Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 107: ** Áo phao Uniqlo: Chống lại cái lạnh tuyệt đối.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:20:28 | Lượt xem: 3

Gió rít lên từng hồi băng giá, lùa qua những khe núi đá của Vân Hải Thành, mang theo những bông tuyết to bằng bàn tay đổ sập xuống trần gian. Đây không phải là một mùa đông bình thường. Các lão quái vật tu hành lâu năm trong thành đều tái mặt nhìn lên bầu trời xám xịt.

“Cực Hàn Chi Triều nghìn năm mới xuất hiện một lần… Ngay cả linh khí cũng bị đóng băng thành vụn băng tinh rồi!” Trần Huyền Tử đứng trước hiên tiệm tạp hóa, đôi môi lão thâm tím, hàm răng va vào nhau cầm cập phát ra tiếng “lộp cộp”.

Lão là cao thủ Nguyên Anh kỳ, thân thể sớm đã rèn luyện đến mức hàn thử bất xâm. Thế nhưng cái lạnh này lạ lắm, nó không chỉ tấn công vào da thịt, mà dường như còn len lỏi vào tận kinh mạch, đóng băng luôn cả chân nguyên đang vận hành. Lão nhìn ra ngoài đường, vài tu sĩ trẻ tuổi tu vi thấp đã sớm bị đông cứng thành những pho tượng băng lóng lánh, biểu cảm trên mặt vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh hoàng.

“Két ——”

Cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa Bình An chậm rãi mở ra. Một luồng khí ấm áp nồng nàn, mang theo mùi hương của trà quế và bánh nướng, nhẹ nhàng ùa ra, chặn đứng cơn bão tuyết ngay trước bậc cửa.

Diệp Trần ngáp dài một tiếng, bước ra với đôi dép tổ ong quen thuộc. Nhưng hôm nay, anh không còn mặc áo thun trắng quần lửng nữa. Trên người Diệp Trần là một chiếc áo khoác phao màu xanh Navy trông rất “phồng”, nhưng lại có vẻ nhẹ bẫng.

“Ô kìa lão Trần, đứng đó làm đá tảng à? Vào trong mà sưởi, đứng ngoài đó canh cửa cho tôi chắc?” Diệp Trần uể oải nói, tay vẫn đút trong túi áo phao, bộ dạng thoải mái như thể đang đi dạo giữa tiết trời mùa xuân.

Trần Huyền Tử run rẩy bước vào trong tiệm, ngay lập tức cảm thấy một luồng đạo vận ấm áp bao bọc lấy cơ thể. Lão thở phào một hơi, đám băng sương trên râu tóc nhanh chóng tan chảy. Lão nhìn chằm chằm vào cái áo trên người Diệp Trần, lắp bắp hỏi:

“Chủ… chủ tiệm… Ngài dùng chí bảo hỏa hệ gì vậy? Tại sao lão phu đứng cạnh ngài mà không hề cảm thấy hơi nóng của lửa, nhưng cái lạnh thấu xương kia lại hoàn toàn biến mất?”

Diệp Trần liếc nhìn cái áo mình đang mặc, rồi vỗ vỗ vào lớp vải bóng loáng: “Cái này á? Không phải chí bảo gì đâu. Đồ thường thôi, Áo Phao Uniqlo phiên bản Ultra Light Down. Mới nhập về sáng nay, hệ thống bảo đang có đợt giảm giá mùa đông.”

Ngay lúc đó, Thanh Loan bước ra từ phía sau quầy. Hôm nay nàng không mặc bộ váy trắng thanh tao như mọi khi, mà cũng khoác trên mình một chiếc áo phao dáng dài màu trắng sữa, ôm lấy thân hình mảnh mai. Mái tóc đen tuyền xõa trên lớp cổ áo phao trông càng thêm nổi bật, vừa có chút hiện đại lại vừa giữ được vẻ tiên tử thoát tục.

Nàng đưa cho Trần Huyền Tử một chén trà gừng ấm, mỉm cười nói: “Lão tiền bối, đây là món đồ mới nhất mà ông chủ nhập về. Nó được gọi là ‘Lông Vũ Nghìn Năm’ phối hợp với ‘Hắc Công Nghệ Giữ Nhiệt’. Ngay cả người phàm mặc vào cũng có thể hiên ngang đi lại giữa cực bắc lạnh giá.”

