Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 116: ** Tiệm tạp hóa \”bay\” đến Trung Đô

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:27:45 | Lượt xem: 3

Trong ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều tà tại Vân Hải Thành, Diệp Trần vẫn giữ thói quen cũ. Anh nằm ườn trên chiếc ghế tựa bọc da – một món đồ nội thất hiện đại vừa được hệ thống cấp cho sau khi đạt mốc doanh thu một triệu linh thạch hạ phẩm. Một tay anh cầm tờ báo "Tiên Giới Nhật Báo" (thực chất là một miếng ngọc giản có khả năng hiển thị chữ), tay kia thong thả khuấy ly trà sữa trân châu đá xay, hút một ngụm rồi thở hắt ra đầy viên mãn.

"Chủ thượng, người thực sự quyết định rồi sao?" Thanh Loan đứng bên cạnh, tay cầm chiếc chổi lông gà làm từ lông của một con Cửu Thải Phượng Hoàng (mà theo lời Diệp Trần là 'quét bụi khá sạch'), vẻ mặt vừa hồi hộp vừa lo lắng.

Diệp Trần lười biếng liếc nhìn cô tiểu nhị xinh đẹp, giọng ngáy ngủ: "Ừm, Vân Hải Thành này nhỏ quá rồi. Linh thạch của mấy lão gia hỏa quanh đây ta cũng vét gần hết, giờ người ta thấy ta là mặt mày xanh mét, chẳng dám tiêu xài nữa. Muốn làm giàu thì phải đến chỗ nào nhiều 'gà béo' hơn."

Vừa lúc đó, từ xa một bóng người già nua cuống cuồng lao tới, chưa thấy người đã nghe tiếng gào thét: "Diệp tiểu hữu! Diệp đại gia! Ngài không thể đi được! Ngài đi rồi, lão phu biết sống sao với những ngày thiếu vắng mùi hương của Hảo Hảo đây?"

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, giờ đây trông chẳng khác gì một kẻ nghiện thuốc đang lên cơn vật. Chòm râu bạc trắng của lão dính đầy vụn mì tôm, bước chân lảo đảo lao thẳng vào tiệm.

Diệp Trần chẳng buồn ngồi dậy, chỉ quạt quạt tay: "Lão Trần, đừng có làm quá. Ta dời tiệm chứ có phải đi chết đâu. Muốn ăn thì cứ gom linh thạch rồi sang Trung Đô tìm ta."

"Trung Đô?" Trần Huyền Tử sững người, mắt trợn ngược. "Nơi đó là Thánh địa Linh Hoa, tập trung toàn bộ những siêu cấp tông môn, đại lão Hóa Thần, Luyện Hư nhiều như chó chạy ngoài đồng. Ngài… ngài thực sự muốn đến đó gây náo loạn?"

Diệp Trần bĩu môi: "Ai rảnh mà gây náo loạn. Ta là người làm ăn chân chính, phật hệ buôn bán, không tranh với đời."

Dứt lời, Diệp Trần thầm gọi trong đầu: "Hệ thống, kích hoạt chức năng 'Lãnh thổ di động'. Mục tiêu: Trung Đô, khu vực Phố Trường An."

【 Tinh! Yêu cầu được chấp nhận. Đang khấu trừ 100.000 điểm tích lũy… 】
【 Đang đóng gói kiến trúc… 】
【 Chế độ Vô Địch mở rộng toàn diện bao phủ bán kính 100 mét quanh cửa tiệm. 】
【 Khởi động quy trình 'Nhà bay'. 】

Rầm rầm rầm!

Mặt đất ở ngoại ô Vân Hải Thành bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như có một con địa long đang trở mình. Những tu sĩ đang xếp hàng trước cửa tiệm hốt hoảng lùi lại. Họ kinh hãi nhìn thấy căn nhà gạch nhỏ bé, giản đơn của Diệp Trần bỗng nhiên phát ra luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, che khuất cả bầu trời.

Dưới những ánh mắt há hốc mồm của hàng vạn tu sĩ, tiệm tạp hóa bắt đầu bứt rễ khỏi mặt đất. Điều kỳ lạ là không có một hạt bụi nào vương vãi, vết lõm dưới đất bằng phẳng như thể miếng đất đó vốn dĩ không thuộc về nơi này.

"Gâu!" Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang gặm xúc xích bò trước cửa, ngẩng đầu nhìn trời, sủa một tiếng ra oai rồi thản nhiên đi vào trong sảnh, nhảy lên chiếc đệm sưởi điện nằm cuộn tròn. Với nó, việc ngôi nhà này bay lên trời cũng bình thường như việc nó có thể nuốt chửng một tu sĩ Kim Đan vậy.

