Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 117: ** Trung Đô: Nơi các đại gia tộc hội tụ.
**CHƯƠNG 117: TRUNG ĐÔ CHẤN ĐỘNG, MÙI HƯƠNG "MỊ HOẶC" CỦA TÔM CHUA CAY**
Trường An Đại Lộ, con phố phồn hoa bậc nhất của Trung Đô, nơi vốn chỉ dành cho những tu sĩ cấp cao, những kiệu hoa của các tiên tử và những phi hành pháp bảo hào nhoáng, giờ đây đang bao trùm bởi một bầu không khí kỳ quái đến cực điểm.
Giữa những tòa lầu gác chạm ngọc khảm kim, một cửa tiệm nhỏ nhắn với tấm biển hiệu đèn LED nhấp nháy dòng chữ: "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm – Chi nhánh Trung Đô" hiện ra vô cùng lạc quẻ. Và lạc quẻ hơn cả chính là chủ nhân của nó — một thanh niên mặc chiếc áo thun trắng in hình con mèo lười, quần lửng ngang gối, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực, đang nằm khểnh trên chiếc ghế tựa bằng tre, tay cầm quạt nan phe phẩy.
Trước mặt anh, Lôi Quân Thiên — vị trưởng lão cấp Hợp Thể của Thiên Đạo Minh — đang đứng ngẩn ngơ như phỗng đá. Thanh Tuyệt Ảnh Lôi Kiếm vốn là vật bản mệnh, gắn bó với lão suốt ba trăm năm, vậy mà chỉ trong một chớp mắt đã biến mất không còn dấu vết. Lão cảm thấy mối liên kết tâm thần giữa mình và thanh kiếm bị cắt đứt một cách thô bạo, nhưng lại không hề đau đớn, như thể thanh kiếm đã chủ động "phản bội" để đầu quân vào một không gian khác.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc đã dùng yêu pháp gì?" Lôi Quân Thiên run rẩy chỉ tay, giọng nói lạc đi vì kinh hãi.
Diệp Trần khẽ liếc mắt qua khe kính râm (hàng giả 10 tệ mua ở cổng trường đại học hồi trước), giọng ngái ngủ:
"Đã bảo là thu tịch thu rồi mà. Đồ dùng sắc nhọn mang vào cửa hàng rất nguy hiểm cho trẻ em và người già. Muốn lấy lại thì vào mua hàng, đạt doanh số 1.000 linh thạch thượng phẩm, ta trả lại kiếm dưới dạng quà tặng đính kèm. Còn không thì… Thanh Loan, mì xong chưa?"
"Chủ thượng, có ngay đây ạ!"
Từ phía sau quầy hàng, một bóng dáng thanh tú bước ra. Thanh Loan, vị Thánh nữ từng khiến vô số thiên tài ở Đông Nhất Lục phải thèm khát, lúc này đang vận một bộ tạp dề màu hồng, hai tay bưng một tô sứ bốc khói nghi ngút.
Ngay khi tô mì vừa xuất hiện, một mùi hương chua chua, cay cay, nồng nàn đến mức khiến người ta phải rùng mình, bắt đầu lan tỏa khắp phố Trường An.
Nó không phải mùi của linh dược thơm dịu, cũng không phải mùi của linh quả thanh khiết. Đó là một loại mùi hương "trần tục" nhưng mang sức công phá kinh khủng vào vị giác. Một thứ mùi hương có thể khiến kẻ đang bế quan vạn năm cũng muốn phá quan mà ra để hỏi xem: "Thứ gì mà thơm ác liệt vậy?".
"Hít hà… mùi gì thế này?"
"Trời ạ, mũi ta như bị một bàn tay lửa vuốt ve vậy. Vừa nồng đượm, vừa kích thích!"
Hàng ngàn tu sĩ đang vây xem xung quanh đồng loạt nuốt nước miếng. Tiếng "ực… ực" vang lên liên hồi như một dàn đồng ca không hẹn mà gặp.
