Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 93: ** Thiên Đạo Minh cảm thấy bị đe dọa
**CHƯƠNG 93: THIÊN ĐẠO MINH CẢM THẤY BỊ ĐE DỌA**
Ánh hoàng hôn tại Vân Hải Thành hôm nay mang một sắc thái khác lạ. Thay vì tiếng chuông đồng vang vọng từ các đạo quán, giờ đây, âm thanh bao trùm không gian lại là những bản nhạc chuông "Monody" hay "The Spectre" được hòa âm phối khí lại theo phong cách nhạc cụ dân tộc Tiên giới.
Trên những phi kiếm bay lượn lờ giữa các tầng mây, không khó để bắt gặp những kiếm tu trẻ tuổi thay vì nắm chặt chuôi kiếm để giữ thăng bằng, lại đang cầm một chiếc điện thoại mỏng dính, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình.
"Sư huynh, nhanh lên! Tướng địch còn chấm máu, một chiêu nộ của Điêu Thuyền là lấy được mạng rồi!"
"Đợi tí, ta đang lag! Linh khí ở khu vực này bị loãng quá, sóng thần thức của shop Diệp lão bản chưa phủ đến đây!"
Cảnh tượng này đã trở thành trạng thái bình thường mới của Vân Hải Thành. Kể từ khi Diệp Trần mở rộng kinh doanh, giới tu tiên từ chỗ bài xích đã chuyển sang trạng thái "nghiện" nặng. Các quán trà ven đường trước kia đàm đạo về thiên đạo, giờ đây chỉ nghe bàn tán về việc nên lên trang bị gì cho Nakroth hay cách thức để săn được chiếc nồi cơm điện thông minh đời mới nhất của tiệm tạp hóa.
Thế nhưng, sự bình yên và vui vẻ này giống như một lớp bọt bong bóng rực rỡ, vốn dĩ sẽ sớm chạm vào những gai nhọn của quy tắc cũ.
…
Trung Đô, đại lục trung tâm, nơi đặt trụ sở của Thiên Đạo Minh.
Khác với không khí nhộn nhịp, đầy hơi thở hiện đại ở vùng biên giới Đông Nhất Lục, Thiên Đạo Minh vẫn giữ vẻ uy nghiêm, cổ kính đến phát ngạt. Những tòa cung điện sừng sững ẩn hiện trong mây mù, được bao phủ bởi các loại đại trận hộ môn có từ thời thượng cổ.
Trong căn mật điện sâu nhất, mười hai vị trưởng lão ngồi vây quanh một chiếc bàn đá hình tròn. Bầu không khí căng thẳng đến mức sương mù chung quanh như ngưng đọng lại.
Chưởng quản Chấp Pháp Đường – Minh Vương Trưởng Lão, một lão giả với gương mặt dài như trái mướp hương, ánh mắt lạnh lẽo như dao mổ, đập mạnh tay xuống bàn đá. Tiếng động chấn động cả điện đường, khiến mấy cái chén trà cổ điển bằng gốm linh thạch rung bần bật.
"Các ngươi nhìn xem! Hãy nhìn xem cái thứ đồi bại này đi!"
Minh Vương Trưởng Lão quăng ra giữa bàn một chiếc "Linh thoại" (smartphone phiên bản Tiên giới). Đây là vật phẩm hắn vừa sai đệ tử bí mật đi thu mua từ Đông Nhất Lục.
Trên màn hình lúc này đang phát lại một đoạn livestream. Trong hình, một vị tiên tử của Băng Tâm Tiên Cung – nơi vốn nổi tiếng là lạnh lùng, xa cách – đang ngồi trước màn hình, trên đầu đeo chiếc tai nghe tai mèo có đèn LED nhấp nháy, miệng cười tươi rói:
"Cảm ơn sư huynh 'Vô Tình Kiếm' đã tặng một đóa 'Siêu cấp hỏa tiễn' nha! Moa moa tạ ơn sư huynh! Chút nữa chúng ta sẽ cùng đi phó bản 'Vạn Xà Động' nhé!"
Một vị trưởng lão khác, râu tóc bạc phơ, tức đến mức râu cũng dựng đứng lên: "Hoang đường! Thật là hoang đường! Băng Tâm Tiên Cung lấy đạo băng giá làm gốc, giữ tâm tĩnh lặng như hồ nước. Thế mà giờ đây… nhìn nàng ta đi, tâm còn tĩnh được sao? Lại còn 'Moa moa'? Đây là ma công mê hoặc tâm trí gì?"
