Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 131: ** Linh khí toàn thế giới bắt đầu khô cạn.
**CHƯƠNG 131: KỶ NGUYÊN RÚT PHÍCH CẮM**
Vân Hải Thành, sáng sớm.
Theo thói quen của hàng vạn năm qua, khi tia nắng đầu tiên của mặt trời xé toác màn sương mù trên đỉnh Vân Hải Sơn, hàng ngàn tu sĩ trong thành sẽ đồng loạt ngồi xếp bằng trên mái nhà hoặc các đài cao, thực hiện động tác "Thổ nạp", hấp thu tử khí đông lai và linh khí tinh thuần nhất của buổi sớm mai.
Nhưng hôm nay, một điều kỳ quái đã xảy ra.
Lão đạo sĩ Lưu Nhất Thủ của phái Thanh phong, một cao thủ Trúc Cơ kỳ ngũ tầng, đang vận chuyển công pháp đến đoạn then chốt. Hắn há miệng thật to, chờ đợi dòng linh khí ngọt lịm như sương sớm tràn vào kinh mạch. Thế nhưng, thay vì cảm giác sảng khoái quen thuộc, thứ hắn nhận được chỉ là một họng đầy… cát bụi và không khí nóng hầm hập.
"Khụ khụ… khụ!"
Lưu Nhất Thủ ho sặc sụa, khuôn mặt già nua đỏ bừng vì nghẹn. Hắn mở choàng mắt, hoang mang nhìn quanh: "Linh khí đâu? Linh khí của lão phu đâu?"
Không chỉ mình hắn, khắp Vân Hải Thành, những tiếng hô hoán kinh hãi bắt đầu vang lên như sóng triều.
"Linh mạch dưới chân thành biến mất rồi!"
"Trời ạ, tại sao ta không cảm nhận được Thiên Địa linh lực nữa?"
"Kinh mạch của ta… linh lực đang bị rút ngược ra ngoài!"
Cảnh tượng lúc này giống như một cái hồ nước khổng lồ bất ngờ bị ai đó rút nút thắt ở đáy. Linh khí vốn dĩ nồng đậm của Đông Nhất Lục bỗng nhiên trở nên loãng một cách kinh khủng, rồi nhanh chóng đạt đến mức khô cạn. Những tu sĩ có tu vi thấp, vốn dựa dẫm hoàn toàn vào việc hấp thu linh khí trực tiếp, lúc này cảm thấy ngột ngạt như cá mắc cạn.
Trên bầu trời, mấy vị kiếm tu đang ngự kiếm phi hành bỗng nhiên "tắt máy". Thanh phi kiếm dưới chân họ mất đi sự nâng đỡ của linh lực, lập tức trở thành những miếng sắt rỉ, kéo theo chủ nhân rơi tự do từ độ cao nghìn trượng.
"Á á á! Cứu mạng! Hết pin… à không, hết linh khí rồi!"
Tiếng kêu thét xé rách bầu không khí yên bình của buổi sớm. Cả Vân Hải Thành rơi vào một sự hoảng loạn chưa từng có trong lịch sử hàng vạn năm qua.
…
Trong khi cả thế giới đang rơi vào ngày tận thế, thì tại hẻm nhỏ phía Đông thành, tiệm "Vạn Giới Tạp Hóa" vẫn tĩnh lặng như một cõi thần tiên tách biệt.
*Cạch.*
Tiếng công tắc điện vang lên thanh thúy. Diệp Trần vươn vai một cái dài, ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ phòng ngủ. Anh mặc một chiếc áo thun in hình con mèo lười, quần đùi hoa, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ – "thần khí" độc quyền của hệ thống.
"Thanh Loan, máy pha cà phê có điện không?" Diệp Trần lẩm bẩm, mắt vẫn còn kèm nhèm.
Thanh Loan, nàng tiểu nhị xinh đẹp lúc này đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Khuôn mặt thanh tú vốn luôn bình thản của nàng nay hiện rõ vẻ kinh hoàng. Nghe tiếng chủ nhân, nàng quay lại, giọng nói hơi run rẩy:
"Chủ nhân… có chuyện đại sự rồi. Linh khí… linh khí biến mất hoàn toàn rồi!"
