Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 115: ** Diệp Trần nhận được \”Thẻ dịch chuyển cửa hàng\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:27:10 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 115: THẾ GIỚI QUÁ LỚN, TA MUỐN ĐI XEM THỬ**

Sáng sớm tại Vân Hải Thành, sương mù lãng đãng bao phủ những mái nhà cong vút, nhưng không khí thanh bình ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi những âm thanh vô cùng… lạc quẻ.

"Dun… dun… dun… dunn!"

Tiếng nhạc nền kinh điển của bộ phim truyền hình dài tập vẫn vang lên đều đặn từ phía hậu viện của tiệm tạp hóa. Nếu ai đi ngang qua lúc này, chắc chắn sẽ thấy một cảnh tượng kinh hãi: những vị cao thủ Hóa Thần kỳ, những Thái thượng trưởng lão vốn dĩ tiên phong đạo cốt, lúc này đều ngồi bệt dưới đất, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc nhưng nhãn thần lại sáng quắc, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn.

Khô Mộc Chân Nhân tay cầm một túi khoai tây chiên, miệng lẩm bẩm: "Anandi sắp lấy chồng rồi… Sao đời lại khổ thế này? Tu tiên mười vạn năm cũng không khổ bằng một góc của nàng ấy."

Cạnh đó, vị tông chủ của một đại tông môn khác đang sụt sùi lau nước mắt vào vạt áo bào thêu chỉ vàng đắt giá: "Chết tiệt thật, ta cảm thấy đạo tâm của mình đang lung lay. Nếu bà mẹ chồng kia không bị quả báo, ta thề sẽ bế quan cho đến chết!"

Giữa không khí nồng nặc mùi kịch tính và… mùi hương liệu thực phẩm ấy, ông chủ Diệp Trần – nhân vật chính của chúng ta – đang lười biếng vươn vai thức dậy trên chiếc ghế mây ở gian phòng phía trước. Anh ngáp một cái dài, đưa tay xoa xoa mái đầu hơi rối, chân xỏ vào đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ rồi lạch bạch đi tới quầy thu ngân.

"Hệ thống, báo cáo doanh thu hôm qua cái xem nào," Diệp Trần uể oải thầm gọi.

[Ting! Báo cáo ký chủ: Doanh thu ngày hôm qua đạt mức kỷ lục kể từ khi khai trương.
– Mì tôm các loại: 500 bát (bao gồm cả dịch vụ nấu tại chỗ).
– Trà sữa Trân châu: 800 ly.
– Bỏng ngô và đồ ăn vặt: 1200 gói.
– Vé xem phim 'Anandi': 150 vé (Giá vé đã tăng 20% vào giờ cao điểm).
Tổng điểm danh vọng thu được: 100.000 điểm.]

Diệp Trần khẽ mỉm cười. Cái đám tu sĩ này, bình thường thì thanh cao, miệng lúc nào cũng đạo đức, thế mà đụng tới drama và đồ ngọt là coi như linh thạch bao nhiêu cũng dâng ra hết. Đúng là bản chất con người, dù ở hiện đại hay tiên giới thì cũng như nhau cả thôi.

[Ting! Chức mừng ký chủ đạt được mốc danh vọng: 'Kẻ Hủy Diệt Đạo Tâm'. Hệ thống cấp phát phần thưởng đặc biệt: Một lần quay thưởng cấp Kim Cương.]

"Quay luôn đi, còn chờ gì nữa. Tay ta hôm nay đang thơm," Diệp Trần xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, hưng phấn nói.

Trước mắt anh, một vòng quay ảo diệu hiện ra, tỏa ra ánh sáng năm màu rực rỡ. Kim đồng hồ quay tít, lướt qua những món đồ như "Máy bay giấy tự dẫn đường", "Bom hôi cấp độ Thần", "Bình nước nóng năng lượng Mặt Trời"… và cuối cùng dừng lại ở một ô màu tím huyền bí.

[Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được: 'THẺ DỊCH CHUYỂN CỬA HÀNG (PHIÊN BẢN MỞ RỘNG)'.]

Diệp Trần ngẩn người: "Thẻ dịch chuyển? Cái này là bắt ta đi bán hàng rong à?"

Hệ thống lập tức lên tiếng giải thích: [Ký chủ đừng có ánh mắt thiển cận như vậy. 'Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới' hiện tại đã đạt đến giới hạn phát triển tại Vân Hải Thành. Linh khí ở đây quá loãng, khách hàng cũng chỉ quanh quẩn mấy vị này. Muốn nâng cấp lên siêu thị hạng sang và mở khóa các vật phẩm công nghệ cao hơn (như PC gaming, hệ thống Smarthome, Robot quản gia), ký chủ cần dịch chuyển đến một vị trí có tọa độ linh mạch cấp cao hơn.]

Diệp Trần xoa cằm suy nghĩ. Đúng là Vân Hải Thành giờ đã hơi chật chội đối với tham vọng nằm ngửa của anh. Hơn nữa, anh bắt đầu cảm thấy chán cái cảnh ngày nào cũng nhìn mấy lão già thâm quầng này cày phim. Anh cần những gương mặt mới, những túi tiền mới để vắt kiệt.

"Sử dụng thẻ này thì tiệm sẽ đi đâu?"

[Ký chủ có ba lựa chọn địa điểm cho giai đoạn tiếp theo:
1. Thánh Địa Linh Hoa (Trung Đô): Nơi tập trung các đại gia tộc giàu nứt đố đổ vách, linh khí nồng đậm gấp trăm lần hiện tại.
2. Vô Tận Hải – Đảo Phù Thủy: Nơi các yêu tộc và tu sĩ biển cả qua lại, phù hợp kinh doanh hải sản đóng hộp và đồ bơi.
3. Bắc Huyền Lục – Thành Băng Tuyết: Nơi có khí hậu cực lạnh, cực kỳ thuận lợi để bán nồi lẩu điện và trà gừng nóng.]

Diệp Trần không cần suy nghĩ quá lâu: "Thánh Địa Linh Hoa. Ở đó lắm tiền nhất, mà đã kinh doanh thì phải đánh vào túi tiền của giới nhà giàu trước đã. Vả lại, nghe bảo các tiên tử ở Trung Đô đều xinh đẹp thoát tục, ta đi xem thử xem có bằng một góc của Thanh Loan không."

[Xác nhận địa điểm: Thánh Địa Linh Hoa – Phố Trường An. Lưu ý: Sau khi sử dụng thẻ, toàn bộ cấu trúc cửa hàng sẽ được nâng cấp lên diện tích gấp ba lần, tích hợp thêm hệ thống phòng nghỉ cao cấp và quán cà phê ngoài trời.]

"Được! Triển luôn!" Diệp Trần vỗ đùi một cái đét.

Lúc này, Thanh Loan vừa bưng một khay trà sữa mới làm ra, thấy Diệp Trần mặt mày hớn hở, nàng tò mò hỏi: "Chủ thượng, có chuyện gì vui sao ạ? Hay là ngài lại vừa chế ra loại nước giải khát mới?"

Diệp Trần nhìn cô nhóc tiểu nhị của mình, gương mặt nàng vẫn xinh đẹp thanh thuần như cũ, nhưng trong tay giờ đã thành thục kỹ năng lắc trà sữa chuyên nghiệp. Anh mỉm cười nói: "Tiểu Loan, dọn đồ đi. Chúng ta sắp dời tiệm rồi."

Thanh Loan khựng lại, chiếc khay trên tay khẽ rung nhẹ: "Dời tiệm? Ngài… ngài định bỏ đi đâu sao?" Trong lòng nàng chợt thắt lại, nàng chỉ sợ Diệp Trần muốn trở về thế giới của ngài mà bỏ nàng lại đây.

