Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 96: ** Game \”Vương Giả Vinh Diệu\” phiên bản thực tế ảo.
Chương 96: Game "Vương Giả Vinh Diệu" phiên bản thực tế ảo
Ánh nắng ban mai của vùng Vân Hải Thành len lỏi qua từng kẽ lá của cây ngô đồng cổ thụ trước cửa tiệm tạp hóa Bình An. Diệp Trần uể oải vươn vai trên chiếc ghế nằm bằng mây, tay phải cầm ly trà sữa trân châu đường đen vừa mới pha từ máy tự động, chân mang đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ lạch bạch gõ xuống sàn.
Bên cạnh anh, Thanh Loan đang chăm chú dùng một chiếc khăn lụa trắng – vốn là cực phẩm pháp bảo hộ thân của nàng khi xưa – để lau chùi chiếc tủ kính đựng đầy những chai nước tăng lực Sting và Coca-Cola. Mỗi động tác của nàng đều nhẹ nhàng, thanh thoát, trong mắt nàng, từng góc nhỏ của tiệm tạp hóa này đều chứa đựng Đạo vận sâu xa mà cả đời nàng cũng không thể thấu hiểu hết.
"Chủ nhân, trà sữa hôm nay có vẻ đậm vị hơn?" Thanh Loan khẽ hỏi, ánh mắt đầy sự sùng bái.
Diệp Trần ngáp một cái thật dài, uể oải đáp: "À, mới nâng cấp máy pha trà, cho thêm chút trân châu nổ. Muốn thử không?"
Thanh Loan vội vàng xua tay, gương mặt hơi ửng hồng: "Dạ thôi, linh khí trong trà quá mức tinh khiết, tu vi của Loan nhi vừa mới đột phá đến Kim Đan tầng thứ tám, cần phải củng cố thêm, nếu uống nữa e là sẽ lại đột phá mất."
Diệp Trần bĩu môi, trong lòng thầm than thở: *Người ta muốn đột phá mà không được, nàng lại sợ đột phá. Đúng là cái thế giới tu tiên này kỳ quái thật.*
Ở phía góc vườn, một bóng người vạm vỡ đang hì hục bổ củi. Đó chính là Cửu U Ma Tôn, kẻ từng làm mưa làm gió khắp Ma giới, nay lại mặc một chiếc tạp dề màu hồng có in hình mèo Hello Kitty (sản phẩm khuyến mãi của hệ thống). Lão đang dùng Ma đạo thủ ấn cấp cao chỉ để… tách những thớ gỗ sao cho đều tăm tắp mười phân vẹn mười.
"A Cửu! Củi bổ xong chưa? Nấu nước pha mì cho khách bây giờ đấy!" Diệp Trần gọi với ra.
Ma Tôn giật mình, vội vàng lau mồ hôi trên trán, giọng run rẩy nhưng đầy cung kính: "Dạ bẩm chủ nhân, xong ngay đây ạ! Củi này đã được lão nô dùng Ma hỏa tôi luyện, đảm bảo khi nấu nước mì sẽ mang theo hương vị cháy cạnh hoàn mỹ nhất!"
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nằm dưới chân Diệp Trần – khẽ nhe răng ra chiều khinh bỉ lão Ma Tôn nịnh bợ, rồi lại tiếp tục nhắm mắt gặm dở cây xúc xích bò cao cấp.
Đúng lúc này, tiếng chuông gió ở cửa tiệm vang lên "leng keng". Một bóng dáng già nua, râu tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ cực kỳ vội vã lao vào. Không ai khác chính là Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn.
"Diệp tiểu hữu! Diệp tiên sinh! Cứu mạng! Cứu mạng lão phu!" Trần Huyền Tử vừa vào đã gào lên, trên mặt là một vẻ lo lắng cực độ.
Diệp Trần nhíu mày: "Lão Trần, lại chuyện gì? Hết mì tôm rồi à? Hay là gói thuốc lá hút hết rồi?"