Diệp Trần sững lại nửa giây, sau đó chậm rãi đi tới quầy thu ngân, lấy ra một chai nước khoáng Lavie, vặn nắp uống một ngụm rồi mới thong dong hỏi: "Biến mất là sao? Bay đi mất hay là bị ai ăn trộm?"
Thanh Loan vội vã chỉ tay ra ngoài cửa kính: "Người xem, vạn vật khô héo, không khí ngưng trệ. Thần thức của ta vốn có thể bao phủ cả thành, giờ đây vừa đưa ra ngoài đã bị một sức mạnh vô hình cắn nuốt. Tu sĩ bên ngoài… họ đang rơi từ trên trời xuống như mưa."
Diệp Trần liếc mắt nhìn ra ngoài. Quả nhiên, qua lớp cửa kính trong suốt của tiệm, anh thấy bầu trời xám xịt như tro tàn. Một vị tu sĩ đáng thương nào đó vừa rơi oạch ngay trước cửa tiệm, phi kiếm gãy làm đôi, miệng nôn ra máu, mắt trợn trừng nhìn về phía tiệm tạp hóa như nhìn thấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
"Hệ thống, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Diệp Trần hỏi thầm trong đầu.
*【 Đinh! Thông báo cho ký chủ: Thiên Đạo của thế giới này đã chính thức bước vào giai đoạn 'Tái khởi động'. Sau hàng triệu năm bị tu sĩ đục khoét, Thiên Đạo quyết định thu hồi toàn bộ linh khí để tự chữa lành. Đây chính là 'Kỷ Nguyên Mạt Pháp' thực sự. 】*
*【 Trong vòng 24 giờ tới, toàn bộ tu sĩ sẽ mất đi tu vi nếu không có nguồn bổ trợ tinh khiết. Chỉ riêng phạm vi Tiệm Tạp Hóa là vùng an toàn tuyệt đối, duy trì hệ thống sinh thái riêng biệt. 】*
Diệp Trần nhướng mày: "Tức là giờ bên ngoài bọn họ đều thành người phàm hết hả?"
*【 Chính xác. Nhưng ký chủ đừng lo, tiệm của ngài vận hành bằng năng lượng từ doanh thu, không liên quan đến Thiên Đạo rẻ rách này. 】*
Diệp Trần tặc lưỡi. Đúng là Thiên Đạo cũng có lúc "cộc tính". Chắc là nó nhịn bọn tu sĩ phá hoại môi trường này lâu lắm rồi nên hôm nay quyết định "rút phích cắm" tổng.
"Chủ nhân, chúng ta phải làm gì?" Thanh Loan lo lắng hỏi. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình cũng đang rục rịch muốn thoát ra, nhưng cứ mỗi khi nó chạm đến ngưỡng cửa tiệm, một luồng đạo vận huyền ảo lại đẩy nó trở về, giữ cho nàng nguyên vẹn trạng thái đỉnh phong.
Diệp Trần thong thả nằm xuống chiếc ghế tựa, lấy ra một chiếc kính râm đeo vào: "Làm gì là làm gì? Mở cửa đón khách chứ làm gì. Thời thế tạo anh hùng, mà thời mạt pháp thì tạo… đại gia."
"Nhưng họ không còn linh khí để thanh toán bằng linh thạch nữa thì sao?"
Diệp Trần cười gian xảo: "Linh thạch bản chất là năng lượng nén. Nếu họ không có linh thạch, họ có thể dùng bảo pháp, dùng bí kíp, hoặc dùng vàng bạc chân bảo. Hệ thống của ta nhận hết. Hơn nữa, lúc này một gói mì tôm có khi đáng giá hơn cả một kiện Thông Thiên Linh Bảo đấy."
Đúng lúc đó, cánh cửa kính của tiệm bị đẩy mạnh ra. Một lão già gầy gò, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù xông vào. Không ai khác, chính là Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Môn.
Lão vừa vào đến trong tiệm, cảm nhận được luồng máy lạnh 16 độ và nồng độ linh khí ổn định bên trong, lão liền quỵ xuống, hít một hơi thật sâu như người chết đuối vớ được dưỡng khí.
"Hộc… hộc… Diệp tiểu hữu… cứu… cứu mạng!" Trần Huyền Tử khàn giọng kêu lên.