Trần Huyền Tử trố mắt nhìn. Lão vươn tay, rụt rè chạm vào tay áo của Diệp Trần. Cảm giác mềm mại, mịn màng, và đặc biệt là cực kỳ nhẹ.

“Nhẹ quá! Thậm chí nhẹ hơn cả lông ngỗng Tuyết Thiên! Chủ tiệm, cái này… bên trong chứa trận pháp gì? Sao lão phu không cảm nhận được chút linh lực dao động nào?”

Diệp Trần lười biếng ngồi xuống ghế dựa, bưng ly trà sữa kem muối vừa pha xong lên hớp một ngụm, thỏa mãn thở ra một hơi dài:

“Đã bảo không có trận pháp gì mà. Đây gọi là vật liệu học, hiểu không? Bên trong là lông vũ của những con vịt… khụ khụ… những con Thần Điểu được tuyển chọn, kết hợp với cấu trúc túi khí siêu vi, ngăn chặn hoàn toàn sự truyền nhiệt. Nói tóm lại, cái lạnh không thể vào, cái ấm không thể ra. Tuyệt đối cách nhiệt.”

Trong khi Trần Huyền Tử còn đang ngẩn ngơ với những thuật ngữ “vật liệu học” hay “túi khí siêu vi”, thì chuông cửa lại reo lên dồn dập.

“Cứu… cứu mạng! Diệp chủ tiệm, cứu mạng!”

Một nhóm tu sĩ từ hướng Bắc Huyền Lục chạy đến, người dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào trắng, toàn thân đầy vết máu và băng vụn. Đó chính là Hàn Tuyết chân nhân, trưởng lão của Tuyết Sơn Tông – một tông môn chuyên tu luyện công pháp băng hệ. Vậy mà lúc này, vị chuyên gia về băng này lại đang lạnh đến mức mặt xanh nanh vàng, hai chân run như cầy sấy.

“Có chuyện gì mà hớt hơ hớt hải thế?” Diệp Trần nhíu mày.

Hàn Tuyết chân nhân ngã quỵ xuống sàn tiệm, giọng nói nghẹn lại: “Chủ tiệm… Cực Hàn Chi Triều biến dị… Một đám Băng Nguyên Ma Thú đột nhiên cuồng bạo tấn công tông môn chúng tôi. Đám đệ tử không chịu nổi cái lạnh, linh lực bị đông cứng, ngay cả việc vung kiếm cũng không làm được! Xin chủ tiệm xuất thủ, bán cho chúng tôi vài kiện thần khí hỏa hệ!”

Diệp Trần chống cằm, nhìn đám tu sĩ Tuyết Sơn Tông đang nằm la liệt, ai nấy đều như sắp biến thành que kem đến nơi.

“Thần khí hỏa hệ thì tôi không có, nhưng đồ bảo hộ thì có đây. Thanh Loan, đem hàng ra giới thiệu cho khách đi.”

Thanh Loan gật đầu, nàng vung tay nhẹ một cái, một kệ hàng mới tinh đột ngột hiện ra giữa tiệm. Trên kệ treo đủ các loại áo phao với màu sắc rực rỡ: Đỏ cam của hỏa diệm, xanh than của đại dương, bạc của tinh tú… Mỗi chiếc đều được bọc trong một lớp màng nilon trong suốt, bên trên dán nhãn “Uniqlo – Tuyệt Đối Cách Nhiệt”.

Đám tu sĩ Tuyết Sơn Tông ngơ ngác.

“Chủ tiệm… đây… đây là quần áo vải? Ngài đùa tôi sao?” Một đệ tử trẻ tuổi rên rỉ, “Cái lạnh này ngay cả Hộ Thân Linh Khiên cũng xuyên thấu được, chút vải mỏng này thì làm được gì?”

Diệp Trần cười khẩy: “Vải mỏng? Chú em, kiến thức hạn hẹp quá. Lại đây, mặc thử vào rồi đi ra cửa đứng mười phút. Nếu chú cảm thấy lạnh, tôi đóng cửa tiệm này luôn!”

