Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 133: ** Chỉ có đồ ăn của Diệp Trần là chứa năng lượng.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:39:09 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 133: CHỈ CÓ ĐỒ ĂN CỦA DIỆP TRẦN LÀ CHỨA NĂNG LƯỢNG**

Tiết trời của Cửu Tiêu Linh Giới vào những ngày này giống như một bức tranh thủy mặc bị ai đó hất một gáo nước bẩn vào, nhòe nhoẹt và u ám đến cực điểm. Bầu trời vốn dĩ thanh tao, tràn ngập linh quang của những vệt đuôi độn quang, giờ đây chỉ còn lại một màu xám xịt như tro tàn.

Đó là điềm báo của một đại nạn mà bất kỳ tu sĩ nào cũng sợ hãi nhắc đến: Linh khí đoạn tuyệt.

Ở các đại lục khác, tiếng gào thét và sự hỗn loạn đang diễn ra như một vở kịch bi hài. Một vị trưởng lão Hóa Thần kỳ của phái Thiên Kiếm đang ngự trên thanh phi kiếm quý giá của mình, bỗng nhiên sắc mặt đại biến. Thanh kiếm vốn tỏa ra hào quang vạn trượng bỗng dưng tắt ngóm, trở nên nặng trịch như một miếng sắt vụn. Cả người lão ta cùng thanh kiếm cắm thẳng xuống một vách núi, vang lên một tiếng "bịch" đau đớn.

"Linh khí… Linh khí của ta đâu?" Lão trưởng lão bò dậy, mặt mũi đầy máu, run rẩy thử kết ấn.

Nhưng vô ích. Không gian xung quanh yên lặng đến mức đáng sợ. Linh khí — thứ dưỡng chất nuôi sống mọi tu sĩ, thứ giúp họ bay cao, thọ ngang trời đất — đã biến mất hoàn toàn. Nó không phải là cạn kiệt dần dần, mà giống như một chiếc vòi nước vừa bị ai đó khóa chặt lại một cách tàn nhẫn.

Tin tức chấn động nhất trong ngày hôm đó chính là: Tất cả các kho linh thạch của những siêu cấp tông môn đều biến thành đá cuội bình thường. Toàn bộ đan dược trong các lô luyện đan mất đi linh tính, hóa thành những viên thuốc hôi hám không khác gì bùn đất. Tu sĩ giờ đây, ngoài một thân thể có chút cứng cáp hơn người phàm, thì hoàn toàn không có gì khác biệt.

Nhưng, giữa biển người đang rơi vào tuyệt vọng đó, tại Vân Hải Thành — một nơi vốn được coi là vùng biên cương hẻo lánh — lại đang có một nghịch lý kỳ dị diễn ra.

***

Trong Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới.

Diệp Trần đang ngáp dài một cái, tay phải cầm một ly trà sữa trân châu, tay trái cầm một chiếc quạt nan nhẹ nhàng phe phẩy. Trên cái ghế tựa làm bằng gỗ rẻ tiền nhưng lại cực kỳ êm ái, anh nằm nhìn qua cửa kính ra ngoài con phố vốn dĩ đang nhốn nháo.

"Chủ nhân, trà sữa của ngài hơi thiếu đường phải không ạ?" Thanh Loan tiến lại gần, giọng nói vẫn trong trẻo như suối đầu nguồn, dáng đi nhẹ nhàng linh hoạt, hoàn toàn không có vẻ gì là một kẻ đang mất đi sức mạnh.

Diệp Trần nhấp một ngụm, tặc lưỡi: "Ừ, lần sau cho thêm chút trân châu đường đen nhé. À mà Thanh Loan, cô cảm thấy thế nào? Có thấy bủn rủn tay chân như mấy lão già ngoài kia không?"

Thanh Loan khựng lại một chút, cô nhìn đôi tay trắng ngần của mình, rồi thử vận hành công pháp của Thánh nữ tông môn trước đây. Một luồng khí lưu thuần túy và mãnh liệt bỗng nhiên trỗi dậy trong đan điền, mạnh mẽ đến mức làm tà áo cô tung bay phấp phới.

"Lạ thật… Chủ nhân, tại sao linh khí trong thiên địa đã mất sạch, nhưng tu vi của em không những không giảm mà còn có cảm giác… sung mãn hơn?" Thanh Loan kinh ngạc hỏi.

