Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 95: ** Diệp Trần tung ra \”Laptop gaming\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:10:55 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành, tiết trời buổi sớm sương phủ mờ ảo trên những dãy núi xa xăm, nhưng trước cửa tiệm “Vạn Giới Tạp Hóa” của Diệp Trần, không khí đã bắt đầu nóng hổi.

Kể từ sau vụ “Đại cách mạng Wifi” và sự kiện toàn bộ các vị lão tổ của Thiên Đạo Minh cùng Ma Tu Liên Minh cùng ngồi xuống “leo rank”, uy danh của Diệp Trần đã đạt đến một tầm cao mới. Người ta không còn gọi anh là một gã tiểu thương kỳ quặc nữa, mà tôn sùng anh như một vị “Ẩn Thế Cao Nhân” đang dùng những vật phẩm kỳ quái để dẫn dắt giới tu tiên đi tìm Đại Đạo.

Trong tiệm, Diệp Trần vẫn giữ đúng phong cách “Phật hệ” của mình. Anh nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây, chân mang đôi dép tổ ong màu xanh chuối – vật phẩm mà theo lời đồn của các tán tu là “Cân Đẩu Vân Hài” có thể bước qua vạn dặm hư không. Tay anh cầm một ly trà sữa trân châu lớn, thỉnh thoảng lại dùng ống hút hút cái “rụp” một miếng trân châu đen bóng, vẻ mặt thỏa mãn như thể vừa ngộ ra được thiên cơ.

“Thanh Loan, tiểu nhị của ta, muội xem kìa. Bọn họ lại đến xếp hàng rồi.” Diệp Trần liếc mắt ra phía cửa, giọng ngái ngủ nói.

Thanh Loan đang bận rộn dùng một chiếc khăn lông (được quảng cáo là dệt từ sợi tơ của Thiên Tằm, nhưng thực chất là hàng Cotton 100% của Uniqlo) để lau chùi kệ đựng các loại nước ngọt. Nàng nghe vậy thì ngẩng đầu lên, gương mặt xinh đẹp thanh tú lộ ra vẻ sùng bái:

“Chủ nhân, là do đồ của người quá kỳ diệu. Hôm qua Trần Huyền Tử lão tổ sau khi mua gói ‘Khăn giấy bỏ túi’ của người, nghe nói về nhà đã lau sạch được bụi trần trong tâm linh, suýt chút nữa là đột phá thêm một tiểu cảnh giới đấy.”

Diệp Trần sặc trà sữa, ho sù sụ. Khăn giấy Tempo mà lão ấy cũng suy diễn ra đến mức đó được sao? Cái giới tu tiên này thật là giàu trí tưởng tượng.

【 Ting! Hệ thống thông báo: Tích lũy điểm danh vọng đã đủ. Mở khóa mặt hàng cao cấp cấp độ 3: Laptop Gaming – Phiên bản Thần Linh Linh Giới. 】

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần khiến anh bật dậy khỏi ghế. Ánh mắt lười biếng đột nhiên lóe lên tia sáng của sự hào hứng.

“Đến rồi! Cuối cùng cũng đến rồi!” Diệp Trần lẩm bẩm.

Anh lập tức mở giao diện hệ thống. Ở vị trí trung tâm trang chủ, một chiếc máy tính xách tay hiện lên với vẻ ngoài vô cùng hầm hố. Lớp vỏ máy làm bằng hợp kim nhôm-titan đen tuyền, trên mặt lưng có logo đầu một con rồng đang ngậm lấy viên ngọc (tương tự như Alienware nhưng ngầu hơn gấp bội).

Mô tả sản phẩm:
* **Tên:** Ma Cơ Thiên Toán (Laptop Gaming Vạn Giới).
* **Cấu hình:** Chipset Lôi Đình 9900K (Xử lý hàng tỷ đạo văn mỗi giây), Card đồ họa Vô Cực (Tái hiện chân thực đến từng hạt bụi của thiên địa), RAM 128G Linh hồn hải.
* **Tác dụng:** Không chỉ dùng để chơi game, mà còn là công cụ mô phỏng diễn võ. Tu sĩ có thể đưa thần thức vào máy, luyện tập công pháp trong không gian ảo mà không lo tẩu hỏa nhập ma hay tốn linh lực thực tế. Tỷ lệ đồng bộ thực tế: 99%.

Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Đây không phải là máy tính, đây chính là “Thần khí mô phỏng” nghịch thiên nhất lịch sử Tiên giới!

“Thanh Loan, đi ra ngoài thông báo một tiếng. Hôm nay tiệm tạp hóa sẽ mở bán siêu phẩm mới. Chỉ có 3 chiếc duy nhất cho ngày đầu tiên. Giá: 10.000 linh thạch thượng phẩm một máy!”

Thanh Loan khựng lại, đôi mắt đẹp trợn tròn: “Mười… mười ngàn linh thạch thượng phẩm? Chủ nhân, cái giá này có thể mua được cả một kiện Linh bảo cấp thấp rồi đó!”

Diệp Trần xua tay, nụ cười đầy vẻ bí hiểm: “Linh bảo chỉ có thể giúp họ đánh nhau. Thứ này của ta, có thể giúp họ tạo ra vạn loại công pháp, chinh phục vạn giới. Tin ta đi, bọn trẻ sẽ phát cuồng vì nó.”

Bên ngoài cửa tiệm, đám đông vốn dĩ đang xôn xao bỗng lặng đi khi Thanh Loan bước ra dán tờ thông báo mới.

Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, một thiên tài lừng lẫy vùng Vân Hải, nay đang mặc một bộ cẩm bào sang trọng nhưng tay lại cầm một cây kem que màu hồng phấn (vị dâu tây), đứng đó chờ đợi. Thấy tờ thông báo, hắn nhướn mày đọc lớn:

“‘Ma Cơ Thiên Toán’? Công cụ mô phỏng thiên đạo? Máy tính chơi game phiên bản Tiên giới? Giá 10.000 linh thạch thượng phẩm? Diệp lão bản điên rồi sao?”

Dương Phong mặc dù rất hâm mộ đồ vật của Diệp Trần sau khi bị “vả mặt” mấy lần, nhưng con số 10.000 linh thạch thượng phẩm vẫn khiến hắn thấy xót xa. Đó là tài nguyên tu luyện của cả một trưởng lão trong mười năm đấy!

Tuy nhiên, ngay lúc đó, từ trên trời cao, một luồng ánh sáng đỏ rực đáp xuống. Cửu U Ma Tôn – kẻ trước đây bị Diệp Trần dùng bình xịt muỗi hạ gục, nay đã trở thành một vị khách thường xuyên (dù vẫn mang danh là thợ chẻ củi nợ tiền cửa), bước tới với vẻ mặt bặm trợn.

“Lão tử có tiền! Diệp lão bản, cho ta một cái cái ‘Ma Cơ’ gì đó xem nào!” Cửu U Ma Tôn quăng ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch. Hắn là Ma Tôn, hắn không quan tâm tiền, hắn chỉ quan tâm thứ gì có thể khiến hắn mạnh lên để thoát khỏi kiếp nạn phải chẻ củi mỗi ngày.

Diệp Trần mỉm cười, vẫy tay mời những vị khách tiềm năng vào tiệm.

Trên chiếc bàn gỗ ở giữa tiệm, ba chiếc Laptop Gaming đang tỏa ra luồng khí tức thần bí. Khi Diệp Trần nhấn nút nguồn, một tiếng gầm của rồng thần vang lên từ loa ngoài (công nghệ âm thanh vòm Dolby Tiên Giới), màn hình hiển thị logo đầy màu sắc rực rỡ, ánh sáng từ bàn phím RGB nhấp nháy theo nhịp điệu của linh khí xung quanh.

“Đây là…” Dương Phong sững sờ, hắn tiến lại gần.

Mắt hắn nhìn thẳng vào màn hình cực nét, nơi đang hiển thị một thế giới ảo với những dãy núi trùng điệp, những con yêu thú hung dữ đang gào thét.

“Đây là trò chơi tên là ‘Hoang Cổ Chiến Trường’.” Diệp Trần giới thiệu với vẻ mặt đầy chuyên nghiệp. “Chỉ cần đặt tay lên phím và điều khiển chuột – đây chính là ‘Linh Pháp Khống Chế Khí’ – thần thức của các vị sẽ được đưa vào nhân vật trong đó. Trong này, các vị có thể sử dụng tất cả các loại công pháp mà mình biết, hoặc thậm chí thử nghiệm những công pháp mới chưa bao giờ dám luyện.”

