Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 101: ** Xăng dầu và Linh thạch lỏng
**Chương 101: Xăng dầu và Linh thạch lỏng**
Sương mù buổi sớm tại Trung Đô vẫn còn lười biếng bao phủ lên những mái ngói rêu phong của các phủ đệ hào môn. Tuy nhiên, không gian yên tĩnh vốn có của "trái tim" Cửu Tiêu Linh Giới đã bị phá vỡ từ lâu bởi những âm thanh "rè rè" kỳ lạ và những ánh đèn LED nhấp nháy đủ màu sắc.
Trước cửa chi nhánh Tiệm Tạp Hóa Bình An tại Trung Đô, một hàng dài các tu sĩ, từ những tán tu áo vải cho đến các vị trưởng lão mặc cẩm y từ các đại tông môn, đều đang đứng ngồi không yên.
Lý do? Một ngày trước, chiếc "Thần xa không tiếng động" – VinFast phiên bản Tiên giới – đã gây một cú nổ lớn.
Nhưng hôm nay, một vấn đề mới phát sinh khiến tất cả phải đau đầu: Hết điện.
"Chủ tiệm, chiếc xe của lão phu không chịu chạy nữa!" Một vị trưởng lão Kim Đan kỳ của Thái Dương Tông đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay dắt chiếc xe máy điện nặng nề, khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng: "Lão phu đã thử truyền vào đó hỏa linh lực thuần khiết nhất, kết quả là cái lốp xe suýt thì nổ tung, nhưng nó vẫn nằm im một chỗ!"
Diệp Trần ngáp một cái dài, tay cầm chiếc bàn chải đánh răng điện của hệ thống cung cấp, miệng vẫn còn dính đầy bọt kem đánh răng hương bạc hà. Anh chậm rãi dựa lưng vào khung cửa, nhìn vị trưởng lão nọ bằng ánh mắt "nhìn kẻ ngốc".
"Trưởng lão, ta đã bảo rồi. Xe này dùng 'Linh điện', không phải dùng hỏa linh lực của ông. Ông nạp không đúng hệ, nó không đình công mới là lạ."
"Vậy phải làm sao? Lão phu còn phải về tông môn họp đại hội, chẳng lẽ lại phải cưỡi phi kiếm? Cảm giác ngồi lên cái yên da êm ái kia rồi, giờ bảo lão phu đứng trên thanh kiếm lạnh lẽo, gió thổi thốc vào mặt… lão phu không chịu nổi!" Vị trưởng lão mếu máo.
Diệp Trần khẽ nhếch môi, nhả một ngụm bọt kem, rồi vỗ tay một cái.
"Thanh Loan, mở cột sạc năng lượng mặt trời cho khách. Hôm nay chúng ta miễn phí 10 phút sạc đầu tiên để chào mừng dịch vụ mới."
Thanh Loan trong bộ đồng phục tạp vụ gọn gàng bước ra, vẻ mặt lạnh lùng nhưng đầy uy nghiêm. Nàng đưa tay chạm vào một khối kiến trúc bằng kim loại sáng loáng mới mọc lên cạnh cửa tiệm. Một tấm bảng điều khiển cảm ứng hiện ra, tỏa sáng lấp lánh những phù văn màu xanh lam mà các đại lão trận pháp nhìn vào cũng phải "xoắn não".
"Nạp điện thì chậm, đi được lâu. Nhưng đối với những người cần tốc độ và sức bùng nổ mạnh mẽ hơn, chủ tiệm của chúng tôi còn một thứ khác…" Thanh Loan liếc nhìn Diệp Trần, thấy anh gật đầu, nàng mới tiếp tục: "Đó là công nghệ mới nhất: Động cơ đốt trong bằng 'Linh thạch lỏng'."
Cụm từ "Linh thạch lỏng" vừa thốt ra, cả đám đông phía dưới xôn xao.
