Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 102: ** Tây Canh Lục gửi thư khiêu chiến
**CHƯƠNG 102: TÂY CANH LỤC GỬI THƯ KHIÊU CHIẾN**
Vân Hải Thành, tiết trời vào hạ.
Cái nắng oi nồng của vùng biên cương Đông Nhất Lục không làm dịu đi cái không khí náo nhiệt xung quanh tiệm tạp hóa Bình An. Ngược lại, từ khi Diệp Trần tung ra dòng sản phẩm "Linh thạch lỏng A95" khiến các loại phi thuyền, pháp bảo phi hành tăng tốc độ lên gấp đôi, dòng người đổ về đây lại càng đông đúc hơn.
Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng tre trước cửa tiệm, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới nắng. Trên mặt anh đắp một tờ báo cũ từ thời hiện đại mang theo lúc xuyên không, tay cầm chiếc quạt giấy thỉnh thoảng lại phe phẩy một cái.
"Chủ nhân, trà của ngài."
Thanh Loan bưng một chiếc khay gỗ ra, bên trên là một ly trà đá mát lạnh. Nàng mặc bộ đồ phục vụ gọn gàng nhưng vẫn không che giấu được khí chất thoát tục của một cựu Thánh nữ. Nàng đặt ly trà xuống, đôi mắt nhìn Diệp Trần đầy sự sùng bái. Trong mắt nàng, dáng vẻ lười biếng này chính là "Đạo pháp tự nhiên" mà các đại lão Hóa Thần thường nhắc tới. Ngay cả cách Diệp Trần nằm nghiêng cũng như chứa đựng sự vận hành của tinh tú.
"Ừm, để đó đi." Diệp Trần ngáp một cái, giọng nói uể oải. "Hôm nay có gì mới không?"
"Thưa chủ nhân, có một đoàn người từ Tây Canh Lục vừa vào thành." Thanh Loan hơi nhíu mày, giọng nghiêm lại. "Họ mang theo khí thế sắc bén, toàn thân đầy kiếm ý. Hình như là… hướng về phía tiệm chúng ta."
Tây Canh Lục? Diệp Trần khẽ nhấc tờ báo trên mặt ra, nheo mắt nhìn về phía xa. Ở thế giới này, Tây Canh Lục là vùng đất của những thợ rèn và kiếm tu điên cuồng. Bọn họ nổi tiếng là những kẻ cứng đầu, chỉ tin vào thanh kiếm trong tay và coi mọi thứ khác đều là ngoại vật phù phiếm.
Đúng lúc này, từ đầu phố bỗng vang lên những tiếng rít xé gió.
Mười mấy đạo kiếm quang rực rỡ như sao băng lướt qua bầu trời, đáp xuống ngay trước cửa tiệm tạp hóa. Những người này đều mặc y phục màu xám tro, lưng mang trường kiếm, ánh mắt lạnh lẽo như thép nguội. Dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi, mày kiếm mắt ngôi sao, trên người tỏa ra một loại áp lực khiến không khí xung quanh như bị cắt xẻ thành từng mảnh nhỏ.
"Ai là Diệp Trần, chủ nhân của tiệm tạp hóa này?"
Giọng nói của người thanh niên vang lên, đanh thép như tiếng kiếm chạm vào nhau.
Trần Huyền Tử đang ngồi ở góc tiệm húp nốt bát mì tôm Hảo Hảo cuối cùng, vừa nghe thấy thế liền đặt bát xuống, lấy tay quẹt mỏ, hừ lạnh: "Vạn Kiếm Tông? Lũ điên các ngươi từ Tây Canh Lục lặn lội tới đây tìm chủ tiệm có việc gì? Nếu định gây rối thì tốt nhất là cút ngay, đừng làm phiền lão phu đang ngộ đạo."
(Kỳ thực lão chẳng ngộ cái đạo gì, lão chỉ đang tiếc nuối vì nước súp mì hôm nay hơi ít).
