Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 114: ** Bộ phim dài 2000 tập khiến sát thủ bỏ chính tà.
**CHƯƠNG 114: BỘ PHIM DÀI 2000 TẬP KHIẾN SÁT THỦ BỎ CHÍNH TÀ**
Vân Hải Thành, tiết trời vào thu, gió hiu hiu thổi qua những rặng linh mộc già nua, rải rác những cánh hoa vàng xuống lối đi lát đá. Tại góc phố hẻo lánh nhất của thành phố, nơi linh khí bị giới tu tiên coi là "phế địa", tiệm tạp hóa của Diệp Trần vẫn lặng lẽ tồn tại như một ốc đảo tách biệt với sự xô bồ của thế giới bên ngoài.
Lúc này, bên trong không gian phía sau kệ hàng thực phẩm, có một căn phòng nhỏ được bao phủ bởi trận pháp cách âm tuyệt đối – thực chất là "Rạp chiếu phim tư nhân" mà hệ thống vừa nâng cấp cho Diệp Trần.
Trong bóng tối mờ ảo, một bóng người đang ngồi thu lù trên ghế sofa mềm mại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình tinh thể lỏng 100 inch với vẻ mặt… kinh hoàng xen lẫn phấn khích. Đó chính là Ảnh Diệt, sát thủ cấp cao nhất của Thiên Đạo Minh, kẻ vốn được mệnh danh là "Lưỡi hái của bóng tối", người chưa bao giờ thất thủ trong vòng ba hơi thở.
Nhưng lúc này, tay của Ảnh Diệt không cầm đoản kiếm rướm máu, mà lại đang run rẩy cầm một bịch bỏng ngô vị phô mai.
Trên màn hình, một phân cảnh kinh điển đang diễn ra. Một thiếu nữ mặc sari rực rỡ đang khóc lóc, bên cạnh là một bà mẹ chồng đang trợn mắt nhìn. Điều đáng nói là, mỗi khi bà mẹ chồng trợn mắt, camera lại xoay vòng 360 độ quanh mặt bà ta kèm theo tiếng nhạc "Dun… dun… dun…" đanh thép. Phân cảnh này lặp đi lặp lại đúng mười tám lần với mười tám góc độ khác nhau.
"Trời ơi…" – Ảnh Diệt thốt lên, bỏng ngô rơi lã chã. "Cái quy tắc thời gian này… thật đáng sợ! Chỉ một cái liếc mắt mà có thể kéo dài tương đương với thời gian thi triển một môn cấm thuật Hóa Thần kỳ! Đây chẳng lẽ là… Đạo của Luân Hồi sao?"
Ảnh Diệt cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Hắn đã theo dõi bộ phim có tên *“Anandi – Người Vợ Trẻ Ở Tiên Giới”* (Phiên bản hệ thống đã qua chỉnh sửa) suốt bảy ngày bảy đêm. Càng xem, hắn càng thấy đạo hạnh của mình không những không lùi mà còn có dấu hiệu… rung chuyển.
Mỗi khi nhân vật chính Anandi gặp nạn, tâm ma của Ảnh Diệt lại nổi lên cuồn cuộn. Hắn hận không thể xuyên qua màn hình để dùng sát chiêu của mình xử đẹp lão bà mẹ chồng kia. Nhưng ngay sau đó, sự nhẫn nhịn và bao dung của Anandi lại khiến hắn cảm thấy mình quá nhỏ nhen. Hắn bắt đầu tự vấn: *“Ta giết người bấy lâu nay để làm gì? Ta tu luyện để làm gì? Khi mà một nữ nhân phàm trần lại có thể chịu đựng nỗi khổ kéo dài tới tận tập 800 mà chưa một lần oán hận?”*
“Đinh!”
Cửa phòng mở ra, ánh sáng bên ngoài tiệm hắt vào khiến Ảnh Diệt nheo mắt lại. Diệp Trần cầm một ly trà sữa trân châu, chân đi dép tổ ong lẹt xẹt bước vào.
“Này anh bạn, tập 905 kết thúc rồi. Muốn xem tiếp tập 906 không? Nạp thêm 50 linh thạch là có bản HD siêu nét, kèm theo gói xúc xích nướng.”