Đệ tử kia nhìn Hàn Tuyết chân nhân, thấy vị trưởng lão gật đầu, hắn mới run rẩy chọn một chiếc áo màu đỏ thắm. Ngay khi luồn tay vào ống áo, một cảm giác ấm áp như mùa xuân tràn về bao bọc lấy da thịt. Hắn nhanh chóng kéo khóa áo lên tận cổ.

“Ơ?” Đệ tử nọ kinh ngạc kêu lên.

Hắn bước ra ngoài hiên tiệm, nơi bão tuyết vẫn đang gào thét hung hãn. Tuyết rơi đầy trên vai áo phao nhưng chỉ cần hắn khẽ rùng mình, đám tuyết liền trượt xuống sạch trơn nhờ lớp vải chống thấm nước đặc biệt.

Một phút… hai phút… năm phút trôi qua.

Vị đệ tử kia đột nhiên cười phá lên, hắn bắt đầu nhảy múa giữa trời tuyết: “Thần kỳ quá! Sư phụ! Con không thấy lạnh! Thậm chí con còn cảm thấy… hơi nóng! Linh lực trong người con đang bắt đầu chảy lại rồi!”

Hàn Tuyết chân nhân nhìn cảnh đó mà cằm muốn rớt xuống đất. Lão lập tức chộp lấy một chiếc áo phao màu đen truyền thống nhất, vội vã mặc vào. Ngay giây phút lớp vải nylon chạm vào cơ thể, lão cảm thấy mình như vừa bước vào một bồn tắm nước nóng vô hình.

“Quy luật gì đây? Không có linh khí, nhưng lại có thể chống lại thiên tai? Đây chính là… Đạo của Sự Đơn Giản sao?” Hàn Tuyết chân nhân xúc động phát khóc, “Dòng đời tu tiên mải miết đi tìm chí bảo hỏa hệ, tiêu tốn vạn viên linh thạch, không ngờ lại thua một kiện ‘áo lông vũ’ này!”

Lão quay sang Diệp Trần, cung kính cúi đầu: “Chủ tiệm, chiếc áo này giá bao nhiêu? Tuyết Sơn Tông chúng tôi muốn mua toàn bộ!”

Diệp Trần gãi gãi tai: “Ấy, không bán sỉ nhé. Mỗi người chỉ được mua tối đa hai chiếc. Giá cũng bình dân thôi, 50 linh thạch thượng phẩm một cái. Có kèm theo một chiếc túi vải nhỏ, cuộn áo lại nhét vào chỉ bằng kích thước một quả bưởi, rất tiện lợi để đi hành hiệp trượng nghĩa.”

50 linh thạch thượng phẩm! Với các tán tu thì đây là một con số lớn, nhưng với một tông môn như Tuyết Sơn Tông thì nó rẻ đến mức nực cười.

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh bấy lâu nay giờ mới sực tỉnh, lão vội vàng lao tới kệ hàng: “Tránh ra! Để lão phu một cái! Lão phu thích cái màu tím mộng mơ kia! Mặc vào trông lão phu chắc chắn sẽ trẻ ra vài nghìn tuổi!”

Chỉ trong chốc lát, tiệm tạp hóa vốn tĩnh lặng nay náo nhiệt hẳn lên. Tiếng xé bao bì nilon lẹt xoẹt, tiếng kéo khóa kéo “vèo vèo” vang lên liên hồi.

Khung cảnh bấy giờ trở nên cực kỳ kỳ quặc: Một đám tu sĩ tiên phong đạo cốt, ai nấy đều khoác trên mình những chiếc áo phao bóng loáng, to xù, đủ mọi màu sắc sặc sỡ. Có người còn cẩn thận đội cả mũ áo lên, bẻ cổ áo cao che kín mặt, nhìn không khác gì một biệt đội phi hành gia hiện đại lạc giữa giới tu tiên.

Diệp Trần hài lòng nhìn danh thu điểm danh vọng đang tăng vèo vèo trên bảng hệ thống. Đúng lúc này, từ xa, một tiếng gầm chói tai vang lên, chấn động cả Vân Hải Thành.

“Gào ——!”

Mọi người quay đầu nhìn lại. Một con Băng Nguyên Ma Thú khổng lồ, cao tới mười trượng, toàn thân bao phủ bởi những gai băng nhọn hoắt, đang phá tan bức tường thành đổ nát và tiến về phía tiệm tạp hóa. Mỗi bước đi của nó làm mặt đất rung chuyển, hơi lạnh từ miệng nó tỏa ra làm mọi vật xung quanh hóa thành bột mịn.

