Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 100: ** Xe máy điện bay trên bầu trời

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:15:00 | Lượt xem: 3

Dưới màn đêm sâu thẳm của Trung Đô, nơi vốn dĩ chỉ dành cho những vệt sáng tiên khí từ phi kiếm hay những linh thú lộng lẫy, giờ đây lại bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng kỳ dị.

Đó là một tia sáng trắng lạnh lẽo từ đèn pha LED, sắc lẹm và thẳng tắp, dẫn đầu cho một cái bóng đen nhám đang lao đi với tốc độ xé gió. Cửu U Ma Tôn, một thời là nỗi khiếp sợ của cả Ma giới, giờ đây đang bám chặt lấy tay lái của chiếc VinFast Theon phiên bản "Tiên giới đặc biệt". Lão không dùng ma công để bay, cũng chẳng cần cưỡi mây đạp gió. Thứ đang nâng đỡ lão trên không trung là hai bánh xe tròn trịa xoay tròn với tốc độ kinh hồn, được bọc bởi lớp "cao su thần thánh" mà ngay cả những thanh phi kiếm sắc lén nhất cũng khó lòng cắt đứt.

"Vút —!"

Tiếng rít nhỏ xíu nhưng cực kỳ sảng khoái vang lên mỗi khi Ma Tôn vặn ga. Lão cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn truyền từ linh thạch gắn dưới sàn xe qua hệ thống truyền động, đẩy chiếc xe lao về phía trước.

Trên bầu trời Trung Đô, hàng ngàn tu sĩ vốn đang tham gia yến tiệc bỗng chốc đứng hình. Những chén rượu ngọc trên tay họ rơi rụng lanh lảnh xuống sàn. Các vị lão tổ Nguyên Anh, Hóa Thần – những người bình thường luôn giữ vẻ mặt bình thản như nước hồ thu – lúc này đều trợn tròn mắt, mồm há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng vịt.

"Cái… cái quái gì thế kia?" Một vị trưởng lão của Kiếm Tông run rẩy chỉ tay lên trời. "Đó không phải là phi kiếm, cũng chẳng phải là linh thú. Tại sao nó có thể bay nhanh như vậy? Lại còn… bốc đầu?"

Phải, giữa hư không, Cửu U Ma Tôn đang hưng phấn đến tột độ. Lão nhớ lại lời dặn của Diệp Trần: *“Lái xe phải có thần thái, bốc đầu là nghệ thuật, ngã xe là… tại ông”*. Nghĩ là làm, lão hơi vặn ga, đôi tay cơ bắp gồng lên, kéo mạnh ghi-đông. Chiếc xe máy điện chồm lên như một con chiến mã hung hăng, chỉ chạy bằng bánh sau, ánh đèn LED chữ V rực sáng như một dấu ấn thần bí giữa trời đêm.

“Ha ha ha! Đồ nhi của ta, nhìn thấy chưa? Đây mới là đỉnh cao của sự tự do!” Ma Tôn gầm vang, giọng nói tràn đầy linh lực chấn động cả một vùng.

Dưới đất, đám Ma tu đứng xem cũng phát cuồng. Họ vốn là những kẻ tôn sùng sức mạnh và sự ngông cuồng. Nhìn thấy vị lãnh tụ tối cao của mình lái một thứ kim loại sáng bóng, vừa ngầu vừa bí ẩn, họ không kìm được mà quỳ rạp xuống, đồng thanh hô vang:

“Ma Tôn vô địch! Thần xa vô đối!”

Ở một góc khán đài, Diệp Trần đang ngồi trên chiếc ghế tựa quen thuộc, tay cầm một ly trà sữa trân châu lớn, thản nhiên hút một cái rộp. Tiếng đá va vào thành ly vang lên trong không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ của những người xung quanh.

Thanh Loan đứng cạnh anh, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào chiếc xe trên trời, không giấu nổi vẻ thán phục: “Ông chủ, cái thứ gọi là ‘Xe máy điện’ này… thực sự không cần chút linh lực nào của người lái sao? Nó chỉ dùng những viên linh thạch rẻ tiền kia để vận hành?”