"Đừng có vẻ mặt như sắp đưa đám thế," Diệp Trần cười ha hả, tay xoa đầu nàng (một hành động mà nếu người ngoài nhìn thấy sẽ kinh sợ vì cho rằng anh đang mạo phạm Thánh nữ, nhưng Thanh Loan lại rất tận hưởng). "Chúng ta chỉ là chuyển địa bàn sang Trung Đô thôi. Chỗ này… nhỏ quá, không chứa hết được chí hướng (lười biếng) của ta."

Tiểu Hắc đang nằm gặm xúc xích dưới gầm quầy, nghe thấy chữ "Trung Đô", đôi tai chó đen của nó chợt vểnh lên, đôi mắt lóe ra tia nhìn sâu thẳm. Trung Đô sao? Nơi đó… chính là khởi nguồn của những trận chiến vạn năm trước.

Ngay khi tin tức tiệm tạp hóa sắp dời đi được Diệp Trần thông báo công khai trên cái bảng đen trước cửa, toàn bộ Vân Hải Thành chấn động.

Trần Huyền Tử – vị lão tổ nghiện mì tôm nặng nhất – là người đầu tiên xông vào cửa. Lão vừa chạy vừa khóc: "Ông chủ Diệp! Ngài không thể đi! Ngài đi rồi, gói gia vị mì Hảo Hảo của ta ai lo? Linh hồn của ta sắp lìa khỏi xác rồi!"

Tiếp sau đó là các thành viên của Thiên Đạo Minh. Họ đang xem phim dở tập 800, nghe tin tiệm đi, ai nấy đều hốt hoảng.

"Ông chủ, tập phim tối qua nhân vật phản diện còn chưa bị bắt mà! Ngài mang tiệm đi rồi, chúng ta lấy gì để theo dõi tiếp đây?" Khô Mộc Chân Nhân níu lấy vạt áo thun của Diệp Trần, vẻ mặt thê lương như vừa mất đi người thân nhất.

Diệp Trần hừ lạnh một tiếng: "Ta là chủ tiệm, ta muốn đi đâu là quyền của ta. Các ngươi nếu muốn xem tiếp thì cứ việc bay tới Thánh Địa Linh Hoa mà tìm ta. Coi như đây là dịp để các ngươi vận động chân tay, không lẽ cứ ngồi ì ra đây xem phim mãi à?"

Một vị trưởng lão béo tròn than vãn: "Thánh Địa Linh Hoa cách đây hàng triệu dặm, bay mất mấy tháng trời đó ông chủ ơi!"

Diệp Trần đảo mắt: "Hệ thống tạp hóa của ta sau khi dời đi sẽ nâng cấp 'Mạng nội bộ vạn giới'. Các ngươi chỉ cần mua smartphone phiên bản nâng cấp, có thể dùng 5G thần thức để xem livestream phim trực tiếp. Nhưng nói trước, giá cước dữ liệu hơi đắt đấy."

Nghe đến đây, đám tu sĩ mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không bị "cai nghiện" đột ngột là được, linh thạch… chẳng qua là vật ngoài thân thôi.

Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn cuối cùng khuất sau dãy núi, Diệp Trần đứng giữa tiệm, một tay ôm Tiểu Hắc, một tay cầm lấy thẻ dịch chuyển. Thanh Loan đứng cạnh anh, mang theo một chiếc ba lô nhỏ chứa đầy những bộ đồ hiện đại mà Diệp Trần đã "tặng" cho nàng (thực chất là mẫu dùng thử của hãng thời trang hệ thống).

"Tiểu Hắc, Tiểu Loan, bám chắc vào. Chuyến tàu này không có dây an toàn đâu," Diệp Trần nói đùa.

Anh bóp nát chiếc thẻ màu tím.

"Oành!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên nhưng không hề có sự phá hủy nào. Ngược lại, một luồng ánh sáng trắng lóa bao phủ lấy toàn bộ ngôi nhà cũ kỹ. Từ bên ngoài, dân chúng Vân Hải Thành thấy tiệm tạp hóa bỗng nhiên mờ ảo dần, giống như một bức tranh bị xóa đi bởi bàn tay thần bí.