“Là Băng Vương cấp Hóa Thần!” Hàn Tuyết chân nhân biến sắc, “Mọi người mau chạy! Hơi thở của nó có thể đóng băng cả nguyên thần!”

Các tu sĩ khác định bỏ chạy, nhưng Diệp Trần vẫn thản nhiên ngồi đó, cầm một cái quạt giấy khẽ đập vào lòng bàn tay.

“Chạy gì mà chạy? Khách hàng mặc đồ của tiệm tôi mà bị một con quái vật dọa chạy thì mặt mũi tôi để đâu?” Diệp Trần nói giọng đều đều, nhưng trong lời nói lại chứa đựng một loại uy nghiêm không thể kháng cự.

Anh liếc nhìn Tiểu Hắc đang nằm ngủ dưới chân quầy: “Tiểu Hắc, dậy đi làm việc tí đi. Con quái kia làm bắn tuyết vào cửa tiệm bẩn hết rồi.”

Tiểu Hắc lười biếng mở một mắt, liếc nhìn con quái vật to lớn đang hống hách ngoài kia. Nó hắt hơi một cái, rồi lững thững bước ra khỏi cửa.

Mọi người nín thở. Một con chó đen nhỏ xíu đứng trước một con ma thú khổng lồ? Cảnh tượng này giống như một hạt bụi đứng trước một ngọn núi vậy.

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến trí tưởng tượng của đám tu sĩ bị vỡ vụn hoàn toàn.

Con Băng Nguyên Ma Thú nhìn thấy Tiểu Hắc, ban đầu nó còn khinh thường gầm lên một tiếng, phun ra một luồng khí lạnh cực độ hướng về phía con chó đen. Nhưng luồng khí lạnh đó khi chạm vào phạm vi ba mét quanh Tiểu Hắc thì đột nhiên tan biến sạch sẽ, như thể gặp phải một hố đen vô hình.

Tiểu Hắc gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, rồi đột nhiên há miệng.

Cái miệng của con chó đen nhỏ xíu bỗng chốc mở rộng ra thành một vòng xoáy đen đặc, nuốt chửng toàn bộ không gian phía trước. Không có tiếng gào thét, không có trận chiến kinh thiên động địa nào cả. Con Băng Nguyên Ma Thú cấp Hóa Thần chỉ kịp trợn mắt lên một cái rồi bị cái “hố đen” kia nuốt trọn vào trong.

Tiểu Hắc đóng miệng lại, ợ lên một cái rõ to, tỏa ra một chút hơi lạnh lèo tèo, rồi xoay người đi vào tiệm, nằm xuống chỗ cũ tiếp tục ngủ.

Cả tiệm tạp hóa chìm vào sự im lặng chết chóc.

Hàn Tuyết chân nhân run giọng hỏi: “Chủ tiệm… đó… đó là con gì?”

Diệp Trần thản nhiên nói: “À, con chó giữ nhà thôi. Nó mới ăn sáng xong nên chắc vẫn còn đói, con quái kia coi như là tráng miệng bằng đá bào vậy.”

Nói rồi, Diệp Trần vươn vai đứng dậy, chỉ tay ra phía cửa: “Được rồi, quái cũng diệt rồi, áo cũng mặc rồi. Đám Tuyết Sơn Tông các ông có thể về cứu tông môn được rồi đấy. Nhớ kỹ, áo này không được giặt bằng nước linh lực đậm đặc nhé, cứ giặt tay bình thường thôi kẻo nó mất độ phồng.”

Đám tu sĩ Tuyết Sơn Tông như được đại xá, dập đầu cảm tạ Diệp Trần liên hồi trước khi rời đi.

Chỉ trong một buổi chiều, một hình ảnh kỳ lạ lan truyền khắp khu vực Đông Nhất Lục: Giữa bão tuyết mịt mù, một đoàn người mặc những bộ đồ kỳ quặc, rực rỡ sắc màu, lướt đi trên không trung với tốc độ cực nhanh. Đi đến đâu, bão tuyết bị rẽ ra đến đó, ma thú cũng phải dạt sang hai bên vì bị choáng ngợp bởi cái vẻ ngoài “phong cách” của họ.

