Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 94: ** Cuộc biểu tình của các tu sĩ: \”Chúng tôi muốn dùng Wifi!\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:10:16 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 94: CUỘC BIỂU TÌNH CỦA CÁC TU SĨ: "CHÚNG TÔI MUỐN DÙNG WIFI!"

Buổi sáng ở Vân Hải Thành thường bắt đầu bằng tiếng chuông thanh tĩnh từ các đạo quán và mùi trầm hương thoang thoảng. Thế nhưng hôm nay, bầu không khí lại đặc quánh một sự sục sôi kỳ lạ.

Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần vẫn như mọi khi, nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng tre bóng loáng. Anh mặc chiếc áo may loáng trắng hơi nhăn, quần đùi hoa, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ – "thần trang" duy nhất mà hệ thống cấp cho anh để duy trì trạng thái Vô địch lĩnh vực.

Cạch.

Thanh Loan bưng một tách cà phê G7 nóng hổi đặt xuống chiếc bàn nhỏ cạnh Diệp Trần. Nàng hôm nay vẫn búi tóc cao, tà áo lụa trắng thanh khiết như tiên tử không vướng bụi trần, nhưng trong đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng ấy lại thoáng hiện lên một vẻ khó hiểu.

"Chủ thượng, bên ngoài hình như… có biến."

Diệp Trần khẽ hé một mắt, đón lấy tách cà phê, thổi một hơi nhẹ rồi nhấp một ngụm. Vị đắng hòa lẫn vị ngọt của sữa tràn đầu lưỡi khiến anh khẽ rùng mình vì sảng khoái. Anh nhìn ra xa, nơi con đường dẫn vào tiệm vốn đã đông đúc, nay lại trở nên nghẹt thở bởi hàng ngàn tu sĩ.

Họ không xếp hàng mua mì tôm như mọi khi. Họ đang đứng đó, tay cầm những tấm bảng gỗ, thậm chí có người dùng hẳn một thanh phi kiếm dài ba trượng, trên đó dán tờ sớ khổng lồ viết bằng mực chu sa đỏ chót:

"KHÔNG CÓ WIFI, TRƯỜNG SINH CŨNG VÔ DỤNG!"

"PHẢN ĐỐI THIÊN ĐẠO MINH CHIẾM DỤNG BĂNG THÔNG!"

"CHÚNG TÔI MUỐN LƯỚT DIỄN ĐÀN, CHÚNG TÔI MUỐN XEM LIVESTREAM!"

Diệp Trần phun sạch ngụm cà phê vào mặt Tiểu Hắc đang nằm dưới chân. Con chó đen nhỏ thảm thương kêu "ẳng" một tiếng, lườm chủ nhân đầy oán trách rồi lủi thủi ra góc sân dùng cái chân ngắn ngủn lau mặt.

"Cái gì thế này?" Diệp Trần lau miệng, ngơ ngác: "Biểu tình đòi quyền lợi số ở Tiên giới à?"

Tại quảng trường trung tâm Vân Hải Thành, không khí còn căng thẳng hơn gấp bội.

Hơn ba ngàn tu sĩ, từ hạng tôm tép Luyện Khí kỳ cho đến những lão quái Kim Đan, thậm chí có cả mấy vị trưởng lão Nguyên Anh đang che mặt ẩn mình trong đám đông, tất cả đều đang đồng thanh hô khẩu hiệu.

Dẫn đầu đám đông là một thanh niên trẻ tuổi, mặt mũi thanh tú nhưng đôi mắt quầng thâm như gấu trúc. Hắn chính là đệ tử thiên tài của kiếm tông gần đó, tên gọi Lý Vô Khuyết. Bình thường hắn nổi danh lạnh lùng, một lòng hướng kiếm, nhưng giờ đây hắn đang gào lên với giọng khản đặc:

"Ba ngày! Đã ba ngày rồi tôi không được xem 'Tiên tử vẩy rau' livestream nấu ăn! Các ông có biết ba ngày qua tôi sống thế nào không? Tôi nhìn thanh kiếm của mình mà cứ ngỡ đó là cái muỗng múc canh! Thiên Đạo Minh, các ông quá độc tài!"