Diệp Trần không thèm để ý đến ánh mắt của mọi người, anh thong thả cầm đôi đũa tre, gắp một sợi mì vàng óng, xoăn tít lên. Ánh nắng ban trưa chiếu vào sợi mì khiến nó trở nên lung linh, bao phủ bởi một lớp nước súp đỏ rực ánh mỡ.
"Húp… xoạt!"
Diệp Trần rít một hơi dài sợi mì vào miệng, sau đó múc một thìa nước dùng đưa lên nhấm nháp.
"Khà! Mì Hảo Hảo đúng là quốc hồn quốc túy. Ở cái thế giới tu tiên này, dù linh khí có dồi dào đến đâu cũng không thể nấu ra được cái vị chua cay hoàn mỹ này."
Chứng kiến cảnh đó, Lôi Quân Thiên cảm thấy cổ họng khô khốc. Lão là đại lão Hợp Thể kỳ, vốn dĩ đã tích cốc hơn hai trăm năm, ngay cả quỳnh tương ngọc dịch cũng khó làm lão động lòng. Thế nhưng lúc này, khi nhìn thấy Diệp Trần ăn bát mì kia, đạo tâm của lão bắt đầu lung lay dữ dội. Lão thấy bụng mình sôi lên "ngon ngót", một cảm giác đói khát nguyên thủy trỗi dậy mãnh liệt.
"Đứng đó làm gì? Muốn ăn không?" Diệp Trần ngước mắt nhìn lão già đang thèm nhỏ dãi trước mặt.
Lôi Quân Thiên hừ lạnh một tiếng để che giấu sự thèm thuồng: "Hừ, loại đồ ăn phàm trần này, chứa đầy tạp chất, tu sĩ chúng ta hít vào chỉ có hại cho kinh mạch. Đừng tưởng dùng thứ quỷ dị này để mua chuộc lão phu!"
Diệp Trần nhún vai: "Ồ, vậy sao? Tiếc quá. Thanh Loan, treo biển đi: Mì tôm chua cay đặc biệt, chỉ bán 10 bát mỗi ngày. Giá 100 linh thạch thượng phẩm một bát. Ai ăn trước được trước."
"Cái gì? 100 linh thạch thượng phẩm một bát mì?"
Đám đông bùng nổ. Cái giá này đủ để mua một viên đan dược tứ phẩm cao cấp, thậm chí là một đạo linh binh hạng trung. Kẻ này điên rồi sao?
Giữa lúc đám đông đang xôn xao, một đạo độn quang từ xa bay tới, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một tiếng nổ xé gió.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra cho lão phu! Ai dám tranh bát mì này với lão phu, lão phu liều mạng với kẻ đó!"
Một lão già râu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, lao xuống đất như một viên thiên thạch. Lão không ai khác chính là Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người đã "nghiện" đồ của Diệp Trần từ những ngày đầu.
Vừa đáp xuống, Trần Huyền Tử không thèm chào hỏi ai, lao thẳng tới trước mặt Diệp Trần, gương mặt mếu máo:
"Diệp tiểu hữu! Diệp đại gia! Ngài mở chi nhánh ở Trung Đô sao không báo lão phu một tiếng? Lão phu từ phương xa bay đến, suýt chút nữa thì cháy túi linh thạch để dùng độn thuật rồi. Mau! Cho một bát mì Hảo Hảo, thêm ba cây xúc xích, hai quả trứng, nước súp phải lấy từ gói súp chuẩn nhất đấy!"
Lôi Quân Thiên nheo mắt nhìn, kinh ngạc thốt lên: "Trần Huyền Tử? Ngươi… ngươi đã đột phá Nguyên Anh từ bao giờ? Hơn nữa khí tức này… chẳng lẽ đã là Hóa Thần sơ kỳ?"
Trần Huyền Tử quay sang nhìn Lôi Quân Thiên, khịt mũi một cái: "Ồ, ra là Lôi trưởng lão. Chúc mừng ngươi vẫn còn giữ được cái mạng già. Đột phá á? Chuyện nhỏ. Ngươi có biết vì sao không? Vì ta ăn mì của Diệp tiên sinh đấy! Ngươi nhìn cái đám sương mù trắng bao quanh bát mì kia đi, đó là Đạo vận! Là quy tắc thiên địa được ngưng tụ dưới dạng tinh bột!"
