Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 118: ** Phí vào cửa: Một viên linh thạch cực phẩm.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:29:21 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 118: PHÍ VÀO CỬA: MỘT VIÊN LINH THẠCH CỰC PHẨM**

Sáng sớm tại Trung Đô, không khí vốn dĩ đã căng thẳng bởi sự xuất hiện của chi nhánh "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" nay lại càng thêm ngột ngạt. Trước cửa tiệm, đám đông tu sĩ chen chúc như nêm cối. Từ những tán tu rách rưới cho đến các thiếu chủ áo gấm của những gia tộc quyền quý, ai nấy đều rướn cổ, cố gắng ngửi lấy một chút dư hương của "linh dịch" (nước súp mì tôm) còn sót lại trong không khí.

Tiếng xì xào bàn tán nổ ra như vỡ tổ:

– "Nghe nói chưa? Hôm qua vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ của Huyết Ma Tông bị ông chủ ở đây búng tay một cái đã bay tận ra ngoại thành, xương cốt gãy nát mà không rõ nguyên nhân!"

– "Ta tận mắt chứng kiến Lôi Quân Thiên – thiên tài của Kiếm tông – phải dùng linh kiếm bản mệnh để đổi lấy một chai nước màu đỏ gọi là Sting. Uống xong, hắn gầm lên một tiếng, chân khí đỏ rực như máu, suýt chút nữa đột phá cảnh giới ngay tại chỗ!"

– "Trời ạ, thần kỳ đến thế sao? Ta cũng muốn vào! Cho dù bán cả gia sản cũng phải mua được một bát mì tôm!"

Sự hỗn loạn khiến con phố sầm uất nhất Trung Đô trở nên tắc nghẽn hoàn toàn. Các vị hộ vệ thành phố cũng chỉ biết đứng nhìn từ xa, không một ai dám tiến lại gần cửa tiệm. Một nơi mà đến Nguyên Anh kỳ còn bị coi như ruồi nhặng thì bọn họ tiến tới chẳng khác nào tìm cái chết.

Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn nằm dài trên chiếc ghế tựa bọc da (hàng cao cấp mới được hệ thống mở khóa). Anh lười biếng gãi gãi bụng, nhìn ra ngoài cửa qua lớp kính cường lực trong suốt. Tiếng ồn ào như tiếng ve kêu mùa hè khiến anh cảm thấy nhức đầu.

– "Hệ thống, tụi này ồn quá. Có cách nào lọc bớt mấy tên hóng hớt không? Ta mở tiệm kinh doanh chứ có phải mở hội chợ đâu." Diệp Trần ngáp một cái, giọng ngái ngủ.

【 Đinh! Phát hiện số lượng khách hàng tiềm năng vượt quá công suất phục vụ hiện tại. Đề xuất chủ tiệm thiết lập "Ngưỡng cửa lọc khách hàng". 】

– "Ngưỡng cửa? Ý là thu phí vào cửa à?" Diệp Trần nhíu mày. "Thế có vẻ hơi hút máu quá không? Ta là một thanh niên chính trực, yêu hòa bình cơ mà."

【 Trả lời: Để duy trì sự thanh tịnh cho "Tuyệt Đối Lĩnh Vực" và nâng cao đẳng cấp của thương hiệu Vạn Giới, việc thu phí là cần thiết. Chủ tiệm có thể tự định giá. 】

Diệp Trần sờ cằm suy nghĩ. Ở thế giới hiện đại, mấy quán bar hay sự kiện cao cấp cũng thường có phí vào cửa (cover charge). Mà ở Trung Đô này, thứ gì thiếu chứ chắc chắn không thiếu nhà giàu. Đã thế thì chơi lớn một chút vậy.

– "Được rồi. Thông báo đi. Phí vào cửa: Một viên linh thạch cực phẩm cho mỗi lần vào tiệm."

"Khục!"

Thanh Loan đang lau kệ hàng, nghe thấy lời này thì suýt chút nữa đánh rơi chai nước khoáng Lavie trên tay. Cô quay lại, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ kinh ngạc, nhưng ngay lập tức lại chuyển thành sự sùng bái tột độ.

– "Chủ thượng… ngài quả nhiên cao minh! Linh thạch cực phẩm là tinh túy của đất trời, vạn năm mới kết tinh được một ít. Ngài đặt mức phí này, rõ ràng là muốn nhắc nhở các tu sĩ rằng: Cơ duyên thần thánh không dành cho những kẻ tầm thường. Chỉ những ai đủ thành tâm và đủ thực lực mới xứng đáng bước chân vào Đạo vực của ngài!"