Trong không gian kẽ hở giữa các vị diện, Diệp Trần cảm thấy toàn bộ kiến trúc đang rên rỉ dưới tác động của quy tắc không gian. Hệ thống liên tục thông báo:

[Bắt đầu quá trình nâng cấp kết cấu…
Lắp đặt hệ thống điều hòa trung tâm…
Nâng cấp bếp lò lên bếp từ đa năng…
Mở rộng gian hàng đồ gia dụng…
Hoàn thành 30%… 60%… 95%…]

"Ting! Quá trình dịch chuyển và nâng cấp hoàn tất. Chào mừng ký chủ đến với: THÁNH ĐỊA LINH HOA."

Ánh sáng tan đi. Diệp Trần cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ thanh khiết, nồng đậm gấp nhiều lần trước đây tràn vào qua khe cửa. Nó mạnh đến mức khiến Thanh Loan đứng bên cạnh run lên, cảnh giới vốn dĩ đang đứng yên của nàng bỗng dưng lỏng lẻo, trực tiếp đột phá thêm một tiểu cảnh giới ngay tại chỗ.

Diệp Trần mở tung cửa tiệm.

Hiện ra trước mắt anh là một khung cảnh hoàn toàn khác. Không còn là những con đường đất nhếch nhác ở ngoại ô Vân Hải Thành. Trước mặt anh là Phố Trường An – con phố sầm uất nhất của Thánh Địa Linh Hoa.

Đường phố ở đây rộng mênh mông, được lát bằng bạch ngọc tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Những tòa nhà xung quanh đều được chạm trổ tinh xảo, mạ vàng nạm ngọc, có cái cao hàng trăm trượng, khói mây vây quanh. Trên bầu trời, các loại linh thú phi hành, thuyền bay (linh chu) qua lại tấp nập như mắc cửi.

Và tiệm tạp hóa của Diệp Trần hiện tại… trông nó thật sự rất "khác bọt".

Bây giờ nó không còn là một cái tiệm cũ nát nữa. Nó là một tòa nhà ba tầng với kiến trúc tối giản nhưng cực kỳ sang trọng (style Minimalism). Toàn bộ mặt tiền tầng một là những tấm kính cường lực khổng lồ, trong suốt nhìn thấu vào bên trong – thứ mà tiên giới này chưa bao giờ nhìn thấy. Phía trên có tấm biển hiệu đèn LED neon nhấp nháy: "VẠN GIỚI TẠP HÓA – TRẠM DỪNG CHÂN CỦA ĐẠO".

"Oa…" Thanh Loan thốt lên, đôi mắt đẹp mở to kinh ngạc. "Chủ thượng, đây là tiệm của chúng ta sao? Nó đẹp quá…"

Diệp Trần cũng gật đầu hài lòng: "Cũng được, ít ra nhìn cũng giống cái trung tâm thương mại hơn là cái cửa hàng tiện lợi đầu ngõ."

Tuy nhiên, sự xuất hiện đột ngột của tòa nhà kỳ lạ này ngay giữa lòng Phố Trường An đã lập tức thu hút sự chú ý. Một nhóm tuần tra của Thiên Thành Vệ (quân đội bảo vệ Thánh Địa) cưỡi trên những con Độc Giác Mã lập tức áp sát.

Vị chỉ huy đội tuần tra là một thanh niên trẻ tuổi, mặc giáp bạc huy hoàng, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh đỉnh phong. Hắn cau mày nhìn tòa nhà bằng kính kỳ quái này, tay nắm chặt thương dài, lớn tiếng quát:

"Kẻ nào táo tợn? Ai cho phép các ngươi xây dựng kiến trúc trái phép ở trung tâm phố Trường An? Chỗ này vốn là đất trống của Hoàng gia, lại dám lén lút dịch chuyển vật phẩm không gian tới đây sao? Lập tức ra ngoài đầu hàng, nếu không sẽ bị giết không tha!"