Ảnh Diệt giật mình, vội vàng đứng bật dậy. Nếu là một tuần trước, hắn sẽ ngay lập tức cắt cổ Diệp Trần. Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn nhìn Diệp Trần đầy vẻ kính trọng, thậm chí là sùng bái.
Hắn nghĩ: *Chủ tiệm này chắc chắn là một vị Thượng Cổ Đại Lăng muốn mượn bộ phim này để rèn luyện tâm tính cho ta! Đúng vậy, 2000 tập phim chính là 2000 tầng thử thách về sự kiên nhẫn. Nếu ta xem hết, chắc chắn ta sẽ đột phá cảnh giới Đại Thừa!*
“Tiền bối… xin hãy cho vãn bối xem tiếp!” – Ảnh Diệt dập đầu, giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều ở tập 450 khi Anandi bị đuổi khỏi nhà. “Vãn bối… vãn bối không còn linh thạch, nhưng vãn bối có thể làm việc! Việc gì cũng được! Xin đừng bắt vãn bối phải dừng lại ở lúc này, Anandi vừa mới tìm thấy hy vọng mà!”
Diệp Trần ngáp một cái dài, xoa xoa mái tóc rối bù: “Thế thì ra ngoài giúp Thanh Loan quét sân, lau sạch cái tủ lạnh, sau đó trông coi bãi đậu xe ngựa. À, thấy ai có ý định quỵt tiền hay gây rối thì… cứ xì cái bình này vào mặt họ.”
Diệp Trần quăng ra một cái bình xịt màu xanh lá cây có in hình con muỗi.
Ảnh Diệt cung kính nhận lấy bằng cả hai tay, ánh mắt rực lửa: “Vãn bối tuân mệnh! Kẻ nào dám quấy rối sự thanh tĩnh của tiền bối, cũng chính là ngăn cản Anandi của vãn bối tìm thấy hạnh phúc, Ảnh Diệt ta thề sẽ khiến hắn biến mất khỏi cõi đời này!”
Nói đoạn, vị sát thủ lạnh lùng nhất Tiên giới hiên ngang bước ra khỏi phòng, tay cầm chổi, tay cầm bình xịt muỗi, bắt đầu công việc của một tiểu nhị đầy nhiệt huyết.
Bên ngoài cửa tiệm, Thanh Loan đang lau kệ hàng, thấy Ảnh Diệt đi ra thì lạnh lùng liếc nhìn một cái.
“Xem xong rồi?” – Thanh Loan hỏi.
“Chưa, mới được một nửa.” – Ảnh Diệt vừa quét sân vừa thở dài. “Tiểu nhị cô nương, cô theo tiền bối lâu như vậy, chắc cô đã xem hết bộ phim ấy rồi? Xin hỏi… cuối cùng Anandi có được hạnh phúc không?”
Thanh Loan khựng lại, trong mắt hiện lên một tia cảm thán khó nhận ra. Cô cũng từng là nạn nhân của bộ phim này. Hồi đó, cô đã khóc lụt cả tiệm tạp hóa đến mức Diệp Trần phải cấm cô xem trong vòng một tháng để "cai nghiện".
“Cứ xem đi.” – Thanh Loan nói đầy ẩn ý. “Trên đời này không có đạo pháp nào khó tu luyện hơn đạo làm người. Mỗi tập phim là một mảnh đời, mỗi nhân vật là một chấp niệm. Chủ thượng cho anh xem, chính là đang tẩy rửa ma tính trong máu của anh đấy.”
Ảnh Diệt run lên, trong lòng đầy cảm kích: “Thì ra là vậy! Tiền bối thật sự là dụng tâm lương khổ!”
Trong khi đó, ở một không gian khác – cung điện ngầm của Thiên Đạo Minh.
Khô Mộc Chân Nhân đang điên cuồng đập phá đồ đạc. Phía trước lão là mười vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ đang cúi đầu, không ai dám thở mạnh.
“Nói! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?” – Khô Mộc hét lên, râu tóc dựng ngược. “Mười ngày! Ta cho Ảnh Diệt đi ám sát một gã chủ tiệm tạp hóa phàm trần, vậy mà mười ngày qua không một tin tức! Đến khi thuộc hạ của ta tìm thấy hắn, hắn lại đang đứng trước một cái chuồng ngựa, tay cầm một cái chai xịt xịt, miệng thì lẩm bẩm cái gì mà ‘Vì công lý, vì Anandi’? Anandi là ai? Là một vị Chí Tôn giấu mặt sao?”
