Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 111: ** Tôn Ngộ Không trở thành thần tượng của giới tu tiên.
Tiết trời của Vân Hải Thành buổi sớm mai vốn dĩ là thời khắc linh khí giao hòa, tĩnh mịch và trang nghiêm nhất. Thế nhưng, kể từ khi tiệm tạp hóa của Diệp Trần cho trình chiếu "Tây Du Ký" qua màn hình TV 4k siêu lớn đặt ở sảnh xem phim của tiệm, sự trang nghiêm đó đã bay biến vào hư không như khói mây.
Mới sáng sớm, khi màn sương mù mờ ảo còn chưa kịp tan trên những rặng thông linh già cỗi, âm thanh náo nhiệt đã phá tan sự tĩnh lặng của khu ngoại ô vốn dĩ heo hút này.
"Đại Thánh tới đây!"
"Xem lão phu một gậy đánh tan thiên giới này!"
Giữa con đường chính dẫn vào tiệm tạp hóa, một lão già tóc trắng xóa, râu dài tới rốn, đáng ra phải là một vị tiên phong đạo cốt của tông môn nào đó, thì lúc này lại đang… ngồi xổm trên đỉnh của một chiếc xe ngựa kéo. Lão nhắm nhe hai mắt, tay đưa lên ngang chân mày theo dáng vẻ "tầm sùng lãm ảnh", một tay kia cầm một chiếc gậy dài làm bằng gỗ lim tím, cứ chốc chốc lại múa may một vòng rồi hét lớn: "Yêu nghiệt! Chạy đâu cho thoát!"
Đám tán tu đi bên cạnh không những không thấy lão điên, mà còn nhìn lão bằng ánh mắt sùng bái tột độ.
"Nhìn kìa! Là Tề Vân chân nhân của Thanh Linh Phái! Lão ấy quả nhiên là cao nhân, bộ dáng ngồi xổm đó… nhìn kỹ lại thực sự chứa đựng một loại đạo vận bất khuất, giống hệt với Đại Thánh khi ở trong lò bát quái!"
"Đúng vậy, gậy pháp của chân nhân cũng đã đạt đến độ 'biến ảo vô thường'. Nghe nói lão ấy đã bỏ ra mười vạn linh thạch để mua một khối linh kim từ phương Tây về, chỉ để đúc một cây gậy nặng mười vạn tám ngàn cân, cho giống với Định Hải Thần Châm."
Cảnh tượng này không chỉ diễn ra ở một chỗ. Khắp Vân Hải Thành, người ta bắt đầu thấy một trào lưu kỳ lạ: Các tu sĩ không còn cưỡi kiếm bay lượn ung dung nữa, mà thay vào đó là nhảy nhót qua từng nóc nhà. Ai nấy đều thủ sẵn một cây gậy bên mình. Tu sĩ có tiền thì rèn gậy bằng tinh kim, hàn thiết; kẻ nghèo thì vót tre, tiện gỗ. Thậm chí có những nữ tu vốn nổi tiếng lạnh lùng, nay cũng vấn tóc cao lên thành búi tròn như hai cái tai khỉ, tay cầm khăn tay cũng cố thêu thêm hình một con khỉ đá.
Trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần vừa mới ngủ dậy, đầu tóc bù xù như ổ quạ. Anh ngáp dài một cái, tay cầm bàn chải đánh răng (loại chạy điện siêu rung có tích hợp linh trận tỏa hương bạc hà) rồi bước ra trước hiên nhà.
Nhìn thấy cảnh tượng một nhóm tu sĩ Luyện Khí kỳ đang tụ tập dưới gốc cây đối diện, đồng loạt thực hiện động tác "Ngón tay đưa lên miệng rít một tiếng dài" để bắt chước tiếng khỉ, Diệp Trần suýt chút nữa thì nuốt luôn kem đánh răng vào bụng.