Diệp Trần đặt ly trà sữa xuống bàn, mỉm cười đầy thâm thúy (thực tế là anh cũng vừa hỏi Hệ thống xong): "Đó là vì thứ cô nạp vào cơ thể hàng ngày không phải là loại 'linh khí tạp chất' của cái thế giới này. Đồ ở tiệm chúng ta, từ nước khoáng Lavie đến bánh bao đóng gói, đều được nén từ năng lượng nguyên bản của hệ thống. Nó không phụ thuộc vào quy luật của thiên đạo nơi này."

Diệp Trần đứng dậy, bước đến phía tủ kính bày bán thực phẩm khô. Anh lấy ra một gói xúc xích bò, xé vỏ ăn một miếng rồi tiếp tục: "Nghĩ đơn giản đi. Linh khí thiên địa giống như điện lưới, giờ điện bị cắt toàn cầu rồi. Nhưng đồ ăn trong tiệm này lại là pin sạc tích điện. Cô ăn một gói mì tôm, uống một lon Sting, chính là đang nạp đầy pin cho cái 'máy' tu vi của cô. Hiểu chưa?"

Thanh Loan mắt sáng rỡ, quỳ sụp xuống: "Chủ nhân thần thông quảng đại! Hóa ra ngài đã sớm liệu định được ngày hôm nay nên mới bắt em hằng ngày phải ăn đủ ba bữa chính và hai bữa phụ!"

Diệp Trần sặc trà, vội xua tay: "Thôi thôi, đứng lên đi. Chẳng qua là ta lười ăn một mình nên mới bắt cô ăn cùng thôi. Chứ làm gì có 'liệu định' xa xôi thế…"

Đúng lúc đó, từ phía ngoài cửa tiệm truyền đến một tràng tiếng huyên náo dữ dội.

"Ông chủ Diệp! Cứu mạng! Cứu mạng lão phu!"

Trần Huyền Tử — vị Thái thượng trưởng lão oai phong lẫm liệt ngày nào, giờ đây tóc tai bù xù, đôi giày thêu hoa văn Thanh Vân Môn đã mất một chiếc, lão đang lạch bạch chạy tới như một con vịt bị đuổi.

Sau lưng lão là một đám đồ tử đồ tôn, đứa nào đứa nấy mặt mày xanh xao, mồ hôi nhễ nhại. Điều kỳ quặc là, trong khi hàng nghìn tu sĩ khác trên đường phố đang nằm rạp ra vì kiệt sức hoặc mất hết tu vi, thì Trần Huyền Tử vẫn có thể… chạy nhanh như thế.

Lão lao sầm vào cửa tiệm, suýt nữa thì đâm sầm vào quầy thu ngân.

"Chủ nhân… hộc… hộc… xin cho lão phu một hơi khói! Chỉ một điếu thuốc thôi!" Trần Huyền Tử run rẩy đưa tay ra, ánh mắt nhìn vào bao thuốc Thăng Long trên kệ như nhìn thấy tổ tiên sống lại.

Diệp Trần thong thả rút một điếu, đưa cho lão, lại còn tử tế bật quẹt gas cho lão "xin miếng lửa".

"Phùuuuuuu…"

Một làn khói trắng huyền ảo từ miệng Trần Huyền Tử thở ra, tan vào không khí. Ngay lập tức, cơ thể lão như được bơm thêm sinh lực. Một luồng uy áp của cấp độ Nguyên Anh đột nhiên bộc phát, thổi bay đống lá khô trước cửa tiệm. Những đốm sáng lân tinh nhảy múa xung quanh lão, giúp lão hồi phục lại dáng vẻ đạo cốt tiên phong chỉ trong vài giây.

Những tu sĩ đi theo Trần Huyền Tử thấy cảnh này thì trợn mắt há mồm, suýt chút nữa là rớt cả hàm.

"Trưởng lão! Người… người vẫn còn linh lực?" Một gã đệ tử yếu ớt lên tiếng.

Trần Huyền Tử cầm điếu thuốc như cầm thánh vật, cười ha hả: "Hèn chi! Hèn chi mấy ngày nay ông chủ Diệp cứ bắt lão phu mỗi sáng phải ăn một bát mì tôm kèm một quả trứng vịt muối! Ban đầu lão phu còn tưởng ông chủ thương lão phu nghèo khổ, ai dè đây chính là cứu mạng chi ân a!"

