Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 119: ** Máy bán hàng tự động ở khắp nơi.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:30:03 | Lượt xem: 3

Tiếng rắc rắc khô khốc của lớp băng vĩnh cửu khi cỗ quan tài chạm đất khiến cả quảng trường trước Vạn Giới Tạp Hóa Điếm như đông cứng lại. Một luồng hàn khí thấu xương lan tỏa, những tu sĩ đứng gần đó cảm thấy máu trong người như ngừng chảy, kinh mạch trì trệ.

Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi phía sau sân, nghe thấy tiếng động liền vác búa chạy ra xem náo nhiệt. Nhìn thấy cỗ quan tài màu đen tuyền khảm linh thạch xanh biếc, lão tặc lưỡi:

— “Ối chà, là Tuyết Yêu lão quỷ của Bắc Huyền Lục. Lão già này không phải đang bế quan trong hầm băng vạn năm sao? Hôm nay lại rảnh rỗi bò tới đây nộp mạng?”

Trong cỗ quan tài, một luồng ý niệm âm u cuộn trào như bão tuyết:

— “Diệp Trần? Một phàm nhân không có nửa điểm linh lực mà dám tự xưng là ‘Tiên giới Chi Chủ’ sao? Lại còn dám bắt tu sĩ chúng ta phải nộp phí vào cửa bằng Linh thạch cực phẩm? Ngươi coi thiên hạ này không có ai sao?”

Diệp Trần vẫn nằm nghiêng trên chiếc ghế tựa bằng tre, tay phải cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, tay trái cầm một lon Coca-Cola mát lạnh. Anh từ tốn nhấp một ngụm, để bọt ga nổ li ti trên đầu lưỡi, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể rồi mới hờ hững đáp:

— “Nguyên tắc là nguyên tắc. Ở đây không có tu sĩ hay phàm nhân, chỉ có khách hàng và kẻ phá rối. Ngươi muốn mua đồ thì nộp tiền, muốn gây sự thì… Thanh Loan, bảng nội quy viết gì nhỉ?”

Thanh Loan đứng bên cạnh, bộ y tế trắng tinh khôi không chút bụi trần, thanh kiếm gác ngang sườn phát ra hơi thở sắc lẹm. Nàng lạnh lùng lên tiếng:

— “Bẩm chủ thượng, nội quy điều thứ nhất: Kẻ nào gây rối trong phạm vi mười trượng quanh tiệm, nhẹ thì tịch thu tu vi làm lao công, nặng thì trực tiếp xóa sổ, biến thành phân bón cho cây xúc xích sau vườn.”

Đám đông tu sĩ xung quanh nghe vậy mà rùng mình. Cây xúc xích sau vườn là nỗi ám ảnh của họ — đó thực chất là một loại linh thảo kỳ lạ mà Diệp Trần trồng, nó không cần nước, chỉ cần “oán khí” và linh lực từ những kẻ không biết điều.

Tuyết Yêu lão tổ giận quá hóa cười. Cánh cửa quan tài bay vèo một cái, một thân ảnh gầy guộc như bộ xương khô, toàn thân phủ một lớp sương giá dày đặc bước ra. Lão phất tay một cái, hàng vạn mũi băng nhọn hoắt hiện ra giữa không trung, nhắm thẳng vào cái bảng thông báo giá cả của tiệm mà bắn tới.

— “Hôm nay ta sẽ dỡ cái bảng hiệu lừa đảo này của ngươi!”

Diệp Trần khẽ thở dài:

— “Thật là… đang giờ ngủ trưa mà cứ ồn ào.”

Anh cũng chẳng buồn đứng dậy, chỉ khẽ gõ ngón tay vào chiếc máy tính Casio đặt trên bàn gỗ.

— “Hệ thống, kích hoạt chế độ ‘Phòng cháy chữa cháy’ phiên bản cực hạn.”

[Tinh! Đã nhận lệnh. Khấu trừ 100 điểm danh vọng. Triển khai máy sưởi công nghiệp thần cấp.]

Bỗng nhiên, từ trên hiên nhà của tiệm tạp hóa, một cái máy có hình thù kỳ lạ, to lớn và bằng kim loại bóng loáng thò ra. Nó trông giống như một cái loa phóng thanh khổng lồ nhưng lại mang theo áp lực kinh người.

“Vù…!!!”

Một luồng hơi nóng vàng rực, mang theo quy tắc “Hỏa hệ chí tôn” bùng nổ. Hàng vạn mũi băng của Tuyết Yêu lão tổ chưa kịp bay đến gần cửa tiệm đã trực tiếp bốc hơi, không phải tan chảy, mà là biến mất hoàn toàn vào không khí.

