Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 113: ** Thiên Đạo Minh phái sát thủ
**CHƯƠNG 113: THIÊN ĐẠO MINH PHÁI SÁT THỦ**
Tại Trung Đô, nằm sâu trong rặng núi Linh Vân quanh năm mây mù bao phủ, có một tòa cung điện nguy nga rực rỡ lơ lửng trên chín tầng mây. Đây chính là trụ sở của Thiên Đạo Minh – tổ chức nắm quyền lực tối cao, tự xưng là người duy trì trật tự cho toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới.
Lúc này, trong nghị sự đường, không khí trầm mặc đến mức đóng băng.
“Một cái tiệm tạp hóa? Các ngươi nói một cái tiệm tạp hóa nhỏ bé ở thành Vân Hải hẻo lánh lại dám làm nhiễu loạn thị trường đan dược, khiến cho Vạn Bảo Các của chúng ta sụt giảm doanh thu bảy mươi phần trăm?”
Người lên tiếng là một lão giả mặc trường bào dát vàng, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng. Đây chính là Minh chủ của Thiên Đạo Minh – Khô Mộc Chân Nhân, một vị đại năng đã chạm đến ngưỡng cửa Đại Thừa kỳ.
“Bẩm Minh chủ, không chỉ là doanh thu.” Một vị trưởng lão run rẩy quỳ xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Thứ gọi là ‘trà sữa’ của hắn đã khiến các nữ đệ tử tinh anh không còn tâm trí tu luyện, suốt ngày chỉ bàn tán về trân châu đen với thạch dừa. Ngay cả các vị Lão tổ cũng bắt đầu có dấu hiệu… nghiện mì tôm nặng. Họ nói rằng mùi vị đó là tinh hoa của ngũ hành, là cực phẩm đạo vận.”
“Vớ vẩn! Hoang đường!” Khô Mộc Chân Nhân đập mạnh tay xuống bàn, khiến bàn ngọc nứt toác. “Điên rồ hết rồi! Truyền lệnh của ta, phái người đến san phẳng cái tiệm đó. Kẻ nào ngăn cản, giết không tha!”
“Minh chủ xin bớt giận!” Một vị trưởng lão khác, vẻ mặt đầy mưu mô, bước ra ngăn cản. “Kẻ chủ tiệm tên Diệp Trần kia lai lịch bất minh. Có tin đồn hắn là một vị Chân Tiên hạ phàm, hoặc là kẻ nắm giữ một loại thượng cổ thần khí có thể vô hiệu hóa ma pháp. Đánh trực diện e rằng sẽ làm kinh động tới những lão quái vật đang nấp trong tiệm để… húp nước mì.”
Khô Mộc Chân Nhân híp mắt: “Vậy ngươi định thế nào?”
“Dùng Ảnh vệ.” Vị trưởng lão kia nở nụ cười thâm độc. “Ảnh Diệt – sát thủ mạnh nhất của Thiên Đạo Minh ta. Hắn nắm giữ quy tắc bóng tối, có thể hóa thân thành hư không, tu vi Luyện Hư đỉnh phong. Chỉ cần lẻn vào lúc nửa đêm, bẻ gãy cổ Diệp Trần trong giấc ngủ, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Ba tiếng sau, một đạo luồng sáng xám đen xẹt qua bầu trời, lao thẳng về hướng Đông Nhất Lục.
—
Vân Hải Thành, Tiệm Tạp Hóa Bình An.
Lúc này đã là nửa đêm, ánh trăng bạc trải dài trên những con phố đá xanh yên tĩnh. Diệp Trần nằm trên chiếc ghế sofa đời mới nhất vừa mở khóa từ hệ thống, miệng ngáy khò khò. Trên sàn nhà, chú chó đen Tiểu Hắc cuộn tròn, thỉnh thoảng lại đạp chân vào không trung như thể đang đuổi theo một miếng xúc xích trong mơ.
“Xẹt…”
Một luồng bóng tối đậm đặc từ kẽ cửa lách vào bên trong.
Ảnh Diệt, kẻ được mệnh danh là “Lưỡi dao tử thần”, hiện hình trong góc tối của tiệm. Hắn khoác lên mình bộ đồ bó đen tuyền, gương mặt che kín bởi mặt nạ linh khí, chỉ để lộ đôi mắt vô cảm.
Hắn khinh thường nhìn quanh. “Nơi này chính là địa phương làm điên đảo Tiên giới sao? Nhìn thật là phàm trần.”
