Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 136: ** Sự thật về Kỷ Nguyên Mạt Pháp

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:41:10 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành hôm nay không có nắng.

Một tầng mây chì dày đặc bao phủ toàn bộ bầu trời, nặng nề đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Linh khí giữa thiên địa vốn đã loãng đến mức đáng thương, nay dường như lại càng trở nên trì trệ, không chút sinh khí.

Trước cửa "Tiệm Tạp Hóa Bình An", Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế xích đu bằng gỗ sồi – một sản phẩm mới được hệ thống mở khóa vào sáng sớm nay. Anh mặc chiếc áo ba lỗ màu xám, quần lửng họa tiết hoa lá cành, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, tay cầm một chiếc quạt nan phẩy phẩy một cách vô cùng nhàn nhã.

Trong tiệm, mùi thơm của mì tôm hảo hảo chua cay vẫn nồng nàn như cũ. Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, đang ngồi xổm ở một góc tiệm, tay cầm chiếc smartphone phiên bản tu tiên, miệng lầm bầm:

"Lên! Lên đi chứ! Tại sao con tướng này lại yếu như vậy? Thanh Loan cô nương, có phải cái máy này của lão phu bị lỗi linh lực rồi không?"

Thanh Loan đang lau kệ hàng, ngay cả một hạt bụi nhỏ nhất cũng không để lọt qua. Nghe vậy, cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng như băng tuyết nghìn năm:

"Trần lão tiền bối, kỹ năng kém thì đừng đổ lỗi cho thiết bị. Chủ nhân đã nói rồi, máy này kết nối trực tiếp với 'Vạn Giới Linh Võng', tốc độ đường truyền cực nhanh, không có chuyện lag đâu."

Cửu U Ma Tôn ở phía sân sau vừa "rầm" một tiếng chẻ đôi khúc gỗ cổ thụ, lau mồ hôi trên trán rồi bước vào. Lão ma đầu danh chấn một thời nay mặc chiếc tạp dề màu hồng nhạt, trên đầu quấn một chiếc khăn lau, trông không khác gì một gã thợ phụ chân chính.

"Chủ nhân, củi đã chẻ xong. Ngài xem hôm nay linh khí có chút không đúng. Ma công của ta vận chuyển khó khăn vô cùng, tựa như… tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt các mạch linh khí dưới đất vậy."

Diệp Trần khẽ mở mắt, đôi đồng tử trong vắt nhìn lên bầu trời đen kịt kia. Trong thâm tâm, hệ thống đang vang lên những âm thanh cảnh báo dồn dập.

[Ting! Phát hiện dao động quy tắc bất thường. Độ nồng độ linh khí tại bản giới hạ thấp xuống mức 0.001%. Quá trình 'Thu Hoạch' của Thiên Đạo đã tiến vào giai đoạn hai.]

[Nhiệm vụ chính tuyến: Tiết lộ sự thật về Kỷ Nguyên Mạt Pháp cho các khách hàng trung thành. Phần thưởng: Nâng cấp 'Lĩnh Vực Vô Địch' lên phạm vi 500 mét.]

Diệp Trần ngồi bật dậy, hành động này khiến Trần Huyền Tử giật mình đánh rơi cả điện thoại, còn Thanh Loan thì lập tức dừng việc, đứng nghiêm chỉnh chờ đợi mệnh lệnh. Trong mắt họ, mỗi một lần "Chủ nhân" đột nhiên nghiêm túc đều là điềm báo của một thiên cơ vĩ đại sắp xuất hiện.

"Trần lão, Ma Tôn, hai người đi cùng tôi ra phía sau tiệm một chút." Diệp Trần nhàn nhạt nói, rồi anh liếc mắt sang Thanh Loan: "Thanh Loan, đi pha bốn ly trà sữa trân châu, thêm nhiều đá. Hôm nay chúng ta cần hạ hỏa."

"Tuân mệnh!"