Một nữ tu sĩ bên cạnh, trông có vẻ là tiên nữ của một tiểu tông môn, cũng nức nở:

"Đúng vậy! Tôi vừa mới đặt hàng bộ mỹ phẩm 'L'Oréal Tiên Giới' trên app tạp hóa, tiền linh thạch đã chuyển, vậy mà các ông lại chặn sóng thần thức! Không có Wifi, làm sao tôi liên lạc được với bên giao hàng? Làm sao tôi biết được đơn hàng đang ở giai đoạn 'Đã rời kho' hay 'Đang vận chuyển'?"

Phía trên bục cao của quảng trường, một vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh – Ngô Phong, người vừa ký lệnh cấm ba ngày trước – đang đổ mồ hôi hột. Lão vuốt râu, giọng run run dùng tu vi để khuếch đại tiếng nói:

"Các vị đạo hữu! Bình tĩnh! Hãy nghe lão phu giải thích! Đồ vật của tiệm tạp hóa chứa đựng ma tính, nó làm lung lay đạo tâm của các vị! Việc chặn sóng thần thức là để các vị quay lại với con đường tu hành chính đạo, khổ luyện tâm tính…"

"Câm mồm!" Một lão giả đột ngột bay vọt lên không trung, râu tóc bạc phơ, khí thế Nguyên Anh đỉnh phong tỏa ra làm Ngô Phong suýt ngã nhào.

Đó là Trần Huyền Tử. Lão hôm nay không thèm giữ kẽ nữa, trên tay cầm một gói thuốc lá Thăng Long đã bẹp rúm, bên trong chỉ còn đúng một điếu cuối cùng.

"Họ Ngô kia! Ngươi nói đồ tạp hóa làm lung lay đạo tâm?" Trần Huyền Tử cười lạnh, chỉ vào cái modem Wifi bị niêm phong bằng bùa chú đặt ở giữa quảng trường: "Ta tu luyện ba ngàn năm, sắp hóa thành nắm cát bụi, chính bát mì tôm của Diệp tiểu hữu đã cho ta thấy hi vọng đột phá. Chính việc được lướt mạng, trao đổi công pháp trên 'Hội Những Người Nghiện Mì' đã giúp ta hiểu ra thế nào là đạo pháp tự nhiên! Ngươi chặn Wifi, khác nào chặn đứng con đường ngộ đạo của ta?"

"Trình độ Wifi… à không, đạo vận của Wifi là chí cao vô thượng!" Đám đông bên dưới hò reo ủng hộ.

Lão Ngô Phong lắp bắp: "Nhưng… nhưng cấp trên bảo rằng sóng Wifi tỏa ra làm các đệ tử trẻ… lười biếng, suốt ngày cắm mặt vào cái linh bản (Smartphone)…"

"Lười cái con khỉ!" Lý Vô Khuyết hét lên: "Từ khi có 'App Luyện Tập Cực Hạn', mỗi ngày tôi đều chạy 50 cây số quanh tông môn để tích điểm đổi thẻ giảm giá mua Coca! Trước đây tôi có bao giờ chăm chỉ như thế đâu? Các ông chỉ muốn chúng tôi bế quan đến mức tâm thần phân liệt để dễ bề cai trị thôi!"

Cuộc biểu tình bùng nổ thực sự khi một nhóm tu sĩ mang theo "pháp bảo" là loa phóng thanh (mua ở tiệm tạp hóa từ tuần trước) bắt đầu bật nhạc xập xình.

"Không có Wifi – Không có linh khí!"
"Trả lại internet – Trả lại bình yên!"

Đám đông bắt đầu di chuyển về hướng trụ sở chi nhánh Thiên Đạo Minh. Họ không dùng pháp thuật tấn công, vì họ biết luật của Vân Hải Thành là không được đổ máu trong thành. Thay vào đó, họ dùng… bạo lực tinh thần.