Ảnh Diệt di chuyển nhẹ nhàng như một cơn gió, hướng về phía quầy thu ngân nơi Diệp Trần đang ngủ. Tuy nhiên, khi hắn chuẩn bị rút ra thanh đoản kiếm rỉ sét nhưng chứa độc tố chết người, hệ thống bảo vệ của tiệm đột ngột phát ra một tiếng báo động nhẹ trong không gian tinh thần mà chỉ sát thủ mới cảm nhận được.
[Thông báo: Có khách hàng lẻn vào ngoài giờ hành chính. Kích hoạt chế độ “Dẫn dắt khách hàng tiềm năng”.]
Ảnh Diệt cảm thấy không gian xung quanh mình vặn xoắn. Một lực lượng không thể cưỡng lại được đẩy hắn đi. Thay vì đến gần quầy thu ngân, hắn lại thấy mình bước vào một cánh cửa khác vốn vừa mới được nâng cấp: **Phòng Chiếu Phim Vạn Giới – Công Nghệ 4D Siêu Việt.**
“Cái gì?” Ảnh Diệt giật mình. Hắn định vận dụng linh lực để phá tan ảo cảnh này, nhưng đột nhiên hắn nhận ra toàn bộ tu vi Luyện Hư kỳ của mình đã bị đóng băng hoàn toàn. Hắn bây giờ không khác gì một người phàm.
“Bẫy rập! Đây là trận pháp nghịch thiên gì vậy?” Hắn hoảng hốt.
Ánh sáng đột ngột bật lên, rực rỡ và choáng ngợp. Một màn hình khổng lồ che lấp tầm mắt hắn. Âm thanh nổi vòm 7.1 vang lên bên tai, chấn động đến tận tâm can.
Một giọng nói ngọt ngào phát ra từ hệ thống: “Chào mừng khách hàng đầu tiên thử nghiệm rạp phim. Suất chiếu đặc biệt đêm nay: Siêu phẩm tâm lý xã hội dài tập – **CÔ DÂU 8 TUỔI**.”
Ảnh Diệt nắm chặt chuôi kiếm, cảnh giác nhìn lên màn hình. Hắn cho rằng đây là một loại công pháp “Mê Hồn Đại Pháp” cao cấp của Diệp Trần nhằm tra tấn đạo tâm của hắn. Hắn thầm thề: “Ta là sát thủ lạnh lùng nhất, trái tim ta sắt đá hơn kim cương, đừng hòng dùng ảo ảnh đánh lừa ta!”
Và phim bắt đầu.
Tập 1 bắt đầu bằng những cảnh quay chậm (slow-motion) kinh điển. Nhân vật chính xuất hiện trong bộ trang phục lộng lẫy, đeo hàng tấn trang sức, đi từng bước chân rụt rè vào nhà chồng. Nhạc nền vang lên dồn dập: *“Ta na ni na… Ta na ni na…”*
Mười phút đầu, Ảnh Diệt cười lạnh: “Phàm nhân tục tử, chỉ có mấy chuyện kết hôn cưới hỏi mà cũng chiếu thành phim. Chán ngắt!”
Hai mươi phút sau, khi chứng kiến bà nội Jagdish lớn tiếng nhục mạ cô bé Anandi vì lỗi lầm nhỏ nhặt, lông mày Ảnh Diệt khẽ nhíu lại. “Bà già này thật quá đáng, dùng cường quyền áp chế nhược tiểu, đạo đức tu hành để đâu rồi?”
Một tiếng đồng hồ sau, Ảnh Diệt vô tình ngồi xuống chiếc ghế đệm êm ái. Hệ thống tự động cung cấp cho hắn một túi bỏng ngô và một cốc Coca đá lạnh đặt ngay ngăn để đồ bên cạnh ghế. Hắn cầm lấy miếng bỏng ngô đưa vào miệng theo bản năng.
“Vị này… giòn tan, ngọt bùi? Coca này lại sảng khoái đến vậy sao?”
Ánh mắt hắn không rời khỏi màn hình. Phim đang đến đoạn cao trào, mẹ chồng và nàng dâu tranh cãi, những cú lia máy quay mặt nhân vật diễn ra ba vòng từ trái sang phải, từ phải sang trái kèm theo tiếng hiệu ứng “Oành! Oành! Oành!”.
Ảnh Diệt cảm thấy tim mình thắt lại. “Tại sao? Tại sao bọn họ lại cứ phải quay mặt đi quay mặt lại như thế? Nhưng mà… ánh mắt đó chứa đựng thật nhiều bi kịch! Đạo của ta là quy tắc bóng tối, vậy mà tâm tư của bà nội này lại tối tăm hơn cả ma công của ta!”
