Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 103: ** Chuyến tàu tốc hành bằng linh lực đầu tiên.
CHƯƠNG 103: CHUYẾN TÀU TỐC HÀNH BẰNG LINH LỰC ĐẦU TIÊN
Vân Hải Thành dạo này náo nhiệt một cách lạ thường. Nếu như vài tháng trước, nơi đây chỉ là một thành thị biên cương hẻo lánh, linh khí loãng đến mức các đại tu sĩ chẳng buồn liếc mắt nhìn, thì nay, nó đã trở thành "trung tâm vũ trụ" trong mắt hàng vạn tu sĩ khắp Đông Nhất Lục.
Tất cả là nhờ cái tiệm tạp hóa nhỏ nằm khiêm tốn ở góc phố kia.
Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua lớp sương mù mỏng, chiếu lên tấm biển hiệu treo lủng lẳng ghi ba chữ "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm". Diệp Trần vẫn như thường lệ, mặc chiếc áo thun trắng hơi rộng, quần lửng họa tiết hoa lá, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, nằm ườn trên chiếc ghế tựa bằng tre trước cửa.
Hắn đang cầm một chiếc điện thoại – à không, tu sĩ ở đây gọi là "Linh thoại" – lướt diễn đàn "Tiên Giới Tâm Sự" một cách lười biếng.
"Chủ nhân, trà mật ong của ngài."
Thanh Loan dịu dàng tiến lại, đặt ly thủy tinh lên chiếc bàn gỗ cạnh bên. Hôm nay nàng mặc một bộ đạo bào xanh nhạt bó sát, làm tôn lên vóc dáng thanh mảnh như nhành liễu, nhưng đôi mắt lại toát lên sự sùng bái không hề che giấu khi nhìn về phía Diệp Trần.
Diệp Trần ngáp một cái dài, nhận lấy ly trà, đưa mắt nhìn ra phía quảng trường rộng lớn trước tiệm. Nơi đó, hàng trăm đạo kiếm quang đang thay nhau hạ xuống. Tiếng chửi thề, tiếng thở hồng hộc vang lên không ngớt.
"Mẹ kiếp, bay từ Thanh Vân Môn tới đây mất hơn ba canh giờ, hao tốn gần phân nửa linh lực. Cái eo già này của lão phu sắp gãy rồi!" Một lão giả tóc trắng xóa, bộ dạng nhếch nhác như vừa đi đánh trận về, vừa đáp xuống đã ngồi bệt xuống đất ta thán.
"Lão Chu, ngươi còn may đấy. Ta từ biên giới phía Tây bay lại, dọc đường còn gặp phải một con yêu điêu cấp bốn đuổi theo. Nếu không nhờ bình 'Sting dâu' mua lần trước giúp tăng tốc chạy trốn, chắc giờ đã nằm trong bụng nó rồi." Một tu sĩ trung niên khác lắc đầu ngao ngán.
Chứng kiến cảnh tượng này, Diệp Trần thở dài một tiếng. Trong lòng hắn thầm nghĩ: *Ở thế giới hiện đại, người ta đã đi máy bay, tàu cao tốc chạy vèo vèo. Thế giới tu tiên này nhìn thì oai phong, bay lượn trên mây thật đấy, nhưng sao mà thủ công và cực nhọc quá vậy?*
Hệ thống dường như cảm nhận được tâm tư của hắn, âm thanh điện tử lanh lảnh vang lên trong đầu:
【 Tinh! Nhận thấy vật chủ có ý tưởng cải thiện cơ sở hạ tầng giao thông cho Tiên giới. 】
【 Nhiệm vụ mới: Thiết lập hệ thống vận tải công cộng Linh lực đầu tiên. 】
【 Yêu cầu: Xây dựng tuyến đường ray ánh sáng nối liền Vân Hải Thành và các tông môn lân cận trong bán kính 1000 dặm. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa danh mục "Thực phẩm toa xe" (Gồm: Cơm nắm tam giác, Snack khoai tây Lay's, và Bia lon Heineken). 】
【 Công cụ đã được chuyển vào kho đồ: Bộ kiến tạo "Thanh Long Tốc Hành" phiên bản 1.0. 】
Diệp Trần ngồi bật dậy, đôi mắt sau lớp kính râm lóe lên tia sáng ranh mãnh. Có thưởng à? Lại còn là bia và đồ nhắm?