Một trưởng lão run rẩy bước ra: “Bẩm Minh chủ, thuộc hạ đã âm thầm điều tra. ‘Anandi’ không phải là người của thế giới này. Có vẻ như… đó là một môn thần thông hoặc một loại huyễn cảnh cực kỳ cao cấp tồn tại trong tiệm tạp hóa đó. Kẻ đi vào sẽ bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian vô tận, chứng kiến nỗi khổ của một người phụ nữ trong hàng nghìn năm (tập phim), khiến cho ý chí chiến đấu hoàn toàn tiêu biến, chuyển hóa thành một kẻ lương thiện đến mức… ngu ngốc.”
“Cái gì?” – Khô Mộc Chân Nhân rùng mình. “Đáng sợ đến thế sao? Chẳng lẽ đó là… *Cửu Chuyển Luân Hồi Huyễn Cảnh* của Thượng Cổ?”
“Không chỉ có vậy.” – Trưởng lão nọ tiếp tục, mồ hôi hột chảy dài. “Thuộc hạ thấy Ảnh Diệt sau khi làm việc xong, lại dùng tiền lương mua một thứ gọi là ‘Mì tôm’. Hắn ăn một miếng, khí thế bùng nổ, linh lực trong người vốn đã trì trệ nay lại lưu chuyển nhanh gấp đôi. Hắn còn nói… nếu có mì tôm tiếp sức, hắn có thể quét rác cả vạn năm mà không thấy mệt!”
Khô Mộc Chân Nhân im lặng. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong lòng lão. Một cái tiệm tạp hóa nhỏ bé, không những có thể đồng hóa sát thủ của lão thành người làm thuê, mà còn cung cấp tài nguyên để họ… tu luyện ngay trong khi lao động chân tay.
“Không được! Nếu cứ để thế này, Thiên Đạo Minh chúng ta sẽ mất sạch người tài!” – Khô Mộc đập bàn cái rầm. “Truyền lệnh đi! Chuẩn bị binh mã, ta sẽ đích thân đến Vân Hải Thành một chuyến. Ta không tin, một lão già sắp bước vào Hóa Thần kỳ như ta, lại không phá nổi cái ‘Anandi’ quái quỷ gì đó của hắn!”
Dưới ánh hoàng hôn, đoàn người của Thiên Đạo Minh hùng hổ xuất phát, khí thế ngút trời. Nhưng họ không biết rằng, chờ đợi họ ở Vân Hải Thành không phải là một trận chiến sinh tử, mà là một trải nghiệm sẽ khiến họ… hoài nghi về toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời tu tiên.
Sáng hôm sau, trước cửa tiệm tạp hóa của Diệp Trần.
Diệp Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế dựa mây, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, trước mặt là một đĩa hướng dương vị ngũ vị hương. Tiểu Hắc đang nằm dưới chân anh, lim dim ngủ, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi đuổi mấy con ruồi.
“Chủ thượng, có vẻ như hôm nay có khách quý đến.” – Thanh Loan đứng bên cạnh, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời đang nổi lên những áng mây đen kịt đầy sát khí.
Diệp Trần hé một con mắt ra nhìn, rồi lại lười biếng nhắm lại: “Khách quý hay khách không mời mà đến thì cũng là khách. Bảo Ảnh Diệt ra chuẩn bị chỗ đậu ngựa đi. À, bảo hắn đừng có vừa làm vừa khóc nữa, nước mắt rơi vào bụi là bẩn hết sân đấy.”
Thanh Loan gật đầu, đi vào trong.
Một lúc sau, một tiếng sấm vang dội giữa trời quang. Khô Mộc Chân Nhân cùng đoàn tùy tùng đáp xuống trước cửa tiệm, bụi cuốn mù mịt.
“Kẻ nào là chủ nhân nơi này? Ra đây chịu chết!” – Một vị trưởng lão hét lớn, giọng nói chứa đựng linh lực cấp Nguyên Anh khiến tường của những ngôi nhà xung quanh nứt toác.