"Cái quái gì thế này?" Diệp Trần lẩm bẩm, mặt mũi tràn đầy vẻ tuyệt vọng. "Hệ thống, ngươi nhìn xem, ta chỉ muốn chiếu phim kiếm tí tiền thôi mà. Tại sao giờ giới tu tiên này nhìn giống như một cái gánh xiếc thú khổng lồ vậy?"
[Ding! Hệ thống trả lời: Ký chủ đã mang văn hóa 'Shonen' và chủ nghĩa 'Tự do anh hùng' vào một giới tu tiên vốn dĩ khắc nghiệt và bảo thủ. Đây gọi là 'Cú sốc văn hóa hình ảnh'. Hiện tại, độ phủ sóng của thương hiệu 'Tề Thiên Đại Thánh' đã đạt 90% tại Đông Nhất Lục. Xin ký chủ hãy thừa thắng xông lên.]
"Xông lên cái đầu ngươi ấy!" Diệp Trần dở khóc dở cười.
Ngay lúc này, Thanh Loan từ bên trong bước ra, tay cầm một chén nước ấm (là nước lọc Aquafina được Diệp Trần pha thêm chút mật ong linh thảo). Cô nhìn ra đám đông náo nhiệt bên ngoài, đôi mắt xanh thẳm lại hiện lên vẻ sùng kính vô bờ đối với Diệp Trần.
"Chủ thượng, người nhìn xem, uy danh của người thực sự là vang dội bát phương." Thanh Loan nhỏ nhẹ nói, giọng điệu chứa đầy sự tự hào. "Người chỉ dùng một bộ phim đã xóa bỏ được cái tâm lý nô lệ của chúng sinh trước thiên đạo. Hình tượng 'Đại Thánh' mà người truyền thụ đã trở thành đức tin mới của họ. Giờ đây, thay vì quỳ lạy trước bài vị tổ sư, họ lại học cách cầm gậy chống lại cường quyền. Đây là một loại Đạo tâm vĩ đại nhất mà ta từng được thấy."
Diệp Trần nhìn cô nàng tiểu nhị xinh đẹp, mặt méo xệch: "Thanh Loan à, em thực sự nghĩ thế sao? Anh thấy họ chỉ là đang bị ảo tưởng sức mạnh thì đúng hơn. Nhìn cái vị kia kìa…"
Diệp Trần chỉ tay về phía Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn – lúc này đang cố gắng thi triển một loại pháp thuật lạ lùng. Trần Huyền Tử miệng lầm rầm khấn vái, sau đó nhảy phắt lên một đám mây bay ngang qua. Nhưng thay vì đứng lên, lão lại nằm sấp trên đó, cố gắng vẫy tay vẫy chân liên tục.
"Cân Đẩu Vân! Ta muốn bay mười vạn tám ngàn dặm!" Trần Huyền Tử hét lên. Kết quả là lão ngã lộn cổ từ độ cao trăm mét xuống đất, "bùm" một tiếng rơi đúng vào hố bùn trước cửa tiệm.
"Đấy, em thấy không? Đạo vận ở đâu ra?" Diệp Trần ôm trán.
Thế nhưng, trái với sự lo lắng của anh, đám đông bên ngoài lập tức ồ lên kinh ngạc.
"Trần lão tiền bối quả nhiên cao tay! Ngài ấy đang thực hiện động tác 'Ngã xuống phàm trần để cảm thụ nhân gian chi đạo'. Đại Thánh năm xưa cũng từng bị đày xuống núi Ngũ Hành, ngài ấy là đang tái hiện lại cảnh tượng đó!"
Trần Huyền Tử từ hố bùn leo lên, dù mặt mũi lem nhem nhưng nghe thấy tiếng tán thưởng, lão lập tức vuốt râu, giả vờ bình tĩnh: "Khụ khụ… đúng vậy. Các ngươi nhìn rất chuẩn. Lão phu vừa mới tiếp xúc được với khí tức của đất mẹ, cảm nhận được áp lực của năm ngọn núi thần, tu vi… quả nhiên lại tinh tiến thêm một phần!"