Diệp Trần chậm rãi bước vào trong tiệm, lúc này tiếng máy móc cơ khí vận hành trong kho hàng vang lên ầm ầm. Thực tế, đêm qua hệ thống đã đưa ra một cảnh báo cho anh:
*“Ting! Phát hiện hạ tầng năng lượng của Cửu Tiêu Linh Giới quá lạc hậu. Linh khí loãng, Linh thạch thô kệch khó chuyển hóa. Khởi động nhiệm vụ: Cách mạng năng lượng – Chiết xuất Linh Thạch Lỏng (A95 Tiên Hiệp).”*
Bên trong góc tiệm, một cỗ máy khổng lồ giống như bình chưng cất hóa học kết hợp với lò luyện đan cổ đại đang không ngừng làm việc. Những viên Linh thạch trung phẩm thô sơ được đổ vào một đầu, qua hàng trăm tầng lọc, ép, và nén dưới áp suất "quy tắc", cuối cùng chảy ra một loại chất lỏng màu vàng óng, trong suốt như hổ phách, tỏa ra một loại khí tức cuồng bạo nhưng lại vô cùng tinh khiết.
Diệp Trần cầm một chiếc can nhựa màu xanh, bên trên có dán nhãn: **"Linh Dịch Động Lực A95 – Rít Một Hơi, Phi Thăng Tại Chỗ"**.
Anh bước ra trước cửa, đám đông lập tức dạt sang hai bên. Một vị tu sĩ trung niên có vẻ ngoài khá phong trần, tay dắt một chiếc xe "Tracker" phiên bản hầm hố mà Diệp Trần mới bán ra sáng nay, vội vàng tiến tới.
"Diệp chủ tiệm, chiếc xe này của ta dùng loại lỏng này sao?"
"Đúng vậy." Diệp Trần mỉm cười giải thích: "Đây không phải linh dịch thông thường dùng để uống. Nếu ông uống vào, dạ dày ông sẽ nổ như pháo hoa đêm giao thừa đấy. Đây là chất đốt. Nó chứa đựng linh lực nén cực đại. Khi đưa vào động cơ của tiệm chúng tôi, nó sẽ sinh ra một sức mạnh mà phi kiếm đời cũ không bao giờ theo kịp."
Nói đoạn, Diệp Trần mở nắp bình xăng của chiếc Tracker, đổ thứ chất lỏng vàng óng kia vào. Một mùi hương đặc trưng tỏa ra – mùi của xăng, nhưng pha trộn với hương thanh khiết của linh thảo. Đối với những tu sĩ quanh năm ngửi mùi khói hương của lò luyện đan, mùi hương này đột ngột như một cú sốc vào thần kinh, khiến họ cảm thấy… hưng phấn một cách kỳ lạ.
"Hít hà… mùi gì mà thơm thế này? Thần hồn của ta như đang run rẩy!"
"Thứ nước này… tại sao ta cảm thấy nó chứa đựng hỏa và phong quy tắc dung hợp hoàn mỹ đến vậy?"
Diệp Trần không giải thích nhiều, anh cúi người, nhấn nút đề trên chiếc Tracker.
*Vroom… Vroom… VROOOOM!*
Tiếng động cơ gầm rú vang dội cả con phố Trung Đô. Tiếng nổ trầm đục, mạnh mẽ như tiếng của một con rồng đất đang thức tỉnh. Hai luồng khói trắng (thực chất là linh khí thừa bị thải ra) phụt mạnh ra từ ống xả phía sau.
Vị tu sĩ kia kinh hãi nhảy lùi lại, nhưng ánh mắt nhanh chóng bị sự phấn khích chiếm lấy. Anh ta nhảy lên xe, vặn nhẹ tay ga. Chiếc xe lao vút đi như một tia chớp, để lại một làn khói thơm phức và một vệt sáng mờ mờ trong không trung.
"Trời ơi! Tốc độ này… ngang ngửa với phi hành của một vị Hóa Thần đại năng!" Một tu sĩ kinh khiếp thốt lên.
"Quan trọng không phải tốc độ, mà là hắn không hề tiêu tốn một chút linh lực bản thân nào! Hắn chỉ việc ngồi đó và… vặn tay!"