Nhưng bên trong phạm vi 10 mét quanh tiệm tạp hóa, mọi thứ vẫn lặng tờ. Tiếng hét nọ đi vào vùng không gian này bỗng nhiên biến thành… một tiếng hắt hơi nhẹ hều.
Diệp Trần vẫn nằm yên, thậm chí còn chưa thèm ngồi dậy. Anh chỉ tay vào cái bảng nội quy dựng trước cửa:
1. Không làm ồn.
2. Không dùng vũ lực (Nếu không muốn làm thợ chẻ củi).
3. Muốn gặp chủ tiệm, hãy mua một lon Coca.
Khô Mộc Chân Nhân tức đến nổ phổi: “Láo xược! Ngươi tưởng mấy cái trò bịp bợm này dọa được ta sao?”
Lão nhìn sang bên cạnh, thấy một gã nam tử đang cầm chổi quét sân, đầu quấn một mảnh vải trắng có chữ "Team Anandi". Lão sửng sốt: “Ảnh Diệt? Ngươi… ngươi thực sự ở đây làm những việc này sao?”
Ảnh Diệt ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bình thản và từ bi, hoàn toàn không còn khí chất của một sát thủ. Hắn đưa tay xịt một phát bình xịt muỗi vào một con nhặng bay ngang qua, rồi nhẹ nhàng nói:
“Minh chủ, ông đến rồi à? Đừng hét nữa, chủ tiền bối đang ngủ trưa đấy. Nếu ông muốn tìm ta về, xin lỗi, ta phải xem xong phần 2 mới đi được. Mà nghe nói phần 2 còn hay hơn phần 1 nhiều, có đoạn chồng của Anandi…”
“Im miệng!” – Khô Mộc Chân Nhân gào lên. “Ngươi đã bị yêu pháp ám hại rồi! Để ta đánh tỉnh ngươi!”
Khô Mộc Chân Nhân tụ tập linh lực vào lòng bàn tay, một chiêu *Khô Mộc Phùng Xuân Chưởng* đánh thẳng vào Ảnh Diệt. Linh lực cuồn cuộn hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng gỗ mục, mang theo tử khí nồng nặc.
Ảnh Diệt thở dài, khẽ vẫy cái chổi trong tay.
Một quy tắc kỳ lạ xuất hiện. Bàn tay khổng lồ nọ bỗng nhiên dừng khựng lại giữa không trung, rồi trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, bàn tay gỗ ấy bắt đầu… chuyển sang hiệu ứng slow-motion.
Nó chuyển động chậm đến mức một con sên bò còn nhanh hơn. Đồng thời, một giai điệu "Tan… tan… tan… na…" vang lên từ hư không. Hình ảnh của Khô Mộc Chân Nhân trên mặt đất bắt đầu được zoom vào, zoom ra, quay trái, quay phải đúng ba vòng.
“Cái… cái gì thế này?” – Khô Mộc kinh hoàng nhận ra mình không thể cử động theo ý muốn. “Tại sao mọi thứ lại chậm lại như vậy? Đây là thời gian pháp tắc sao?”
Diệp Trần lúc này mới ngồi dậy, phủi phủi vụn vỏ hướng dương trên áo: “Đó không phải thời gian pháp tắc đâu. Đó là hiệu ứng của phim truyền hình dài tập. Một khi bước vào phạm vi của tiệm tôi mà có ý định tấn công, mấy người sẽ bị cưỡng ép tham gia vào một phân cảnh kịch tính. Theo tốc độ này thì… bàn tay nọ sẽ chạm vào người Ảnh Diệt sau khoảng… 3 tập nữa, tức là tầm 2 ngày.”
Khô Mộc Chân Nhân nghe xong suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già. Hai ngày? Để đánh một chưởng mà phải mất hai ngày? Đây là cái đạo lý gì?
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?” – Khô Mộc run rẩy hỏi.
Diệp Trần đứng dậy, đi đến chỗ tủ kính lấy ra một lon Coca lạnh, bật nắp một tiếng “Xịt!” sảng khoái rồi tu một hơi dài.
“Tôi chỉ là một người bán tạp hóa lương thiện thôi.” – Diệp Trần mỉm cười. “Thấy các vị đi đường xa mệt mỏi, khí thế hừng hực, tâm hỏa quá vượng, hay là thế này đi… Ảnh Diệt, dẫn Minh chủ vào rạp chiếu phim, bật tập 1 ‘Anandi’ lên. Để họ thấy thế nào là khổ ải thực sự.”