Diệp Trần cứng họng. Anh nhận ra rằng trong thế giới này, dù anh có làm cái gì đi nữa, đám người này cũng sẽ tự động "não bổ" ra một cái lý do cực kỳ cao thâm để biện hộ.
Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên một thông báo đỏ rực:
[Ding! Nhiệm vụ khẩn cấp: Tôn Ngộ Không đang trở thành thần tượng cấp bậc Thần linh. Sự cuồng nhiệt đã đạt tới giới hạn. Ký chủ cần tung ra 'Vật phẩm ngoại truyện' để định hướng lại giới tu tiên, tránh để họ phát điên hàng loạt.
Vật phẩm yêu cầu bán ra: 1000 chiếc 'Vòng Kim Cô Kiềm Chế Tâm Ma'.
Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng 'Thiết bị gia dụng – Máy giặt siêu cấp linh lực'.]
Diệp Trần hai mắt sáng bừng lên khi nghe thấy từ "Máy giặt". Sau khi xuyên không về đây, việc giặt bộ quần áo thun trắng bằng tay đối với một thanh niên lười biếng như anh đúng là cực hình. Có máy giặt thì còn gì bằng!
"Được rồi, làm thôi." Diệp Trần gõ ngón tay lên quầy thu ngân.
Anh quay vào trong, mở kho hệ thống và lấy ra một chồng những chiếc vòng kim loại màu vàng lấp lánh. Chúng có hình dáng giống hệt chiếc vòng trên đầu Ngộ Không, nhưng thay vì dùng để trừng phạt, hệ thống ghi rõ: "Vòng Kim Cô bản thương mại: Tự động lọc sạch ý nghĩ xằng bậy, giảm bớt tỷ lệ bị tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện, đặc biệt thích hợp cho người có chứng hay ảo tưởng."
Diệp Trần cầm một cái vòng ra trước cửa, hắng giọng: "Mọi người chú ý! Mọi người chú ý!"
Âm thanh của anh dù không lớn nhưng nhờ quy tắc của cửa hàng, nó vang vọng khắp vạn dặm, át đi tiếng ồn ào của cả vạn tu sĩ. Trong phút chốc, toàn bộ Vân Hải Thành im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Mọi đôi mắt đều đổ dồn về phía thanh niên mặc áo thun trắng, đi dép tổ ong đang đứng trước cửa tiệm.
"Gần đây thấy mọi người đều rất hâm mộ Tôn Đại Thánh. Để hỗ trợ mọi người tu hành giống ngài ấy, tiệm tạp hóa chính thức mở bán sản phẩm mới: Vòng Kim Cô Chính Hãng!" Diệp Trần giơ cao chiếc vòng vàng. "Cái vòng này không chỉ là trang sức, đeo vào sẽ giúp tâm trí minh mẫn, không bị yêu ma quấy nhiễu, gậy pháp sẽ chuẩn xác hơn, thần thông sẽ uy mãnh hơn!"
Vừa dứt lời, cả đám đông như núi lửa phun trào.
"Vòng Kim Cô! Đó chính là chí bảo giúp Đại Thánh tu thành chánh quả!"
"Diệp tiền bối vạn tuế! Ta phải có được một cái!"
"Tránh ra, ta là đệ tử Tề Thiên Giáo, ta phải được mua trước!"
Một đám tu sĩ tranh nhau nhào tới. Trần Huyền Tử nhanh chân nhất, lão phi một cái vèo tới trước quầy, đặt xuống một túi linh thạch lớn: "Diệp chủ tiệm! Cho lão phu mười cái! Cả đám trưởng lão của Thanh Vân Môn chúng ta đều cần để… ừm… kiềm chế đạo tâm!"
Diệp Trần lạnh lùng đẩy túi linh thạch lại: "Mỗi người chỉ được mua một cái. Giá 500 linh thạch hạ phẩm. Không mặc cả."