"Không chỉ có vậy." Minh Vương Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, bấm tiếp vào một ứng dụng khác. Lần này là diễn đàn "Tu Tiên Net".
Đập vào mắt họ là hàng loạt tiêu đề gây sốc:
– *[Cảnh báo] Tại sao phải ngồi thiền 10 năm khi một chai Sting có thể giúp ngươi đột phá trong 1 canh giờ?*
– *[Chia sẻ] Cách dùng Google Maps để tìm linh dược trong cấm địa, không sợ lạc đường, không sợ quái thú.*
– *[Thanh lý] Cần bán gấp linh kiếm cấp Hoàng, lấy tiền mua iPhone 15 Pro Max bản vàng ròng của shop Diệp đại nhân.*
Mười một vị trưởng lão còn lại hít một hơi khí lạnh. Họ là những người thủ cựu, cả đời tôn thờ đạo lý: Tu hành là phải gian nan, là phải tôi luyện qua sương gió, máu và nước mắt. Sự xuất hiện của Tiệm tạp hóa Bình An cùng những món đồ "mì ăn liền" của Diệp Trần đã đạp đổ hoàn toàn hệ giá trị mà họ đã xây dựng hàng vạn năm qua.
"Thiên đạo đang sụp đổ!" Một lão bà gầy gò lên tiếng, giọng run rẩy. "Nếu cứ tiếp tục thế này, ai sẽ còn kiên trì tu luyện? Ai sẽ còn bái nhập Thiên Đạo Minh chúng ta? Bọn trẻ chỉ muốn ăn mì tôm, uống nước ngọt và leo rank! Chúng ta sẽ mất đi sự kiểm soát đối với thế giới này!"
Sự kiểm soát. Đây mới chính là vấn đề mấu chốt.
Trong kỷ nguyên mạt pháp này, Thiên Đạo Minh đứng vững được là nhờ lũng đoạn tài nguyên linh khí và đan dược. Giờ đây, một món đồ uống giá vài viên linh thạch hạ phẩm của Diệp Trần còn có hiệu quả hơn cả viên đan dược giá ngàn vàng của họ. Đây không còn là kinh doanh, đây là cuộc chiến sinh tồn giữa các thế lực cũ và mới.
"Quyết định thế nào đây?" Minh Vương nhìn quanh một vòng.
"Cấm! Phải cấm hoàn toàn!"
"Phái người tới Vân Hải Thành, đóng cửa cái tiệm tạp hóa tà môn đó lại. Bắt giữ tên Diệp Trần kia, tra khảo ma công của hắn!"
"Đúng! Thu giữ tất cả ngoại vật, đứa nào kháng lệnh, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn!"
Sát khí trong mật điện bùng nổ. Một cuộn trục bằng lụa vàng lơ lửng giữa không trung, do đích thân Đại trưởng lão đóng dấu.
*“CẤM CHỈ LỆNH”* chính thức được ban hành.
…
Ngày hôm sau, không khí tại Đông Nhất Lục bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Các tiểu đội chấp pháp của Thiên Đạo Minh, mặc giáp phục đen xám, cưỡi phi cầm bay lượn rợp trời. Họ lao xuống các tửu quán, xông vào từng gian phòng trọ của tán tu.
"Khám xét! Tất cả những ai có điện thoại, mì tôm, hay bất kỳ thứ gì có logo 'Vạn Giới Tạp Hóa' phải giao nộp ngay lập tức!"
Tại một công viên nhỏ, một tu sĩ trẻ đang ngồi say sưa livestream kể chuyện cười thì bị một gã chấp pháp giả dùng xích sắt trói chặt.
"Thả ta ra! Ta không làm gì sai! Ta chỉ đang mang lại niềm vui cho cộng đồng!"
"Câm miệng! Đây là tà vật làm xói mòn ý chí tu hành. Giao ra đây!" Gã chấp pháp giả lạnh lùng giật phắt chiếc điện thoại từ tay tu sĩ, ném xuống đất rồi giẫm nát.
Tiếng màn hình vỡ vụn khiến người tu sĩ nọ kêu gào như vừa mất đi người thân. Đối với hắn, cái điện thoại không chỉ là công cụ, mà là nơi hắn tìm thấy sự kết nối với thế giới khi phải sống đời tán tu cô độc.