Lão quay sang đám đệ tử, gầm lên: "Lũ ngốc các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau móc hết tài sản ra! Bán nhà bán cửa, bán sạch cả pháp bảo hư hỏng đi mà đổi lấy mì tôm! Ở đây không bán mì, đây là bán mạng đó!"

Lúc này, trên quảng trường Vân Hải Thành, một sự kiện vô tiền khoáng hậu đang diễn ra.

Có vài vị Tôn giả của các tông môn khác cũng chạy tới đây. Họ nghe đồn ở Vân Hải Thành có một cửa tiệm có thể chữa được "bệnh mất linh lực".

Vị dẫn đầu là Đại trưởng lão của Hỏa Vân Tông, bình thường tính tình nóng nảy, giờ đây mặt mày tái mét. Lão nhìn thấy Trần Huyền Tử đang phì phèo khói thuốc với bộ dạng nghênh ngang, lập tức nảy sinh ý định bất lương.

"Lão già Thanh Vân Môn kia, trong tay ngươi là bảo vật gì? Mau đưa đây cho ta!" Đại trưởng lão Hỏa Vân Tông hét lớn, theo bản năng định vận dụng Hỏa Vân Chưởng.

Nhưng kết quả là… trên tay lão chỉ nổ ra một tiếng "pạch" nhỏ xíu như tiếng pháo lép, kèm theo một sợi khói đen lờ mờ rồi tắt ngóm. Đại trưởng lão đơ người, nhìn bàn tay mình đầy ngỡ ngàng.

Thanh Loan bước ra cửa tiệm, khẽ nhíu mày. Cô đưa tay ra sau lưng, lấy chiếc vợt muỗi điện — vật phẩm mà Diệp Trần đã tặng cô từ tuần trước với tiêu đề "Lôi Đình Thần Khí".

"Trước tiệm tạp hóa, không được lớn tiếng."

"Xoẹt!"

Một tia sét màu xanh tím nhỏ xíu từ chiếc vợt muỗi bắn ra. Đối với tu sĩ bình thường, tia sét này có vẻ không thấm tháp gì, nhưng vào lúc này, khi toàn bộ giới tu tiên đang bị "cấm phép", tia sét ấy chẳng khác nào Cửu Thiên Huyền Lôi.

"Oanh!"

Đại trưởng lão Hỏa Vân Tông bay ngược ra sau mười mét, tóc tai dựng đứng, toàn thân cháy sém, nằm vật ra đất sùi bọt mép.

Cả đám đông tị nạn chết lặng. Một vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong, vậy mà lại bị một "cô nhóc phục vụ" dùng một món đồ chơi đánh gục trong nháy mắt?

Diệp Trần lúc này mới thong thả đi ra, tựa người vào khung cửa, tay vẫn cầm chiếc xúc xích cắn dở.

"Nghe này các vị," giọng Diệp Trần không lớn, nhưng qua hệ thống âm thanh của tiệm, nó vang vọng khắp cả khu phố, "Tiệm chúng tôi không làm từ thiện. Muốn có năng lượng để tồn tại, muốn tiếp tục con đường tu tiên giữa kỷ nguyên này, thì hãy tuân thủ quy tắc."

Anh chỉ tay vào bảng hiệu mới được Hệ thống cập nhật:

**"COMBO SINH TỒN: 1 Mì tôm + 1 Chai Lavie + 1 Xúc xích = 500 Linh thạch thượng phẩm (hoặc quy đổi tương đương bằng Pháp bảo, Công pháp cấp Địa trở lên)."**

Đám đông tu sĩ rộ lên một tràng xôn xao kinh hoàng.

"500 linh thạch thượng phẩm? Bình thường chỗ đó mua được cả vạn cân gạo linh của người phàm mà!"

"Chẳng qua chỉ là mì tôm thôi mà, có cần ác thế không?"

Diệp Trần nhếch mép cười, vẻ lười biếng hiện rõ trên khuôn mặt: "Thuận mua vừa bán. Ai chê đắt có thể sang bên kia đường uống nước lã, xem nước lã có giúp các người bay lên được không. Thanh Loan, đóng cửa, hôm nay chỉ bán 100 suất thôi, ưu tiên ai xếp hàng trước."