Nói xong, Trần Huyền Tử run rẩy lấy ra một túi linh thạch, cung kính đặt lên bàn: "Linh thạch đây, mau cho lão phu giải tỏa cơn vã này!"
Thanh Loan nhanh nhẹn nhận tiền, sau đó đi vào trong. Một phút sau, một bát mì thứ hai xuất hiện.
Trần Huyền Tử không màng hình tượng, cầm cả bát mì húp sùm sụp. Vừa ăn, lỗ chân lông khắp người lão vừa phun trào linh khí, một vòng ánh sáng mờ ảo hiện ra sau lưng lão, giống như vị thần linh đang đắc đạo.
Cả phố Trường An lặng ngắt như tờ.
Nếu một mình Diệp Trần nói, họ không tin. Nhưng đây là Trần Huyền Tử, một người có danh tiếng không nhỏ ở vùng lân cận, nay lại có thể vì một bát mì mà thể hiện vẻ mặt thành kính như đi bái kiến tổ tiên. Hơn nữa, sự thay đổi tu vi của lão là thật!
"Ta thử một bát!" Một thiếu niên mặc cẩm y bước ra. Đây là Dương Phong, thiên tài của Dương gia — một trong những thế gia lớn nhất Trung Đô. Hắn luôn kiêu ngạo, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực: "Nếu nó không hiệu quả như lão già kia nói, ta sẽ dỡ cái tiệm này."
"Vào trong xếp hàng. Cửa hàng chúng ta không phục vụ tận nơi cho người có thái độ lồi lõm." Diệp Trần chỉ tay vào trong cửa tiệm, chân vẫn gác lên ghế.
Dương Phong hầm hừ bước vào. Bên trong cửa tiệm rực rỡ ánh sáng đèn tuýp, không gian sạch sẽ đến mức bóng loáng. Hắn nhìn lên kệ hàng, ở đó không chỉ có mì tôm mà còn có vô số thứ kỳ lạ: những chai nước màu đỏ gọi là "Sting", những gói dài màu vàng gọi là "Xúc xích bò", và cả những cái hộp nhỏ có hình người phụ nữ… (được chú thích là "Băng vệ sinh" – công dụng: cầm máu siêu cấp).
Dương Phong nhận bát mì từ Thanh Loan. Ngay khi miếng mì đầu tiên chạm vào lưỡi, đôi mắt hắn đột ngột trợn tròn.
Vị cay nồng xộc thẳng lên não, đánh tan những tạp niệm trong tâm trí. Vị chua thanh khiến tinh thần hắn sảng khoái đến mức cảm thấy linh hồn mình như bay khỏi cơ thể, lơ lửng giữa mây trời. Và quan trọng nhất, bình cảnh Hóa Thần vốn đã kẹt lại hai năm nay, bỗng dưng nứt ra một khe nhỏ.
"Oanh!"
Một luồng linh áp bùng phát từ người Dương Phong. Hắn trực tiếp đột phá ngay tại chỗ!
"Thần tích! Đây thật sự là thần tích!" Dương Phong hét lớn, bát mì trên tay vẫn chưa kịp buông xuống.
Lúc này, ở các phủ đệ sâu trong Trung Đô, những ánh mắt già nua bắt đầu mở ra.
"Mùi vị này… kỳ lạ. Quy tắc thiên đạo hoàn chỉnh đến thế sao?"
"Một bát mì giúp đột phá? Đây không phải là tạp hóa, đây là truyền thừa của một vị tiên nhân thượng cổ!"
Chưa đầy nửa canh giờ, danh tiếng về "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" lan đi như sóng thần. Từ các đại gia tộc đến các tán tu nghèo khổ đều đổ xô về phố Trường An.
Thế nhưng, quy tắc của Diệp Trần rất rõ ràng: 10 bát là 10 bát.
"Hết mì rồi. Muốn ăn thì mai quay lại sớm." Diệp Trần uể oải đứng dậy, quét mắt nhìn đám đông đang sôi sục.
"Không được! Chúng ta từ xa tới, chủ tiệm ngài không thể bất công như vậy!"