Phía sau tiệm tạp hóa là một mảnh vườn nhỏ. Ở góc vườn, có một chiếc kính viễn vọng trông rất hiện đại nhưng bề ngoài lại chạm khắc những phù văn cổ quái. Diệp Trần bước đến, phủi sạch lớp bụi trên ống kính, ra hiệu cho Trần Huyền Tử:

"Đến đây, lão già. Ông luôn tò mò vì sao linh khí thế giới này càng ngày càng ít đúng không? Ông luôn cho rằng do tu sĩ chúng sinh quá đông, khai thác quá mức khiến linh mạch cạn kiệt?"

Trần Huyền Tử run rẩy bước lại gần, giọng nghẹn ngào: "Chẳng lẽ không phải sao? Mấy ngàn năm nay, các vị Lão tổ đều nói như vậy. Thiên địa tuần hoàn, tài nguyên có hạn, người mạnh được hưởng nhiều thì người yếu phải nhịn. Đó là đạo trời."

Diệp Trần cười khẩy, nụ cười mang theo chút mỉa mai của một kẻ đứng ngoài cuộc chơi: "Đạo trời? Để tôi cho ông thấy 'Đạo trời' thật sự trông như thế nào."

Anh điều chỉnh ống kính hướng thẳng lên đỉnh tầng mây chì, rồi kích hoạt tính năng "Nhìn thấu hư ảo" của hệ thống tích hợp trong chiếc kính.

"Nhìn đi."

Trần Huyền Tử run rẩy ghé mắt vào ống kính. Chỉ một giây sau, toàn thân lão cứng đờ. Đôi đồng tử co rụt lại, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh xám.

Trong ống kính, thứ lão nhìn thấy không phải là những đám mây, cũng không phải là tinh không bao la. Đó là một màng bọc khổng lồ, bao trùm toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới. Trên màng bọc đó, có hàng triệu sợi xúc tu nhầy nhụa, xuyên qua tầng khí quyển, cắm thẳng xuống các mạch linh thạch lớn nhất, các thánh địa tông môn, và cả các đại lục xa xôi.

Những sợi xúc tu ấy đang không ngừng co bóp. Mỗi một lần co bóp, một lượng lớn tinh hoa linh khí vốn thuộc về thế giới này lại bị hút ngược lên trên, biến mất vào một vùng hư vô tăm tối phía sau màng bọc.

Đáng sợ hơn, ở những đầu xúc tu ấy, không chỉ có linh khí tinh khiết, mà còn có cả… thọ nguyên và thần hồn của những tu sĩ đang bế quan.

"Đó là cái gì? Đó là cái gì?!" Trần Huyền Tử hét lên, lão ngã quỵ xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu.

Cửu U Ma Tôn không tin, đẩy lão ra rồi áp mắt vào xem. Một vị Ma Tôn đã từng giết chóc vô số, nay cũng phải run rẩy: "Những xúc tu đó… chúng đang hút lấy khí vận của chúng sinh. Tại sao chúng ta chưa bao giờ nhận ra? Tại sao ngay cả ma công cảm ứng của ta cũng bị lừa gạt?"

Diệp Trần đón lấy ly trà sữa từ tay Thanh Loan, cắm ống hút vào rít một hơi, vị ngọt béo và dai của trân châu giúp anh lấy lại chút bình tĩnh.

"Đơn giản thôi, vì các người gọi thứ đó là 'Thiên Đạo'."

Diệp Trần chậm rãi bước đến gần chiếc kính, chỉ tay lên trời: "Trong nhận thức của các người, Thiên Đạo là công bằng, là người quản lý quy tắc, là mục tiêu cuối cùng của tu hành. Nhưng sự thật là, Thiên Đạo của thế giới này đã chết từ lâu, hoặc nói đúng hơn, nó đã biến chất thành một loại ký sinh trùng."

Thanh Loan đứng bên cạnh, nắm chặt tay, đôi môi mím lại: "Chủ nhân, vậy nghĩa là Kỷ Nguyên Mạt Pháp này không phải là thiên tai, mà là một cuộc tàn sát có hệ thống?"

"Chính xác." Diệp Trần gật đầu, giọng anh trở nên trầm xuống, mang theo sức nặng ngàn cân. "Thế giới này giống như một cái chuồng gia súc. Linh khí giống như thức ăn để vỗ béo các người. Khi các người tu luyện đến một cảnh giới nhất định, kết thành Kim Đan, hóa thành Nguyên Anh, thực chất là các người đang giúp nó 'nén' linh khí thành những viên đan dược thượng hạng nhất."