Lão lúc này thảm hại cực kỳ. Bình thường lão ngự kiếm bay tới đây chỉ mất 5 phút, nhưng vừa rồi đang bay thì linh lực biến mất, lão suýt chút nữa rơi xuống vực, phải dùng hết tàn lực cuối cùng bò đến đây.
"Lão Trần, sao nay trông 'bụi bặm' thế? Mới đi đóng phim hành động về à?" Diệp Trần trêu chọc, tay vẫn vân vê điếu thuốc lá chưa châm.
Trần Huyền Tử mếu máo: "Tiểu hữu đừng đùa nữa! Trời sập rồi! Toàn bộ kinh mạch của lão phu đã khô kiệt, Kim đan bắt đầu nứt vỡ. Toàn giới tu tiên… sắp tàn rồi!"
Thanh Loan bước tới, rót cho lão một ly nước ấm. Trần Huyền Tử run rẩy cầm lấy, uống cạn sạch. Cảm nhận được một chút hơi ấm hồi phục, lão mới kinh ngạc nhìn xung quanh:
"Tại sao… tại sao trong tiệm của người vẫn bình thường? Ngoài kia ngay cả không khí cũng đang thiêu đốt phổi của lão phu, nhưng ở đây… thật thoải mái."
Diệp Trần nhếch môi: "Đã bảo tiệm của tôi là Vạn Giới Tạp Hóa, Thiên Đạo ngoài kia quản trời quản đất, nhưng không quản được cái cửa tiệm này. Lão Trần, ông muốn hồi máu không?"
Trần Huyền Tử gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Muốn! Muốn chứ! Diệp đại gia, người có gì giúp lão phu giữ lại tu vi không? Lão phu không muốn thành người phàm đâu!"
Diệp Trần thong thả đi đến kệ hàng, lấy xuống một lon nước màu đỏ rực, trên thân in hình hai con bò đang húc nhau.
"Nước tăng lực Redbull phiên bản đặc biệt của hệ thống. Một lon giữ vững tu vi trong vòng 3 ngày, đồng thời tạo ra một lớp màng bảo vệ kinh mạch không bị Thiên Đạo hút tinh lực. Giá: một kiện pháp bảo trung phẩm hoặc 10.000 linh thạch thượng phẩm."
Trần Huyền Tử trợn tròn mắt: "Cái gì? Tăng giá gấp mười lần?!"
Diệp Trần nhún vai, định cất lon nước đi: "Thuận mua vừa bán. Ông có biết ngoài kia linh khí đã thành hàng xa xỉ phẩm rồi không? 3 ngày giữ được mạng già, tính ra quá rẻ."
"Mua! Lão mua!" Trần Huyền Tử không chần chừ một giây nào nữa, lập tức móc ra một thanh trường kiếm linh quang lấp lánh ném lên quầy: "Đây là Hàn Băng Kiếm của lão phu, pháp bảo trấn phái, người giữ lấy!"
Diệp Trần đưa lon nước cho lão. Trần Huyền Tử "pặc" một tiếng mở nắp, uống một hơi hết sạch.
*Ầm!*
Một luồng sức mạnh cuồng bạo nhưng vô cùng ổn định bùng nổ trong cơ thể lão. Vết nứt trên Kim đan lập tức được một lớp màng màu vàng kim bao phủ, linh lực đang tiêu tán bỗng chốc đông cứng lại, không những không mất đi mà còn trở nên cô đặc hơn.
"Thần dược! Đúng là thần dược!" Trần Huyền Tử hét lên sung sướng, cảm giác mạnh mẽ trở lại khiến lão muốn nhảy múa.
Nhưng khi lão nhìn ra ngoài cửa, nụ cười bỗng vụt tắt.
Bên ngoài hẻm nhỏ, một đám đông tu sĩ đang lết tới. Có người bò, có người được người thân cõng, tất cả đều mặt mũi xám xịt, tuyệt vọng. Khi họ thấy Trần Huyền Tử đứng bên trong tiệm với dáng vẻ rạng rỡ, ánh mắt họ bùng lên một tia sáng cuồng loạn.
"Cửa tiệm đó… cửa tiệm đó có linh khí!"