Trần Huyền Tử từ trong tiệm đi ra, trên tay cầm một chiếc quạt giấy (mua của Diệp Trần với giá 50 linh thạch vì có in hình… mèo Hello Kitty), vẻ mặt vô cùng tâm đắc:
"Các vị không biết rồi, đây gọi là 'Tự do di chuyển'. Diệp chủ tiệm đã nói, trong kỷ nguyên mạt pháp này, thứ quý giá nhất là gì? Là linh lực trong cơ thể chúng ta! Tại sao phải lãng phí nó để bay đi bay về, trong khi chúng ta có thể dùng xăng… à không, dùng Linh thạch lỏng để làm việc đó?"
Ngay lập tức, đám đông bùng nổ.
"Chủ tiệm! Bán cho ta một bình A95!"
"Ta muốn mua 10 bình! Nhà ta có 5 cái xe điện, ta muốn độ lại thành xe chạy linh thạch lỏng!"
Diệp Trần xua xua tay: "Bình tĩnh, không cần chen lấn. Hệ thống tạp hóa chúng tôi luôn công bằng. A95 giá 10 linh thạch thượng phẩm một lít. Mỗi xe chỉ được đổ đầy bình, không bán mang về bình lớn để tránh cháy nổ linh hồn."
Đúng lúc này, từ phía cuối phố, một đoàn người mặc đạo bào đỏ rực, thêu hình ngọn lửa vàng đang rẽ đám đông đi vào. Người dẫn đầu là một lão giả râu tóc đỏ au, đôi mắt sắc lẹm như kiếm mang.
Dược Vương Cốc – Trưởng lão luyện dược, Hỏa Liên chân nhân.
Lão là một đại sư luyện đan danh tiếng bậc nhất Trung Đô, tính tình nóng nảy và cực kỳ bảo thủ. Nghe tin có người bán "linh dịch" kỳ lạ làm náo động thành trì, lão lập tức đến để "kiểm định".
Hỏa Liên chân nhân bước đến trước can nhựa của Diệp Trần, cúi người xuống ngửi một hơi thật sâu. Khuôn mặt lão từ đỏ chuyển sang trắng, rồi lại sang xanh, cuối cùng là một màu tím tái khó hiểu.
"Hỗn xược! Thật là hỗn xược!" Lão hét lên, chỉ tay vào mặt Diệp Trần: "Ngươi dám lấy linh thạch quý giá, ép ra tạp chất, rồi trộn với hỗn hợp địa hỏa tinh hoa nguy hiểm này để lừa người sao? Đây không phải là linh dược, đây là… đây là chất độc phá hủy sự cân bằng của thiên nhiên!"
Đám đông im lặng. Uy danh của Dược Vương Cốc không phải dạng vừa.
Diệp Trần chỉ nhướng mày, khẽ cười: "Lão già, ông bảo đây là tạp chất?"
"Đúng! Linh lực phải được tinh lọc trong cơ thể, qua kinh mạch chuyển hóa mới là đạo chính thống. Thứ lỏng này của ngươi… nếu đốt lên sẽ làm ô nhiễm linh khí trời đất!"
Diệp Trần không nói hai lời, anh rút ra một chiếc bật lửa Zippo (vỏ mạ vàng khắc hình rồng của hệ thống), khẽ bật nắp.
*Tách.* Một ngọn lửa nhỏ nhảy múa.
Anh ném chiếc bật lửa vào một cái bát nhỏ chứa chút linh thạch lỏng A95.
*Bùng!*
Một ngọn lửa màu xanh lam cực kỳ tinh khiết bốc lên cao hơn ba mét. Điều lạ lùng là, ngọn lửa này không tỏa ra nhiệt lượng thiêu đốt đáng sợ, mà nó lại làm cho không khí xung quanh trở nên vô cùng sảng khoái. Các tu sĩ gần đó đều cảm nhận được lỗ chân lông mình mở rộng, hấp thụ được một chút linh khí nén vừa mới thoát ra.
"Ông nói nó ô nhiễm?" Diệp Trần thản nhiên nói: "Khói thải ra từ chiếc xe này là linh khí tinh khiết đã qua xử lý nhiệt. Tu sĩ đi sau chiếc xe này không những không bị trúng độc, mà còn có thể tranh thủ tu luyện 'ké'. Ông gọi đó là phá hủy thiên nhiên, còn tôi gọi đó là… Trồng rừng bằng khói."