Diệp Trần hơi đờ người. Anh thực ra chỉ muốn hét giá cao để đám đông giải tán bớt cho anh ngủ trưa, ai ngờ Thanh Loan lại "não bổ" ra một đống đạo lý thâm sâu như vậy.

– "Khụ… thì, cứ coi như là vậy đi. Ngươi ra treo cái bảng thông báo trước cửa cho ta."

Thanh Loan cung kính gật đầu: "Tuân lệnh!"

Cô bước ra cửa tiệm. Vẻ lạnh lùng của Thánh nữ năm nào giờ đây mang theo một loại khí chất thoát tục. Khi Thanh Loan vừa xuất hiện, hàng ngàn tu sĩ bên ngoài bỗng im bặt. Đẹp, một vẻ đẹp không vướng bụi trần, nhưng thứ khiến họ sợ hãi hơn là khí thế ổn định của cô — nhờ uống nước khoáng và ăn vặt đồ của tiệm thường xuyên, tu vi của Thanh Loan đã tiến triển một cách đáng sợ.

Thanh Loan phẩy tay, một tấm bảng hiệu bằng gỗ mun hiện ra trước cửa, trên đó viết dòng chữ rồng bay phượng múa:

**"VẠN GIỚI TẠP HÓA ĐIẾM – QUY TẮC MỚI:**
**PHÍ VÀO CỬA: 01 VIÊN LINH THẠCH CỰC PHẨM.**
**KHÔNG TRẢ GIÁ. KHÔNG THỎA HIỆP. KHÔNG ĐỦ TIỀN MIỄN VÀO."**

Sự im lặng bao trùm toàn bộ con phố trong đúng ba giây. Ngay sau đó, một làn sóng phản đối dữ dội bùng lên như sóng thần.

– "Cái gì?! Một viên linh thạch cực phẩm chỉ để ĐƯỢC VÀO CỬA?"
– "Lão tổ tông ơi! Một viên cực phẩm tương đương với một vạn viên thượng phẩm, đủ để nuôi sống một tông môn nhỏ trong mười năm đấy!"
– "Ông chủ này điên rồi! Hắn nghĩ hắn là Thiên Đạo chắc? Cướp cũng không trắng trợn như thế!"

Giữa đám đông, một gã nam tử mặc áo bào tím, thêu hoa văn sấm sét bước ra. Hắn chính là Dương Phong — thiếu chủ của Dương gia, một trong những thế gia giàu có nhất Trung Đô. Dương Phong vốn luôn tự cao tự đại, nghe tin có tiệm lạ nên đến xem thử, nhưng quy định này làm hắn cảm thấy bị sỉ nhục.

– "Hừ! Thật là chó cậy gần nhà! Chỉ là một tiệm tạp hóa rách rưới, dựa vào chút trận pháp cổ quái mà dám làm giá sao?" Dương Phong cười lạnh, liếc nhìn Thanh Loan. "Vị cô nương này, bảo ông chủ của ngươi ra đây. Bản thiếu chủ hôm nay muốn xem thử, cái tiệm này làm từ vàng hay từ ngọc mà giá đắt như vậy."

Thanh Loan thậm chí không thèm nhìn hắn lấy một cái, chỉ nhạt nhẽo đáp: "Chủ thượng đang nghỉ ngơi, không tiếp khách rác rưởi. Có tiền thì vào, không tiền thì biến."

– "Ngươi…!" Dương Phong tím mặt vì giận. "Tốt! Một viên linh thạch cực phẩm chứ gì? Đối với Dương gia ta, đó chỉ là đá cuội. Nhưng nếu ta vào mà đồ bên trong không như lời đồn, ta sẽ san phẳng cái tiệm này!"

Dương Phong hung hăng ném ra một viên đá lấp lánh linh lực nồng đậm đến mức hóa thành sương mù. Đó chính là linh thạch cực phẩm.

Viên linh thạch vừa chạm vào ngưỡng cửa bỗng biến mất một cách thần kỳ. Tiếng chuông gió ở cửa tiệm vang lên: "Keng… Mời vào!"

Dương Phong hậm hực bước vào. Đám đông nín thở quan sát qua lớp kính. Họ thấy Dương Phong hiên ngang đi tới trước mặt Diệp Trần — người vẫn đang gác chân đi dép tổ ong lên bàn.

– "Ông chủ kia, tiền đã trả, mang thứ tốt nhất của ngươi ra đây!" Dương Phong quát lớn.

Diệp Trần hé một con mắt ra nhìn gã thiếu chủ: "Ồ, khách sỉ đây rồi. Sting đỏ hay xanh? Mì Hảo Hảo hay tôm chua cay? Hay là thử loại hàng mới nhập: Khoai tây chiên O'star?"

