Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 137: ** Các vị thần cổ đại thức tỉnh từ giấc ngủ nghìn thu.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:41:49 | Lượt xem: 3

Trời đất run rẩy. Một tiếng động khô khốc, giống như tiếng xương cốt bị bẻ gãy, vang vọng từ sâu trong lòng đất của Ngũ Hành Đại Lục.

Vân Hải Thành, nơi vốn dĩ đang sôi động với những ánh đèn neon của Tiệm Tạp Hóa Bình An, đột ngột bị nhấn chìm trong một bầu không khí đặc quánh và tuyệt vọng. Trên bầu trời, những đám mây linh khí vốn dĩ rực rỡ sắc màu nay bị một lực hút vô hình kéo tuột về phía hố đen thăm thẳm giữa vòm trời.

"Linh lực… linh lực của ta!"

Một vị tu sĩ Kim Đan kỳ đang bay trên phi kiếm bỗng hét lên thảm thiết. Thanh kiếm dưới chân lão mất đi sự chống đỡ, rơi thẳng xuống đất như một thanh sắt gỉ. Vị tu sĩ kia ngã quỵ, da mặt vốn căng bóng bỗng chốc nhăn nheo, tóc đen hóa tuyết trắng chỉ trong vài nhịp thở. Lão ta không còn là một tiên nhân cao ngạo, mà trở thành một lão già gần đất xa trời, run rẩy nhìn đôi bàn tay gầy guộc của mình.

Cảnh tượng này diễn ra ở khắp mọi nơi. Các đại linh mạch của Đông Nhất Lục vỡ vụn, tiên thảo héo úa, các hộ tông đại trận của những siêu cấp tông môn vốn kiên cố bất khả xâm phạm nay vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Kỷ nguyên Mạt Pháp không còn là lời đồn đại, nó đã thực sự giáng xuống với hình thái tàn khốc nhất: Sự thu hoạch.

***

Trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần vẫn nằm nghiêng trên chiếc ghế xích đu bằng mây. Tiếng tivi từ chiếc màn hình phẳng 65 inch vẫn đang phát bản tin thời sự "Tiên Giới 24h" do một tiểu tiên nữ của Vạn Bảo Các làm biên tập viên. Nhưng màn hình bỗng nhiễu sóng, hình ảnh vỡ vụn rồi tắt ngóm.

Diệp Trần khẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thế giới bên ngoài đang sụp đổ, nhưng bên trong tiệm, hơi lạnh từ máy điều hòa vẫn lan tỏa đều đặn ở mức 26 độ C.

Thanh Loan đứng tựa vào quầy thu ngân, đôi bàn tay trắng nõn siết chặt thanh kiếm lạnh lẽo, khuôn mặt tái nhợt: "Chủ thượng, bọn họ… bọn họ đang thức tỉnh."

"Hệ thống, giải thích một chút đi?" Diệp Trần lười biếng hỏi thầm trong đầu.

[Ting! Thiên Đạo Mục Nát đã bắt đầu quá trình thanh lọc. Các thực thể tồn tại từ kỷ nguyên Thái Cổ, được gọi là 'Cổ Thần', vốn dĩ là những 'ký sinh trùng' của thế giới, nay thức tỉnh để hấp thụ tàn dư của linh khí và thần hồn sinh linh nhằm duy trì sự bất tử. Ghi chú: Linh khí của ký chủ và nhân viên không bị ảnh hưởng do đang sử dụng nguồn năng lượng thay thế từ hệ thống.]

"Năng lượng thay thế?" Diệp Trần nhìn xuống chai nước Sting đỏ rực đang cầm trên tay.

[Đúng vậy. Linh khí là loại năng lượng dựa vào Thiên Đạo. Khi Thiên Đạo mục nát, nó sẽ thu hồi lại 'khoản vay' này. Nhưng Calo, Protein và hóa chất trong thực phẩm của hệ thống là năng lượng vật lý thuần túy, không thuộc quyền quản lý của thế giới này. Tu sĩ ăn đồ của ngài, thực chất là đang 'cơ khí hóa' linh lực thành năng lượng sinh học bền vững.]

Diệp Trần tặc lưỡi: "Nói đơn giản là, họ đang dùng xăng giả của Thiên Đạo, còn ta bán điện Tesla đúng không?"

Ngay lúc đó, một chấn động cực mạnh khiến cả thành phố rung chuyển. Từ bốn phía chân trời, những cột sáng đen kịt phóng lên tận mây xanh. Trong các vùng cấm địa ngàn năm như Vạn Yêu Quỷ Quật hay Thiên Kiếm Mộ, những khối đá khổng lồ nổ tung.

Một bàn tay to bằng cả tòa núi lớn, xám xịt và đầy rẫy những vảy sừng, đâm xuyên qua lòng đất, nắm chặt lấy một tòa tháp của một tông môn gần đó. Tiếng kêu gào thảm thiết bị dập tắt ngay lập tức khi vị Cổ Thần kia bóp nát cả tòa tháp, hút sạch tinh huyết của hàng ngàn tu sĩ vào lòng bàn tay.