Từng vệt linh lực màu sắc rực rỡ được bắn lên trời, không phải để giết người, mà để xếp thành chữ: "WIFI" khổng lồ lơ lửng trên tầng không, tỏa sáng rực rỡ giữa thanh thiên bạch nhật.

Diệp Trần ở trong tiệm tạp hóa, nghe Thanh Loan tường thuật lại diễn biến thông qua một chiếc gương soi (thực chất là một sản phẩm giám sát tầm xa của tiệm), anh chỉ biết dở khóc dở cười.

"Chủ thượng, người xem, họ sắp phá nát cái lệnh cấm đó rồi." Thanh Loan khẽ mỉm cười, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa hồng nhấp nhô: "Sức mạnh của 'nhu cầu giải trí' thực sự đáng sợ hơn bất kỳ bí thuật thượng cổ nào."

Diệp Trần gật đầu, thở dài: "Con người ấy mà, từ phàm nhân đến tiên nhân, ai cũng có những ham muốn căn bản. Thiên Đạo Minh muốn dùng vũ lực và luật lệ để ngăn cản sự tiến bộ của 'ngành dịch vụ' là một sai lầm chết người."

Anh nhìn xuống bảng điều khiển của hệ thống trong đầu. Một dòng thông báo nhấp nháy đỏ rực:

【 Nhiệm vụ ẩn: Giải cứu "Nền văn minh Internet" đang bị đe dọa. 】
【 Mục tiêu: Khôi phục kết nối cho toàn bộ khu vực Vân Hải Thành trong vòng 1 giờ. 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp Router "Vạn Giới Xuyên Thấu" – Không thể bị ngăn chặn bởi bất kỳ cấm chế nào dưới cấp Tiên cấp. 】

"Đúng lúc lắm." Diệp Trần đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Anh lẹt xẹt đôi dép tổ ong đi vào kho hàng.

Khi anh trở ra, trên tay là một chiếc hộp nhựa trắng tinh, phía trên có bốn cái râu dài lêu nghêu trông như một con bọ khổng lồ.

"Thanh Loan, mang cái này ra cắm vào nguồn điện chính của tiệm."

Thanh Loan tò mò: "Đây là…?"

"Router 5G bản đặc biệt, tên mã là 'Thiên Hạ Đại Đồng'." Diệp Trần cười tủm tỉm: "Chỉ cần cái này khởi động, phạm vi phủ sóng sẽ tăng gấp mười lần. Quan trọng hơn là nó tích hợp tính năng 'Phá phong', bất kỳ bùa chú chặn sóng nào cũng sẽ biến thành năng lượng nạp vào cho nó."

Trong khi Thanh Loan đi thực hiện mệnh lệnh, Diệp Trần tiến ra cửa tiệm. Đám đông biểu tình thấy ông chủ tiệm xuất hiện, lập tức im bặt. Hàng ngàn ánh mắt mong chờ, sùng bái hướng về phía chàng trai mặc quần đùi hoa ấy.

Diệp Trần hắng giọng, giơ tay lên: "Các đạo hữu, bình tĩnh chút đã!"

Giọng anh không lớn, nhưng dưới sự hỗ trợ của hệ thống, nó vang vọng khắp ngõ ngách Vân Hải Thành, lấn át cả tiếng la hét của đám đông.

"Tôi biết ba ngày qua mọi người sống rất khó khăn. Mì tôm ăn không có nước nóng (vì Thiên Đạo Minh cắt linh hỏa công cộng), mạng thì lag, livestream thì giật. Thiên Đạo Minh bảo rằng Wifi của tôi là tà đạo?"

Diệp Trần cười khẩy, nhìn về phía lão Ngô Phong đang run rẩy đằng xa:

"Vậy thì hôm nay, tôi sẽ cho các người thấy, 'Tà đạo' của tôi mạnh mẽ đến mức nào!"

Dứt lời, từ phía sau tiệm tạp hóa, một cột sáng màu xanh lam rực rỡ đột ngột bắn thẳng lên chín tầng mây. Cột sáng ấy không mang theo sát khí, nhưng nó tràn đầy sự logic và trật tự của kỷ nguyên thông tin.

