Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 134: ** Cuộc chạy đua vũ trang mua mì tôm tích trữ.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:39:54 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 134: CUỘC CHẠY ĐUA VŨ TRANG MUA MÌ TÔM TÍCH TRỮ**

Trời Vân Hải Thành dạo gần đây luôn phủ một tầng sương mù màu xám chì ảm đạm. Đối với phàm nhân, đó có thể chỉ là dấu hiệu của một mùa mưa sắp tới, nhưng đối với giới tu tiên, đó là điềm báo của tử thần. Linh khí giữa thiên địa vốn đã loãng, nay lại như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt, rút cạn từng chút một.

Tại quảng trường trung tâm thành phố, tấm bia đo lường linh áp của phủ thành chủ đã rạn nứt từ bao giờ. Tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi, từ những quán trà bình dân đến những lầu các nguy nga.

"Nghe nói chưa? Thái thượng trưởng lão của Thiên Cơ Môn vừa bế quan thất bại, không phải do tâm ma, mà là do… thiếu linh khí để ngưng tụ pháp thân."

"Thế gian này sắp tàn rồi. Ngay cả những đại tông môn cũng bắt đầu đóng cửa núi, hạn chế đệ tử đi lại để bảo tồn linh thạch. Chúng ta là tán tu, chẳng lẽ ngồi chờ chết sao?"

Giữa không khí đặc quánh sự tuyệt vọng đó, chỉ có một con phố nhỏ ở rìa phía Tây thành phố là vẫn nhộn nhịp một cách kỳ lạ. Thậm chí, không khí ở đây còn sục sôi hơn cả mùa lễ hội. Nguồn cơn của sự náo nhiệt đó bắt nguồn từ một cửa hiệu treo biển hiệu neon nhấp nháy xanh đỏ, sặc sỡ và lạc quẻ hoàn toàn với kiến trúc cổ kính xung quanh: **"VẠN GIỚI TẠP HÓA ĐIẾM"**.

Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn giữ tư thế kinh điển của mình: nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bọc da (món hàng cao cấp vừa mở khóa từ hệ thống), tay cầm một ly trà sữa trân châu lớn, ống hút to bản thỉnh thoảng lại vang lên tiếng "rột rột" vì đã cạn đá.

Phía trước quầy thu ngân, một hàng dài những vị tu sĩ mà nếu đặt ở bên ngoài, bất kỳ ai cũng là nhân vật "có máu mặt", nay lại đang đứng xếp hàng một cách ngoan ngoãn. Ai nấy đều mặt mày nghiêm trọng, mắt nhìn chăm chằm vào kệ hàng nằm sâu phía sau lớp kính cường lực.

"Ông chủ Diệp, người làm ơn đi… Lão phu nguyện dùng Thanh Nguyệt Kiếm – trung phẩm linh bảo này, chỉ để đổi lấy thêm hai thùng mì tôm thôi! Hai thùng thôi!"

Một lão giả mặc đạo bào xanh lục, chòm râu dài run rẩy, đang tha thiết van nài. Đây chính là Thanh Phong đạo nhân, một cao thủ Kim Đan kỳ danh tiếng lẫy lừng của Thanh Vân Môn.

Diệp Trần khẽ hé một con mắt, nhìn lướt qua thanh kiếm lấp lánh ánh xanh đặt trên quầy, rồi lại nhìn bảng thông báo của Hệ thống hiện ra trong hư không:

*[Vật phẩm: Thanh Nguyệt Kiếm. Giá trị chuyển đổi: 15.000 điểm danh vọng. Hệ thống đánh giá: Rác rưởi cấp cao.]*

Anh lười biếng ngáp một cái, giọng nói mang theo sự uể oải đặc trưng của kẻ nắm giữ độc quyền:

"Thanh Phong tiền bối, ngài cũng biết quy tắc của tiệm rồi đấy. Tiền nào của nấy, niêm yết rõ ràng. Mì tôm Hảo Hảo phiên bản 'Tăng cường Linh lực' giá 100 linh thạch thượng phẩm một gói. Mỗi khách hàng tối đa chỉ được mua một thùng 24 gói mỗi ngày. Ngài đã mua đủ suất hôm nay rồi, đừng làm khó tiểu nhị của tôi."