"Đi thôi!" Diệp Trần vỗ tay một cái.

Vèo!

Tiệm tạp hóa biến thành một vệt sáng hình hộp chữ nhật, xé tan không gian, để lại phía sau một đám mây hình nấm và những tiếng gào khóc thảm thiết của các tu sĩ Vân Hải Thành vì mất đi nguồn cung cấp "Linh dịch Sting".

Trên bầu trời cao vạn trượng, tiệm tạp hóa đang di chuyển với tốc độ vượt xa cả những linh chu cấp bậc cao nhất.

Bên trong tiệm, Thanh Loan kinh ngạc phát hiện ra chén trà sữa trên bàn của Diệp Trần thậm chí không hề dao động dù chỉ một chút. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh cường lực, thấy những rặng núi vĩ đại và những con sông khổng lồ bên dưới đang lướt qua như những sợi chỉ nhỏ.

"Cái này… tốc độ này có thể so với đại năng Đại Thừa kỳ thuấn di không?" Cô lẩm bẩm, trái tim đập thình thịch.

Diệp Trần thong thả mở một túi khoai tây chiên O'star vị kim chi, rắc thêm một ít bột ớt rồi đưa cho Thanh Loan: "Ăn đi cho đỡ căng thẳng. Tiệm tạp hóa của ta đã ra khỏi lãnh thổ này thì dù có là Thiên đạo đến cũng phải đứng ngoài gõ cửa. Yên tâm đi."

Đúng lúc này, hành trình bay của tiệm đi qua khu vực Vô Tận Hải. Bên dưới, những cơn sóng dữ cuộn trào, linh khí trở nên hỗn loạn. Một con yêu thú cấp sáu – Lam Kình Hải Quái – bất ngờ trồi lên khỏi mặt nước. Nó nhìn thấy cái vật thể lạ đang bay trên đầu mình, cảm thấy bị xúc phạm lãnh thổ, liền há cái miệng khổng lồ như muốn nuốt chửng cả một hòn đảo, phun ra một cột nước chứa đầy ma lực hủy diệt.

Diệp Trần đang xem phim trên máy tính bảng, hơi cau mày vì bị tiếng gầm của yêu thú làm xao nhãng.

"Tiểu Hắc, ồn quá."

Con chó đen đang ngủ say, lim dim mở một con mắt. Nó đứng dậy, bước ra phía mái hiên, hướng xuống dưới mà "Gâu" một tiếng nhẹ tênh.

Tiếng sủa đó không lớn, nhưng ngay khi âm thanh vừa phát ra, cột nước khổng lồ của con yêu thú lập tức đóng băng giữa không trung, sau đó nát vụn thành bụi mịn. Con Lam Kình Hải Quái hung tợn bỗng nhiên run rẩy như cầy sấy, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi tột cùng, lập tức lặn sâu xuống đáy biển, không dám ngoi lên dù chỉ một cm trong vòng trăm năm tới.

Thanh Loan nhìn cảnh đó mà cạn lời. Cô sớm biết Tiểu Hắc không phải là chó thường, nhưng dọa chạy yêu thú cấp sáu bằng một tiếng sủa… đúng là "chủ nào tớ nấy", đều là những kẻ quái thai cả.

Cùng lúc đó, tại **Trung Đô – Thánh địa Linh Hoa**.

Đây là nơi xa hoa nhất Cửu Tiêu Linh Giới. Những tòa bảo tháp chọc trời, những linh hạc bay lượn giữa làn sương mù linh khí đậm đặc đến mức có thể kết tinh thành giọt. Tại Phố Trường An – trục đường huyết mạch dẫn thẳng vào phủ đệ của Thiên Đạo Minh – không khí hôm nay bỗng trở nên căng thẳng.

Một đám mây đen kỳ lạ không báo trước bỗng hiện ra ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Các đại lão từ Vạn Bảo Các và các vị trưởng lão thủ hộ thành phố đều kinh động, lần lượt hiện thân trên không trung.

"Kẻ nào dám đột nhập không gian Trung Đô?" Một vị cao thủ Hợp Thể kỳ, khoác áo bào thêu hình rồng, hét lớn, tay cầm một thanh trọng kiếm tỏa ra lôi điện lẫm liệt.

Đoàng!

Mây mù tản ra. Từ trên trời, một khối kiến trúc vuông vức, lấp lánh ánh đèn điện hiện ra. Nó không mang theo một chút linh áp nào, trông vô cùng bình thường, thậm chí là có chút "phàm trần". Thế nhưng, cái sự bình thường đó lại đang ngang nhiên đè bẹp tất cả các loại pháp trận cấm không của Trung Đô để hạ cánh.