Thanh niên dẫn đầu, danh gọi Vô Nhai – một thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ của Vạn Kiếm Tông, liếc nhìn Trần Huyền Tử một cái, hơi ngạc nhiên vì sự có mặt của một vị Nguyên Anh đỉnh phong, nhưng rồi lại khinh khỉnh dời mắt đi. Hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Trần đang nằm kia:
"Nghe nói ở đây có bán một thứ gọi là 'Lôi Đình Thần Khí', uy lực còn mạnh hơn cả thiên lôi, có thể trấn áp vạn vật? Kiếm tu Tây Canh Lục ta cả đời rèn luyện cùng lôi điện, không tin thế gian lại có loại pháp bảo thần bí đến thế. Hôm nay ta mang theo chiến thư của Vạn Kiếm Tông, muốn cùng vị chủ tiệm đây… so tài một chuyến."
Nói xong, hắn búng tay một cái. Một đạo phù văn màu vàng nhạt, rực cháy kiếm ý bay thẳng về phía Diệp Trần.
Thanh Loan định ra tay ngăn cản, nhưng Diệp Trần đã giơ tay lên, chuẩn xác kẹp lấy bức thư giữa hai ngón tay.
"Chiến thư?" Diệp Trần liếc qua, thấy bên trong viết lách nhăng cuội về tinh thần kiếm đạo và sự tôn nghiêm của kim hệ công pháp. Anh thở dài, tiện tay dùng bức thư đó… quạt ruồi.
"Này anh bạn trẻ, muốn mua đồ thì xếp hàng. Còn muốn gây sự… thì đi sang tiệm vàng mã đối diện mà chọn chỗ trước."
Vô Nhai sầm mặt, kiếm khí xung quanh hắn bùng nổ: "Ngươi dám sỉ nhục Vạn Kiếm Tông? Có người đồn đại ngươi dùng thứ gọi là 'Vợt Muỗi Điện' để tiêu diệt Ma Tu. Một cái khung nhựa, vài sợi dây kim loại rẻ tiền mà dám xưng là thần khí? Kiếm đạo mới là chính thống! Ta muốn xem thử thứ đồ chơi đó của ngươi chịu nổi một kiếm của ta hay không!"
Phía sau hắn, đám đệ tử Vạn Kiếm Tông cũng ồn ào: "Đúng thế! Bán đồ lừa đảo, làm mờ mắt các tu sĩ Đông Nhất Lục bằng thứ thực phẩm phàm trần kia, hôm nay bọn ta phải dọn dẹp môn hộ cho giới tu tiên!"
Diệp Trần ngứa tai vô cùng. Đang ngủ trưa ngon lành lại bị một lũ trẻ trâu mang kiếm đến "thử lửa". Anh liếc mắt nhìn quanh, bỗng thấy một con ruồi tiên – loại ruồi xanh có linh tính chuyên đi hút trộm linh khí đan dược – đang vo ve định bay vào kho hàng của tiệm.
"Thanh Loan, lấy cái 'Lôi Đình Trấn Ma Trượng' màu đỏ ở trên kệ ra đây cho ta."
Thanh Loan lập tức cung kính đi vào, lúc trở ra, trên tay nàng là một chiếc vợt muỗi hiệu Sunhouse, màu đỏ bắt mắt, bên trên còn dán nhãn "Pin sạc siêu bền".
Đám kiếm tu nhìn thấy thứ đó, sững người mất ba giây, sau đó cười rộ lên.
"Hahahaha! Đó là thần khí của ngươi sao?" Vô Nhai cười đến chảy cả nước mắt. "Không có linh khí dao động, không có phù văn chạm khắc, nhìn không khác gì đồ chơi của trẻ con trong thôn! Ngươi dùng thứ này để đấu với Thanh Vân Kiếm của ta?"
Diệp Trần không nói gì, anh gạt nhẹ cái công tắc trên tay cầm. Một tiếng "tít" nhỏ vang lên, chiếc đèn báo hiệu màu đỏ phát sáng.
"Xem này."
Diệp Trần lười biếng vung nhẹ tay.
*PẠCH!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên ngay giữa không trung. Một tia chớp xanh lét lóe lên rực rỡ, kèm theo đó là một làn khói trắng và mùi khét lẹt. Con ruồi tiên tội nghiệp, vốn dĩ có lớp vỏ cứng như kim loại, ngay lập tức bị nổ thành tro bụi, ngay cả nguyên thần cũng chẳng kịp chạy thoát.
Tiếng cười của đám kiếm tu bỗng nhiên ngưng bặt.