“Nếu chết trong này thì sao?” Cửu U Ma Tôn nghi ngờ hỏi.

“Chết trong này, thần thức của vị chỉ bị mệt mỏi một chút như vừa ngủ một giấc. Nhưng kinh nghiệm chiến đấu và sự lĩnh ngộ về chiêu thức sẽ được giữ lại hoàn toàn.” Diệp Trần đáp.

Câu nói này vừa dứt, cả căn tiệm rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Tu tiên sợ nhất là gì? Sợ thử sai! Luyện sai một ly là đi một dặm, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì hồn bay phách tán. Nếu có một thứ có thể cho phép họ thử nghiệm vô hạn lần… đó không phải là đồ chơi, đó là một con đường tắt đến đỉnh cao!

Dương Phong không nhịn được nữa, hắn vội vàng ngồi xuống chiếc ghế phía trước một chiếc máy. Theo hướng dẫn của Diệp Trần, hắn đeo một chiếc tai nghe gaming lớn lên đầu.

“Ầm!”

Ngay lập tức, Dương Phong cảm thấy linh hồn mình như xuyên qua một đường hầm thời không, rơi vào một vùng thảo nguyên mênh mông. Trước mặt hắn là một con Bạo Long Hỏa Hệ tương đương với tu vi Kim Đan kỳ.

Ở bên ngoài, tất cả mọi người, kể cả Trần Huyền Tử lão tổ vừa mới mò đến, đều chăm chú nhìn vào màn hình của Dương Phong.

Họ thấy Dương Phong (phiên bản trong máy) bắt đầu kết ấn. Những chiêu thức của Dương gia vốn dĩ có nhiều sơ hở, nhưng trong thế giới ảo này, Dương Phong liên tục ra chiêu, chết đi sống lại hàng chục lần. Mỗi lần sống lại, hắn lại sửa đổi một chút cách vận hành linh lực.

Trên màn hình, những con số biểu thị sức mạnh nhảy múa liên tục. Tốc độ tính toán của cái gọi là “Lôi Đình Chipset” nhanh đến mức khiến các tu sĩ phải rùng mình. Nó phân tích từng góc độ tấn công, từng điểm yếu của đối thủ và phản hồi lại cho thần thức của Dương Phong.

Một canh giờ trôi qua.

Dương Phong tháo tai nghe ra, cả người ướt đẫm mồ hôi nhưng đôi mắt thì sáng quắc như hai tia chớp. Hắn đứng bật dậy, không nói một lời nào, đột ngột hướng ra khoảng không trước cửa tiệm tung ra một quyền.

“Hỏa Long Phá!”

“Oanh!”

Một con rồng lửa mãnh liệt hơn hẳn bình thường bay ra, uy lực tăng ít nhất 30%, hơn nữa sự linh hoạt của nó đạt đến mức kinh hồn bạt vía.

“Đột phá rồi… Ta thực sự đã hoàn thiện được đệ nhất thức của Hỏa Long Quyền!” Dương Phong lẩm bẩm, sau đó điên cuồng hét lên: “Ta mua! Một chiếc này là của ta! Đừng ai tranh!”

“Mơ đi nhóc!” Cửu U Ma Tôn hất hàm, quăng thêm một túi linh thạch nữa: “Lão tử mua cả hai cái còn lại!”

Trần Huyền Tử từ phía sau lao tới như một cơn lốc, nắm lấy áo Ma Tôn: “Tên ma đầu kia, ngươi định dùng hết để thống trị Ma giới sao? Để lại cho Thanh Vân Môn chúng ta một cái!”

Khung cảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Những vị đại lão thường ngày vốn cao cao tại thượng, nay vì một cái “cục sắt đen xì nhấp nháy đèn màu” mà sẵn sàng lao vào đánh nhau tay đôi, không thèm dùng pháp thuật để tránh làm hỏng cửa tiệm của Diệp Trần.