"Không phải, không phải!" Trần Huyền Tử thở dốc, chìa ra chiếc Laptop Gaming phiên bản giới hạn mua hồi tuần trước: "Cái… cái gọi là 'Game Offline' kia, lão phu đã chơi nát hết rồi! Cả cái vùng Đông Nhất Lục này không ai là đối thủ của lão phu nữa. Cảm giác cô đơn của kẻ mạnh thật sự quá khó chịu! Ngài có món gì mới không? Món gì mà có thể khiến lão phu cảm thấy áp lực ấy!"
Diệp Trần nghe xong thì bật cười. Đúng lúc đó, âm thanh cơ khí của Hệ thống vang lên trong đầu anh:
【 Ting! Nhiệm vụ mới: Ra mắt sản phẩm giải trí đỉnh cao – 'Vương Giả Thần Kính'. Hình thức: Thực tế ảo (VR) kết hợp Thần thức Tiên hiệp. 】
【 Yêu cầu: Tổ chức một trận đấu 5v5 để khai trương tính năng mới. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng 'Đồ điện máy gia dụng cao cấp' và 5000 điểm danh vọng. 】
Ánh mắt Diệp Trần sáng lên. Anh đứng dậy, vứt cái ly trà sữa vào thùng rác tái chế, rồi đi vào trong kho. Một lát sau, anh bước ra với mười chiếc hộp màu bạc sang trọng. Bên trong mỗi hộp là một chiếc kính bảo hộ mắt trông vô cùng hiện đại, trên gọng kính khắc những phù văn lấp lánh mà ngay cả Trần Huyền Tử cũng nhìn không ra thuộc hệ nào.
"Đây là cái gì?" Trần Huyền Tử tò mò vươn tay định chạm vào.
"Vương Giả Thần Kính." Diệp Trần mỉm cười bí hiểm, "Nó không giống những trò chơi trên màn hình Laptop kia. Nó sẽ đưa thần thức của ngươi vào một vị diện khác, một chiến trường chân thực. Ở đó, tu vi Nguyên Anh của ngươi, ma công của lão Ma Tôn, hay thánh lực của Thanh Loan… tất cả đều vô dụng. Thứ duy nhất giúp ngươi chiến thắng là kỹ năng, chiến thuật và sự phối hợp đồng đội."
"Cái gì? Phong ấn tu vi?" Cửu U Ma Tôn từ ngoài sân nghe thấy thế cũng không nhịn được mà buông rìu chạy vào: "Chủ nhân, điều này là thật sao? Bản tôn… à không, lão nô vào đó cũng chỉ là người phàm?"
"Đúng vậy. Mọi người đều bắt đầu từ cấp 1." Diệp Trần đặt mười chiếc kính lên bàn, "Trò chơi có tên là: Vương Giả Vinh Diệu. Hôm nay, chúng ta sẽ làm một trận khai trương."
Tin tức về "Vực thẳm của các vị thần" tại tiệm tạp hóa Bình An lan đi nhanh hơn cả ngọc giản truyền tin. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, ngoài cửa tiệm đã chen chúc đủ hạng người. Dương Phong – thiếu chủ gia tộc lớn, vốn tính tình kiêu ngạo nay cũng cầm theo một túi linh thạch thượng phẩm, hớt hải chạy đến xin một suất.
Diệp Trần phân chia đội hình.
Đội Đỏ: Trần Huyền Tử (Đường giữa), Cửu U Ma Tôn (Đi rừng), Dương Phong (Đường trên), và hai đệ tử Thanh Vân Môn (Hỗ trợ và Xạ thủ).
Đội Xanh: Thanh Loan (Xạ thủ), ba tu sĩ tán tu lão luyện thường xuyên mua đồ của tiệm, và… đích thân Diệp Trần vào vai Hỗ trợ (vì anh lười không muốn đánh đấm nhiều).
Mọi người đeo kính lên, nằm xuống những chiếc ghế tựa đặc biệt.
"Khởi động!" Diệp Trần hô khẽ.
