Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 135: ** Diệp Trần công bố: \”Tiệm tạp hóa không thiếu hàng\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:40:33 | Lượt xem: 3

**Chương 135: Diệp Trần công bố: "Tiệm tạp hóa không thiếu hàng"**

Ánh nắng ban mai của Vân Hải Thành xuyên qua lớp sương mù mỏng mảnh, chiếu rọi lên những viên gạch lát đường cũ kỹ. Tuy nhiên, bầu không khí tĩnh lặng thường thấy của một thị trấn biên cương từ lâu đã bị phá vỡ. Ngay từ khi mặt trời còn chưa ló dạng, con phố dẫn đến "Tiệm Tạp Hóa Bình An" đã kẹt cứng người.

Tu sĩ từ khắp nơi, kẻ ngự kiếm, người cưỡi linh thú, thậm chí có những lão quái vật ẩn cư lâu năm cũng không màng liêm sỉ mà chen lấn trong hàng dài dằng dặc. Tất cả đều vì một mục đích: Mua được món đồ "thần thánh" từ bàn tay của Diệp Trần.

Diệp Trần chậm rãi đẩy cánh cửa gỗ hơi bong tróc, vươn vai một cái thật dài, đôi dép tổ ong dưới chân lẹt quẹt trên mặt sàn. Anh ngáp một hơi, mắt nhắm mắt mở nhìn đám đông đang cuồng nhiệt bên ngoài, lầm bầm:

"Mới sáng ra đã ồn ào như cái chợ vỡ… À mà đúng là cái chợ thật."

Phía sau anh, Thanh Loan trong bộ váy tiên khiết đang cẩn thận lau chùi kệ hàng. Cô nghe thấy lời than phiền của chủ nhân, đôi môi hồng nhuận khẽ mỉm cười:

"Chủ nhân, ngài không biết đâu. Hôm qua sau khi tin đồn về việc tiệm hết hàng bị lan truyền, giới tu tiên gần như điên loạn. Bọn họ nói rằng mì tôm và nước ngọt của chúng ta là bảo vật hiếm có, dùng một món mất một món, nên hôm nay ai nấy đều mang theo toàn bộ gia sản để tranh cướp."

Diệp Trần sờ sờ cằm, khóe miệng giật giật: "Hết hàng? Thằng nào đồn bậy vậy? Tiệm tôi vốn dĩ là phục vụ nhân dân, à không, phục vụ tu sĩ. Làm gì có chuyện hết hàng."

Đúng lúc này, từ trong đám đông, một giọng nói lanh lảnh nhưng chứa đựng uy áp của một cao thủ Kim Đan kỳ vang lên:

"Diệp chủ điệm! Ngài rốt cuộc đã ra rồi! Có người của Vạn Bảo Các rêu rao rằng, số lượng mì tôm và trà sữa trong tiệm ngài thực chất là di vật từ thượng cổ, giờ đã cạn kiệt. Bọn họ còn nói ngài đang cố tình kéo dài thời gian để gom tiền bỏ trốn! Có đúng thế không?"

Người lên tiếng là một tán tu cường tráng, nhưng lúc này gương mặt gã đầy vẻ lo lắng, cứ như thể nếu Diệp Trần gật đầu, thế giới này sẽ sụp đổ vậy.

Nghe đến "Vạn Bảo Các", ánh mắt Diệp Trần lóe lên một tia châm chọc. Đám thương buôn kia thấy mình làm ăn phát đạt, không cạnh tranh nổi về chất lượng nên chuyển sang đòn tâm lý sao? Thật là cổ hủ.

Anh không đáp lời ngay, mà quay vào trong, lấy ra một chiếc ghế tựa, thoải mái nằm xuống, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhìn như chó cỏ nhưng thực chất là Thôn Phệ Thần Thú – đang nằm dưới chân anh, lười biếng vẩy cái đuôi, trong miệng vẫn còn nhai dở một nửa cây xúc xích bò.

Cửu U Ma Tôn, vị ma đầu lừng lẫy một thời, nay đang mặc một bộ tạp dề xám, đứng ở góc sân chẻ củi rôm rốp. Lão liếc mắt nhìn đám đông bên ngoài, thầm cười lạnh trong lòng: *Lũ kiến hôi này đúng là chưa thấy đại thế diện. Chủ nhân là ai chứ? Ngài ấy ngay cả Ma công của ta còn coi như muỗi xịt, lại thiếu vài gói mì tôm chắc?*

Diệp Trần búng tay một cái.