Đứng cạnh quầy, Thanh Loan trong bộ váy đen gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng như băng sương, gật đầu xác nhận:

"Sư thúc tổ, xin ngài vui lòng nhường chỗ cho người tiếp theo. Chủ nhân đã nói là quy tắc, không ai được phá vỡ."

Thanh Phong đạo nhân nghe vậy thì mặt mày méo xệch, nhìn thùng mì tôm duy nhất trong vòng tay như nhìn một đứa con độc nhất. Lão thở dài một tiếng, thu lại thanh kiếm rồi bước ra ngoài với dáng vẻ thất thểu. Nhưng vừa ra tới cửa tiệm, ánh mắt lão bỗng trở nên sắc lẹm, đôi tay ôm chặt thùng mì như sợ có kẻ nào nhảy ra cướp mất.

Lão biết rõ, trong thời buổi linh khí khô kiệt này, một thùng mì tôm kia chính là "phao cứu sinh". Nước súp mì tôm chứa tinh hoa linh khí tinh khiết đến mức không cần luyện hóa cũng có thể trực tiếp bổ sung vào đan điền. Với 24 gói này, lão có thể duy trì trạng thái đỉnh phong thêm ít nhất ba tháng nữa, trong khi những kẻ khác sẽ dần suy kiệt.

Ngay sau khi Thanh Phong đạo nhân rời đi, một bóng dáng khác vội vã tiến lên. Đó là Trần Huyền Tử, kẻ nay đã trở thành "khách hàng thân thiết nhất" của tiệm. Lão già này dạo này trông béo trắng hẳn ra, không còn vẻ khô héo sắp chết như trước.

"Ông chủ Diệp! Tin nóng! Tin cực nóng đây!" Trần Huyền Tử vừa vào đã bốc ngay một miếng xúc xích trên kệ bỏ vào mồm (sau khi đã quẹt thẻ linh thạch), giọng oang oang: "Mấy đại tông môn ở Trung Đô đang phát điên. Họ nghe đồn mì tôm của ngài có khả năng giúp tu sĩ duy trì cảnh giới trong mạt pháp, hiện tại họ đang tập hợp lực lượng để kéo về Vân Hải Thành."

Diệp Trần khẽ nhướng mày: "Đến để mua hàng à? Tốt quá, càng nhiều khách càng tốt."

"Không đâu!" Trần Huyền Tử nuốt chửng miếng xúc xích, mặt biến sắc: "Họ gọi đó là 'Cuộc chạy đua vũ trang lương thực'. Các đại tông môn lo ngại nếu một thế lực nào đó tích trữ đủ số lượng mặt hàng của ngài, thế lực đó sẽ thống trị Tiên giới trong vòng trăm năm tới khi linh khí biến mất hoàn toàn. Họ không muốn mua… họ muốn 'quản lý' tiệm của ngài đấy!"

Thanh Loan nghe vậy, tay đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt phượng hàn quang tứ phía: "Quản lý? Thật to gan!"

Diệp Trần thì lại bật cười, một nụ cười khiến Trần Huyền Tử sởn gai ốc. Anh vươn vai, ngồi dậy, với tay lấy một bao thuốc lá Thăng Long trên quầy, rút một điếu rồi châm lửa bằng một chiếc bật lửa Zippo bằng vàng.

"Quản lý tiệm của tôi?" Diệp Trần nhả ra một vòng khói hình rồng phương rực rỡ, vòng khói lơ lửng giữa không trung tỏa ra một áp lực khiến tất cả tu sĩ đang xếp hàng trong tiệm đồng loạt quỳ sụp xuống vì khó thở. "Hệ thống, nếu bọn họ dám dùng vũ lực, tôi được phép dùng tới món gì?"

**[Ting! Phát hiện có mối đe dọa tiềm tàng đối với tài sản của hệ thống. Nếu phạm vi cửa hàng bị xâm phạm trái phép, ký chủ có quyền kích hoạt chế độ 'Thanh lý hàng tồn kho'. Gợi ý: Có thể sử dụng Bom Xịt Côn Trùng phiên bản Hạt Nhân để thanh tẩy khu vực.]**

"Nghe thấy chưa, lão Trần?" Diệp Trần cười hì hì, áp lực tan biến trong tích tắc như chưa từng tồn tại. "Cứ bảo họ cứ đến. Tiệm tạp hóa chúng tôi mở cửa đón khách, nhưng nếu muốn làm loạn… tôi không ngại biến mấy vị Đại Thừa kỳ thành phân bón cho cây cảnh trước cửa đâu."