Giá này so với một gói mì tôm thì đắt hơn nhiều, nhưng đối với giới tu tiên, 500 linh thạch để mua một món "bí bảo" là quá rẻ. Chỉ trong chưa đầy một canh giờ, 1000 chiếc vòng đã bị vét sạch.
Cảnh tượng sau đó thực sự khiến Diệp Trần phải cạn lời. Hàng ngàn tu sĩ đồng loạt đeo vòng vàng lên đầu. Ánh sáng vàng từ những chiếc vòng phản chiếu dưới ánh mặt trời khiến cả Vân Hải Thành rực rỡ như được mạ vàng.
Trần Huyền Tử đeo vòng xong, chỉ thấy một luồng hơi mát lạnh từ đỉnh đầu chảy thẳng xuống đan điền, đầu óc vốn dĩ đang hưng phấn thái quá bỗng chốc trở nên bình tĩnh lạ thường. Lão vung gậy, cảm thấy sự linh hoạt đã tăng lên gấp bội.
"Thần vật! Quả nhiên là thần vật!" Trần Huyền Tử xúc động chảy nước mắt. "Nhờ có vòng kim cô của Diệp tiền bối, lão hủ cuối cùng cũng hiểu được thế nào là 'Phật pháp vô biên, không quá một cái gậy'."
Lúc này, ở phía xa, một đám người mặc đạo bào thêu hình lôi đình đang bay tới. Đó là người của Thiên Đạo Minh – tổ chức quản lý tu sĩ lớn nhất vùng. Người dẫn đầu là Lôi Phạt Chân Nhân, một cao thủ Nguyên Anh trung kỳ nổi tiếng nghiêm khắc.
Lão nhìn xuống thành phố đầy rẫy "khỉ" và "gậy", sắc mặt đen như nhọ nồi.
"Càn rỡ! Thật là càn rỡ!" Lôi Phạt Chân Nhân quát lớn, âm thanh kèm theo lôi uy khiến không ít tu sĩ run rẩy. "Một tiệm tạp hóa nhỏ bé lại dám làm loạn đạo thống, khiến giới tu tiên trở thành trò cười thiên hạ! Đi theo ta, hôm nay ta phải dẹp bỏ cái tiệm này!"
Đám tu sĩ phía dưới thấy người của Thiên Đạo Minh đến thì có chút lo sợ. Dù sao uy danh của Thiên Đạo Minh đã tích lũy hàng vạn năm.
Lôi Phạt Chân Nhân hạ xuống trước cửa tiệm, cây phất trần trên tay tỏa ra điện quang lấp lánh. Lão nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt khinh miệt: "Ngươi chính là kẻ bán ra những thứ đồ chơi giả mạo, đầu độc đầu óc tu sĩ?"
Diệp Trần vẫn nằm trên ghế tựa, tay cầm lon Coca-Cola vừa mở, tiếng "xịt" một cái nghe thật sảng khoái. Anh nhấp một ngụm rồi hờ hững nhìn lão già kia: "Mua đồ thì xếp hàng, không mua thì biến. Đừng có đứng đây chắn nắng của ta."
"Lão phu hỏi ngươi có biết tội không?" Lôi Phạt Chân Nhân thịnh nộ, vung phất trần định thi triển lôi điện thuật.
Thế nhưng, ngay khi linh lực của lão vừa chạm vào phạm vi của tiệm tạp hóa, một điều kinh khủng đã xảy ra. Lôi điện vốn dĩ cuồng bạo bỗng chốc biến thành những đốm lửa nhỏ yếu ớt như pháo hoa dành cho trẻ con, rồi tàn lụi hẳn.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm gặm xúc xích dưới chân Diệp Trần, lười biếng ngước mắt nhìn lão già một cái. Chỉ một ánh nhìn đó thôi, Lôi Phạt Chân Nhân cảm thấy toàn thân đông cứng, cứ như đang đối mặt với một vị cổ thần đến từ vực thẳm.