Hàn Tuyết chân nhân dẫn đầu, lão kéo khóa áo phao lên cao hơn, che nửa mặt, trong mắt tràn đầy sự tự tin: “Anh em! Cứu viện tông môn! Chúng ta có ‘Thần Phục Uniqlo’ bảo thân, cái lạnh nghìn năm này chỉ là rác rưởi!”

Ở trung tâm thành phố, giới tu tiên bắt đầu nổ ra một cuộc tranh luận kịch liệt.

“Các ông thấy chưa? Tuyết Sơn Tông kia kìa! Họ mặc cái gì mà như những con kén khổng lồ biết bay vậy?”

“Câm miệng! Đó gọi là ‘Đạo Vận Lông Vũ’. Tôi nghe nói đó là trang phục dành cho tiên nhân ở thượng giới, cực kỳ quý hiếm, chỉ có Tiệm tạp hóa Bình An mới có hàng!”

“Nhìn cái màu đỏ kia kìa, thật là rực rỡ, thật là ngạo nghễ giữa tuyết trắng. Tôi cũng muốn một cái!”

Trong khi cả thành phố đang phát cuồng vì mốt thời trang mới, thì tại tiệm tạp hóa, Diệp Trần lại đang đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng khác.

“Chủ tiệm, hệ thống báo cáo doanh thu áo phao đã đạt mốc. Nhưng ngài vừa bị trừ 10 điểm uy tín vì… bán áo sai giới tính cho khách.” Thanh Loan nhìn vào bảng thống kê, nhịn cười nói.

Diệp Trần đập tay lên trán: “Hả? Ai?”

“Thì là Trần Huyền Tử lão tiền bối ấy. Ngài ấy… ngài ấy đã mua nhầm cái áo phao dáng dài có lông vũ quanh cổ vốn dành cho nữ. Bây giờ lão đang mặc nó đi diễu hành khắp thành phố rồi.”

Diệp Trần đứng hình ba giây, sau đó phẩy tay: “Thôi kệ đi. Lão ấy thích ‘mộng mơ’ mà. Với lại trong tu tiên giới, ai bảo nam không được mặc đồ lông vũ? Đó gọi là phong cách Unisex, dẫn đầu xu thế đấy!”

Anh nằm phịch xuống ghế, tay cầm cái điều khiển tivi phiên bản tiên giới, chuẩn bị xem trận đấu livestream của mấy vị lão tổ ở Trung Đô.

Cửa tiệm Bình An lại một lần nữa trở lại vẻ yên bình giữa lòng bão tuyết. Chỉ có điều, kệ hàng bên trong đã trống trơn, và trên bảng thông báo ngoài cửa có thêm một dòng chữ viết tay bằng mực tím của Diệp Trần:

“Áo phao Uniqlo – Mặc vào là ấm, dẫm lên bão tuyết. Hàng về đợt sau vào thứ Hai tuần tới. Cấm mặc áo nữ nếu là nam (trừ khi bạn đủ tự tin).”

Cái mùa đông khắc nghiệt nhất trong nghìn năm qua của Cửu Tiêu Linh Giới, bỗng chốc trở thành một buổi trình diễn thời trang hiện đại nhờ một kẻ xuyên không lười biếng và một hệ thống tạp hóa lầy lội.

Đêm hôm đó, Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi ở sân sau tiệm tạp hóa, nhìn bộ đồ đen kịt của mình rồi lại nhìn cái áo phao màu rằn ri (Camo) mà Diệp Trần vừa mới ném cho hắn coi như tiền công tăng ca.

Hắn mặc thử vào, kéo khóa, cảm nhận sự ấm áp chưa từng có trong đời ma tu của mình.

“Mẹ nó… sớm biết thế này thì mình đã đi làm nhân viên tạp hóa từ vài nghìn năm trước, đi làm Ma Tôn chịu lạnh làm cái quái gì không biết!” Ma Tôn thở dài, tiếp tục vung rìu chẻ củi, nhưng cái rìu lần này vung ra dường như còn mạnh hơn mấy phần vì hắn đang… quá thoải mái.

Thế giới này quả thật đã thay đổi rồi. Và sự thay đổi đó, bắt đầu từ những chiếc túi lông vũ nhẹ bẫng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8