Tại một tiệm trà khác, một bát mì tôm đang bốc khói nghi ngút bị một binh sĩ Thiên Đạo Minh hất tung. Súp mì màu cam đỏ, thơm lừng vị sa tế và tôm thịt rơi vãi khắp sàn nhà.
"Thứ nước súp rác rưởi này chứa độc tố của ngoại ma, ai uống vào sẽ tẩu hỏa nhập ma!" Gã binh sĩ hét lớn.
Thế nhưng, sau lưng lão, khi không ai để ý, gã binh sĩ nọ lại lén lút nuốt nước miếng một cái. Mùi thơm ấy… thật sự là quá mức quyến rũ.
Cơn bão "Cấm chỉ lệnh" nhanh chóng lan đến Vân Hải Thành. Toàn bộ con đường dẫn đến Tiệm tạp hóa Bình An bị phong tỏa. Các tu sĩ bị ngăn cản, không ai được phép tiến gần shop.
Đội quân chấp pháp vây quanh tiệm tạp hóa giống như đối đầu với một đại địch ma giáo.
Tần Vô Nhai, một cường giả Hóa Thần kỳ, thống lĩnh đội quân chấp pháp vùng biên cương, đang cưỡi trên một con Huyết Ưng, nhìn xuống cái tiệm nhỏ bé cũ kỹ với ánh mắt khinh miệt.
"Ngay cả một tia linh khí dao động cũng không có. Chỉ là một tiệm phàm trần mà dám làm loạn cả thiên hạ?" Tần Vô Nhai lẩm bẩm. "Hôm nay, ta sẽ san phẳng nơi này."
Lúc này, trong tiệm tạp hóa.
Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây, tay trái cầm cái quạt nan phe phẩy, tay phải cầm một ly trà sữa trân châu XL. Anh ngáp một cái dài, đôi mắt lim dim dường như chẳng hề hay biết về đại quân đang bủa vây bên ngoài.
Thanh Loan đứng bên cạnh, sắc mặt lạnh lùng hơn bao giờ hết. Thanh kiếm của nàng hơi run rẩy vì tức giận.
"Chủ nhân, họ đã quá đáng. Những khách hàng quen thuộc của chúng ta đều bị bắt, hàng hóa bị hủy hoại. Thậm chí…" Nàng liếc nhìn ra cửa, "Họ còn dám xé bỏ bảng quảng cáo mì tôm 24h của tiệm."
Diệp Trần chậm rãi hút một hơi trà sữa, nhai mấy hạt trân châu sần sật, sau đó mới lười biếng mở miệng: "Thanh Loan à, em thấy con ruồi vo ve bên ngoài cửa sổ thì em làm gì?"
Thanh Loan hơi khựng lại: "Đuổi nó đi ạ?"
"Không, cứ để nó vo ve." Diệp Trần mỉm cười, nụ cười phảng phất vẻ phật hệ nhưng lại sâu không thấy đáy. "Khi nó thấy phòng có máy lạnh mát mẻ, nó sẽ tự động muốn vào. Mà vào rồi… thì chết vì sướng thôi."
Tiểu Hắc đang nằm dưới chân Diệp Trần bỗng ngẩng đầu lên, sủa một tiếng "Gâu!". Nó cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang lao thẳng vào tiệm.
"Người trong tiệm nghe đây!" Tiếng của Tần Vô Nhai như sấm truyền, mang theo uy áp Hóa Thần kỳ truyền khắp cả con phố. "Chủ tiệm Diệp Trần tội ác tày trời, dùng tà vật mê hoặc tu sĩ, phá hoại thiên đạo. Nay Thiên Đạo Minh ban lệnh: Tịch thu toàn bộ tài sản, san phẳng tiệm này! Kẻ nào kháng cự, sát vô xá!"
Nói đoạn, Tần Vô Nhai phất tay. Một bàn tay bằng linh lực khổng lồ, cao tới vài chục trượng, mang theo hỏa diễm bừng bừng, từ trên trời giáng thẳng xuống mái nhà của tiệm tạp hóa.
Cả Vân Hải Thành rúng động. Các tu sĩ đứng từ xa chứng kiến không khỏi rùng mình: "Xong rồi! Hóa Thần kỳ xuất thủ, tiệm tạp hóa dù thần kỳ đến đâu cũng chỉ là phàm vật mà thôi!"