Bíp!

Một tiếng động điện tử nhỏ vang lên trong tai mỗi tu sĩ đang sở hữu Linh bản (Smartphone).

"Kết nối thành công!"
"Tốc độ mạng: 10Gbps!"

Tiếng reo hò bùng nổ như sấm dậy. Lý Vô Khuyết nhìn vào màn hình linh bản của mình, thấy hình ảnh Tiên tử vẩy rau đang mỉm cười hiện ra mượt mà, hắn bật khóc nức nở: "Nét quá! Còn nét hơn cả dùng thiên nhãn thông!"

Trần Huyền Tử rít một hơi thuốc lá, cảm nhận điếu thuốc cuối cùng đang cháy dần, lão nhanh chóng mở App "Chợ Tiên" và ấn nút: "Mua lại toàn bộ kho thuốc lá Thăng Long!"

Ngay lúc đó, tại trụ sở Thiên Đạo Minh, các trưởng lão đang ngồi quanh một chiếc modem cũ bị phong ấn bỗng giật nảy mình. Chiếc modem phát nổ "bùm" một cái, bùa chú trên đó cháy thành tro bụi. Từ bên trong, một giọng nói máy móc của hệ thống vang lên:

"Phát hiện hành vi ngăn chặn trái phép đường truyền Vạn Giới. Đã tiến hành phản công tín toán. Toàn bộ cấm chế của Thiên Đạo Minh sẽ bị chiếm quyền điều khiển trong vòng 10 giây… 9… 8…"

"Cái gì? Nó đang hack cả hộ tông đại trận của chúng ta?" Một trưởng lão hét lên thất thanh.

Ở ngoài tiệm, Diệp Trần hài lòng nhìn danh tiếng của mình tăng vọt trên bảng hệ thống. Điểm danh vọng nhảy số như điên: +100, +500, +2000…

Nhưng rắc rối chưa dừng lại ở đó.

Giữa đám đông đang cuồng nhiệt, một bóng người mặc bào đen thẫm, cưỡi trên một con hắc long khổng lồ đột ngột giáng xuống từ hư không. Khí thế tàn bạo, khát máu khiến nhiệt độ cả thành phố giảm xuống mức đóng băng.

Cửu U Ma Tôn xuất hiện.

Lão không mang theo đại quân, chỉ đi một mình. Gương mặt lão đen sạm, đôi mắt đỏ ngầu, mái tóc rối bời như thể vừa trải qua một cuộc hành xác khủng khiếp.

Đám đông tu sĩ chính đạo sợ hãi lùi lại: "Ma Tôn! Hắn đến phá hoại cuộc biểu tình sao?"

Ngay cả Ngô Phong cũng lắp bắp: "Ma… Ma Tôn đại giá quang lâm, chẳng lẽ ngài cũng phản đối tiệm tạp hóa…"

"Phản cái rắm!" Cửu U Ma Tôn gầm lên, giọng nói đầy u uất và phẫn nộ. Lão không nhìn Ngô Phong, mà nhìn thẳng về phía Diệp Trần, uất ức quát:

"Diệp tiểu tử! Ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Ta đang ở Ma Giới leo rank, chỉ còn một trận nữa là lên Kim Cương, vậy mà mạng nhà ngươi lại bị ngắt! Làm ta bị hệ thống xử phạt 'Treo máy', bị trừ mất 20 điểm uy tín, còn bị đám tiểu tử Ma tộc mắng là 'con gà'! Ngươi có biết danh dự của Ma Tôn ta đáng giá bao nhiêu linh thạch không?"

Toàn trường im phăng phắc.

Hàng ngàn tu sĩ ngã ngửa.

Lão Ngô Phong trợn mắt há mồm, suýt chút nữa là đột quỵ tại chỗ.

Diệp Trần xoa xoa thái dương, thở dài: "Ma Tôn, ông bình tĩnh. Tôi vừa mới sửa xong mà, giờ ông về nhà đăng nhập lại chắc vẫn kịp đấy."