Trong một tích tắc, thần thức của tất cả mọi người bị hút vào một khoảng không vô định, sau đó bừng sáng. Khi mở mắt ra, Trần Huyền Tử nhận ra mình đang đứng trong một thánh điện nguy nga rực rỡ lơ lửng giữa chín tầng mây. Thân thể lão không còn già nua mà khoác lên mình bộ đạo bào lấp lánh linh quang, tay cầm một cây trượng chứa đựng sức mạnh băng giá.
【 Chào mừng đến với Bình Nguyên Vương Giả! 】
【 Toàn quân xuất kích! 】
Tiếng nói hùng hồn của hệ thống vang vọng khắp không gian, khiến tâm hồn các vị tu sĩ run rẩy.
"Mẹ kiếp! Thật sự là một vị giới hoàn toàn mới!" Cửu U Ma Tôn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Lão đang hóa thân thành một chiến thần tên là Lữ Bố, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, sát khí ngút trời nhưng quả thật… lão chẳng thấy một tia ma lực nào trong người.
"Lão Ma kia, đừng có ngẩn ngơ nữa! Mau đi 'ăn thịt' mấy con thú trong rừng để lấy sức mạnh!" Trần Huyền Tử ở đường giữa quát lớn, lão đang điều khiển một vị tướng tên là Khương Tử Nha, nhìn rất hợp phong thái tiên phong đạo cốt của mình.
Trong khi đó, ở phía đội đối diện, Thanh Loan lại hóa thân thành Thường Nga. Nàng nhìn vào gương trong game, sững sờ: "Chủ nhân, đây… đây là thần tiên sao? Tại sao bộ váy này lại chứa đựng pháp tắc của mặt trăng tinh khiết đến thế?"
Diệp Trần trong vai một gã cầm súng cầm kiếm cưỡi con cá to (Trang Chu) thong dong bơi cạnh: "Cứ coi như vậy đi. Nhớ kỹ lời ta dặn: thấy địch thì bắn, hết máu thì chạy về tế đàn."
Trận đấu bắt đầu trong sự hỗn loạn cực độ của các "tân thủ" là các lão quái giới tu tiên.
Cửu U Ma Tôn với bản tính hiếu chiến, vừa thấy một con lợn rừng lố nhố trong khu vực rừng đã lao vào chém giết. Nhưng lão quên mất mình không có ma công hộ thân, con lợn rừng (Quái rừng) húc cho lão một phát văng ra xa, thanh máu trên đầu tụt mất một nửa.
"Aaaa! Súc sinh! Dám làm bản tôn bị thương!" Ma Tôn gầm thét, múa kích liên hồi. Cuối cùng lão cũng hạ được con lợn, nhận được một ít kinh nghiệm và vàng. Cảm giác này… còn sướng hơn cả lúc lão đột phá cảnh giới!
Ở đường trên, Dương Phong đang đối đầu với một vị tu sĩ tán tu. Cả hai vốn là kẻ thù bên ngoài đời thực, vừa gặp nhau là lao vào "vả" nhau kịch liệt. Nhưng thay vì dùng pháp bảo vạn năm, họ lại lúng túng bấm nút tung chiêu.
"Này thì lướt này! Này thì đóng băng này!" Dương Phong hét lớn khi điều khiển tướng Hạng Vũ húc bay đối phương vào trụ bảo vệ.
*Đoàng!* Một tia sét từ trụ đánh xuống, Dương Phong bay màu ngay lập tức.
【 First Blood! 】 (Chiến công đầu)
Âm thanh thông báo vang lên toàn bản đồ. Trần Huyền Tử đang farm lính ở giữa suýt chút nữa ngã ngửa: "Thằng ranh Dương Phong kia! Ngươi làm cái gì thế? Sao lại đi hiến mạng cho trụ?"
Dương Phong mặt đỏ tía tai (dù đang ở trong thế giới ảo): "Cái… cái tháp kia là gì mà đánh đau thế? Không phải nó chỉ là cột đá thôi sao?"