Phố Trường An vốn đang đông đúc bỗng chốc im bặt. Các tu sĩ quyền quý, tiểu thư đài các dừng chân lại, tò mò nhìn về phía tòa nhà kính rực rỡ kia.

"Kìa, tòa nhà đó từ đâu ra thế? Sao lại trong suốt như vậy?"
"Cái chữ nhấp nháy trên kia là cái gì? 'Tạp hóa'? Chẳng lẽ là một hiệu buôn phàm nhân?"
"Cười chết ta rồi, gan to tày trời, dám lấn chiếm đất của phủ thành chủ. Đám Thiên Thành Vệ này nổi tiếng là tàn ác, mấy người bên trong chắc chết chắc rồi."

Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn bình thản. Anh cầm một lon Coca-Cola vừa lấy từ cái tủ lạnh mới toanh, bật nắp một tiếng "Xì" đầy sảng khoái rồi nhấp một ngụm.

"Hệ thống, trong phạm vi tiệm mới, ta vẫn vô địch chứ?"

[Ting! Đáp lại ký chủ: Trong phạm vi tiệm và khu vực quán cà phê vỉa hè trước cửa 10 mét, ký chủ là TUYỆT ĐỐI VÔ ĐỊCH. Mọi quy tắc của thế giới này không thể tác động đến ký chủ. Ngoài ra, tiệm đã được nâng cấp hệ thống phòng vệ 'Sét đánh chết tươi' cho những kẻ có ý đồ xấu.]

"Được, thế thì chơi thôi."

Diệp Trần quay sang Thanh Loan: "Tiểu Loan, ra tiếp khách. Nhớ lấy đúng phong thái của 'Quản lý cửa hàng cao cấp'. Ai láo nháo thì cứ bảo họ đọc bảng nội quy mới treo trên tường."

Thanh Loan hít một hơi thật sâu, nàng vuốt lại mái tóc, chỉnh lại tà váy, sau đó bước ra khỏi cửa kính tự động.

"Cạch!"

Tiếng cửa kính trượt sang hai bên phát ra âm thanh máy móc mượt mà làm đám đông bên ngoài giật mình lùi lại. Thanh Loan bước ra, nhan sắc thoát tục của nàng cùng với khí chất lạnh lùng ngay lập tức khiến vị chỉ huy Thiên Thành Vệ ngẩn ngơ trong giây lát.

"Thưa các vị," Thanh Loan cất giọng trẻo trong như suối reo, "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm hôm nay khai trương chi nhánh Trung Đô. Chúng tôi không lấn chiếm đất, chúng tôi chỉ là… được thiên địa tuyển chọn vị trí này. Nếu các vị muốn vào mua sắm, xin vui lòng cất vũ khí và xếp hàng. Còn nếu muốn gây chuyện…"

Nàng khẽ liếc nhìn tấm biển báo màu đỏ cạnh cửa có hình một tia sét đánh vào đầu người.

"Thì hậu quả tự chịu."

Vị chỉ huy giáp bạc nghe xong thì tức giận đến mức bật cười: "Thiên địa tuyển chọn? Một con bé tiểu nhi tu vi Kim Đan mà dám nói chuyện với ta như vậy sao? Đến đây! Phá hủy cái chuồng chim bằng kính này cho ta!"

Năm sáu gã binh sĩ Thiên Thành Vệ lập tức lao lên, vũ khí trong tay linh quang bùng nổ, đánh mạnh vào những tấm kính cường lực.

"Rầm! Rầm!"

Chẳng có gì xảy ra cả. Những tấm kính không hề trầy xước, ngược lại, toàn bộ lực tấn công đều bị phản chấn mạnh mẽ khiến mấy gã binh sĩ bay ngược ra sau, máu mồm máu mũi văng tung tóe.

"Cái gì?!" Đám đông xung quanh kinh hãi. "Thiên Thành Vệ đều là cao thủ Kết Đan kỳ, thế mà ngay cả tấm kính cũng không đụng tới được?"