Anh nhìn Trần Huyền Tử đang chết lặng: "Tại sao mười vạn năm qua không ai phi thăng thành công? Tại sao mỗi khi có người chuẩn bị độ kiếp, thiên lôi lại hung ác đến mức hủy diệt cả linh hồn lẫn thể xác? Không phải vì họ không đủ mạnh, mà vì đó là lúc 'Thiên Đạo' thu hoạch trái chín. Độ kiếp? Đó là lễ hội dùng bữa của nó."

Không gian im lặng đến đáng sợ. Tiếng "răng rắc" của những khúc gỗ chẻ dở ở sân sau đột nhiên vang lên chói tai.

Trần Huyền Tử ôm lấy đầu, lão khóc không ra nước mắt: "Vậy chúng ta tu hành để làm gì? Hy vọng của bao nhiêu thế hệ tu sĩ, sự hy sinh của bao nhiêu tổ sư… tất cả chỉ để trở thành một bữa ăn cho kẻ khác sao? Đạo ở đâu? Lý ở đâu?!"

"Bình tĩnh đi lão già." Diệp Trần đưa cho lão một ly trà sữa. "Uống miếng đi cho bình tĩnh. Cái này nhiều đường, giúp não bộ hoạt động tốt hơn."

Lão già đón lấy ly trà sữa một cách vô thức, rít một hơi rồi sặc sụa. Vị ngọt đậm đà ấy như một liều thuốc tê tạm thời xoa dịu nỗi đau tinh thần.

Cửu U Ma Tôn nhìn Diệp Trần, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và cũng là sự cầu khẩn cuối cùng: "Chủ nhân, ngài là người xuyên qua vạn giới, ngài mở cửa tiệm này ở đây, có phải để cứu chúng ta không? Những thứ ngài bán… mì tôm, nước ngọt, thuốc lá… chúng ta cảm thấy linh lực phục hồi nhưng lại không có cảm giác bị Thiên Đạo dòm ngó. Đó là lý do, phải không?"

Diệp Trần khẽ mỉm cười. Thực tế thì ban đầu anh chỉ định làm giàu và sống hưởng thụ, nhưng càng sống ở đây, anh càng nhận ra sự nực cười của giới tu tiên này.

"Đúng một nửa." Diệp Trần xoay người, bước về phía quầy hàng tạp hóa. "Thực phẩm và đồ dùng ở tiệm này không sử dụng năng lượng từ thế giới này. Chúng chứa đựng các quy tắc từ 'Vạn Giới'. Khi các người ăn một gói mì hảo hảo, linh lực sinh ra là năng lượng thuần túy của hệ thống, Thiên Đạo mục nát kia không thể cảm nhận được, cũng không thể thu hoạch."

Anh cầm lên một gói thuốc lá, rút một điếu rồi búng nhẹ cho lửa cháy: "Tu tiên theo cách cũ là đi vào đường chết. Linh khí sắp cạn kiệt hoàn toàn, khi đó, xúc tu của nó sẽ bắt đầu hút đến huyết nhục và linh hồn của phàm nhân. Đó chính là ngày tận thế."

Thanh Loan quỳ sụp xuống: "Chủ nhân! Cầu ngài chỉ điểm cho chúng sinh một con đường sống! Dù phải làm bất cứ điều gì, Thanh Loan cũng nguyện đi tiên phong!"

Trần Huyền Tử và Ma Tôn cũng đồng loạt quỳ xuống. Hai vị cường giả vốn đứng trên đỉnh cao của Vân Hải Thành, nay lại giống như những đứa trẻ lạc lối tìm thấy ánh sáng cuối con đường.

Diệp Trần rít một hơi thuốc, khói trắng bay ra không tan biến ngay mà tụ lại thành hình một tòa siêu thị khổng lồ lơ lửng giữa hư không.

"Tôi đã nói rồi, mục đích của tôi chỉ là kinh doanh. Nhưng kinh doanh cần có khách hàng. Nếu thế giới này sụp đổ, khách hàng của tôi chết hết, tôi bán hàng cho ai?"

