơn: Áo khoác hoodie màu đen có in logo một chiếc giỏ hàng rực lửa phía sau, quần thể thao và vẫn là… đôi dép tổ ong huyền thoại.
Sau lưng anh là bốn thành viên đội tuyển, ai nấy đều khí thế ngời ngời trong bộ đồng phục thi đấu chuyên nghiệp của Vạn Bảo Các. Ngay cả Tiểu Hắc cũng được đeo một chiếc vòng cổ có gắn logo đội.
Hồng Ngọc bước tới, chỉ tay về phía bầu trời: "Diệp tiền bối, phi thuyền 'Thiên Cơ Hào' đã sẵn sàng. Chúng ta sẽ đến Trung Đô trong vòng một ngày."
Diệp Trần gật đầu, vẫy tay chào đám đông đang hò reo. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang đổ về phía mình – đó chính là điểm Danh vọng. Hệ thống đang liên tục báo số nhảy vọt.
"Đi thôi! Cho đám 'nhà giàu' Trung Đô biết, tu tiên bằng cách cày cuốc linh khí đã lỗi thời rồi. Thời đại này, ai sở hữu kỹ năng Micro và Macro tốt hơn, kẻ đó mới là bá chủ!"
Chiếc phi thuyền khổng lồ xé toạc tầng mây, bay về phía trung tâm của Cửu Tiêu Linh Giới. Một cuộc hành trình mới bắt đầu, và Diệp Trần biết rằng, sau giải đấu này, tiệm tạp hóa của anh sẽ không còn đơn thuần là một cái tiệm nhỏ ở biên cương nữa.
Trung Đô – nơi tập trung những tông môn cổ xưa nhất, những lão quái vật mạnh mẽ nhất, đang chờ đón họ. Nhưng họ không biết rằng, thứ đang tới không phải là một đám tu sĩ đi tầm bảo, mà là một đội tuyển Esports chuyên nghiệp với những món đồ công nghệ có thể khiến cả thiên đạo phải rung chuyển.
Diệp Trần ngồi trong khoang hạng nhất, bật một lon Coca-Cola mát lạnh, nhìn xuống mặt đất đang lùi xa, khẽ cười: "Trung Đô à? Chuẩn bị tinh thần để bị 'ăn hành' đi nhé!"
Và ở phía sau phi thuyền, Cửu U Ma Tôn vẫn đang cắm cúi tập "vẩy chuột", lầm bầm một câu thần chú ma thuật mới học được từ Diệp Trần: "Pentakill… ta nhất định phải có Pentakill…"