– "Đừng có dùng mấy cái tên quái dị đó lòe ta! Mang món nào có thể giúp ta tăng tu vi ấy!"

Diệp Trần lười biếng chỉ tay vào tủ kính: "Nước tăng lực Sting – 200% sức mạnh trong một canh giờ. Giá 10 viên linh thạch thượng phẩm. Xúc xích bò Hun Khói – hồi phục thể lực cấp tốc. Giá 5 viên thượng phẩm. Tùy chọn."

Dương Phong nhìn mấy vật phẩm đóng gói bằng nhựa lòe loẹt, cười rộ lên: "Ha ha ha! Đây là linh dược sao? Đây chẳng phải là rác rưởi của phàm nhân à? Dương gia ta chuyên luyện đan, loại thuốc gì mà chưa thấy qua? Ngươi dám lừa…"

Chưa nói hết câu, Diệp Trần đã bóc một túi khoai tây chiên, lấy một miếng bỏ vào miệng "Rắc" một tiếng. Một mùi thơm lạ kỳ, kích thích vị giác một cách mãnh liệt tỏa ra.

Kỳ lạ thay, ngay khi mùi hương đó lan tỏa, Dương Phong bỗng thấy tâm cảnh của mình rung động. Khí tức của miếng khoai tây chiên kia… sao lại ẩn chứa Đạo vận hoàn mỹ đến thế? Không một chút tạp chất, hoàn toàn nguyên thủy!

– "Nếm thử không? Miếng đầu miễn phí." Diệp Trần chìa bịch khoai tây ra.

Dương Phong nghiến răng, giật lấy một miếng bỏ vào miệng.

Trong khoảnh khắc, con mắt hắn trừng lớn. Cảm giác giòn tan trên đầu lưỡi, vị mặn, vị ngọt hòa quyện cùng một luồng linh lực ấm áp chảy thẳng xuống đan điền. Những điểm yếu trong công pháp hắn đang tu luyện bỗng chốc hiện rõ trong đầu như được soi sáng.

– "Này… cái này…"

Dương Phong bàng hoàng. Hắn nhận ra, chỉ một miếng khoai tây nhỏ này thôi, hiệu quả tẩy tủy còn tốt hơn cả Tuyệt Phẩm Đan mà phụ thân hắn mua với giá hàng vạn linh thạch. Quan trọng nhất là, nó ngon đến mức khiến linh hồn hắn như đang bay bổng.

– "Lấy… lấy cho ta tất cả khoai tây chiên ở đây!" Dương Phong hét lên, giọng run rẩy vì phấn khích. "Và cả nước đỏ kia nữa! Tất cả!"

Diệp Trần ngoáy tai: "Bình tĩnh, mỗi người chỉ được mua giới hạn thôi. Một bịch khoai tây, hai chai Sting. Quy tắc hệ thống, không làm khác được."

Dương Phong bây giờ không còn vẻ ngạo mạn nữa, hắn vội vàng móc túi, gom sạch linh thạch thượng phẩm mang theo ném lên bàn. Hắn ôm lấy bịch khoai tây như ôm báu vật gia truyền, rồi lại nhìn chai Sting bằng ánh mắt tôn kính như nhìn thần binh lợi khí.

Bên ngoài, đám đông tu sĩ nhìn thấy cảnh tượng này thì chết lặng.

Dương Phong – kẻ vừa rồi còn đòi san phẳng tiệm, giờ đây lại đang cầm một cái túi nhựa cười như thằng dại, vừa ăn vừa lẩm bẩm: "Đạo… đây chính là Đại Đạo! Hóa ra lâu nay ta tu luyện toàn là rác rưởi!"

Thấy vậy, những đại lão ẩn mình trong đám đông bắt đầu đứng ngồi không yên. Một vị lão giả tóc trắng xóa, hơi thở thâm trầm bước ra. Lão chính là Hội trưởng Vạn Bảo Các chi nhánh Trung Đô — Kim Tiền Lão Nhân.

– "Linh thạch cực phẩm tuy quý, nhưng nếu có thể đổi lấy cơ duyên nhìn thấy Đại Đạo thì quả thực rẻ như bùn đất." Kim Tiền Lão Nhân thở dài, rút ra một viên linh thạch sáng rực. "Lão phu cũng muốn vào xem thử."