"Ta trả gấp đôi linh thạch! Cho ta một bát!"
Đám đông bắt đầu kích động. Có vài kẻ nảy sinh ý đồ xấu, định lợi dụng sự lộn xộn để lao vào cướp bóc. Một gã tu sĩ Nguyên Anh kỳ vận khởi thân pháp, nhanh như chớp lao về phía kệ hàng bên trong.
"Hàng của ta, ai cho phép các ngươi chạm vào?"
Diệp Trần khẽ búng tay một cái.
"Uỳnh!"
Gã tu sĩ kia chưa kịp chạm vào quầy hàng thì đã bị một lực lượng vô hình hất bay ra ngoài đường. Không chỉ vậy, gã bị rơi vào một trạng thái "Cấm ngôn" và "Cấm túc", nằm bẹp trên đất như một con rùa, không tài nào nhúc nhích được.
Hệ thống âm thanh trong tiệm vang lên, lạnh lùng nhưng đầy tính giải trí: *"Phát hiện hành vi gian lận. Đối tượng bị liệt vào danh sách đen. Phạt quét dọn cửa tiệm trong 3 ngày không lương."*
Diệp Trần gãi đầu: "À quên, hệ thống của ta hơi nghiêm khắc một chút. Các vị, muốn gây sự thì cứ tự nhiên, ta đang thiếu vài người bốc vác hàng hóa đây."
Chứng kiến cảnh một vị Nguyên Anh kỳ bị "búng" bay như con ruồi, đám đông bỗng nhiên im bặt. Lôi Quân Thiên đứng ngoài cửa, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Lão chợt nhận ra mình may mắn thế nào khi vừa rồi chỉ bị tịch thu kiếm chứ không bị bắt đi chẻ củi.
"Diệp chủ nhân… bát mì… bát mì hết thật rồi sao?" Lôi Quân Thiên lắp bắp, thái độ đã xoay chuyển 180 độ. "Ta… ta có thể đổi thanh kiếm lấy một lon Sting không?"
Diệp Trần liếc lão một cái: "Kiếm của ông ta định dùng để làm xiên nướng thịt cho Tiểu Hắc rồi. Muốn mua nước hả? Xếp hàng đi, nước thì không giới hạn số lượng, nhưng mỗi người chỉ được mua hai chai mỗi ngày thôi."
Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ nằm dưới gầm ghế Diệp Trần — lúc này mới lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn. Ánh mắt nó nhìn Lôi Quân Thiên đầy vẻ khinh bỉ, như muốn nói: "Cái thứ sắt vụn của ngươi cũng đòi làm xiên thịt cho ta sao?".
Đến lúc này, toàn bộ tu sĩ tại Trung Đô mới bàng hoàng nhận ra. Cửa tiệm này không chỉ bán những món đồ quái dị, mà nó chính là một vương quốc riêng biệt, nơi mà mọi quyền lực của các tông môn hay gia tộc đều trở thành hư không.
Chi nhánh Trung Đô đã mở, và cơn bão "tiêu dùng" sắp sửa thổi bay cái gọi là trật tự vốn có của giới tu tiên này.
Bên trong cửa tiệm, Thanh Loan đang cặm cụi đếm linh thạch, miệng khẽ lẩm bẩm: "Chủ thượng thật vĩ đại, mỗi một bát mì ngài ban ra đều là cứu rỗi cho những linh hồn lạc lối…"
Diệp Trần nằm lại lên ghế, nhắm mắt hưởng thụ cơn gió nhẹ thổi qua. Anh thầm nghĩ: *Hôm nay doanh thu khá ổn, nếu cứ thế này thì chẳng mấy chốc sẽ mở khóa được tủ lạnh kem que. Giữa cái nắng Trung Đô này mà được ăn một que kem Merino thì còn gì bằng?*
Trung Đô, đêm nay sẽ là một đêm mất ngủ của rất nhiều người. Mùi vị tôm chua cay ấy vẫn đang ám ảnh tâm trí của mọi tu sĩ, biến đại đạo tu tiên dài đằng đẵng bỗng chốc thu nhỏ lại chỉ bằng một bát mì tôm.