Luồng hơi nóng không dừng lại ở đó, nó như một bàn tay khổng lồ tát thẳng vào mặt Tuyết Yêu lão tổ. Vị đại lão Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, một phương bá chủ của Bắc Huyền Lục, lúc này lại giống như một cục nước đá gặp phải lò rèn. Lớp sương giá hộ thân trên người lão tan biến trong chớp mắt, bộ quần áo lông thú sang trọng bốc khói nghi ngút, thậm chí cả bộ râu trắng dài đến rốn cũng xoăn tít lại rồi cháy rụi.

— “Ách… nóng! Nóng quá! Đạo quy này là gì? Tại sao hỏa linh khí của ta không thể chống cự?” Tuyết Yêu lão tổ gào lên, nhảy dựng lên như một con khỉ bị đốt đít, cuống cuồng tìm cách chui lại vào quan tài băng.

Nhưng quan tài băng của lão giờ đây cũng đã nóng đến mức có thể dùng để luộc trứng.

Diệp Trần thong thả đặt lon Coca xuống, mắt vẫn nhắm hờ:

— “Cái máy này gọi là Máy sưởi đa năng 9999. Nó không dùng linh khí, nó dùng quy tắc vật lý. Ngươi càng lạnh, nó càng nóng. Chút hàn công mèo cào của ngươi, để dùng ướp cá thì được, chứ mang đi hù người thì hơi quê.”

Đám đông tu sĩ đứng ngoài phạm vi ảnh hưởng chỉ thấy một màn hài hước: Một vị lão tổ vang danh thiên hạ đang nhảy múa trên nền đất nóng bỏng, gương mặt mếu máo vì bỏng rát.

Cửu U Ma Tôn đứng xem mà vỗ đùi đen đét:

— “Ha ha ha! Tuyết Yêu lão quỷ, thế nào? Có muốn vào đây chẻ củi với ta không? Ở đây tuy mất tự do nhưng có quạt máy, có nước ngọt, lại còn được xem chủ tiệm thi triển ‘thần thông’ mỗi ngày. Một viên linh thạch cực phẩm vào cửa là quá rẻ rồi!”

Tuyết Yêu lão tổ lúc này đã hoàn toàn suy sụp. Lão nhận ra rằng, trong cái phạm vi nhỏ bé của tiệm tạp hóa này, mọi quy luật tu tiên mà lão biết đều vô dụng. Lão quỳ sụp xuống, đầu gối chạm vào mặt đất nóng rẫy khiến lão lại phải bật nảy lên, vừa nhảy vừa khóc lóc:

— “Chủ… chủ nhân! Lão già này có mắt không tròng! Xin ngài thu lại thần thông! Ta nộp! Ta nộp phí vào cửa!”

Diệp Trần phẩy phẩy quạt:

— “Thanh Loan, thu tiền. Phạt lão thêm 10 viên cực phẩm vì tội làm hỏng bầu không khí trong lành buổi trưa của ta.”

— “Tuân mệnh!” Thanh Loan lướt đi như một cơn gió, chiếc nhẫn trữ vật trên tay Tuyết Yêu lão tổ nhanh chóng đổi chủ.

Sau khi Tuyết Yêu lão tổ lủi thủi đi vào góc sân ngồi hóng gió cho mát, bầu không khí ở Vân Hải Thành lại trở về với nhịp sống hối hả. Tuy nhiên, nhìn lượng tu sĩ xếp hàng kéo dài tới tận mấy con phố, Diệp Trần bắt đầu cảm thấy đau đầu.

Hàng ngày có hàng ngàn người đến đây, không chỉ từ Đông Nhất Lục mà còn từ khắp bốn phương tám hướng. Có kẻ chỉ để mua một cái chân gà cay, có người muốn cầu một lon bò húc để đột phá. Việc quản lý từng người, thu tiền, lấy hàng… dù có Thanh Loan và mấy tên lao công như Ma Tôn giúp sức, vẫn quá tải.

— “Hệ thống, cứ thế này thì ta mệt chết mất. Có cách nào tự động hóa không? Ta muốn lười biếng một cách chuyên nghiệp hơn.”

[Tinh! Phát hiện ký chủ có nhu cầu mở rộng kinh doanh nhưng lười biếng thái quá. Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: ‘Hiện đại hóa Tiên giới’. Thưởng: Hệ thống Máy bán hàng tự động Vạn giới.]

[Yêu cầu: Ký chủ phải lắp đặt 10 trạm máy bán hàng tại 10 thành trì lớn nhất của Ngũ Hành Đại Lục. Phần thưởng kèm theo: Chế độ Vô địch mở rộng theo bán kính của các máy.]

Mắt Diệp Trần sáng rực lên. Đây chẳng phải là giải pháp cho việc anh bị “giam lỏng” trong phạm vi tiệm sao? Nếu máy bán hàng ở đâu, vùng vô địch ở đó, chẳng mấy chốc anh có thể đi du lịch khắp thế giới mà vẫn nằm ghế tựa được!