"Kịp sao được nữa?" Cửu U Ma Tôn đáp xuống đất, con hắc long vốn dĩ uy mãnh giờ đây lại đang ngậm một cây xúc xích bò khổng lồ, trông rất mất liêm sỉ. Lão bước tới trước mặt Diệp Trần, hạ giọng: "Hừ, nể tình ngươi vừa mở lại mạng, ta tạm bỏ qua. Nhưng nghe nói Thiên Đạo Minh muốn chặn Wifi lâu dài? Ta nói cho ngươi biết, ta đã chuẩn bị sẵn ba vạn Ma binh, chỉ cần bên này ngắt mạng thêm một phút nữa, ta sẽ san phẳng cái trụ sở Thiên Đạo Minh để lấy chỗ dựng trạm phát sóng!"

Các tu sĩ chính đạo nghe xong, thay vì sợ hãi, bỗng nhiên có người hét lên:

"Đúng! Ủng hộ Ma Tôn! Ai chặn Wifi là kẻ thù của toàn lục địa!"

"Chính đạo hay Ma đạo, chung một dòng máu… lướt web!"

Bỗng chốc, một bầu không khí đoàn kết chưa từng có giữa Chính và Ma lan tỏa khắp Vân Hải Thành. Kẻ thù chung của họ không còn là lý tưởng tu luyện khác biệt, mà là những kẻ cản trở tiến bộ công nghệ.

Diệp Trần nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng thầm nhủ: "Xong rồi, Tiên giới này hỏng thật rồi."

Lão Ngô Phong thấy tình hình không ổn, vội vàng leo xuống khỏi bục cao, chạy biến vào trong bóng tối, không quên để lại một câu chữa thẹn: "Hừ, các người cứ chờ đấy, hội nghị thượng tầng Thiên Đạo Minh sẽ không bỏ qua đâu!"

"Cút đi!" Đám đông đồng thanh hét lên.

Buổi chiều hôm đó, cuộc biểu tình biến thành một bữa tiệc khổng lồ.

Diệp Trần hào hứng tung ra chương trình khuyến mãi: "Mừng ngày khôi phục internet, mua hai chai Sting tặng một gói hạt hướng dương, ngồi lướt web thả ga không lo về giá!"

Thanh Loan bận rộn đến mức tay chân không ngơi nghỉ, nhưng nụ cười luôn nở trên môi. Nàng nhận thấy, dường như từ khi cái tiệm tạp hóa này xuất hiện, Tiên giới vốn dĩ đầy rẫy chém giết, lừa lọc nay lại trở nên… hài hước và có sức sống hơn bao giờ hết.

Bên góc tiệm, Tiểu Hắc đang bận rộn dạy con Hắc Long của Ma Tôn cách dùng chân trước để bóc vỏ xúc xích.

Diệp Trần ngồi lại ghế tựa, tay cầm cái điều khiển từ xa, bật chiếc tivi 65 inch mới được hệ thống cung cấp lên. Trên màn hình là kênh truyền hình "Tiên Giới News" đang đưa tin trực tiếp về cuộc biểu tình vừa rồi với tiêu đề:

"Cuộc cách mạng Wifi: Khi niềm đam mê mạng xã hội xóa nhòa ranh giới Chính – Ma."

Diệp Trần cười nhạt: "Thế giới này, rốt cuộc cũng chỉ cần một bát mì và tốc độ mạng ổn định mà thôi."

Hệ thống: 【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành. Chúc mừng chủ nhân nhận được Router "Vạn Giới Xuyên Thấu". Danh hiệu mới: "Kẻ Thống Trị Băng Thông". 】

Anh nhắm mắt lại, tận hưởng ánh nắng hoàng hôn buổi chiều, bỏ mặc ngoài tai tiếng tranh luận của các vị lão tổ về việc làm sao để leo rank hiệu quả trong trò chơi mới ra mắt. Một chương mới của Tiên giới, dưới sự "vẩn đục" của văn hóa tạp hóa hiện đại, chính thức sang trang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8