"Húc nó!" Một vị tu sĩ trẻ tuổi, chính là Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia tại Trung Đô, người vừa đi du ngoạn về và luôn miệng kể về một tiệm tạp hóa kỳ lạ – hét lên khi nhận ra kiến trúc quen thuộc. "Nó đến thật rồi! Tiệm tạp hóa đó đến rồi!"

Rầm!!!

Tiệm tạp hóa đáp xuống ngay đầu Phố Trường An, chiếm gọn một khoảng đất trống cực lớn (mà thực tế là đã đè lên dinh thự của một quan chức địa phương). Bụi đất tung bay, nhưng kỳ lạ thay, sau khi tiệm hạ cánh, linh khí quanh khu vực đó bỗng nhiên trở nên dịu nhẹ vô cùng, phảng phất như nơi này vừa trở thành trung tâm của toàn bộ thiên hà.

Mọi người nín thở nhìn về phía cánh cửa kính tự động lấp lánh dưới nắng.

Cạnh!

Cánh cửa mở ra. Một thanh niên tóc đen, mặc áo thun trắng có in hình con mèo lười, quần lửng caro, chân đi đôi dép lê màu xanh chuối, thong dong bước ra. Tay anh ta cầm một chiếc quạt giấy, gãi gãi lưng, mắt nhắm mắt mở nhìn đám đông tu sĩ đang cầm vũ khí bao vây xung quanh.

"Chào buổi sáng… À không, chào buổi chiều cư dân Trung Đô." Diệp Trần ngáp dài một cái, giọng nói được hệ thống khuếch đại truyền khắp mọi ngóc ngách của thánh địa. "Tiệm tạp hóa Vạn Giới chính thức khai trương chi nhánh Trung Đô. Hôm nay ngày đầu, mua hai chai Sting tặng một gói xúc xích bò. Ai có linh thạch thì xếp hàng, ai có ý định cướp thì cứ tự nhiên bước vào vạch vôi, bảo hiểm y tế ta không bao thầu."

"Ngông cuồng!" Vị đại lão Hợp Thể kỳ giận dữ, vung kiếm lôi điện chém xuống. "Nơi này là địa bàn của Thiên Đạo Minh, kẻ phương nào dám đến đây rải rác lời lẽ nhảm nhí!"

Kiếm quang dài hàng trăm trượng, chứa đựng sức mạnh phá sơn liệt địa chém thẳng vào đầu Diệp Trần. Cư dân Trung Đô nhắm mắt lại vì không muốn thấy cảnh chàng thanh niên kia bị băm thành thịt vụn.

Thế nhưng, khi kiếm quang chạm vào phạm vi ba mét quanh Diệp Trần, một tiếng "Bụp" nhẹ vang lên. Toàn bộ sấm sét, toàn bộ uy áp và thanh trọng kiếm cấp bậc linh khí cực phẩm bỗng nhiên… biến mất tăm.

Vị đại lão ngơ ngác nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Thanh kiếm tâm huyết của lão đâu rồi?

Diệp Trần thản nhiên giơ một thanh kim loại dài ra, bên trên có lưới sắt li ti, bật nút "Tạch tạch" phát ra tia lửa điện: "Lão già, đồ của ngài ta thu tịch thu rồi. Muốn lấy lại thì vào mua 10 lốc trà xanh Không Độ để giải nhiệt cái đầu nóng đi. Còn đây…" Anh chỉ vào chiếc vợt muỗi trong tay, "Là Lôi Đình Thần Khí phiên bản giới hạn, có muốn thử cảm giác bị giật điện cấp độ thiên kiếp không?"

Cả khu phố im phăng phắc. Một chiêu hóa giải công kích của Hợp Thể kỳ như đùa giỡn?

"Nhanh lên, Thanh Loan, bày hàng ra đi. Ta đói rồi, nấu cho ta một bát mì Hảo Hảo thêm hai quả trứng với ba cây xúc xích." Diệp Trần quay đầu gọi vào trong, mặc kệ cả thế giới đang chết lặng.

Trung Đô vốn là nơi yên bình và quy củ nhất Tiên giới, nhưng từ khoảnh khắc chiếc dép lê của Diệp Trần chạm xuống nền đá Phố Trường An, một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của mì tôm, nước ngọt và "văn hóa tiêu dùng hiện đại" – chính thức bắt đầu phá nát mọi tam quan của các vị thần tiên cao ngạo.

Sóng gió sắp nổi lên, nhưng đối với Diệp Trần, quan trọng nhất vẫn là bát mì phải có đủ trứng._

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8