Ánh mắt Vô Nhai co rụt lại. Vừa rồi… hắn không hề cảm nhận được sự dao động của pháp lực, nhưng đạo tia sét kia rõ ràng mang theo một quy tắc "Tủy diệt" vô cùng bá đạo. Nó dường như được sinh ra để khắc chế tất cả những gì nhỏ bé, luồn lách và dơ bẩn.
"Đó là… Lôi Đình chi lực thuần túy?" Trần Huyền Tử kinh hãi đánh rơi luôn cả chiếc muỗng nhựa. Lão nhìn chiếc vợt muỗi, cảm thấy mình tu luyện mấy trăm năm nay thực sự là uổng phí. Đạo tia sét đó không cần tụ khí, không cần thủ ấn, cứ thế mà giáng xuống!
Diệp Trần khảy nhẹ chiếc vợt muỗi, thổi khói: "Sao? Muốn thử không? Một cái 'Tạch' là linh hồn tan biến, không tính tiền thêm đâu."
Vô Nhai nghiến răng, lòng kiêu ngạo của một kiếm tu không cho phép hắn lùi bước: "Chỉ là tiêu diệt một con côn trùng mà thôi! Tu sĩ chúng ta nghịch thiên nhi hành, xương cốt như thép. Ngươi dám dùng thứ đó chặn một chiêu của ta?"
"Chủ nhân, để con đuổi chúng đi." Thanh Loan tiến lên một bước, linh lực trên người bắt đầu rục rịch.
"Thôi." Diệp Trần phẩy tay, "Để ta. Cứ coi như làm nóng người buổi chiều. Này anh bạn kiếm tu, tới đây, tôi cho anh thấy thế nào là sức mạnh của 'Công nghệ sinh học kết hợp vật lý lượng tử'."
Vô Nhai không hiểu mấy cái thuật ngữ chết tiệt kia, hắn chỉ biết mình đang bị coi thường. Hắn gầm lên một tiếng, Thanh Vân Kiếm rời vỏ, hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc cuộn trào sóng mãnh liệt. Đây là tuyệt kỹ "Vạn Kiếm Quy Tông – Nhất Điểm Hàn Quang", đủ sức xuyên thủng cả lá chắn phòng hộ của một cường giả Nguyên Anh.
"Chết đi!"
Kiếm quang rạch phá không gian, mang theo khí thế dũng mãnh tiến thẳng về phía Diệp Trần.
Diệp Trần vẫn ngồi yên trên ghế tựa. Khi mũi kiếm chỉ còn cách anh chưa đầy ba tấc, anh thản nhiên đưa cái vợt muỗi lên, chắn ngay trước mặt.
"Lưới điện thiên địa, vạn vật giai muỗi!" Diệp Trần hô bừa một câu cho nó có vẻ chuyên nghiệp.
Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm sắc bén chạm vào bề mặt lưới thép của chiếc vợt muỗi…
*TẠCH! TẠCH! TẠCH! TẠCH! TẠCH!*
Một chuỗi tiếng nổ liên hoàn vang lên rợn người.
Luồng điện áp hàng nghìn vôn được hệ thống khuếch đại lên hàng tỷ lần thông qua quy tắc "Tạp hóa vạn giới" bùng phát. Những tia điện màu xanh tím cuộn trào như những con rồng nhỏ, quấn chặt lấy thanh trường kiếm.
Vô Nhai trợn ngược mắt, toàn thân run bắn lên như người đang nhảy điệu Disco. Tóc của hắn từ trạng thái suôn mượt bỗng chốc dựng đứng lên như một quả chôm chôm, mặt mũi đen sạm vì ám khói. Kiếm ý rực rỡ của hắn bỗng chốc bị dòng điện đánh tan nát.
"A… a… a… n… n… nóng…"
Vô Nhai mấp máy môi, thanh kiếm quý của hắn kêu "leng keng" rồi rơi xuống đất. Hắn lùi lại mấy bước, mông ngồi bệt xuống đất, tay chân vẫn còn co giật theo nhịp điệu của dòng điện.
Cả khu phố im phăng phắc.
Đám đệ tử Vạn Kiếm Tông hóa đá tại chỗ. Đại sư huynh của bọn họ – thiên tài Kiếm đạo Tây Canh Lục, người từng một mình diệt sạch sơn tặc vùng hoang mạc, vậy mà… lại thua bởi một cái "vợt" bằng nhựa đỏ?