Lúc này, Diệp Trần lững thững bước ra. Anh mặc một chiếc áo phông đen có in hình đầu con chó (giống hệt mặt Tiểu Hắc), chân đi dép tổ ong, tay cầm lon Coca, gương mặt toát lên vẻ "thiếu đòn" khó cưỡng.

"Này anh bạn giáp bạc," Diệp Trần chỉ tay vào lon nước, "Muốn đánh nhau thì từ từ, tiệm vừa chuyển nhà đang bừa bộn. Hay là vào làm lon nước hạ hỏa đi? Giá hữu nghị cho ngày khai trương, chỉ 100 linh thạch một lon thôi."

"Láo xược! Coi thường Thiên Thành Vệ ta sao!" Chỉ huy giáp bạc rút trường thương ra, một đạo long ảnh từ mũi thương phóng thẳng về phía Diệp Trần. "Rồng thần diệt thế, phá cho ta!"

Con rồng ánh sáng gầm rống lao đến, sức mạnh của Nguyên Anh đỉnh phong khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Thế nhưng, khi nó vừa chạm vào ranh giới thảm chùi chân của cửa tiệm, đạo long ảnh hùng dũng ấy đột ngột… biến mất.

Đúng vậy, nó không hề phát nổ, cũng không bị chặn lại, mà là cứ thế tiêu tan vào hư vô như thể chưa từng tồn tại.

Cả phố Trường An bỗng chốc yên lặng đến mức tiếng rơi của một chiếc lá cũng nghe thấy được.

Diệp Trần gãi gãi đầu: "Ôi dào, đã bảo là từ từ rồi mà. Sức mạnh này… hơi yếu nhé. Nào, để ta chỉ cho cách làm rồng thực thụ."

Diệp Trần thò tay vào túi quần, lôi ra một gói thuốc nổ… à không, là một loại pháo hoa cầm tay phiên bản hệ thống có tên "Thăng Thiên Thần Long Cực Đại".

Anh thản nhiên dùng linh hỏa (thực ra là cái bật lửa Zippo) châm ngòi.

"Xì… bùm!!!"

Một cột sáng khổng lồ từ tay Diệp Trần vọt lên bầu trời Thánh Địa Linh Hoa, biến thành một con rồng ánh sáng khổng lồ dài hàng ngàn trượng, che khuất cả mặt trời. Con rồng ấy lượn vòng một hồi rồi nở rộ thành hàng chữ lấp lánh bằng tiếng tiên hiệp cổ: "MỪNG KHAI TRƯƠNG TẠP HÓA VẠN GIỚI – GIẢM GIÁ 5% CHO TẤT CẢ CÁC LOẠI MÌ ĂN LIỀN!"

Toàn bộ tu sĩ ở Thánh Địa, từ những lão quái vật đang bế quan trong hang sâu cho đến các hoàng tử công chúa trong cung điện, đều ngước nhìn lên bầu trời với vẻ mặt ngơ ngác.

"Đó là công pháp gì? Tại sao ta cảm nhận được quy tắc Thiên đạo trong mấy chữ đó?" một vị tổ sư của một đại phái thầm kinh hãi.

"Giảm giá 5% là cái gì? Mì ăn liền là loại đan dược gì?"

Trở lại trước cửa tiệm, vị chỉ huy giáp bạc giờ đây đã quỳ sụp xuống đất, run rẩy không nói nên lời. Chỉ một cú châm ngòi pháo hoa vừa rồi, áp lực to lớn từ nó đã hoàn toàn đánh tan ý chí chiến đấu của hắn.

Diệp Trần cúi xuống, chìa lon Coca ra trước mặt hắn: "Sao? Có mua không? Đang khuyến mãi đấy, mua một tặng một."

Tên chỉ huy run rẩy đưa tay nhận lấy lon nước, lắp bắp: "Mua… mua… tôi mua…"

Bên cạnh, Tiểu Hắc sủa lên một tiếng "Gâu!" (dịch: Đưa tiền trước, cầm nước sau).