Nói xong, Diệp Trần vẫy tay với dòng người đang run rẩy: "Tiếp tục đi! Người tiếp theo! Có ai muốn mua nước tăng lực Sting dâu không? Uống vào tốc độ chạy trốn tăng 300%, món này đang cháy hàng bên phía Ma tu đấy!"

Bầu không khí trong tiệm lập tức bùng nổ trở lại. Sự sợ hãi trước sức mạnh của Diệp Trần nhanh chóng bị lòng tham và bản năng sinh tồn lấn át. Một vị tiên tử xinh đẹp từ Diệu Âm Các bước lên, nghiến răng rút ra một hộp ngọc chứa Định Nhan Đan – thứ mà mọi nữ tu sĩ đều thèm khát.

"Ông chủ, tôi muốn đổi hộp đan dược này lấy mười gói mì và… và một bao băng vệ sinh loại có cánh!" Nàng đỏ mặt, lí nhí nói.

Diệp Trần gật đầu, đưa tay quét mã vạch một cách chuyên nghiệp: "Giao dịch thành công. Thanh Loan, lấy hàng cho khách. Tiện thể nhắc khách hàng là loại có cánh này có tác dụng gia trì 'Phong Hệ Quy Tắc', dán vào gót chân có thể phi hành không tốn linh lực, đừng dùng sai mục đích nhé."

Vị tiên tử kia cầm lấy món đồ lạ lẫm, vừa thẹn thùng vừa mừng rỡ chạy biến.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Trần Huyền Tử lắc đầu ngán ngẩm. Lão biết, Tiên giới đã hoàn toàn thay đổi rồi. Những pháp bảo hào nhoáng, những công pháp bí truyền giờ đây đều đang mất giá trầm trọng. Thứ thống trị thế giới này giờ đây là bột ngọt, phẩm màu và những miếng nhựa tổng hợp từ cái tiệm tạp hóa quái quỷ này.

Đúng lúc này, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng gầm rú của mãnh thú. Một nhóm thiếu niên mặc gấm vóc, cưỡi trên những con Linh Hổ hung hãn xông thẳng vào phố Tây, cầm đầu là Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, kẻ từng bị Diệp Trần "vả mặt" bằng một cây kem que.

Dương Phong xuống hổ, mặt đầy vẻ kiêu ngạo nhưng trong mắt lại hiện lên sự gấp gáp không giấu giếm. Hắn vứt một chiếc nhẫn trữ vật lên quầy, bên trong chứa đầy linh thạch sáng rực:

"Ông chủ Diệp, ta bao toàn bộ số mì tôm hiện có trong kho! Giá gấp đôi!"

Đám đông đang xếp hàng lập tức nổ tung:

"Dương Phong, ngươi dựa vào cái gì? Đây là Vân Hải Thành chứ không phải nhà của ngươi!"

"Đúng vậy! Chúng ta đã xếp hàng từ sáng sớm, ngươi định cậy thế ức hiếp người sao?"

Dương Phong lạnh lùng liếc nhìn xung quanh, khí thế Trúc Cơ đỉnh phong bộc phát: "Cút hết cho ta! Trong kỷ nguyên này, ai có nhiều tài nguyên hơn kẻ đó mới là vua. Cha ta đã lệnh, bằng mọi giá phải thâu tóm toàn bộ mì tôm của Vạn Giới Tạp Hóa để thành lập 'Quân đoàn Mì Tôm', thống nhất Đông Nhất Lục!"

Diệp Trần ngậm điếu thuốc, mắt nheo lại nhìn Dương Phong như nhìn một gã ngốc. Anh gõ nhẹ ngón tay xuống mặt quầy gỗ.

"Cộp. Cộp."

Tiếng gõ nhẹ nhàng nhưng truyền vào tai Dương Phong như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Khí thế của hắn bị đánh tan nát, đôi chân run rẩy rồi khuỵu xuống mặt đất.