Thanh Loan định rút kiếm, nhưng Diệp Trần khẽ giơ tay ngăn lại.
"Đừng làm hỏng cái trần nhà mới sơn của ta." Anh lẩm bẩm.
Bàn tay khổng lồ nọ khi chỉ còn cách mái tiệm đúng một tấc, bỗng nhiên… tan biến. Không phải nổ tung, không phải bị đánh chặn, mà là tan biến một cách lặng lẽ như một giọt mực rơi vào biển cả, hoặc như một đoạn video bị nhấn nút "Delete".
Không khí bỗng chốc im bặt.
Tần Vô Nhai trên không trung há hốc mồm, đôi mắt muốn lồi ra ngoài. Hắn thử vận hành linh lực một lần nữa, tung ra một đạo kiếm khí dài hàng dặm. Kết quả vẫn vậy: Khi kiếm khí chạm vào phạm vi ranh giới của tiệm, nó lập tức biến thành hư không, thậm chí cả tiếng gió rít cũng biến mất, trả lại sự yên bình tĩnh lặng.
"Cái… cái gì?" Tần Vô Nhai run giọng. "Định thân trận? Không, là quy tắc tịch diệt?"
Diệp Trần rốt cuộc cũng ngồi dậy. Anh xỏ chân vào đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ (vật phẩm đặc chế của hệ thống giúp di chuyển cực nhanh trong shop), chậm rãi bước ra cửa tiệm.
Anh nhìn Tần Vô Nhai đang lơ lửng trên trời, sau đó nhìn vào bảng "Cấm chỉ lệnh" dán ở cột điện gần đó.
"Thiên Đạo Minh à?" Diệp Trần gãi gãi đầu, trông bộ dạng vẫn rất lôi thôi lếch thếch. "Các ông cấm đồ của tôi, tôi không ý kiến. Kinh doanh mà, có lúc bị cạnh tranh, bị chơi xấu là bình thường."
Anh bước hẳn ra ngoài thềm cửa, đứng trong phạm vi "Vô địch lĩnh vực", hai tay đút túi quần lửng:
"Nhưng các ông làm hỏng wifi của khách hàng tôi, làm đứt chuỗi win của các anh em đang leo rank, lại còn đổ bát mì tôm của một người đang đói… Các ông có biết, đó là những hành vi cực kỳ… thiếu văn minh không?"
Tần Vô Nhai cảm thấy mình bị sỉ nhục. Hắn gầm lên: "Thằng nhóc phàm nhân! Ngươi dựa vào tà pháp gì? Xuống đây cho ta!"
Hắn lao xuống, định dùng sức mạnh nhục thân của Hóa Thần kỳ để nghiền nát Diệp Trần. Nhưng ngay khi bước chân hắn chạm vào mặt đất trước cửa tiệm, một cảm giác khủng khiếp ập đến.
Toàn bộ tu vi của hắn – từ Hóa Thần hạ kỳ đến tận Luyện Khí – trong chớp mắt biến mất hoàn toàn. Không chỉ linh lực, mà ngay cả thần thức, uy áp cũng biến mất. Lúc này, Tần Vô Nhai cảm thấy mình không khác gì một gã trung niên bụng phệ, sức trói gà không chặt.
Hắn loạng choạng, mất thăng bằng, ngã nhào một cái "uỵch" xuống dưới chân Diệp Trần, mũi chạm đúng vào chiếc dép tổ ong đầy bụi bẩn.
Hàng ngàn tu sĩ xung quanh đang nín thở chứng kiến… bỗng nhiên nổ ra một trận cười sặc sụa.
Vị thống lĩnh Chấp pháp oai phong lẫm liệt, vừa rồi còn cưỡi chim phun lửa, giờ đây lại quỳ mọp dưới chân một anh thanh niên đi dép lê, quần đùi.
"Ông chú, muốn mua gì thì xếp hàng." Diệp Trần cúi xuống, chìa tay ra. "Mà trước khi mua, vui lòng thanh toán tiền phí làm ồn và làm ô nhiễm không gian âm thanh của tiệm. Một trăm linh thạch cấp cao, không mặc cả."