"Được rồi, làm thôi." Diệp Trần khẽ lẩm bẩm.
Hắn vẫy vẫy tay gọi: "Lão Trần! Lão già nghiện mì kia, lại đây!"
Cách đó không xa, Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người đang mải mê hít hà mùi hương tỏa ra từ một vỏ gói mì Hảo Hảo của ai đó vừa vứt ra – nghe tiếng gọi liền vội vàng vắt chân lên cổ chạy lại.
"Diệp đạo hữu! Diệp chủ tiệm! Có chuyện gì ngài cứ dặn, có phải vừa về đợt mì tôm vị sườn chua cay mới không?" Lão cười híp mí, bộ dạng khúm núm không chút nào giống một cao thủ Nguyên Anh kỳ.
Diệp Trần nhấp một ngụm trà, thủng thỉnh nói: "Hôm nay không bán mì. Ta thấy các ngươi mỗi lần đến tiệm tạp hóa của ta đều bay lượn vất vả quá, linh lực tiêu tốn vô ích. Cho nên, ta quyết định khai trương một dịch vụ mới."
"Dịch vụ mới?" Thanh Loan và Trần Huyền Tử đồng thanh hỏi, đôi mắt đầy tò mò.
"Gọi là 'Tàu tốc hành Linh lực'." Diệp Trần đứng dậy, lấy từ trong không gian hệ thống ra một mô hình nhỏ bằng gỗ, có hình dạng như một con rồng bằng sắt thu nhỏ với những ô cửa kính trong suốt.
Hắn đặt mô hình xuống đất, sau đó búng tay một cái.
"Uỳnh —!"
Mọi người xung quanh kinh hãi lùi lại. Chỉ thấy một cột sáng vàng rực phóng thẳng lên trời cao, sau đó từ trước cửa tiệm tạp hóa, một dải băng ánh sáng màu xanh lam bắt đầu lan tỏa ra mặt đất, trải dài về phía chân trời xa xăm như một dải lụa tiên. Dải băng này cứng cáp như đá, bên trên khắc đầy những phù văn linh động mà không một ai trong giới tu tiên từng thấy qua.
Tiếp theo đó, một khối kiến trúc khổng lồ bắt đầu hiện hình từ trong hư không. Đó là một dãy dài các toa tàu màu bạc ánh kim, bóng loáng đến mức có thể soi gương. Đầu tàu được chạm khắc hình đầu rồng uy mãnh, đôi mắt rồng là hai viên linh thạch cực phẩm rực sáng.
"Cái… cái này là pháp bảo gì? Cảm giác không hề có chút dao động linh lực nào phát ra, nhưng khí thế lại chấn động tâm hồn!" Trần Huyền Tử há hốc mồm, lão run rẩy đưa tay chạm vào lớp vỏ kim loại mát lạnh của con tàu.
"Đây không phải pháp bảo, đây là phương tiện giao thông." Diệp Trần vỗ vỗ vào hông tàu, giải thích: "Nó tên là 'Thanh Long Tốc Hành'. Nó chạy trên đường ray linh lực bằng tốc độ của một vị Hóa Thần kỳ đại lão, nhưng người ngồi bên trong sẽ không cảm thấy một chút xóc nảy nào, cũng không cần tiêu tốn một giọt linh lực nào để phi hành."
Cả quảng trường lặng ngắt như tờ.
Một vị tu sĩ trẻ tuổi run run hỏi: "Diệp chủ tiệm, ý ngài là… chúng ta chỉ cần ngồi vào trong, nó sẽ đưa chúng ta đi?"
"Đúng vậy. Tuyến đường đầu tiên sẽ chạy từ Vân Hải Thành đến cổng lớn Thanh Vân Môn. Khoảng cách 500 dặm, thời gian di chuyển: 15 phút." Diệp Trần dõng dạc công bố.