"Thần… Thần tiên giáng thế cứu mạng!" Một số tu sĩ ngu muội quỳ xuống vái lạy.

Nhưng đáp lại họ là tiếng cười lạnh lùng, âm u như vọng ra từ địa ngục: "Kiến hôi tích lũy vạn năm, cuối cùng cũng đủ béo để thưởng thức một bữa."

Một bóng hình cao tới nghìn trượng hiện ra giữa làn khói đen. Đó là một gã khổng lồ mặc chiến giáp rách nát, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu. Hắn là một trong bảy vị Hoang Cổ Thần Tướng đã từng thống trị thế giới này trước khi ngủ say.

"Kẻ nào… kẻ nào vẫn còn giữ được khí tức?" Vị Thần Tướng kia đột ngột quay đầu về phía Vân Hải Thành.

Hắn ngửi thấy một mùi hương lạ lùng. Không phải mùi linh khí thanh khiết, mà là một mùi thơm nồng đậm, cay cay, xen lẫn vị ngậy của dầu mỡ. Mùi của… mì tôm chua cay hảo hảo.

***

Trước cửa Tiệm Tạp Hóa Bình An, một đám đông hỗn loạn đang chen lấn.

"Diệp ông chủ! Cứu mạng! Tôi trả mười vạn linh thạch cho một bao thuốc lá!" Một vị lão tổ Hóa Thần kỳ, lúc này trông không khác gì một gã ăn mày già, gào thét thảm thiết.

"Tránh ra! Ta có công pháp bậc Thần, ta muốn đổi lấy một lon Coca!"

Trần Huyền Tử và Cửu U Ma Tôn đứng trấn thủ trước cửa. Khác với vẻ tuyệt vọng của đám đông, hai người bọn họ vẫn rạng rỡ tinh thần. Cửu U Ma Tôn vác trên vai cây rìu khổng lồ, miệng ngậm điếu thuốc lá lá, khói tỏa nghi ngút: "Linh thạch cái gì? Giờ này linh thạch chỉ là đá sỏi thôi. Muốn vào tiệm? Xếp hàng đi, quân khốn kiếp!"

Ma Tôn lúc này cảm thấy cực kỳ may mắn. Cách đây một canh giờ, khi linh khí biến mất, hắn đã cảm thấy hoảng sợ. Nhưng sau khi nốc một lon nước tăng lực và ăn liền hai cây xúc xích bò, hắn nhận ra ma lực trong người mình không những không biến mất mà còn ngưng kết lại thành một loại năng lượng thực chất hơn, cuồn cuộn như thác đổ.

"Chủ nhân đã nói rồi, hôm nay tiệm tạp hóa chỉ nhận thanh toán bằng bảo vật thật sự và lòng trung thành. Ai dám gây loạn, ta băm xác!" Ma Tôn hừ lạnh, uy áp của một bậc đại ma đầu vẫn còn nguyên vẹn khiến đám đông kinh sợ lùi lại.

Bỗng nhiên, mặt đất sụp đổ. Một áp lực khổng lồ từ trên cao đè xuống khiến hàng ngàn tu sĩ bên ngoài tiệm tức khắc nổ tung thành sương máu.

Vị Hoang Cổ Thần Tướng kia đã bước tới. Mỗi bước chân của hắn khiến cả thành phố lún xuống vài mét. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái tiệm nhỏ bé đang phát ra ánh đèn neon nhấp nháy.

"Lạ lùng… Một góc nhỏ của thế giới này không chịu sự kiểm soát của ta?" Giọng nói của hắn như tiếng sấm nổ bên tai.

Hắn nhìn thấy Diệp Trần. Một thanh niên mặc áo thun trắng, đi dép tổ ong, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phẩy phẩy.

"Kẻ phàm trần, tại sao ngươi không quỳ xuống trước thần linh?" Thần Tướng gầm lên, bàn tay khổng lồ giáng xuống, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt cả một quốc gia.

Đám đông tu sĩ nhắm mắt chờ chết. Thanh Loan rút kiếm, Trần Huyền Tử run rẩy vận chuyển linh lực cuối cùng.

Thế nhưng, Diệp Trần chỉ khẽ thở dài một tiếng: "Này, ông bạn to xác kia. Ông làm hỏng cái vỉa hè trước cửa tiệm tôi rồi đấy."

Khi bàn tay khổng lồ chỉ còn cách mái tôn của tiệm chưa đầy một gang tay, một vòng tròn ánh sáng trắng mờ ảo hiện ra. Bàn tay của Thần Tướng đột nhiên dừng khựng lại, như đập vào một bức tường kim cương không thể phá vỡ.

"Cái gì?!" Thần Tướng kinh ngạc. Hắn vận dùng toàn bộ sức mạnh cổ xưa, quy tắc của Thiên Đạo Mục Nát quấn quanh cánh tay hắn thành những con rồng đen hôi thối, cố gắng ép xuống.

Nhưng vô dụng.

Trong phạm vi của tiệm tạp hóa, Diệp Trần là quy luật tuyệt đối.