Tần Vô Nhai mặt đỏ tía tai, cố gắng vùng vẫy nhưng nhận ra mình thực sự đã biến thành người phàm. Hắn nhìn quanh, thấy đám đệ tử chấp pháp của mình cũng đang lần lượt ngã xuống đất khi cố tiến lại gần tiệm. Kẻ thì bị ngã gãy răng, kẻ thì bị gậy đập trúng đầu, bộ dạng vô cùng thê thảm.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Tần Vô Nhai lắp bắp.
Diệp Trần không trả lời hắn. Anh quay sang Thanh Loan: "Thanh Loan, đi thông báo cho Vạn Bảo Các và các chi nhánh thương hội của chúng ta. Từ hôm nay, hệ thống 'Grab-Tu-Tiên' chính thức hoạt động. Thiên Đạo Minh cấm đồ công nghệ phải không? Vậy chúng ta sẽ bán 'hàng xách tay'."
Thanh Loan mắt sáng lên: "Chủ nhân, ý ngài là…"
"Hàng càng cấm thì càng quý." Diệp Trần cười ranh mãnh. "Chúng ta không bán công khai nữa. Chúng ta sẽ giao hàng tận cửa cho các vị trưởng lão của họ. Để xem, lão già Minh Vương kia có cưỡng lại được vị thơm của trà sữa trân châu đen khi đang bế quan sầu não không."
Và đúng như Diệp Trần dự đoán, lệnh cấm của Thiên Đạo Minh ban ra đã tạo nên một phản ứng ngược vô cùng khủng khiếp.
Đồ công nghệ không những không biến mất, mà còn trở thành những mặt hàng "xa xỉ phẩm" trên chợ đen với giá cao gấp mười lần. Các đệ tử trẻ tuổi của Thiên Đạo Minh thay vì luyện công, giờ đây lại tụ tập trong những mật thất kín đáo, che rèm, tắt đèn, lén lút lấy điện thoại ra… "check-in" chui.
Tại chính trụ sở Thiên Đạo Minh, chỉ ba ngày sau khi lệnh cấm ban hành.
Vị trưởng lão phản đối kịch liệt nhất – lão già râu dựng đứng hôm nọ – đang ngồi trong mật thất bế quan của mình. Sau khi kiểm tra mười lớp cấm chế xung quanh để đảm bảo không có ai dòm ngó, lão nhẹ nhàng lôi từ dưới nệm lót ra một cái hộp nhựa màu đỏ.
Bên trên hộp là hình ảnh một gã béo cười hì hì, đề ba chữ: "Mì Hảo Hảo".
Lão run run xé bao bì, đổ nước sôi (vốn được dùng để pha linh trà ngàn năm) vào bát mì. Khi mùi vị chua cay đặc trưng bốc lên, khóe mắt vị trưởng lão này ươn ướt lệ.
"Hóa ra… đạo vận thực sự nằm trong cái nước súp này. Thiên Đạo Minh sai rồi, chúng ta đã sai lầm thật rồi!"
Và thế là, "Cấm chỉ lệnh" vốn dĩ được ban ra để cứu vãn uy quyền của Thiên Đạo Minh, rốt cuộc lại trở thành một chiến dịch Marketing không công cho Diệp Trần.
Ở Tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần lại nằm trên ghế tựa, tay cầm ly Sting dâu đỏ thắm, nhìn dòng người vẫn tấp nập xếp hàng dưới sự bảo hộ của lĩnh vực vô địch, mỉm cười nói:
"Đã bảo rồi mà, cứ để họ vo ve đi. Mùa đông đến rồi, ai chẳng muốn tìm nơi ấm áp mà ăn một bát mì."
Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu anh một cách giòn giã:
【 Ting! Nhiệm vụ "Phản công Thiên Đạo Minh" hoàn thành vượt mức. Điểm danh vọng tăng 50,000. Mở khóa mặt hàng đặc biệt: Kính thực tế ảo VR – Phiên bản 'Nhìn thấu tam giới'. 】
Diệp Trần khẽ nhếch môi: "VR à? Được, chuẩn bị cho các vị lão tổ chơi Metaverse tu tiên thôi."
Dưới ánh hoàng hôn, bóng của tiệm tạp hóa nhỏ bé kéo dài trên mặt đất, che phủ lên cả những biểu tượng quyền lực cổ xưa của Thiên Đạo Minh. Kỷ nguyên của những điều phi lý ở Tiên giới, bây giờ mới thực sự bắt đầu.