"15 phút?!" Trần Huyền Tử suýt chút nữa cắn vào lưỡi mình. Lão dùng phi kiếm hạng nhất, liều mạng bay cũng phải mất hơn hai giờ đồng hồ! 15 phút? Đây là tốc độ của yêu quái phương nào?
"Giá vé: 10 linh thạch hạ phẩm cho mỗi lượt đi." Diệp Trần tiếp tục "vặt lông" khách hàng: "Thanh Loan, thông báo đi. Chuyến tàu thử nghiệm đầu tiên sẽ xuất phát sau 15 phút nữa. Miễn phí cho 50 khách hàng đầu tiên!"
Lời vừa dứt, hiện trường lập tức nổ tung.
"Tránh ra! Lão phu phải là người đầu tiên!"
"Đừng đẩy! Ta có 'Thẻ thành viên Bạc' của tiệm tạp hóa, cho ta lên trước!"
"Chủ nhân, con chó Tiểu Hắc cũng muốn lên tàu!"
Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra như một buổi sáng tại ga tàu giờ cao điểm. Cuối cùng, 50 vị khách may mắn, bao gồm cả Trần Huyền Tử và Thanh Loan, đã bước vào bên trong toa tàu.
Vừa bước vào, họ lại một lần nữa bị choáng váng. Không gian bên trong rộng rãi lạ thường, dường như có áp dụng "Không gian trận pháp". Ghế ngồi được bọc bằng một loại da mềm mại, êm ái hơn cả nệm ở những tửu lâu xa hoa nhất. Không khí bên trong mát rượi, phảng phất mùi thơm dịu nhẹ của chanh sả (tác dụng của hệ thống điều hòa hiện đại).
"Mời quý khách thắt dây an toàn — à quên, ở đây không có dây, mời quý khách ngồi vững." Giọng nói hệ thống vang lên qua loa phóng thanh của tàu.
Diệp Trần ngồi ở vị trí "VIP" trên một chiếc ghế massage, tay cầm lon nước tăng lực Sting, khẽ nhếch môi: "Khởi hành!"
"Rầm —!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng người bên trong không hề cảm nhận được sự rung lắc. Qua cửa sổ kính cường lực, các tu sĩ chỉ thấy cảnh vật xung quanh bỗng chốc mờ đi, hóa thành những vệt sáng lướt qua nhanh như chớp.
"Trời đất ơi! Nhìn kìa! Đó là Ngưu Đầu Sơn! Bình thường ta bay qua đó mất nửa giờ, giờ chỉ mất… 30 hơi thở?" Một tu sĩ dán chặt mặt vào kính cửa sổ, hét lên kinh ngạc.
Trần Huyền Tử ngồi trên ghế, ban đầu còn gồng mình vận công để đề phòng, nhưng sau đó lão nhận ra dù con tàu đang di chuyển với tốc độ xé rách không gian, chén trà trên bàn nhỏ trước mặt lão vẫn không hề sóng sánh một giọt nước.
Lão run rẩy cầm tách trà lên, nhấp một ngụm, sau đó nhìn ra bên ngoài. Lão thấy những đồng môn của mình đang cực khổ đạp phi kiếm trên bầu trời phía xa. Họ trông thấy con tàu Thanh Long lướt qua thì đều trợn tròn mắt, có người kinh hãi đến mức rơi cả phi kiếm xuống đất.
"Hóa ra… tu tiên còn có thể thoải mái như vậy sao?" Trần Huyền Tử lẩm bẩm, cảm giác thế giới quan của mình trong một trăm năm qua đã bị một cái 'hộp sắt' đập nát hoàn toàn.
Đúng lúc này, Thanh Loan khoác trên mình bộ đồng phục tiếp viên hàng không (vừa được Diệp Trần bắt thay vào), tay đẩy một chiếc xe nhỏ đi dọc lối đi giữa các toa.
"Mì tôm nóng hổi đây! Xúc xích bò, chân gà cay, nước ngọt có ga… có ai mua không ạ?"