Diệp Trần nháy mắt, một vẻ lanh lợi đúng chất Gen Z hiện lên: "Muốn sống? Rất đơn giản. Đừng phụ thuộc vào linh khí nữa. Hãy bắt đầu dùng 'năng lượng hóa học' và 'điện năng' từ tiệm của tôi. Khi các người không còn mang hơi thở của thế giới này trong người, các người sẽ trở nên 'vô hình' trước mắt Thiên Đạo."

Anh ra lệnh cho hệ thống: "Mở khóa hạng mục mới: Máy phát điện chạy bằng linh thạch rác và bình ắc quy dự phòng!"

[Ting! Đã khấu trừ 10,000 điểm danh vọng. Mở khóa thành công. Vật phẩm đã có trong kho hàng.]

Một âm thanh trầm đục vang lên, phía sau quầy hàng xuất hiện thêm những kệ máy móc lạ lẫm. Những chiếc đèn tuýp trắng muốt tự động bật sáng, soi rọi cả một góc tiệm, xua tan đi bóng tối u ám bên ngoài.

Diệp Trần đứng giữa những kệ hàng, bóng dáng cao gầy trong chiếc áo ba lỗ bỗng chốc trở nên vĩ đại không thể diễn tả.

"Ngày mai, thông báo cho toàn bộ các tông môn vùng Đông Nhất Lục này. Ai muốn sống, hãy mang tất cả bí kíp công pháp, thần binh lợi khí đến đây trao đổi. Tôi không cần linh thạch, tôi cần những mảnh vỡ kiến thức và lòng trung thành."

"Thế giới cũ đang chết đi, nhưng siêu thị của Diệp Trần này thì trường tồn."

Diệp Trần vứt đầu thuốc xuống đất, dùng đôi dép tổ ong giẫm mạnh: "Thiên Đạo muốn thu hoạch ư? Để xem nó có nhai nổi những chiếc xúc xích bò làm từ công nghệ sinh học vạn giới này của tôi không!"

Tiếng sét rạch ngang trời xanh, dường như Thiên Đạo phía sau tầng mây kia đã cảm nhận được sự khiêu khích của một cửa tiệm nhỏ bé giữa lòng thành phố. Linh khí xung quanh bắt đầu cuộn xoáy, tạo thành những cơn lốc rít lên kinh người.

Thế nhưng, chỉ cần chạm vào phạm vi mười mét trước cửa tiệm, mọi cơn gió đều biến mất không dấu vết. Bầu không khí bên trong vẫn luôn duy trì ở mức 26 độ C, thoang thoảng mùi nước xịt phòng hương oải hương dìu dịu.

Trần Huyền Tử nhìn cái máy phát điện mới ra lò, lại nhìn cái ly trà sữa trên tay, ánh mắt già nua bỗng rực cháy một ngọn lửa hy vọng chưa từng có.

"Nếu tu tiên đã là lừa dối… vậy từ nay về sau, lão phu nguyện là người đi đầu trong phong trào… 'Kinh doanh cứu thế'!"

Ma Tôn cười lớn, tiếng cười mang theo sự điên cuồng vốn có: "Chỉ là một cái Thiên Đạo thôi sao? Ma mượn sức người để lên, nay Ma mượn sức Tạp hóa để tồn tại! Chủ nhân, ngài muốn giết Thiên Đạo theo cách nào? Đánh bầm dập hay là dùng bình xịt muỗi xịt chết nó?"

Diệp Trần nằm lại xuống ghế xích đu, nhắm mắt hưởng thụ hơi mát từ chiếc quạt điện vừa mới bật.

"Từ từ đã, việc đó để sau. Bây giờ, đi nấu thêm vài thùng mì đi. Ngày mai sẽ có một đoàn quân đói khát kéo đến đấy."

Màn đêm bắt đầu buông xuống Vân Hải Thành, nhưng trong Tiệm Tạp Hóa Bình An, ánh đèn neon vẫn rực rỡ sắc màu, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão mạt pháp đang nhấn chìm cả một kỷ nguyên.

Sự thật đã rõ ràng. Cuộc chơi mới, giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8