"Van cầu chủ tiệm, cho ta vào với!"
"Ta có tiền! Ta có nhiều tiền lắm! Bán cho ta một miếng không khí thôi cũng được!"
Diệp Trần nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài, mặt không biến sắc. Anh quay sang bảo Thanh Loan:
"Thanh Loan, treo cái biển mới ra ngoài cửa cho ta."
Thanh Loan gật đầu, nàng cầm tấm bảng gỗ Diệp Trần vừa viết xong đem ra treo. Đám đông tu sĩ nhìn lên, chỉ thấy mấy dòng chữ đơn giản nhưng đầy "mùi tiền":
*1. Tiệm không bán không khí, chỉ bán sản phẩm phẩm đóng gói.*
*2. Không chấp nhận thanh toán bằng lời hứa. Chỉ nhận vật phẩm thật.*
*3. Ai gây rối, xịt thuốc diệt côn trùng chết bỏ.*
*4. Khuyến mãi đặc biệt: Combo 'Sinh Tồn Mạt Pháp' (Mì tôm + Redbull + Xúc xích) giảm giá 5% nếu thanh toán bằng kim loại hiếm.*
Ngay lập tức, trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ bé vốn bình lặng, nay trở thành chiến trường sầm uất nhất Tiên giới.
…
Cùng lúc đó, tại các đại tông môn lớn ở Trung Đô, tình hình còn tồi tệ hơn gấp vạn lần.
Những "Lão quái vật" vốn bế quan hàng nghìn năm nay đều bị buộc phải xuất thế. Họ kinh hoàng nhận ra linh mạch dưới chân tông môn – thứ vốn được coi là bất tử – nay đã khô héo thành bụi bẩn. Các vị trưởng lão Đại Thừa kỳ vốn hô phong hoán vũ, nay chỉ có thể ngồi thở dốc, da dẻ nhăn nheo lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Tại sao lại như vậy? Tại sao Thiên Đạo lại bỏ rơi chúng ta?" Một vị tổ sư già nua thét lên đầy phẫn uất rồi gục xuống.
Nhưng giữa cơn tuyệt vọng đó, một tin đồn bắt đầu lan truyền với tốc độ ánh sáng trên các thiết bị "Linh Thoại" (Smartphone) mà Diệp Trần đã bán ra từ trước đó. Dù linh khí đã cạn, nhưng những chiếc điện thoại này chạy bằng pin năng lượng tích hợp bên trong vẫn còn hoạt động được một thời gian ngắn.
Trên diễn đàn tu tiên, một bài đăng đang được "Pin" lên đầu với hàng triệu lượt tương tác:
*【 Khẩn cấp! Cứu mạng! Vân Hải Thành – Tiệm Tạp Hóa Diệp Chủ Tiệm vẫn có linh khí và thần dược giữ tu vi! Mau mang theo toàn bộ gia tài đến đó! Tòa thành duy nhất còn ánh sáng! 】*
Kèm theo bài đăng là một tấm ảnh chụp Trần Huyền Tử đang cầm lon Redbull cười toe toét, đằng sau là khung cảnh mát mẻ của điều hòa trong tiệm.
Cả giới tu tiên nổ tung.
Các phi thuyền từ khắp nơi hướng về Vân Hải Thành. Những vị cao thủ không còn bay được nữa thì bắt đầu thi triển những công pháp đi bộ, hoặc thậm chí là… chạy bộ một cách thảm hại hướng về Đông Nhất Lục.
Diệp Trần đứng sau quầy thu ngân, nhìn lượng "Điểm Danh Vọng" và tiền tệ trong hệ thống tăng vọt theo từng giây, khẽ nhếch môi:
"Cuộc vui bây giờ mới chính thức bắt đầu."
Anh cầm điều khiển, ấn nút giảm nhiệt độ điều hòa xuống thêm một nấc. Bên ngoài, cái nóng của sự khô cạn đang thiêu đốt tất cả, nhưng bên trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần bắt đầu pha cho mình một ly cà phê sữa đá, mùi thơm nồng nàn lan tỏa, thách thức cả một kỷ nguyên đang lụi tàn.
Linh khí khô cạn? Không sao.
Vì ở đây, chúng tôi bán sự sống bằng giá niêm yết.