Diệp Trần khẽ gật đầu, điệu bộ vô cùng lười biếng: “Đúng thế. Đây là công nghệ bảo vệ môi trường của thế giới ta. Không xả khói đen như mấy cái lò luyện đan, không tốn sức như cưỡi hạc, lại còn có đèn pha siêu sáng. Quan trọng nhất là… nó ngầu. Ở cái giới tu tiên này, không có gì bán chạy hơn sự ‘ngầu’ cả.”

Quả thực, lời Diệp Trần nói chẳng sai chút nào. Trong giới tu tiên, phương tiện đi lại chính là bộ mặt của mỗi người. Kiếm tu thì phải có thanh kiếm cổ, đạo sĩ thì phải có hồ lô hay linh vân. Nhưng tất cả những thứ đó đã quá cũ kỹ rồi. Ngàn năm qua vẫn chỉ là những thứ ấy, người ta đã bắt đầu thấy chán ngán.

Sự xuất hiện của VinFast phiên bản Tiên giới như một gáo nước lạnh tạt vào sự trì trệ của truyền thống. Nó mang lại một cảm giác hiện đại, mạnh mẽ và đầy tính phá cách.

Bỗng nhiên, một tia sáng màu vàng kim lao vút lên từ phía dãy ghế của Thiên Đạo Minh. Đó là Dương Phong, thiên tài của Dương gia, người luôn coi trọng hình tượng và phong thái. Hắn đứng trên một đóa linh vân màu trắng, sắc mặt tái nhợt vì ghen tị.

“Hừ, thứ kim loại phàm trần kia làm sao so được với Linh Vân Thần Thông của ta?” Dương Phong quát lớn, thúc giục linh vân tăng tốc lao về phía Ma Tôn. “Cửu U Ma Tôn, để ta xem cái món đồ chơi của ngươi chạy được bao lâu!”

Ma Tôn đang hưng phấn, thấy có kẻ đến khiêu khích liền nhếch mép cười khẩy. Lão nhớ tới một nút bấm màu đỏ trên tay lái mà Diệp Trần đã giới thiệu là chế độ "Sport Mode".

“Này nhóc con, muốn hít khói của bổn tôn sao? Tiếc là xe này không có khói cho ngươi hít đâu!”

Lão nhấn mạnh vào nút đỏ. Một tiếng “vù” vang lên, hệ thống pin lithium tinh luyện từ linh thạch cực phẩm bỗng chốc bùng nổ năng lượng. Chiếc xe giật nảy một cái, lao đi như một mũi tên rười rượi, để lại một vệt sáng trắng dài dằng dặc phía sau. Dương Phong đứng trên linh vân, chưa kịp định thần đã thấy một cơn gió lạnh tạt thẳng vào mặt, thổi bay cả chiếc mão ngọc trên đầu. Hắn dụi mắt, nhìn lại thì chiếc xe của Ma Tôn đã ở cách đó cả dặm.

Toàn trường ồ lên một tiếng kinh thiên động địa.

“Tốc độ này… cho dù là Nguyên Anh đỉnh phong phi hành cũng không nhanh bằng!”
“Trời ạ, ta có nhìn lầm không? Dương Phong dùng linh vân vạn năm mà lại bị bỏ xa như vậy sao?”
“Vạn Bảo Các đâu? Tại sao họ không bán thứ này? Ta muốn mua! Ta nhất định phải có một chiếc!”

Tại một gian phòng hạng sang, Trùm thương buôn của Vạn Bảo Các – Tiền Vạn Hữu – đang đổ mồ hôi đầm đìa. Lão bóp nát chiếc chén ngọc trong tay, đôi mắt tham lam lẫn sợ hãi nhìn về phía Diệp Trần. Lão biết, ngày hôm nay, thị trường thú cưỡi và phi kiếm truyền thống chính thức sụp đổ. Ai còn muốn bỏ hàng ngàn linh thạch để nuôi một con hạc già vừa chậm vừa hay đi ngoài bừa bãi, khi có thể sở hữu một chiếc xe bằng kim loại sáng loáng, không cần cho ăn, lại còn có thể phát ra tiếng nhạc “Bên trên tầng lầu” vang dội như Ma Tôn đang làm?

Đúng thế, Ma Tôn không chỉ lái xe, lão còn mở cả hệ thống loa Bluetooth gắn thêm, bật một bản nhạc sàn cực mạnh mà Diệp Trần đã “tải” sẵn vào bộ nhớ. Tiếng bass dập thình thình hòa cùng tiếng gió rít tạo nên một khung cảnh cực kỳ hỗn loạn nhưng cũng đầy hưng phấn.