Cứ như vậy, một tiền lệ chưa từng có diễn ra. Trước cửa tiệm tạp hóa, những nhân vật tầm cỡ nhất Trung Đô lần lượt xếp hàng, trên tay ai nấy đều cầm sẵn một viên linh thạch cực phẩm. Họ không còn vẻ khinh thường, mà thay vào đó là sự hồi hộp, như thể đang chuẩn bị bước vào một tòa thánh điện thượng cổ.

Diệp Trần ngồi bên trong, nghe tiếng hệ thống báo doanh thu tăng vùn vụt mà trong lòng thầm sướng.

【 Đinh! Doanh thu phí vào cửa đã đạt 50 viên linh thạch cực phẩm. Hệ thống tự động nâng cấp kệ hàng đồ uống. Mở khóa mặt hàng mới: Bia Hà Nội. 】

– "Bia à?" Diệp Trần mắt sáng lên. "Tiên giới này suốt ngày uống rượu đế cay nồng, giờ mà có bia hơi giải khát thì chắc chắn đám Ma tu kia sẽ phát cuồng cho xem."

Anh liếc nhìn Tiểu Hắc đang nằm dưới chân. Con chó đen nhỏ đang bận rộn dùng móng vuốt xé lớp vỏ nhựa của một cây xúc xích Đức. Mỗi lần nó nhai, một luồng hắc khí khủng khiếp lại dao động, nhưng dưới sự khống chế của không gian tiệm tạp hóa, luồng khí ấy chỉ như một cơn gió nhẹ thổi qua chân Diệp Trần.

– "Tiểu Hắc, ăn ít thôi, béo quá rồi đấy." Diệp Trần cười mắng.

Tiểu Hắc gâu lên một tiếng phản đối, sau đó lại cắm cúi ăn tiếp. Với nó, việc bảo vệ cái tiệm này chỉ là nghề tay trái, việc quan trọng nhất là bảo vệ kho xúc xích kia kìa.

Phía xa, trên tầng cao của một lầu các nhìn xuống tiệm tạp hóa, Cửu U Ma Tôn — lúc này đang khoác một chiếc tạp dề cũ, tay cầm một bó củi — nhìn xuống cảnh tượng đông đúc bên dưới mà thở dài:

– "Đám tiểu tử này… vẫn còn xanh và non lắm. Tưởng bỏ một viên cực phẩm là to à? Ta đây còn phải chẻ củi một tháng mới được đổi một điếu thuốc lá lá đây này."

Lão vừa lẩm bẩm vừa nhóm bếp lò để chuẩn bị nước sôi cho Diệp Trần pha trà sữa. Một vị Ma Tôn oai trấn phương nào, giờ đây lại thấy tự hào vì mình là người chẻ củi "độc quyền" cho Vạn Giới Tạp Hóa Điếm.

Dưới sự ảnh hưởng của phí vào cửa cực cao, tiệm tạp hóa của Diệp Trần bỗng chốc trở thành biểu tượng của sự xa xỉ và đẳng cấp nhất Trung Đô. Giới tu tiên bắt đầu lan truyền một câu nói:

*"Chưa vào cửa tiệm của Diệp tiên sinh, chưa biết thế nào là tu hành chân chính. Chưa trả một viên linh thạch cực phẩm phí vào cửa, chưa xứng gọi là cao thủ Tiên giới."*

Nhưng giữa lúc tiệm đang ăn nên làm ra, một luồng khí tức âm hàn bỗng dưng xuất hiện từ phía chân trời, trực chỉ tiệm tạp hóa mà tới. Một cỗ quan tài màu đen bằng băng vĩnh cửu được bốn bộ xương khô khổng lồ khiêng đi, xé toạc không gian mà đáp xuống trước cửa tiệm.

Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên:

– "Chủ tiệm kia… ngươi dám thu phí cả người của Bắc Huyền Lục ta sao?"

Đám đông tu sĩ sợ hãi lùi lại. Là người của Băng Nguyên phía Bắc! Nơi đó vốn nổi tiếng với những ma đầu tu luyện băng công tàn độc nhất.

Diệp Trần lười biếng hé mắt nhìn ra, vẫn thái độ "phật hệ" đó, anh chỉ tay vào cái bảng thông báo:

– "Bất kể ngươi đến từ đâu, ngay cả Thiên Vương lão tử xuống đây cũng phải nộp phí. Không có linh thạch thì đi chỗ khác cho mát, đừng cản đường người ta mua mì tôm."

Cỗ quan tài rung lên dữ dội. Một trận chiến mới dường như sắp bắt đầu, nhưng đối với Diệp Trần, anh chỉ đang lo lắng không biết khi nào hệ thống mới mở khóa được đá viên để uống kèm với Bia Hà Nội vừa mới nhập về mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8