*Ting!*

Một âm thanh trong trẻo mà chỉ mình anh nghe thấy vang lên. Hệ thống vừa gửi đi một thông báo xác nhận việc mở rộng kho dự trữ.

"Thanh Loan, kéo cái tấm màn che ở góc trái ra cho ta." Diệp Trần nhàn nhạt ra lệnh.

Thanh Loan vâng lời, đôi tay ngọc ngà kéo tấm vải đỏ au xuống. Ngay lập tức, một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa ra khắp tiệm tạp hóa, khiến những tu sĩ đang đổ mồ hôi hột bên ngoài cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ, tâm hồn bỗng chốc trở nên thanh tịnh.

Một chiếc tủ đông lạnh mini màu trắng sứ, tỏa ra ánh sáng mờ ảo của "Hàn Băng Quy Tắc", hiện ra trước mắt mọi người. Qua lớp kính cường lực, hàng loạt những que kem đủ màu sắc, những hũ sữa chua lạnh giá được xếp ngay ngắn như những binh sĩ đang chờ lệnh.

"Đây… đây là…" Một vị lão giả thuộc dòng dõi băng hệ pháp môn lắp bắp, đôi mắt lồi ra như muốn rơi xuống đất: "Vạn Niên Hàn Băng sao? Không, không đúng! Khí tức này tinh khiết hơn cả Hàn Băng Chí Tôn, lại còn được bao bọc trong một khối kim loại kỳ lạ không có linh lực dao động… Thật là một tạo tác thần kỳ!"

Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cái tủ lạnh, lấy ra một cây kem ốc quế sô-cô-la, xé lớp vỏ giấy rào rạo trước ánh mắt thèm thuồng của hàng ngàn người.

"Các vị yên tâm." Giọng Diệp Trần không lớn, nhưng dưới sự hỗ trợ của "Tuyệt Đối Lĩnh Vực", nó vang vọng vào sâu trong thần thức của mỗi tu sĩ: "Tiệm Tạp Hóa Bình An mở cửa là để cứu rỗi… à nhầm, là để kinh doanh lâu dài. Kẻ nào nói tôi hết hàng, kẻ đó chắc chắn là chưa thấy được sự vĩ đại của dây chuyền công nghiệp hiện đại… ý tôi là, thần thông vạn giới của tiệm."

Anh cắn một miếng kem. Vị ngọt lịm của sô-cô-la tan chảy, cái lạnh tê tái truyền thẳng lên đại não. Diệp Trần khẽ rên một tiếng đầy thỏa mãn. Cảnh tượng đó đối với đám tu sĩ chẳng khác nào một màn trình diễn đạo pháp đỉnh cao.

"Nghe cho rõ đây." Diệp Trần khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng về phía xa, nơi anh biết đang có tai mắt của các đại tông môn rình rập: "Hàng của tôi không bao giờ thiếu. Mì tôm có mười vạn gói, nước tăng lực có ngàn vạn chai. Và từ hôm nay, tiệm sẽ mở thêm mặt hàng mới: Kem lạnh đạo vận. Bất kể là hỏa độc trong người, hay tâm ma rục rịch, chỉ cần một que kem là tất cả sẽ đóng băng, tâm cảnh sáng như gương."

Đám đông im lặng trong chốc lát, rồi bùng nổ như núi lửa phun trào.

"Diệp chủ tiệm vạn tuế!"
"Đám Vạn Bảo Các thật đốn mạt, suýt chút nữa lừa lão phu đi mua linh dược rác rưởi của tụi nó!"
"Kem! Tôi muốn mua kem! Bao nhiêu linh thạch tôi cũng trả!"

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn đã coi mì tôm như mạng sống, lúc này chen chúc như một thanh niên trai tráng. Lão tiến sát đến quầy, mặt dày mày dạn cười nịnh:

"Diệp tiểu hữu, à không, Diệp lão đại! Ngài thấy lão phu gần đây tu luyện hỏa công hơi bị quá đà, người nóng như lò than, có thể cho lão phu làm người đầu tiên thử cây 'Băng Linh Thần Chú' kia không?"