“Tuân lệnh tiền bối!” – Ảnh Diệt hớn hở đi tới.
Mười lăm phút sau.
Bên trong rạp chiếu phim, Khô Mộc Chân Nhân và mười vị trưởng lão bị trói bằng những sợi dây thần bí (thực chất là dây sạc điện thoại siêu bền của hệ thống) ngồi ngay ngắn trên ghế.
Ánh sáng vụt tắt. Màn hình hiện lên dòng chữ: *TẬP 1: SỰ KHỞI ĐẦU CỦA ĐỊNH MỆNH.*
Khô Mộc Chân Nhân ban đầu còn chửi rủa: “Thả ta ra! Cái loại huyễn cảnh tiểu nhân này không thể khuất phục được ý chí Hóa Thần của ta! Ta sẽ phá vỡ nó! Ta sẽ…”
Nửa tiếng sau…
Khô Mộc Chân Nhân: “Tại sao bà già đó lại ác như vậy? Con bé mới có 8 tuổi thôi mà!”
Một tiếng sau…
Một vị trưởng lão: “Trời ơi, sao bà mẹ chồng lại có thể nghĩ ra chiêu đó? Quá thâm độc! Tu tiên giới của chúng ta còn kém xa về độ mưu mô!”
Ba tiếng sau…
Khô Mộc Chân Nhân vừa nhai bỏng ngô (do Thanh Loan cung cấp với giá 5 linh thạch một túi) vừa nức nở: “Anandi… khổ quá Anandi ơi! Nếu ta ở đó, ta sẽ dùng Khô Mộc chưởng đánh nát cái nhà đó cho con!”
Bên ngoài cửa tiệm, Diệp Trần nằm nghe tiếng khóc sụt sùi vọng ra, lắc đầu cảm thán:
“Đúng là sức mạnh của drama. Ngay cả cao thủ Hóa Thần cũng không chịu nổi nhiệt. Tiểu Loan, chuẩn bị thêm trà sữa đi, mấy vị này chắc chắn sẽ ‘cày’ xuyên đêm đấy. Doanh thu hôm nay… lại tăng vọt rồi.”
Hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên một tiếng báo hiệu:
[Ting! Chúc mừng ký chủ thành công cảm hóa toàn bộ ban lãnh đạo Thiên Đạo Minh bằng ‘Văn hóa Phim truyền hình’. Điểm danh vọng tăng 50.000. Mở khóa mặt hàng mới: *Máy Karaoke Tiên Giới – Hát hay hay không, quan trọng là âm lượng*.]
Diệp Trần mắt sáng lên: “Karaoke? Được đấy. Sắp tới chắc phải tổ chức cuộc thi ‘The Voice Cửu Tiêu’ quá.”
Bên cạnh anh, Tiểu Hắc sủa nhẹ một tiếng như để đồng ý. Ảnh Diệt thì đứng ở cửa, tay cầm chổi, nhìn về phía rạp phim với nụ cười mãn nguyện. Hắn biết, kể từ ngày hôm nay, hắn sẽ không còn cô đơn trong con đường chinh phục 2000 tập phim này nữa. Hắn đã có thêm những người đồng đạo.
Tiên giới này, có lẽ sẽ không bao giờ giống như trước đây được nữa. Những trận chiến đẫm máu giành giật linh thạch sẽ bị thay thế bằng những cuộc thảo luận sôi nổi về việc: *Liệu tập tiếp theo nhân vật chính có gặp lại người yêu cũ hay không?*
Và ở giữa trung tâm của sự thay đổi kỳ quặc đó, Diệp Trần chỉ muốn một điều duy nhất: Nằm yên trên ghế mây, uống trà sữa và nhìn linh thạch không ngừng chảy vào túi.
“Hạnh phúc… đôi khi chỉ đơn giản thế thôi.” – Diệp Trần khẽ thầm thì rồi lại chìm vào giấc ngủ trưa thanh thản.
Bên trong rạp, tiếng nhạc "Dun… dun… dun…" lại vang lên đầy hào hùng, báo hiệu một đêm dài mất ngủ của giới lãnh đạo Thiên Đạo Minh. _(Hết chương)_