Diệp Trần cười đau cả bụng. Anh điều khiển con cá của mình bơi qua bơi lại, thỉnh thoảng giải khống chế cho Thanh Loan. Thanh Loan vốn thông minh tuyệt đỉnh, sau vài phút bỡ ngỡ đã bắt đầu nắm bắt được nhịp độ. Nàng đứng từ xa phóng ra các quả cầu năng lượng mặt trăng, dọn dẹp binh lính vô cùng sạch sẽ.
Giai đoạn giữa trận đấu, một cuộc giao tranh tổng nổ ra tại khu vực Hang Rồng.
"Đồ cũ kỹ kia, hôm nay Ma Tôn ta sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại của kỹ năng 'Ma Thần Giáng Thế'!" Ma Tôn điều khiển Lữ Bố nhảy bổ xuống giữa đội hình đối phương.
Trần Huyền Tử từ xa cũng vung trượng: "Khương Thái Công câu cá, kẻ nguyện mắc câu! Chết đi!" Một luồng sáng vàng rực từ chiêu cuối của lão quét qua.
Nhưng đúng lúc này, Diệp Trần thản nhiên nhấn nút chiêu cuối của Trang Chu. Một luồng ánh sáng xanh bao phủ cả đội Xanh, hóa giải toàn bộ hiệu ứng khống chế của đội Đỏ. Thanh Loan chớp thời cơ, tung ra cơn mưa ánh sáng, liên tiếp hạ gục ba người bên phía đối phương.
【 Triple Kill! 】 (Ăn ba)
"Cái gì? Tại sao các ngươi không bị đóng băng?" Trần Huyền Tử ngơ ngác nhìn cái xác tướng của mình nằm dài trên đất.
"Là chủ nhân!" Thanh Loan reo lên, "Chủ nhân đã dùng năng lượng hóa giải tất cả đạo pháp của các người! Thật là thần thông diệu kỳ!"
Bên ngoài cửa tiệm, đám tu sĩ đứng xem qua một tấm màn ánh sáng (hệ thống chiếu ra) liên tục trầm trồ, bàn tán xôn xao.
"Trời ạ! Lão tổ Thanh Vân Môn bị một nữ tử đánh bại?"
"Ngươi nhìn kìa, Ma Tôn lại bị tháp đánh chết một lần nữa! Thật là mất mặt Ma giới quá đi!"
"Cái trò chơi này… dường như chứa đựng bí mật về sự phối hợp chiến đấu. Nếu mười vị tu sĩ cùng cảnh giới kết hợp nhuần nhuyễn thế này, họ có thể giết được cả cường giả cấp cao hơn!" Một vị trưởng lão của thương hội Vạn Bảo Các vuốt râu, mắt sáng quắc như nhìn thấy một cơ hội mới.
Trận đấu kéo dài gần một canh giờ. Càng về sau, các vị lão quái vật càng trở nên "chuyên nghiệp". Họ không còn đánh đấm lung tung mà bắt đầu biết mai phục trong bụi cỏ, biết chia nhau đi đẩy đường, thậm chí còn biết… "chửi thề" qua hệ thống thoại trong game.
"Ma Tôn, ngươi đi rừng mà không ra hỗ trợ lão phu à? Ăn rồng làm cái gì? Địch nó phá nát trụ nhà ta rồi kìa!" Trần Huyền Tử hét lên trong kênh chat.
"Im đi lão già! Ta đang bận săn mạng của thằng nhóc Dương Phong, nó cướp bùa xanh của ta!" Ma Tôn tức giận đáp trả.
Kết thúc trận đấu, đội của Diệp Trần giành chiến thắng sau khi Thanh Loan bắn nát nhà chính của đối phương.
Mười vị tu sĩ tháo kính VR ra, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa, tinh thần dường như vừa trải qua một cuộc đại chiến sinh tử thật sự nhưng trong ánh mắt lại rực lên niềm phấn khích chưa từng có.
"Thần kỳ… Quá thần kỳ!" Trần Huyền Tử run run tay, nhìn vào chiếc kính: "Lão phu sống mấy nghìn năm, nay mới thấy được cái gọi là 'công bằng' tuyệt đối. Trong đó không có linh thạch, không có địa vị, chỉ có bản lĩnh!"