Diệp Trần nhìn lão già nghiện ngập này, thản nhiên nói: "Một cây kem Cornetto vị dâu, mười viên linh thạch cấp trung. Không mặc cả."

Mười viên linh thạch cấp trung cho một cây kem? Nếu là ở tiệm khác, chắc chắn tu sĩ sẽ phá tiệm vì cái giá cắt cổ này. Nhưng ở đây, Trần Huyền Tử nghe xong như trúng số, nhanh nhẹn lấy túi linh thạch ra đặt cái 'cộp' lên bàn: "Rẻ! Quá rẻ! Đây, mười viên, lão phu mua hẳn hai cây!"

Thanh Loan chuyên nghiệp tiến lên nhận tiền và đưa kem. Trần Huyền Tử nhận lấy cây kem ốc quế, nhìn cái vỏ bọc sáng bóng bằng nhựa bạc, tay run rẩy. Lão bắt chước Diệp Trần xé vỏ, hương dâu tây thơm nồng quyện với mùi sữa thơm lừng xộc thẳng vào mũi.

Khi miếng kem đầu tiên chạm vào lưỡi, Trần Huyền Tử trợn tròn mắt. Toàn thân lão run rẩy, một luồng hàn khí tinh khiết nhưng không hề bá đạo tuôn chảy qua kinh mạch, dập tắt mọi hỏa độc tích tụ suốt ba trăm năm qua. Ngay cả mái tóc trắng hếu của lão dường như cũng xanh lại đôi chút.

"Trời ơi! Đạo vận… là vị của Đạo vận!" Lão gào lên, nước mắt giàn giụa vì sung sướng.

Nhìn thấy hiệu quả kinh người ấy, đám đông bên dưới phát điên hoàn toàn.

"Tôi mua năm gói mì, ba chai Coca và một thùng kem!"
"Đừng đẩy! Ai vừa dẫm lên phi kiếm của tôi đấy?"
"Ma Tôn đại nhân, ngài đừng chẻ củi nữa, xin hãy giúp chủ nhân bán hàng đi, chúng tôi chờ không nổi!"

Cửu U Ma Tôn quăng chiếc rìu xuống, hừ lạnh một tiếng, nhìn đám tu sĩ với ánh mắt coi thường: "Lũ phàm phu tục tử. Muốn mua hàng? Xếp hàng cho ngay ngắn, đứa nào dám gây rối, ta liền cho đứa đó làm củi đốt nhóm lò nấu mì!"

Dưới uy áp của Ma Tôn (dù lão đã thu liễm nhiều), cả khu phố bỗng chốc trật tự đến lạ kỳ. Diệp Trần lại ngồi xuống ghế tựa, tay cầm ly trà sữa trân châu do Thanh Loan vừa pha, khẽ nhấp một ngụm.

"Hệ thống, hôm nay doanh thu có vẻ sẽ phá kỷ lục nhỉ?" Diệp Trần thầm hỏi.

**[Ting! Lượng tiêu thụ dự kiến tăng 400% so với ngày hôm qua. Điểm danh vọng đang tăng vọt. Ký chủ đã đạt đủ điều kiện để mở khóa mặt hàng tiếp theo trong danh mục điện tử: Smartphone linh thạch cơ bản.]**

Mắt Diệp Trần sáng bừng lên. Smartphone? Ở cái thế giới mà người ta vẫn dùng hạc giấy đưa tin hay thần thức truyền âm đầy bất tiện này, nếu có smartphone và một mạng nội bộ… đó sẽ là một cuộc cách mạng thực sự. Anh đã thấy trước cảnh các vị tông chủ ngồi trong đại điện thay vì bàn luận chính sự thì lại cầm điện thoại… leo rank hoặc xem livestream.

Trong khi Diệp Trần đang mơ mộng về việc thống trị "mạng xã hội" Tiên giới, ở một góc tối trong đám đông, một tên tu sĩ ăn mặc kiểu cách của Vạn Bảo Các đang tái mét mặt mày. Hắn vội vàng lén lút bóp nát một viên truyền âm phù, giọng run rẩy:

"Báo cáo Các chủ… Kế hoạch thất bại. Hắn… hắn không những không hết hàng, mà còn lấy ra một đống bảo vật băng hệ mà ngay cả tổng kho của chúng ta cũng không có nổi một góc. Hơn nữa… món kem của hắn, dường như có khả năng hóa giải hoàn toàn hỏa độc của tất cả công pháp…"

Đầu dây bên kia truyền lại một tiếng đập bàn chát chúa, kèm theo giọng nói già nua tràn đầy phẫn nộ: "Vô dụng! Đã thế thì đừng trách ta dùng đến hạ sách. Cử người đến, nói với phủ thành chủ Vân Hải Thành, tiệm tạp hóa này kinh doanh vật phẩm bất minh, gây rối loạn thị trường, bắt hắn phải đóng cửa kiểm tra!"