— “Triển luôn!”

Ngay lập tức, trong kho hàng của tiệm xuất hiện mười khối hộp lớn bằng kim loại trắng bạc, mặt trước có lớp kính cường lực trong suốt, bên trong là các ngăn xếp chồng lên nhau.

Trần Huyền Tử — vị lão giả nghiện mì tôm — thấy Diệp Trần vẫy tay gọi mình vào thì hí hửng:

— “Chủ tiệm, có món gì mới sao? Hay là loại nước có ga màu đen hôm trước? Lão phu uống xong cảm thấy tâm ma tan biến, sướng hơn cả ngồi thiền vạn năm.”

Diệp Trần chỉ vào cái máy khổng lồ vừa xuất hiện trước cửa:

— “Lão Trần, lão là khách quen. Nay ta giới thiệu món đồ này, gọi là Máy bán hàng tự động. Từ nay về sau, những món cơ bản như mì tôm, xúc xích, nước ngọt, thuốc lá… lão không cần xếp hàng vào tiệm nữa. Chỉ cần quẹt linh thạch vào khe này, món đồ lão muốn sẽ tự rớt ra.”

Trần Huyền Tử ngơ ngác nhìn khối kim loại bóng loáng. Lão vuốt râu, đi vòng quanh quan sát:

— “Cái bệ đá này… không có linh khí dao động, nhưng lại chứa đựng một loại quy tắc sắp xếp vô cùng tinh diệu. Để ta thử xem!”

Lão lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm, run run đút vào khe thu tiền theo chỉ dẫn của Diệp Trần.

“Cộp, cộp…”

Máy bắt đầu phát ra âm thanh máy móc vui tai. Trên màn hình led hiển thị danh sách các món đồ kèm giá tiền. Trần Huyền Tử nhấn vào biểu tượng “Gà Cay Mạnh Bà” (phiên bản tiên hiệp của chân gà cay).

“Rầm!”

Một gói chân gà màu đỏ chói lọi rơi xuống ngăn dưới cùng. Trần Huyền Tử thò tay lấy ra, gương mặt hiện lên vẻ sùng bái không thể diễn tả bằng lời.

— “Trời đất ơi! Không cần nhân viên, không cần linh lực cảm ứng, chỉ cần quẹt tiền là ra đồ? Đây là… đây là Thuấn Di Vật Phẩm Chi Thuật đỉnh cao nhất sao?”

Tin tức về “Thần khí nhả bảo vật” nhanh chóng lan truyền khắp Vân Hải Thành. Hàng ngàn tu sĩ vây quanh chiếc máy, ai nấy đều thèm thuồng nhưng cũng đầy e dè.

— “Ta nghe nói, chiếc máy này là hiện thân của một vị Thần Tài, ai đưa tiền cho nó sẽ được ban phúc lành dưới dạng thức ăn thần cấp!” — Một tán tu thì thầm.

— “Ngươi sai rồi, đó là một loại trận pháp không gian cao cấp, thu nhỏ cả một kho báu vào trong khối hộp đó!” — Vị trưởng lão của một tiểu tông môn phản bác.

Diệp Trần ngồi trong tiệm, nghe những lời đồn đoán mà cười thầm. Anh quay sang Thanh Loan:

— “Loan nhi, chuẩn bị một chuyến đi. Chúng ta sẽ lắp những cái máy này ở khắp Ngũ Hành Đại Lục. Từ nay, ta sẽ cho đám tu sĩ các người biết thế nào là sự tiện dụng của kinh tế thị trường hiện đại.”

Thanh Loan mắt lấp lánh sự sùng bái:

— “Chủ thượng tầm nhìn xa trông rộng. Người đang muốn dùng những chiếc máy này để đặt ra một hệ thống trật tự mới cho Tiên giới sao? Ai nắm giữ nguồn cung cấp nhu yếu phẩm, kẻ đó nắm giữ mạng sống của các tông môn.”

Diệp Trần sững người:

— “Hả? À… ừ, cứ cho là vậy đi. Thật ra ta chỉ muốn nằm nhà mà tiền vẫn tự chảy vào túi thôi.”

Những ngày tiếp theo, Tiên giới chấn động. Một con hắc cẩu nhỏ (Tiểu Hắc) dẫn đầu một đoàn vận chuyển toàn là các Ma tôn, Lão tổ Nguyên Anh kỳ đang vác trên vai những khối kim loại bạc.