"Dương thiếu chủ, có vẻ như kem que lần trước vẫn chưa làm não cậu tỉnh táo lại nhỉ?" Diệp Trần nhả khói, giọng lạnh nhạt. "Trong tiệm của tôi, không có khái niệm 'bao trọn'. Ai đến trước mua trước, mỗi người một phần. Cậu muốn bao hết? Được thôi, bước ra ngoài kia, đánh thắng con chó đang gặm xương ngoài cửa đi đã."

Mọi người quay đầu lại nhìn. Tiểu Hắc đang nằm phủ phục ở bậc cửa, trước mặt nó là một hộp đùi gà rán KFC gia đình. Nó chỉ lười biếng liếc Dương Phong một cái, nhưng một tia hung quang cực độ xẹt qua khiến con Linh Hổ của Dương Phong sợ đến mức rên rỉ, co cụm lại như một con mèo nhỏ.

Dương Phong nuốt nước bọt cái ực, mặt trắng bệch. Hắn nhớ lại lời đồn rằng con chó này từng nuốt chửng một vị Nguyên Anh ma tu định lẻn vào tiệm đêm khuya.

"Tôi… tôi xin lỗi. Tôi xếp hàng… tôi sẽ xếp hàng…" Dương Phong lắp bắp, lủi thủi đứng vào cuối hàng dài dằng dặc.

Diệp Trần lại nằm xuống ghế, lầm bầm một mình: "Lại một thằng nghiện mì tôm nữa. Đúng là cái đồ không có chí tiến thủ."

Thanh Loan mỉm cười nhìn chủ nhân, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Cô thầm nghĩ: *Chủ nhân rõ ràng đang cứu thế, nhưng ngài lại luôn giả vờ như mình chỉ quan tâm đến tiền. Ngài phát mì tôm theo định lượng chính là để đảm bảo mọi tu sĩ đều có cơ hội sống sót qua mạt pháp, duy trì cân bằng của thế giới. Tâm ý này, thật là vĩ đại biết bao!*

Nếu Diệp Trần biết được suy nghĩ của Thanh Loan, chắc chắn anh sẽ sặc trà sữa mà chết. Anh hạn chế số lượng đơn giản vì… kho hàng của Hệ thống mỗi ngày chỉ hồi phục có bấy nhiêu đó, và anh muốn kéo dài thời gian kinh doanh để kiếm được nhiều điểm danh vọng hơn mà thôi!

Cuộc chạy đua vũ trang mua mì tôm vẫn tiếp diễn. Tiếng tiền vàng leng keng, tiếng trao đổi pháp bảo vang lên không dứt. Ở một góc xa trung tâm Tiên giới, những vị lão tổ đang bế quan cũng bắt đầu không ngồi yên được nữa. Một cuộc đại biến đang âm thầm tích tụ, và trung tâm của nó không gì khác chính là bát mì tôm thơm phức, nghi ngút khói đang nằm trong tay những tu sĩ may mắn nhất Vân Hải Thành.

Bóng đêm dần buông xuống, nhưng hàng người trước cửa tiệm tạp hóa chẳng những không ngắn đi mà còn dài ra thêm vài dặm. Diệp Trần tắt đi điếu thuốc cuối cùng, nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn pháp thuật le lói của các tu sĩ tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.

"Thế giới này sắp loạn thật rồi." Diệp Trần thì thầm.

**[Ting! Nhiệm vụ ẩn: 'Khởi đầu của cơn sốt mua sắm' đã hoàn thành. Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng điện gia dụng – Tủ đông lạnh mini đã sẵn sàng.]**

Mắt Diệp Trần sáng rực lên: "Ngon! Ngày mai bán thêm kem Merino và Cornetto. Để xem mấy vị lão tổ kia có chịu bỏ ra thánh địa để đổi lấy một cây kem ốc quế vị sô-cô-la không!"

Dưới ánh đèn neon xanh đỏ, Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới đứng sừng sững như một ngọn hải đăng duy nhất trong kỷ nguyên tăm tối sắp tới, hứa hẹn những sự kiện "dở khóc dở cười" mà giới tu tiên hàng vạn năm qua chưa từng được chứng kiến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8