Cuộc dịch chuyển của Diệp Trần đến Trung Đô đã bắt đầu như vậy – bằng một cách không thể nào ồn ào và "điên rồ" hơn.

Sau khi giải tán đám Thiên Thành Vệ (thực chất là bọn họ chạy trốn trong hoảng loạn), Diệp Trần quay vào trong, hài lòng nhìn quanh cơ ngơi mới. Tầng một rộng rãi với các kệ hàng san sát nhau. Ngoài mì tôm và nước ngọt truyền thống, bây giờ đã xuất hiện những mặt hàng mới khiến ngay cả Diệp Trần cũng thấy hứng thú.

Kệ hàng điện gia dụng: Có lò vi sóng (giúp tinh luyện thảo dược bằng sóng siêu âm), nồi cơm điện (nấu cơm linh khí 100% giữ nguyên chất), và máy sấy tóc (giúp sấy khô nguyên thần bị ẩm ướt).

Kệ hàng hóa mỹ phẩm: Kem chống nắng (ngăn chặn hỏa độc từ lửa mặt trời), dầu gội đầu (giảm rụng tóc do đột phá thất bại), và xịt khoáng (hồi phục linh khí ngay lập tức cho da mặt).

"Chủ thượng, trên tầng hai có gì thế ạ?" Thanh Loan tò mò hỏi.

"Tầng hai là khu giải trí phức hợp. Có rạp phim lớn hơn, phòng karaoke mà ta vừa mở khóa, và cả khu vực máy game," Diệp Trần giải thích. "Còn tầng ba là khu phòng nghỉ và căn hộ cao cấp dành riêng cho nhân viên tiệm chúng ta. Sau này cô không cần ngủ ở cái phòng chứa đồ chật hẹp nữa rồi."

Thanh Loan nghe vậy, hốc mắt hơi đỏ lên: "Ngài luôn đối xử với em tốt như vậy…"

Diệp Trần xua tay: "Thôi thôi, đừng có sến súa. Đi lau mấy cái kính đi, Trung Đô này bụi bặm hơn Vân Hải Thành nhiều lắm."

Đêm đầu tiên tại Thánh Địa Linh Hoa, tiệm tạp hóa sáng đèn rực rỡ. Ánh đèn neon màu sắc của nó nổi bật hẳn giữa những tòa kiến trúc cổ kính. Ở một nơi vốn chỉ tôn thờ thực lực cường đại và những cuộc chiến sinh tử, sự xuất hiện của một tiệm tạp hóa đầy rẫy sự lười biếng và hưởng thụ này giống như một hòn đá lớn ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Từ xa xa, trong các cung điện hoa lệ, những ánh mắt thăm dò đang hướng về phía Phố Trường An.

"Tra cho ta, chủ nhân của cái tiệm đó là ai."
"Bằng bất cứ giá nào, phải lấy được công thức của con rồng ánh sáng trên bầu trời kia."
"Hắn bán mì tôm sao? Đưa một vị trưởng lão đan đạo đến thử hàng xem đó là loại thần dược gì mà hắn dám quảng cáo rùm beng như vậy."

Diệp Trần lúc này đã nằm thoải mái trên chiếc ghế sofa mới (có chế độ massage rung toàn thân), một tay cầm tay cầm chơi game PS5 (phiên bản không dây thần thức), mắt dán vào màn hình TV 8K khổng lồ.

"Game ở thế giới này khó thật, đúng là hệ thống chế có khác. Tiểu Hắc, đừng ăn xúc xích của ta, đi canh cửa đi!"

"Gâu gâu!"

Thế giới này quả thật rất lớn, và Diệp Trần đã thực sự bắt đầu cuộc hành trình "đi xem thử" của mình theo cách nhàn nhã nhất có thể. Trung Đô, từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn đêm nào yên bình nữa.

Bởi vì, Diệp Trần đã tới. _(Hết chương)_

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8