Tập 1 kết thúc. Hệ thống tự động chạy Tập 2.
Ảnh Diệt định đứng lên tìm lối thoát, nhưng đôi chân hắn dường như dính chặt vào ghế. “Anandi còn chưa thoát khỏi bị nhốt trong phòng kho, ta không thể bỏ đi như vậy được. Sát thủ phải biết giữ chữ tín, xem xong một đoạn rồi đi cũng chưa muộn.”
Tập 3… Tập 5… Tập 10…
Bình minh bắt đầu ló dạng bên ngoài Vân Hải Thành.
Trong rạp phim, sát thủ khét tiếng nhất Cửu Tiêu Linh Giới lúc này đang ngồi thu chân lên ghế, ôm cái gối ôm mềm mại, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và vì… khóc.
“Hức… hức… tại sao lại đối xử với đứa trẻ như vậy chứ? Tên chồng nhí kia thật là một kẻ vô liêm sỉ!” Ảnh Diệt nức nở, tay cầm khăn giấy (loại lụa cao cấp 3 lớp của tiệm) xì mũi rôm rốp. “Trời ơi, hức… mẹ chồng cô ấy khổ quá, hức… Anandi ơi là Anandi…”
Đúng lúc này, cửa phòng chiếu phim mở ra.
Ánh sáng rực rỡ bên ngoài ùa vào khiến Ảnh Diệt nheo mắt lại. Diệp Trần, trong bộ đồ ngủ lôi thôi, tay cầm bàn chải đánh răng, đứng đó ngáp dài một cái. Theo sát sau là Thanh Loan với khuôn mặt lạnh lùng thường lệ.
“Ủa? Có người xem phim hả?” Diệp Trần dụi mắt. “Tiểu Loan, tối qua cô mở cửa rạp cho ai à?”
Thanh Loan nhướng mày, bàn tay cô đặt lên đốc kiếm, cảm nhận được sát khí mỏng manh (dù đã bị vùi lấp bởi sự bi lụy) phát ra từ kẻ đang ngồi trên ghế. “Chủ thượng, đây không phải khách bình thường. Hắn mặc đồ đen, giấu mặt, lại lẻn vào ban đêm. Rõ ràng là gian tế của thế lực nào đó.”
Ảnh Diệt nghe thấy chữ “gian tế”, giật mình nhận ra nhiệm vụ. Hắn lập tức bật dậy, nhưng vì ngồi xem phim quá lâu (và do tác dụng phụ của Coca uống quá nhiều), chân hắn bị tê cứng. Hắn ngã sấp mặt xuống sàn, miệng vẫn còn ngậm một hạt bỏng ngô.
“Ai nha, khách hàng à, nếu anh thấy phim cảm động quá cũng đừng có quỳ lạy như thế.” Diệp Trần tặc lưỡi. “Cô dâu 8 tuổi mặc dù rất hay, nhưng cũng chỉ là hư cấu thôi.”
Ảnh Diệt xấu hổ đến mức muốn tìm cái hố để chui xuống. Hắn cố gắng gồng mình, quát lớn: “Các ngươi… các ngươi đừng có đắc ý! Ta là Ảnh Diệt, hôm nay ta đến đây để lấy mạng… mạng…”
Hắn chưa kịp nói xong thì màn hình phía sau lưng lại vang lên nhạc hiệu Tập 11. Hình ảnh Anandi đang bị bỏ rơi giữa chợ xuất hiện.
“Ôi không! Anandi!” Ảnh Diệt đột ngột quay đầu lại, nhìn trừng trừng vào màn hình, cơn giận với Diệp Trần bay biến sạch sành sanh. “Tập này quan trọng, đợi ta xem nốt mười phút này đã rồi giết ngươi cũng không muộn!”
Diệp Trần nhìn sang Thanh Loan: “Tiểu nhị, cô xem này. Hệ thống mới này mạnh thật đấy, ngay cả sát thủ cũng biến thành mọt phim.”
Thanh Loan khinh bỉ nhìn kẻ đang ngồi trên sàn, hai mắt dán vào màn hình: “Đạo tâm của kẻ này quá yếu, bị một chút ‘phim truyền hình’ lay chuyển. Đúng là phế vật.”
Diệp Trần đi tới, nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình của hệ thống. “Anh bạn à, muốn xem tiếp không?”