Diệp Trần bấm nút tắt vợt, lắc đầu: "Lớp lưới bảo vệ của cái này vẫn còn tốt chán, cậu em may mà chưa chạm vào lõi giữa đấy, không là cháy luôn cả Kim Đan rồi."
Vô Nhai nhìn cái vợt muỗi trong tay Diệp Trần với ánh mắt tràn đầy sợ hãi và… cuồng nhiệt.
Hắn vốn là một kiếm tu thuần túy, cực kỳ nhạy cảm với sức mạnh. Vừa rồi, khoảnh khắc bị điện giật, hắn không chỉ thấy đau, mà hắn còn thấy được một loại "Đạo" hoàn toàn mới. Đó là một loại lôi điện không cần thiên kiếp, không cần mây mưa, nó lạnh lùng, dứt khoát và cực kỳ hiệu quả.
Quan trọng nhất là… nó không cần linh khí vẫn vận hành được! (Đương nhiên hắn không biết đó là do Diệp Trần sạc điện từ tối qua).
"Đây… đây thực sự là Thần khí?" Vô Nhai thều thào hỏi, đầu vẫn còn bốc khói nghi ngút.
"Trong tiệm của ta, cái gì cũng là thần khí." Diệp Trần đứng dậy, xách cái vợt muỗi đi tới trước mặt Vô Nhai. "Sản phẩm này có tên là Lôi Đình Trấn Ma Vợt, hàng chính hãng của công ty điện máy Sunhouse Tiên Giới. Giá chỉ có chín ngàn chín trăm chín mươi chín linh thạch cực phẩm một cái. Bảo hành ba tháng, một đổi một nếu gặp lỗi nhà sản xuất (không bao gồm rơi xuống vực hoặc bị rồng cắn)."
"Chín ngàn chín trăm… cực phẩm?" Đám đệ tử hít một hơi khí lạnh. Số tiền đó đủ để mua nửa cái tông môn nhỏ rồi!
Nhưng Vô Nhai lại như phát điên. Hắn đứng phắt dậy, chẳng màng đến hình tượng đầu bù tóc rối, quỳ sụp xuống: "Tiền bối! Vừa rồi là vãn bối có mắt không tròng! Thứ này… thứ này thực sự chứa đựng chân lý của Lôi hệ. Vạn Kiếm Tông ta quanh năm rèn kiếm trong sấm sét, nếu có thứ này làm 'mồi nhử' dẫn dắt kiếm ý, chúng ta sẽ có thể tạo ra những thanh kiếm vô địch!"
Hắn nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt van nài: "Xin tiền bối bán cho ta một cái! À không, mười cái! Bao nhiêu linh thạch ta cũng trả!"
Trần Huyền Tử đứng bên cạnh bỗng thấy chột dạ. Lão vuốt râu nghĩ thầm: *Lũ kiếm tu này quả nhiên đều là những kẻ mất não. Một cái vợt muỗi mà mua mười cái? Mang về để đập muỗi cho cả tông môn à? Cơ mà… nhìn nó uy lực thế kia, hay là mình cũng tích tiền mua lấy một cái phòng thân nhỉ?*
Diệp Trần khoanh tay, vẻ mặt đầy "nguyên tắc": "Không được. Tiệm có quy tắc, mỗi người chỉ được mua một cái một ngày. Hơn nữa, hôm nay hết hàng rồi, chiếc này là của ta dùng để vệ sinh tiệm."
Thực ra Diệp Trần đang nghĩ: *Tệ thật, trong kho chỉ còn đúng hai cái, một cái dự phòng cho Thanh Loan dùng, phải làm vẻ thanh cao để tăng giá trị sản phẩm lên mới được.*
Vô Nhai thất vọng ra mặt, nhưng ngay lập tức hắn móc ra một túi linh thạch nặng trĩu, cung kính đặt xuống bàn: "Đây là tiền đặt cọc! Ngày mai vãn bối sẽ lại tới! Từ giờ tới đó, vãn bối sẽ dẫn các sư đệ ở lại Vân Hải Thành, canh giữ trước tiệm để tỏ lòng thành kính!"