"Rõ, chủ nhân!"

"Đừng! Đừng đóng cửa! Tôi mua! Tôi mua mười suất!"

"Đại sư, đừng chen lấn! Tiền bối, người rụng cả răng rồi, nhường cho hậu bối bát mì này đi, sau này hậu bối sẽ thờ ảnh người mỗi ngày!"

Cảnh tượng lập tức trở nên điên cuồng. Các vị lão tổ tóc trắng xóa, bình thường đứng trước hàng vạn đệ tử oai nghiêm là thế, giờ đây lại đang xô đẩy nhau, thậm chí là túm áo nhau chỉ để giành lấy một vị trí gần cửa tiệm.

Vạn Bảo Các — đối thủ cạnh tranh lâu đời của tiệm — lúc này cũng có một đại diện đứng đó. Hắn ta nhìn vào kho hàng trống rỗng của mình, rồi nhìn sang đám đông đang tranh nhau từng bát mì bên tiệm Diệp Trần, nước mắt chảy ròng ròng. Hắn nhận ra, dù hắn có ngàn vạn linh thạch thì bây giờ cũng chỉ là đống đá đẹp đẽ, chẳng có giá trị bằng một ngụm nước súp Hảo Hảo của Diệp Trần.

Trong góc tiệm, Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ trông có vẻ vô hại — đang gặm một cái xương gà rán KFC một cách say mê. Thỉnh thoảng, nó lại ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn một gã tu sĩ nào đó định có ý đồ chen ngang hàng. Chỉ một cái nhìn từ con mắt đỏ rực của nó, gã tu sĩ kia đã thấy hồn siêu phách lạc, cảm giác như nếu mình bước thêm một bước, cái cổ của mình sẽ nát vụn dưới bộ hàm của con "chó cưng" này.

Đêm hôm đó, Vân Hải Thành tỏa sáng rực rỡ nhất trong toàn bộ giới tu tiên. Không phải nhờ pháp thuật, mà là nhờ ánh đèn led neon từ bảng hiệu của Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới.

Bên trong tiệm, Trần Huyền Tử đang sung sướng hút hết bát mì, mồ hôi nhễ nhại, lão cảm thấy linh lực trong cơ thể đang dạt dào như sóng biển. Lão nhìn Diệp Trần đang ngồi đếm đống pháp bảo và bí tịch chất đống như núi trên bàn thu ngân, lòng thầm nghĩ:

"Tu tiên hàng vạn năm, đấu đá giành giật bí cảnh này nọ, rốt cuộc cũng chẳng bằng làm khách quen của tiệm tạp hóa này. Ông chủ Diệp, người đâu phải là người mở tiệm, người rõ ràng là đang cầm nắm mạng mạch của cả thế giới này trong tay a!"

Diệp Trần nhìn một chồng công pháp cấp Thần mà ai đó vừa đặt lên bàn để đổi lấy một gói giấy vệ sinh 10 cuộn, thở dài một cái:

"Cái thế giới này… điên rồ thật sự. Có mỗi cái xúc xích cũng phải tranh nhau."

Nói đoạn, anh lại quay sang Hệ thống trong đầu: *"Này, Level tiếp theo mở khóa cái gì thế? Tủ đông lạnh kem à? Nhớ cho thêm kem ốc quế vị sầu riêng nhé, tôi thích món đó."*

Hệ thống trả lời bằng một giọng cơ khí cụt ngủn: **[Ting! Đang tiến hành nạp dữ liệu kem ốc quế. Nhắc nhở: Lượng đường trong máu của ký chủ đang có dấu hiệu tăng cao, đề nghị mua thêm một máy chạy bộ Tiên cấp giá 1.000.000 điểm danh vọng.]**

"Mơ đi!" Diệp Trần hứ một tiếng, rồi tiếp tục nằm ườn ra, nhìn những vị đứng đầu giới tu tiên đang hít hà mùi hương mì tôm bên ngoài cửa sổ với vẻ thèm khát vô vọng.

Quả thật, trong kỷ nguyên sụp đổ này, chân lý không nằm ở kiếm trong tay, mà nằm ở đồ ăn trong bụng của ông chủ Diệp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8