Ảnh Diệt gật đầu như điên dại: “Có! Tiếp theo sẽ thế nào? Cô ấy có tìm được nhà không?”
“Muốn xem tiếp thì đơn giản.” Diệp Trần nở nụ cười thương gia đặc trưng. “Nhưng rạp phim này có thu phí. Một canh giờ chiếu phim giá 10 linh thạch thượng phẩm. Ngoài ra, suất chiếu đặc biệt đêm qua anh chưa trả tiền, cộng thêm tiền bỏng ngô, nước ngọt, tổng cộng là 200 linh thạch thượng phẩm.”
Ảnh Diệt trợn mắt: “200 linh thạch? Cướp giữa ban ngày à?”
Diệp Trần nhún vai: “Không trả tiền thì tôi tắt điện, mời anh ra ngoài để Tiểu nhị nhà tôi dùng nước khoáng Lavie ‘tiễn’ khách.”
Vừa nghe thấy tiếng tắt máy, Ảnh Diệt lập tức hoảng sợ. Nhu cầu biết được số phận của Anandi lớn hơn cả nỗi sợ chết. Hắn vội vàng lôi túi trữ vật ra, ném thẳng về phía Diệp Trần. “Đây là 1000 linh thạch! Đừng tắt! Mở tiếp cho ta! Đừng nói là giết ngươi, ngay cả Thiên Đạo Minh nếu dám ngăn ta xem đoạn kết, ta cũng sẽ liều chết với họ!”
Hệ thống: [Ting! Nhận được 1000 linh thạch. Chế độ khách hàng VIP kích hoạt. Mở khóa tập tiếp theo.]
Diệp Trần mỉm cười gật đầu, đưa tay nhận linh thạch: “Tốt, khách hàng là thượng đế. À này, tôi nhắc trước nhé, phim này có… hơn hai nghìn tập. Anh cứ từ từ mà xem, linh thạch không đủ thì cứ ghi nợ, đổi bằng cách làm thêm việc vặt trong tiệm.”
Nói đoạn, Diệp Trần xoay người rời đi, còn không quên nhắc nhở Thanh Loan: “Tiểu Loan, đi chuẩn bị ít xúc xích bò cho anh khách này. Đang xem đoạn gay cấn mà không có đồ nhắm thì tội nghiệp lắm.”
“Rõ, chủ thượng.”
—
Một tuần sau.
Trung Đô, cung điện của Thiên Đạo Minh.
Khô Mộc Chân Nhân nóng ruột đi tới đi lui. “Ảnh Diệt đâu? Đã một tuần rồi sao không có tin tức gì? Lẽ nào hắn đã hy sinh?”
“Báo… báo cáo Minh chủ!” Một mật thám chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu. “Chúng ta… chúng ta vừa tìm thấy tung tích của Ảnh Diệt ở Vân Hải Thành.”
“Hắn đang chiến đấu ác liệt với chủ tiệm sao? Hay đang bị bắt giữ tra tấn?” Khô Mộc Chân Nhân nghiến răng.
“Dạ không… hắn… hắn hiện đang làm bảo vệ bãi đỗ xe ngựa cho tiệm tạp hóa. Ban ngày thì lau cửa kính, ban đêm thì… ngồi khóc trong một căn phòng tối.”
“Cái gì? Tại sao hắn lại khóc?”
Mật thám run rẩy nói: “Theo tin tình báo, hắn nói là do ‘Anandi bị bệnh nhưng không có tiền chữa’, hắn phải kiếm tiền bằng mọi giá để mua thêm một thẻ ‘Netflix Tiên Giới’ để xem tiếp…”
“…”
Khô Mộc Chân Nhân loạng choạng ngã xuống ghế chủ tọa. Cả Thiên Đạo Minh bao trùm trong một bầu không khí hoang mang tột độ. Bọn họ không hiểu “Anandi” là vị đại năng phương nào mà có thể khiến sát thủ trung thành nhất của họ hoàn toàn gục ngã về ý chí như vậy.
Còn tại tiệm tạp hóa, Diệp Trần lại đang nằm võng ngắm cảnh, thầm nghĩ: “Đúng là, tu tiên cái gì chứ? Tu đạo cho lắm vào rồi cũng không chịu nổi một bộ phim drama phàm trần.”
Tiếng “Hắc hắc” của Ảnh Diệt phát ra từ trong rạp phim vọng lại: “Đúng rồi! Phải thế chứ! Tát hay lắm Anandi!”
Tiên giới, thật sự đã hỏng rồi… theo một cách rất kỳ quặc.