Diệp Trần liếc nhìn túi linh thạch, trong lòng sướng phát điên nhưng mặt vẫn lạnh như tiền: "Tùy các ngươi. Thanh Loan, tiễn khách. À mà này…"
Anh nhìn Vô Nhai một cái, rồi nói thêm: "Gội đầu đi rồi hãy quay lại. Mùi tóc cháy của cậu làm ảnh hưởng đến hương vị mì tôm của khách hàng đấy."
Vô Nhai vội vàng vâng dạ, lúi húi nhặt thanh kiếm rụng của mình lên rồi cùng đám đệ tử rút lui một cách "có trật tự". Không còn cái vẻ ngạo mạn lúc mới đến, giờ đây nhìn bọn họ giống như những fan cuồng đang chuẩn bị xếp hàng mua điện thoại iPhone ngày đầu mở bán.
Khi đám người đi khuất, Diệp Trần mới ngồi xuống, rót một hơi hết sạch ly trà đá.
"Phù… mệt quá. Kiếm tiền đúng là không dễ dàng gì."
Thanh Loan khẽ cười, đi tới bóp vai cho anh: "Chủ nhân thật là vất vả. Chỉ dùng một cái vợt muỗi mà đã khuất phục được cả Vạn Kiếm Tông của Tây Canh Lục. Danh tiếng của tiệm ta sau vụ này chắc chắn sẽ vang dội khắp năm châu."
Diệp Trần thở dài: "Nổi tiếng quá cũng khổ. Rồi sẽ có lúc cả lũ rồng phượng cũng kéo đến đòi mua thức ăn cho chim hay thuốc trị sán cho rồng cho mà xem."
Đúng lúc đó, trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng "Tinh" đặc trưng của hệ thống:
*【 Nhiệm vụ hoàn thành: "Vả mặt đám kiếm tu cứng đầu". Thưởng: 5000 Điểm danh vọng. 】*
*【 Thông báo: Đã đạt đủ điều kiện nâng cấp. Hệ thống Tạp hóa Vạn giới đang cập nhật… 】*
*【 Mở khóa danh mục sản phẩm mới: "Thiết bị giải trí kỹ thuật số". 】*
*【 Sản phẩm mới có sẵn: Máy chơi game cầm tay (Nintendo Switch phiên bản Tiên hiệp – không cần sạc điện, dùng linh lực cảm ứng). 】*
Mắt Diệp Trần sáng rực lên. Máy chơi game?
Anh đã ở cái thế giới khô khan này quá lâu rồi. Hàng ngày chỉ có mì tôm và nước ngọt, giải trí cao nhất là xem Trần Huyền Tử húp súp mì. Bây giờ có máy chơi game, cuộc đời tu tiên cuối cùng cũng có chút ánh sáng hiện đại.
"Thanh Loan!" Diệp Trần hăng hái hẳn lên.
"Dạ, chủ nhân?"
"Dọn dẹp lại cái quầy bên phải đi. Ngày mai chúng ta sẽ bán một món đồ còn 'hại não' hơn cả vợt muỗi nữa."
Thanh Loan tò mò: "Lại là thần khí mới sao ạ?"
Diệp Trần mỉm cười đầy bí hiểm, nhấp một ngụm trà: "Không, cái này gọi là… Đạo quả của sự lười biếng. Có nó rồi, thiên tài tu tiên cũng sẽ biến thành 'anh hùng bàn phím', đại lão vạn năm cũng sẽ quên cả phi thăng vì bận leo hạng."
Đêm đó, trong khi Vô Nhai và đám đệ tử Vạn Kiếm Tông đang thao thức tập luyện cách… tránh dòng điện từ vợt muỗi, thì ở trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần đang lén lút bóc hộp một chiếc máy chơi game màu đỏ xanh rực rỡ.
"Vương Giả Vinh Diệu… phiên bản Tiên giới à? Để xem ai là MVP của cái giới tu tiên này đây."
Bóng tối bao trùm Vân Hải Thành, nhưng trong tiệm tạp hóa nhỏ bé ấy, ánh sáng từ màn hình máy game bỗng lóe lên, mở đầu cho một kỷ nguyên "suy đồi đạo đức tu hành" mới mà Diệp Trần chính là kẻ cầm đầu.
Tây Canh Lục khiêu chiến? Đó chỉ là món khai vị cho những biến động lớn hơn sắp tới khi cả Tiên giới sẽ phát cuồng vì "Gaming".