Mùi hương của mì Hảo Hảo hòa quyện với vị cay nồng của chân gà lập tức chiếm trọn khoang tàu. Các tu sĩ vừa rồi còn đang chìm đắm trong cảm giác tốc độ, nay dạ dày đã bắt đầu biểu tình.
"Cho lão phu một tô mì sườn! Thêm hai cái xúc xích!"
"Tôi muốn một chai Sting dâu! Để xem uống nước tăng lực khi đang đi tốc hành cảm giác thế nào!"
Trong khoang tàu vang lên tiếng xì xụp húp nước mì, tiếng nói cười rôm rả. Đây không còn giống như một cuộc hành trình tu tiên gian khổ nữa, mà giống như một buổi đi dã ngoại của các "tiên nhân" đang hưởng thụ cuộc sống.
15 phút sau.
Con tàu Thanh Long từ từ giảm tốc và dừng lại một cách nhẹ nhàng ngay trước cổng sơn môn của Thanh Vân Môn.
Toàn bộ đệ tử canh cổng của Thanh Vân Môn lúc đó đều đứng hình. Họ nhìn thấy một vật thể khổng lồ rực rỡ lấp lánh đỗ lại, cửa toa tàu mở ra theo dạng trượt điện tử, và rồi… Thái thượng trưởng lão của họ bước ra với vẻ mặt hồng hào, tay trái cầm chân gà cay, tay phải cầm lon Coca, dáng vẻ đắc ý vô cùng.
"Huyền Tử lão tổ?! Người… người không phải mới xuất phát từ Vân Hải Thành nửa khắc trước sao?" Một đệ tử chấp pháp kinh ngạc thốt lên.
Trần Huyền Tử vuốt râu, cố ý đứng hiên ngang trước con tàu, dõng dạc nói: "Các ngươi thật là thiếu hiểu biết! Thời đại phi hành bằng kiếm xưa rồi! Bây giờ là thời đại của tốc độ và hưởng thụ! Diệp chủ tiệm đại tài, khai sáng văn minh giao thông, Thanh Vân Môn ta từ nay về sau, phàm là trưởng lão cấp bậc trở lên, đi làm việc đều phải ngồi tàu Thanh Long!"
Diệp Trần bước ra cuối cùng, nhìn đám đông tu sĩ đang vây quanh con tàu như nhìn vật thể lạ từ ngoài hành tinh, lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
【 Tinh! Chuyến tàu thử nghiệm hoàn thành mỹ mãn. Nhiệm vụ đạt loại Xuất sắc. 】
【 Phần thưởng đã được gửi vào kho hàng. Chức năng nâng cấp ga tàu đang mở. 】
【 Hệ thống cảnh báo: Sự xuất hiện của tàu tốc hành đang gây ra sự chú ý cực lớn từ phía Vạn Bảo Các và các thế lực tu sĩ cổ hủ ở Trung Đô. Họ cho rằng việc này đang phá hoại 'đạo tâm' của tu sĩ. 】
Diệp Trần nhếch môi, ánh mắt lười biếng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù bao phủ Trung Đô.
"Đạo tâm?"
Hắn thản nhiên mở một lon bia Heineken vừa nhận được từ phần thưởng, tiếng "chóc" khô khốc vang lên đầy khiêu khích. Một dòng bọt trắng tràn ra, mát lạnh và nồng nàn.
"Đạo tâm mà không chịu nổi sự thoải mái của một chuyến tàu, thì đạo đó tu làm gì cho mệt? Nếu họ muốn gây chuyện, cứ việc đến. Để xem 'kiếm quang' của họ nhanh, hay là 'vợt muỗi điện' và 'tàu cao tốc' của ta nhanh hơn."
Trong ánh hoàng hôn, con tàu Thanh Long lại bắt đầu rung lên, chuẩn bị cho chuyến quay về Vân Hải Thành. Một trang mới của lịch sử Cửu Tiêu Linh Giới đã chính thức mở ra, không phải bằng những điển tích cổ xưa, mà bằng tiếng còi tàu linh lực vang dội xuyên thấu chín tầng mây.