Ma Tôn thì ôm lấy cái cột cửa, mặt mày ủ rũ: "Chủ nhân… cho lão nô thêm một trận nữa đi. Lần sau lão nô chắc chắn sẽ không để con rồng kia cắn chết…"
Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, nhấp một ngụm trà sữa đã tan bớt đá: "Mỗi người một ngày chỉ được chơi tối đa 2 tiếng. Chơi nhiều quá thần thức sẽ bị kiệt sức đấy. Hơn nữa, phí giờ chơi là một vạn linh thạch trung phẩm cho mỗi tiếng."
Cái giá "cắt cổ" ấy vậy mà không một ai phàn nàn. Trần Huyền Tử lập tức ném ra một túi linh thạch: "Đây! Lão phu đặt trước cho cả tháng tới! Ai dám tranh chỗ của lão phu, lão phu liều mạng với kẻ đó!"
"Bản tôn cũng đặt!"
"Gia tộc họ Dương ta bao trọn ba chiếc kính mỗi ngày!"
Tiếng ồn ào đòi mua vé lượt khiến cả con phố náo động. Diệp Trần thản nhiên nghe tiếng "Ting ting" cộng tiền và điểm danh vọng trong đầu. Anh quay sang Thanh Loan, người vẫn còn đang đắm chìm trong cảm giác pháp tắc mặt trăng khi nãy.
"Thấy sao? Chơi game cũng là một cách tu hành đúng không?" Diệp Trần cười hỏi.
Thanh Loan cúi đầu, thành kính đáp: "Chủ nhân dụng tâm lương khổ. Ngài dùng cách này để rèn luyện tinh thần và sự đoàn kết cho tu sĩ Tiên giới, lại còn có thể giúp họ hiểu được đạo lý 'không có kẻ mạnh nhất, chỉ có sự phối hợp mạnh nhất'. Lòng dạ nhân từ của ngài, Loan nhi vạn lần cảm phục."
Diệp Trần cứng họng. Anh thật sự chỉ muốn kiếm tiền và tìm người chơi cùng cho vui thôi mà? Nhưng thôi, nàng thích hiểu sao thì hiểu.
Tối hôm đó, hệ thống vang lên thông báo hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Kệ hàng đồ điện máy được mở khóa. Diệp Trần lướt xem danh sách: Tủ lạnh Side-by-side (Thương Hải Chi Băng), Máy giặt lồng ngang (Càn Khôn Luân Chuyển), và đặc biệt là… Nồi cơm điện cao tần (Thần Đan Nhất Chưởng).
Diệp Trần nhìn lên bầu trời đêm của Tiên giới, thầm nghĩ: *Có lẽ đã đến lúc dạy cho đám tiên nhân này biết thế nào là 'Văn hóa lẩu điện' và xem livestream rồi.*
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa kịp ló rạng, trước cửa tiệm tạp hóa Bình An đã xuất hiện một cảnh tượng kinh hoàng: Hàng ngàn tu sĩ xếp hàng dài dằng dặc, trên tay ai cũng cầm sẵn bao tải linh thạch, miệng không ngừng lẩm bẩm những thuật ngữ kỳ lạ như "Meta", "Gank", "Top", "Ad"…
Cả Vân Hải Thành xôn xao. Người ta không còn hỏi nhau "Hôm nay ngươi đột phá chưa?", mà hỏi nhau là "Hôm nay ngươi lên hạng Vàng chưa?".
Một cuộc cách mạng mang tên "Esports Tiên Hiệp" chính thức bắt đầu từ tiệm tạp hóa nhỏ của một kẻ lười biếng mang dép tổ ong. Và đâu đó trong những góc tối, các thế lực lớn bắt đầu chú ý đến cái kính bảo hộ có khả năng "thay đổi tư duy tu hành" này, nhưng họ không hề biết rằng, chỉ cần bước chân vào phạm vi 10 mét quanh cửa tiệm, ngay cả Thần cũng phải tuân theo quy tắc: "Mua hàng xong nhớ lấy hóa đơn, chơi game đừng có afk!".