"Cái… cái gì?" Lôi Phạt Chân Nhân lùi lại mấy bước, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
Trần Huyền Tử ở bên cạnh cười hắc hắc, vỗ vai lão: "Lôi Phạt lão nhi, bớt giận đi. Ngươi nhìn lại mình xem, tóc tai dựng đứng, mặt mày nhăn nhó, rõ ràng là tâm ma quá nặng rồi. Nào, mua một cái vòng đeo đi, bảo đảm linh ngay."
Lôi Phạt Chân Nhân nhìn cái vòng vàng trên đầu Trần Huyền Tử, rồi lại nhìn đám tu sĩ xung quanh đang đồng loạt chỉ gậy về phía mình với ánh mắt bất thiện. Lão chợt nhận ra, nếu lão ra tay, lão sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ "người hâm mộ Đại Thánh" tại đây.
"Ta… ta…" Lôi Phạt Chân Nhân ấp úng, rồi đột ngột liếc nhìn cái TV đang phát đến cảnh Đại Thánh đại náo thiên cung, đá văng lò bát quái.
Ánh mắt lão bỗng đờ ra. Sự mạnh mẽ, sự bất khuất đó… quả thực có chút gì đó đánh động vào phần ký ức xa xăm của lão về thời còn là một tán tu tự do, chưa bị danh lợi của Thiên Đạo Minh ràng buộc.
Mười phút sau…
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Lôi Phạt Chân Nhân – vị trưởng lão uy nghiêm của Thiên Đạo Minh – đã lẳng lặng tháo bỏ phất trần, cầm lấy 500 linh thạch và đứng cuối hàng.
"Cho… cho ta một cái vòng. Với lại, vị tiểu hữu kia, còn gói mì tôm nào không?"
Diệp Trần nhìn cảnh tượng này, thở dài thườn thượt. Thế là xong, ngay cả cảnh sát của giới tu tiên cũng bị anh "đồng hóa" luôn rồi.
Đúng lúc này, từ trong đám đông, một thiếu niên tuấn tú, khí chất bất phàm bước ra. Hắn mặc y phục thêu rồng đỏ, lưng đeo một thanh kiếm tỏa ra hàn khí cực độ. Đó chính là Dương Phong, thiên tài của Dương gia. Hắn nhìn vòng vàng trên đầu mọi người với vẻ khinh thường:
"Một lũ ngu muội. Chỉ là đồ vật không có linh khí, lại có thể làm các ngươi sùng bái đến thế sao? Diệp Trần, ta đến đây không phải để mua mấy thứ rác rưởi này. Ta muốn thách đấu với cái gọi là 'Hỏa Nhãn Kim Tinh' mà người ta đồn đại người đang sở hữu!"
Dương Phong tin chắc rằng, kính râm mà Diệp Trần hay đeo chính là loại thần nhãn này. Hắn muốn dùng đồng tử thần thông của Dương gia để so bì cao thấp.
Diệp Trần nhìn Dương Phong, mỉm cười đầy ẩn ý. Anh từ từ lấy ra một chiếc kính râm kiểu phi công tráng gương rực rỡ từ túi quần.
"Thách đấu? Được thôi. Nhưng nói trước, nhãn thuật của ta rất mạnh. Nhìn vào một cái, có khi ngươi sẽ thấy được tận cùng của vũ trụ đấy."
"Nói khoác!" Dương Phong vận chuyển linh lực vào đôi mắt, đồng tử hóa thành màu bạc: "Vạn Vật Toàn Nhãn! Mở!"
Diệp Trần đeo kính râm vào, tư thế vô cùng cool ngầu. Dưới ánh mặt trời, tròng kính tráng gương phản chiếu ánh sáng cực kỳ gắt gắt, trực tiếp dội thẳng vào đôi mắt bạc của Dương Phong.