Ma Tôn hạ dần độ cao, biểu diễn một màn “drift” cháy đường trên không trung rồi từ từ đáp xuống sân khấu trước cửa tiệm tạp hóa. Chân chống được gạt xuống với tiếng “cạch” đanh thép. Lão tháo chiếc mũ bảo hiểm full-face (có khắc họa tiết đầu lâu ma quái) ra, vuốt lại mái tóc đang rối tung, gương mặt tràn đầy sự thỏa mãn.

“Ông chủ Diệp, chiếc xe này… quá tuyệt vời!” Ma Tôn vỗ mạnh vào yên xe, mắt sáng quắc. “Bao nhiêu tiền? Bổn tôn mua đứt! Không, ta muốn mua cho cả đội cận vệ của ta!”

Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên quần lửng, cười tủm tỉm: “Bình tĩnh, Ma Tôn đại nhân. Hàng này hiện tại là phiên bản giới hạn, toàn giới tu tiên mới chỉ có đúng một chiếc duy nhất này thôi. Nếu ông muốn mua số lượng lớn, chúng ta cần thảo luận về… linh thạch cực phẩm và các hợp đồng quặng mỏ.”

Cả đám đông phía dưới không chịu nổi nữa, họ tràn về phía sân khấu như một cơn triều dâng.

“Ông chủ Diệp, bán cho ta một chiếc! Ta trả gấp đôi giá Ma Tôn!”
“Ông chủ, ta là Thánh nữ của Tuyết Sơn Tông, ngài có thể giảm giá cho ta nếu ta chụp ảnh cùng chiếc xe không?”
“Tránh ra, ta là đại lão Nguyên Anh, ta phải được ưu tiên!”

Thanh Loan nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, khẽ thở dài nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm tự hào khó tả. Nàng nhìn sang Diệp Trần, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt phớt đời, dường như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.

Dưới ánh đèn lung linh của Trung Đô, chiếc xe máy điện VinFast đứng đó, tĩnh lặng nhưng kiêu hùng. Nó không chỉ là một phương tiện đi lại, mà là biểu tượng cho sự xuất hiện của một trật tự mới. Một trật tự nơi những quy tắc tu tiên cứng nhắc đang dần bị phá vỡ bởi những món đồ tạp hóa kỳ lạ của một thanh niên Gen Z.

Đêm đó, cả Trung Đô phát cuồng. Trên bầu trời, hàng trăm tu sĩ không còn lo luyện công mà chỉ chăm chăm nhìn xuống chiếc xe điện. Còn trong đầu Diệp Trần, âm thanh của Hệ thống vang lên giòn giã:

*“Ting! Nhiệm vụ ‘Gây chấn động Trung Đô’ hoàn thành xuất sắc. Danh vọng tăng thêm 500.000 điểm. Mở khóa mặt hàng mới: Trạm sạc năng lượng Mặt Trời Tiên Hiệp và Smartphone màn hình gập Samsung Galaxy Z Fold phiên bản 'Thần Thức Tự Tại'.”*

Diệp Trần cười thầm trong lòng, quay sang bảo Thanh Loan: “Tiểu Loan, dọn dẹp sân khấu đi. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu nhận đơn đặt hàng. Nhớ báo giá tăng lên 30%, chúng ta gọi đó là… ‘phí vận chuyển vạn giới’.”

Ở một phía xa, Trần Huyền Tử đang ngồi bệt dưới đất, vừa húp sùm sụp bát mì tôm vừa lẩm bẩm: “Biết thế này lão phu đã không tốn vạn năm tu luyện để bay làm gì cho mệt. Có tiền, mua một chiếc xe kia, chẳng phải phi thăng cũng nhàn tênh sao?”

Chương 100 kết thúc trong tiếng huyên náo chưa từng có của Trung Đô, mở ra một kỷ nguyên mà những tu sĩ lướt trên phi kiếm bắt đầu bị coi là "nhà quê", còn những ai sở hữu một chiếc xe máy điện mới thực sự là "vận mệnh chi tử".

Bầu trời Tiên giới đêm ấy, vệt sáng của VinFast vẫn còn in đậm trong tâm trí mỗi người, báo hiệu một cuộc cách mạng xanh, và cũng là một cuộc cách mạng đầy… linh thạch, sắp sửa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8