Lúc này, Diệp Trần đang nhắm mắt thư giãn, đột nhiên khẽ mỉm cười. Trong phạm vi tiệm tạp hóa, không có âm thanh nào mà anh không nghe thấy.

"Gây rối loạn thị trường? Bắt đóng cửa?"

Anh xòe bàn tay ra, bên trong là một cây vợt muỗi điện đang lấp lánh tia chớp màu xanh lam – thứ mà đám tu sĩ gọi là "Lôi Đình Thần Khí".

"Để xem phủ thành chủ của các người có chịu nổi một 'phát' vợt muỗi của tôi không."

Thanh Loan mang đến cho anh một đĩa hướng dương vừa rang chín, mùi thơm của thảo mộc lan tỏa. Cô nhẹ nhàng bóp vai cho anh, giọng dịu dàng như gió xuân:

"Chủ nhân, người vừa nói hàng hóa của chúng ta không bao giờ thiếu. Liệu có phải ngài sở hữu một bí cảnh không gian riêng biệt, nơi sản sinh ra những linh vật này không?"

Diệp Trần cắn một hạt hướng dương, cười bí hiểm: "Thanh Loan à, thế giới của cô chỉ có tu hành và tranh đấu. Thế giới của tôi… có thứ gọi là 'Sản xuất công nghiệp'. Chỉ cần có tiền và điểm danh vọng, ngay cả máy bay tên lửa tôi cũng có thể đặt lên kệ cho cô xem."

Thanh Loan ngây người. Cô tuy không hiểu "sản xuất công nghiệp" hay "máy bay tên lửa" là gì, nhưng nhìn dáng vẻ tự tin của Diệp Trần, cô lại càng tin chắc rằng, chủ nhân chính là một vị đại năng đến từ vị diện cao cấp nhất, đến đây chỉ để dạo chơi nhân gian.

"Chủ nhân, dù là máy bay hay tên lửa, Thanh Loan cũng sẽ giúp ngài bán chúng thật tốt!" Cô kiên định nói.

Diệp Trần suýt chút nữa sặc hướng dương. Anh chỉ là muốn nổ một chút cho oai, ai ngờ tiểu nhị của mình lại tin thật như vậy. Nhưng thôi, cảm giác được sùng bái này… cũng không tệ chút nào.

Ngoài cửa tiệm, tiếng rao hàng của Ma Tôn vẫn đều đều:
"Mua mì tặng kèm tăm xỉa răng! Mua kem trúng thưởng vỏ hộp! Mau lên, số lượng có hạn… à không, chủ nhân nói là hàng đầy kho, nhưng sức của ta có hạn, thằng nào mua chậm thì biến!"

Trong không khí đầy mùi mì tôm, vị kem sô-cô-la và tiếng tiền vàng, Tiệm Tạp Hóa Bình An hôm nay chính thức bước lên một tầm cao mới, trở thành cái gai trong mắt các thế lực cũ nhưng là thánh địa trong lòng vạn ngàn tu sĩ.

Và Diệp Trần biết, chương mới của cuộc sống lười biếng này chỉ vừa mới bắt đầu. Sự xuất hiện của smartphone trong tương lai chắc chắn sẽ làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc của giới tu tiên này còn mạnh mẽ hơn cả gói mì Hảo Hảo ban đầu.

"Nghĩ lại thì… có khi mình nên bán cả ghế massage nữa." Diệp Trần vừa thiu thiu ngủ vừa lẩm bẩm.

Bên ngoài, dòng người vẫn dài dằng dặc, và ánh mặt trời buổi trưa rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu vào tấm biển hiệu nhỏ bé "Tiệm Tạp Hóa Bình An", làm cho hai chữ "Bình An" ấy trông như chứa đựng một loại quy tắc thái bình mà bất kỳ đại năng nào cũng phải thèm khát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8