Tại thủ đô của Nam Ly Lục — vùng đất rực cháy — các tu sĩ hỏa hệ đang khô héo vì thiếu linh thủy, bỗng nhiên thấy một chiếc máy xuất hiện giữa quảng trường thành phố. Khi một tu sĩ thử đút linh thạch và nhận được một lon trà bí đao ướp lạnh, người này đã khóc nức nở ngay tại chỗ vì sự mát lạnh dịu dàng mà hàng ngàn năm qua chưa loại đan dược nào làm được.

Tại Tây Canh Lục — nơi các kiếm tu luôn tranh giành linh đá mài kiếm — máy bán hàng của Diệp Trần bán ra những loại “Dầu máy công nghiệp” giúp kiếm sáng bóng, giảm ma sát khi thi triển kiếm khí.

Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, mười chiếc máy bán hàng tự động của Diệp Trần đã trở thành “Thánh vật” của mười đại thành trì. Tại mỗi trạm máy, các đại tông môn vốn là kẻ thù của nhau, giờ đây lại cùng nhau… xếp hàng một cách văn minh.

— “Này, vị đạo hữu Ma tu kia, đừng có chen lấn. Máy báo ‘Hết hàng’ rồi kìa, đợi người của Vạn Giới Tạp Hóa đến ‘nạp tiền’ và tiếp hàng đi!”

— “Ai là người của Vạn Giới Tạp Hóa? Cho ta xin chữ ký! Ta muốn mua sỉ một xe tải xúc xích!”

Tại trung tâm quyền lực của Trung Đô, nơi các siêu cấp tông môn đóng đô, một cuộc họp khẩn cấp của Thiên Đạo Minh đã diễn ra.

Vị minh chủ, một lão quái vật Đại Thừa kỳ tóc trắng xóa, đang nhìn một cái máy bán hàng tự động đặt giữa sảnh chính mà trầm tư:

— “Các vị, thế giới đang thay đổi. Linh khí cạn kiệt, nhưng những thứ đồ vật của vị chủ tiệm tên Diệp Trần kia lại cung cấp một loại năng lượng khác. Nó không cần tu luyện, nó chỉ cần… Linh thạch. Đây là một cuộc cách mạng hay là một sự suy đồi?”

Một vị lão tổ khác đứng dậy, trên tay đang cầm một miếng snack khoai tây:

— “Báo cáo Minh chủ, ta đã nghiên cứu miếng ‘Khoai Tây Ngộ Đạo’ này. Nó chứa hàm lượng tinh bột cực cao giúp hồi phục thể lực, vị muối biển khiến thần trí minh mẫn. Theo ta, thay vì bài trừ, chúng ta nên… xin làm đại lý cấp 1.”

Cả sảnh im lặng, rồi đồng thanh hô vang:

— “Đồng ý!”

Trong lúc cả Tiên giới đang điên cuồng vì các máy bán hàng, tại cửa tiệm ở Vân Hải Thành, Diệp Trần đang lười biếng tận hưởng thành quả. Hệ thống không ngừng thông báo:

[Tinh! Máy bán hàng tại Nam Ly Lục đã bán hết 1000 lon Sprite. Điểm danh vọng +10.000.]
[Tinh! Máy bán hàng tại Bắc Huyền Lục bán chạy áo khoác lông Uniqlo phiên bản tiên hiệp. Điểm danh vọng +15.000.]

Diệp Trần ngáp một cái, gọi Thanh Loan:

— “Loan nhi, chuẩn bị lò vi sóng. Hôm nay chúng ta ăn Pizza hải sản. À, bảo lão Ma Tôn đừng có dùng Ma hỏa của lão nhóm bếp nữa, hôi mùi ma khí lắm, bảo lão dùng cái bật lửa Zippo ta mới đưa cho đấy.”

Cửu U Ma Tôn từ phía sau chạy ra, gương mặt hớn hở cầm cái Zippo bằng bạc, miệng lẩm bẩm:

— “Cái thứ nhỏ bé này chứa đựng ‘Tam Muội Chân Hỏa’ thần kỳ thật. Đợi ta tích đủ điểm danh vọng, nhất định phải đổi một cái về làm trấn phái chí bảo của Ma giới!”

Nắng chiều tà buông xuống tiệm tạp hóa nhỏ bé. Một thanh niên đi dép tổ ong, nằm ghế tre, trị vì một đế chế kinh tế bắt đầu từ những gói mì tôm.

Diệp Trần lim dim mắt, thầm nghĩ: “Tu tiên hay làm gì cũng được, miễn là có WiFi và đồ ăn ngon. Tiên giới này, xem ra cũng không tệ lắm.”

Nhưng anh không biết rằng, sâu thẳm trong không gian vô tận, những thực thể cổ đại đang thức tỉnh vì ngửi thấy mùi hương của… vị mì tôm chua cay hảo hảo đang tỏa ra từ thế giới nhỏ bé này. Cuộc chơi mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8