"Aaaaa!" Dương Phong hét thảm một tiếng, ôm mắt quỵ xuống. Ánh sáng từ chiếc kính (thực chất chỉ là phản xạ vật lý bình thường nhưng cực kỳ chói lòa) khiến nhãn thuật của hắn bị phản phệ dữ dội. Trong mắt hắn lúc này, thực sự là có vô số ngôi sao quay cuồng, đen tối mù mịt.
"Đúng là tận cùng vũ trụ… ta không thấy gì nữa rồi!" Dương Phong vừa khóc vừa kêu.
Đám đông tu sĩ lại một lần nữa nổ tung.
"Nhìn kìa! Diệp tiền bối còn chưa cần động tay, chỉ bằng một cái nháy mắt đã đánh bại Vạn Vật Toàn Nhãn của Dương Phong!"
"Đó chính là 'Kim Quang Lưu Ly Nhãn' trong truyền thuyết! Tiền bối quả nhiên là Đại Thánh hóa thân!"
Thanh Loan đứng sau lưng Diệp Trần, đôi tay nhỏ bé khẽ siết chặt tấm khăn lau. Cô lẩm bẩm: "Chủ thượng quả thực đã đạt đến cảnh giới 'Vạn pháp quy tông, bất động nhi thắng'. Chiếc gương trên mắt kia, chắc chắn là chứa đựng quy tắc phản chiếu của toàn bộ giới diện…"
Diệp Trần nghe thấy thế thì chỉ muốn ngửa mặt lên trời than ngắn thở dài. Anh nhìn xuống lon Coca trong tay, chợt nhận ra mình đang vô tình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà ở đó, các tu sĩ không còn ngồi thiền trong hang động, mà họ sẽ đeo kính râm, cầm gậy, đeo vòng vàng, và có lẽ sắp tới sẽ là cưỡi mô tô thay cho cưỡi kiếm.
[Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. 1000 chiếc vòng đã tạo ra một trào lưu 'Đạo tâm kiên định'. Máy giặt siêu cấp linh lực đã được đưa vào kho.
Gợi ý: Do mức độ ảnh hưởng của Tôn Ngộ Không quá lớn, hệ thống sắp mở khóa sự kiện đặc biệt: 'Tiên giới Đại hội Cosplay lần thứ nhất'. Phần thưởng: Router Wifi Vạn Giới.]
Diệp Trần nghe đến đây, bỗng cảm thấy mệt mỏi lạ thường. Anh quay sang bảo Thanh Loan: "Thanh Loan này, hôm nay anh đi ngủ sớm. Có ai hỏi thì bảo anh đang lên Thiên đình bàn chuyện với Ngọc Đế nhé."
"Vâng, chủ thượng! Ta sẽ bảo vệ giấc mộng du thiên của người!" Thanh Loan nghiêm túc đáp.
Bên ngoài, hàng ngàn "Tôn Ngộ Không" phiên bản tu tiên vẫn đang hăng say múa gậy, tiếng la hét chấn động cả mây xanh. Một giới tu tiên đầy rẫy mưu mô và tàn khốc, bỗng chốc trở nên đầy màu sắc và… khôi hài theo một cách khó hiểu nhất.
Diệp Trần bước vào trong phòng, vừa định nằm xuống thì thấy Tiểu Hắc đang tha đến một chiếc vòng vàng, cố gắng móc vào tai mình.
"Mày cũng muốn làm khỉ hả?" Diệp Trần xoa đầu con chó đen. "Thôi được rồi, dù sao thế giới này cũng hỏng rồi, thêm một con chó khỉ chắc cũng không sao."
Ánh hoàng hôn buông xuống Vân Hải Thành, chiếu rạng lên những chiếc vòng kim cô lấp lánh. Một chương mới của Cửu Tiêu Linh Giới đã chính thức bắt đầu, một chương mang tên: "Thời đại Tạp hóa và những người điên vì phim ảnh".