Diệp Trần thản nhiên ngồi lại vào ghế tựa, nhấp một ngụm trà sữa: “Ấy ấy, đừng đánh nhau. Trong tiệm của ta cấm bạo lực. Các vị có thể ‘solo’ trong trò chơi để quyết định xem ai được mua trước mà.”

“Solo? Diệp lão bản, solo là cái gì?” Cửu U Ma Tôn ngơ ngác hỏi.

Diệp Trần cười hắc hắc, chỉ tay vào màn hình: “Là vào trong thế giới ảo, hai người đấu một trận sinh tử. Ai thắng thì có quyền mua máy. Cách này vừa công bằng, vừa không hỏng hóc đồ đạc của ta.”

Thế là, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đã diễn ra tại Vân Hải Thành.

Một vị Thái thượng trưởng lão của Chính đạo và một vị Ma Tôn của Ma giới, hai người đeo tai nghe, tay cầm chuột, mắt dán chặt vào màn hình, miệng liên tục la hét:

“Này thì Ma công! Ta dùng phím Q né chiêu!”

“Lão già kia, nếm thử Ultimate chiêu thức của ta đây! Phím R! Phím R đâu rồi!”

“Ha ha, tốc độ mạng của lão tử nhanh hơn! Ngươi chết chắc rồi!”

Phía sau họ, hàng trăm đệ tử và tu sĩ khác chen chúc nhau, hò reo cổ vũ như đang xem trận đại chiến ở đỉnh Côn Luân. Tiếng nhấp chuột “tách tách” hòa cùng tiếng cười của Diệp Trần tạo nên một bản nhạc kỳ quái nhưng đầy sức sống.

Trong bóng tối của góc tiệm, Tiểu Hắc đang gặm một cái đùi gà KFC, khinh bỉ nhìn đám người kia: “Thật là một lũ gà mờ, nếu chủ nhân cho ta chơi, ta có thể dùng đuôi để hạ gục cả hai lão này.”

Kết thúc ngày hôm đó, ba chiếc Laptop Gaming đầu tiên đã có chủ. Cửu U Ma Tôn và Trần Huyền Tử mỗi người ôm một chiếc máy như ôm bảo vật trấn tông, vừa đi vừa thảo luận về cách “build đồ” cho nhân vật. Dương Phong thì ôm cái còn lại, mặt vênh lên tận trời xanh trước những ánh mắt thèm thuồng của đám thiếu niên đồng lứa.

Danh tiếng của “Ma Cơ Thiên Toán” chỉ trong một đêm đã lan xa nghìn dặm, vượt qua khỏi vùng Đông Nhất Lục. Người ta nói rằng, muốn đứng đầu Tiên giới, không cần phải tìm kiếm bí cảnh, chỉ cần có đủ linh thạch để mua một cái “Laptop Gaming” ở tiệm tạp hóa của Diệp tiên sinh là đủ.

Đêm hôm đó, Diệp Trần nằm nhìn đống linh thạch thượng phẩm chất thành núi trong không gian hệ thống, thở dài một hơi đầy vẻ lười biếng:

“Ai, tiền nhiều thế này thì tiêu bao giờ cho hết. Hay là mai lại mở thêm dịch vụ ‘Phòng Net Tiên Giới’ nhỉ? Thu tiền giờ chắc cũng khá lắm.”

Hệ thống: 【 Ting! Chủ nhân có ý tưởng kinh doanh xuất sắc. Nhiệm vụ mới: Mở chuỗi phòng Net ‘Vạn Giới Cyber’ trong vòng 7 ngày. Phần thưởng: Ghế Gaming Công Thức 1 – Phiên bản Ngai Vàng Thiên Đạo. 】

Diệp Trần mỉm cười, đôi dép tổ ong trên chân khẽ đung đưa. Một thời đại mới của tu tiên, thời đại của “Esports và Chipset”, đã chính thức bùng nổ dưới sự dẫn dắt của một kẻ thất nghiệp từ hiện đại xuyên không về.

Và ở đâu đó trên cao, những thiên đạo cũ kỹ có lẽ cũng đang run rẩy, bởi vì những tu sĩ bây giờ không còn bế quan trăm năm để ngộ đạo nữa, họ đang bận “cày level” và “leo rank” để chứng minh đạo quả của mình rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8