Hỏa Liên chân nhân đứng hình. Lão dùng thần thức cảm nhận ngọn lửa xanh kia. Quả thực, nó không có một chút tạp chất nào. Độ tinh khiết của nó còn cao hơn cả đan hỏa mà lão dày công tu luyện mấy nghìn năm.
"Điều… điều này không thể nào! Làm sao một thứ máy móc vô hồn có thể luyện hóa linh lực đạt đến mức độ hoàn mỹ này?"
Diệp Trần vỗ vai lão, giọng đầy vẻ đồng cảm: "Lão Hỏa này, thời đại thay đổi rồi. Thay vì đứng đó càm ràm, ông có muốn mua một cái máy nổ về để thổi lửa cho lò luyện đan không? Bảo đảm đan dược ra lò đều 10/10, không bao giờ lo thiếu nhiệt."
Hỏa Liên chân nhân nuốt nước bọt. Đạo tâm của lão bắt đầu lung lay. Một đời luyện đan, vất vả nhất là việc giữ lửa. Nếu thực sự có thứ "linh dịch" này, lão có thể thảnh thơi vừa luyện đan vừa ngồi lướt… Smartphone Tiên giới.
"Cái đó… giá bao nhiêu?" Lão lý nhí hỏi.
"100 linh thạch một máy, thêm 10 lít xăng khuyến mãi." Diệp Trần đáp.
Thanh Loan đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng này, trong lòng lại một lần nữa dâng lên sự sùng bái tột độ. Nàng thầm nghĩ: *“Chủ nhân quả thực thâm sâu khôn lường. Ngài không chỉ thay đổi cách chúng ta đi lại, ngài còn đang thay đổi toàn bộ hệ thống sản xuất của Tiên giới. Từ năng lượng đến luyện đan, mọi thứ đều phải vận hành dưới quy tắc của tiệm tạp hóa này.”*
Cửu U Ma Tôn từ phía sau vườn tiệm đi ra, trên vai vác một cây gỗ lớn đã chẻ xong, mồ hôi nhễ nhại. Lão nhìn cái can A95, rồi lại nhìn Hỏa Liên chân nhân, khinh bỉ nói:
"Lão già Hỏa kia, đừng có lằng nhằn. Ta đường đường là Ma Tôn còn phải ở đây làm nhân viên bốc vác để đổi lấy một bao thuốc lá đây này. Thứ 'nước thần' kia, mỗi ngày ta phải lén lấy một ít để… rửa chân cho mát đấy."
Cả đám đông ngã ngửa. Đem linh thạch lỏng A95 giá 10 linh thạch thượng phẩm một lít đi… rửa chân? Đúng là cái tiệm này từ chủ đến tớ đều là một lũ quái thai!
Buổi chiều hôm đó, Trung Đô chính thức bước vào "Kỷ nguyên Xăng dầu".
Các đường lớn ở Trung Đô bắt đầu xuất hiện những vạch kẻ trắng do Diệp Trần dùng vôi sơn lên. Anh phân làn rõ ràng: Bên trái dành cho phi kiếm và thú cưỡi (gọi là làn truyền thống), bên phải dành cho xe chạy linh thạch lỏng và xe điện (làn ưu tiên).
Một vị khách đặc biệt xuất hiện vào lúc chạng vạng. Đó là một sứ giả của hoàng gia Trung Đô.
"Diệp chủ tiệm, bệ hạ muốn đặt hàng 500 chiếc xe 'VinFast bản bọc thép' và muốn xây dựng một 'Trạm cung cấp linh thạch lỏng' ngay trong hoàng cung. Ngài thấy thế nào?"
Diệp Trần nằm trên chiếc ghế dựa, tay cầm ly Coca-Cola đầy đá, lim dim mắt đáp:
"Xây dựng trạm xăng? Được thôi. Nhưng có một điều kiện. Tất cả các xe của hoàng gia khi đi qua cửa tiệm tạp hóa của ta đều phải… giảm tốc độ và không được bấm còi. Ta không thích ồn ào khi đang ngủ trưa."
Vị sứ giả toát mồ hôi hột, gật đầu lia lịa rồi cáo lui.
Hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng cười máy móc:
*“Ting! Nhiệm vụ ‘Cách mạng xanh’ hoàn thành giai đoạn 1. Mức độ phụ thuộc năng lượng của Trung Đô vào Tiệm Tạp Hóa đạt 40%. Thưởng: Bản vẽ thiết kế ‘Máy bay vận tải Boeing 747 – Phiên bản Thần Thú’ và Công nghệ ‘Mạng viễn thông 5G Thần Thức’.”*
Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười đầy "lương thiện" của một tiểu thương. Anh biết rằng, khi những vị tu sĩ này đã quen với việc "đổ xăng", họ sẽ không bao giờ quay lại cái thời ngồi thiền tích trữ linh lực mệt nhọc nữa.
Mà xăng ở đây, chỉ có một nơi duy nhất bán.
Đêm đó, Diệp Trần ngồi trong phòng, lấy ra một quyển sổ nhỏ. Anh không viết công pháp, cũng không viết bí kíp. Anh đang tính toán doanh thu.
"Tiểu Loan, lại đây."
Thanh Loan cung kính bước tới: "Chủ nhân có điều chi sai bảo?"
"Mai chúng ta sẽ treo bảng thông báo mới." Diệp Trần chỉ vào can linh thạch lỏng: "Khách hàng thân thiết tích đủ 1000 lít sẽ được tặng một voucher giảm giá 50% cho gói 'Mì tôm trứng đặc biệt'. Ngoài ra, chúng ta sẽ bắt đầu thu gom 'Rác linh lực' – những viên linh thạch đã hết năng lượng – để tái chế thành vỏ lon nước ngọt."
Thanh Loan ngây người ra: "Chủ nhân… ngay cả phế thải của giới tu tiên ngài cũng không tha sao?"
Diệp Trần thở dài, nhìn lên bầu trời đầy sao của Tiên giới, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm:
"Tiểu Loan, cô không hiểu đâu. Đây không phải là làm kinh tế, đây là bảo vệ môi trường Tiên giới. Chúng ta phải làm cho thế giới này 'Sạch – Xanh – Đẹp', để các vị thần tiên còn có chỗ mà… tiêu tiền chứ."
Bên ngoài cửa tiệm, Tiểu Hắc đang nằm phủ phục bên một đống xương gà KFC. Nó liếc nhìn cái can xăng A95 với vẻ thèm thuồng. Là Thôn Phệ Thần Thú, nó cảm giác thứ nước này uống vào chắc chắn sẽ khiến nó chạy nhanh hơn cả tia chớp đen. Nhưng nó nhìn thấy Diệp Trần đang lăm lăm cái vợt muỗi điện trên tay, liền lập tức thu hồi ý nghĩ đó, ngoan ngoãn gặm xương.
Ở một góc tối của thành phố, những ánh mắt dòm ngó của Vạn Bảo Các và các thế lực khác đang tràn đầy sự đố kỵ.
"Hừ, chỉ là một chút linh thạch lỏng thôi mà? Chúng ta có thợ thủ công khéo léo nhất, có hỏa diễm tinh khiết nhất, nhất định sẽ tìm ra công thức của thứ nước đó!" Trưởng các Vạn Bảo Các đập bàn ra lệnh.
Nhưng họ không biết rằng, bí mật của A95 không nằm ở thành phần, mà nằm ở "Cơ chế hệ thống" mà Diệp Trần nắm giữ. Mọi nỗ lực nhái hàng chỉ dẫn đến một kết quả duy nhất: Nổ lò.
Và thế là, trong khi các đối thủ cạnh tranh đang vò đầu bứt tai với những công thức cháy nổ, Diệp Trần vẫn ung dung tự tại, bắt đầu lập kế hoạch cho sản phẩm tiếp theo.
"Linh thạch lỏng đã có, xe đã chạy… có lẽ đã đến lúc đưa Tiên giới này lên không gian mạng rồi."
Tiếng cười của anh hòa vào màn đêm Trung Đô, báo hiệu một ngày mai đầy những biến động "phi logic" nhưng cực kỳ… thực dụng.
Tiên giới mạt pháp? Có lẽ mạt pháp không phải là kết thúc, mà chỉ là bắt đầu cho một thời đại tạp hóa đỉnh phong.
[Hết Chương 101]