"Thanh Loan, lấy cho ta cái 'Bình xịt kiến công nghiệp' phiên bản đặc chế trong kho ra đây." Diệp Trần vẫn nằm yên trên ghế, nói bằng giọng ngái ngủ.

Thanh Loan ngơ ngác một chút, nhưng nhanh chóng chạy vào trong. Một lúc sau, nàng mang ra một cái bình sắt lớn, bên trên có dán nhãn: *Sát Thần Tề – Diệt sạch ký sinh trùng cổ đại.*

Diệp Trần đứng dậy, vươn vai một cái. Anh đi lạch bạch ra trước cửa tiệm, tay cầm chiếc bình xịt.

Đám đông tu sĩ ngơ ngác nhìn theo. Họ không hiểu vị "Chí cao cường giả" này định làm gì với một cái bình sắt không chút linh khí ấy.

Vị Thần Tướng khổng lồ kia cười lớn: "Chỉ với thứ rác rưởi này mà muốn chống lại thần? Để ta nghiền nát linh hồn ngươi!"

"Ông ồn ào quá." Diệp Trần lẩm bẩm.

Anh nhấn nút xịt.

*Xìíííííííí!*

Một làn sương trắng mờ, thoang thoảng mùi bạc hà và hóa chất hóa học bay ra. Làn sương này vốn dĩ chẳng có vẻ gì là nguy hiểm, nhưng khi nó chạm vào bàn tay của vị Thần Tướng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Những vảy sừng cứng hơn cả thần binh của hắn bắt đầu mủn ra như đậu phụ. Lớp da thịt cổ xưa hàng vạn năm không thối rữa nay bị hòa tan nhanh chóng.

"Aaaaaaaa! Đây là thứ độc dược gì?! Quy tắc của ta… Đạo của ta đang bị xóa bỏ!"

Vị Thần Tướng gào thét trong đau đớn. Làn sương trắng kia giống như một thứ thuốc tẩy cực mạnh, nó không tấn công cơ thể, mà nó xóa sạch các "ký hiệu" của Thiên Đạo trên cơ thể hắn. Trong mắt Diệp Trần, những vị thần này thực chất chỉ là những đoạn mã lỗi của một hệ điều hành đã cũ. Mà bình xịt của hệ thống chính là phần mềm diệt virus cao cấp nhất.

"Chạy! Chạy mau!"

Vị thần kiêu ngạo vừa thức tỉnh chưa đầy nửa canh giờ, nay lại phải quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết. Nhưng làn sương trắng như có mắt, đuổi theo bám chặt lấy chân hắn, khiến đôi chân nghìn trượng mủn ra thành bùn đất.

Diệp Trần xịt thêm vài cái, rồi quay vào nhìn bảng thông báo của hệ thống.

[Ting! Đã đẩy lùi một thực thể virus cấp 1. Điểm danh vọng tăng 1.000.000. Năng lượng tích lũy đủ để nâng cấp toàn bộ khu vực thành siêu thị bay.]

"Lão Trần, Ma Tôn, Thanh Loan." Diệp Trần gọi to.

"Có chúng con!" Cả ba người lập tức quỳ xuống, ánh mắt nhìn Diệp Trần giờ đây không chỉ là sùng bái mà là sự thành kính đối với một vị đấng sáng tạo.

"Thu dọn đồ đạc, đóng gói tất cả các kệ hàng vào container. Chúng ta không thể cứ ở lì một chỗ này được. Thế giới đang tàn, khách hàng tiềm năng của chúng ta đang chết dần chết mòn ở khắp nơi."

Diệp Trần vứt bình xịt sang một bên, cầm lấy chiếc điều khiển từ xa vừa được hệ thống cấp cho.

"Đã đến lúc thực hiện chuyến kinh doanh liên lục địa rồi."

Trên tay anh, một chiếc nút màu xanh lấp lánh với dòng chữ: *NÂNG CẤP – PHI THIÊN SIÊU THỊ.*

Trần Huyền Tử lắp bắp hỏi: "Chủ nhân… chúng ta định đi đâu?"

Diệp Trần nhìn lên bầu trời tối đen, nơi những vị thần cổ đại khác đang điên cuồng tàn sát. Anh khẽ cười, một nụ cười của một gã thương nhân Gen Z không sợ trời không sợ đất:

"Đi cứu lấy những khách hàng còn tiền. Nhớ kỹ, ai chết cũng được, nhưng ai đã đăng ký thẻ thành viên của tiệm chúng ta thì tuyệt đối không được chết. Vì họ chưa dùng hết điểm tích lũy đâu!"

*Ầm!*

Vân Hải Thành rung chuyển một lần nữa, nhưng lần này không phải do sự sụp đổ. Một vùng đất rộng lớn xung quanh Tiệm Tạp Hóa Bình An, bao gồm cả một con phố dài, bắt đầu từ từ tách khỏi mặt đất. Những động cơ đẩy khổng lồ màu xanh lam, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo của khoa học kỹ thuật tương lai, xuất hiện bên dưới lớp đất đá.

"Tiệm Tạp Hóa Bình An… cất cánh!"

Giữa kỷ nguyên Mạt Pháp, khi những vị thần cổ đại đang thống trị thế giới bằng bóng tối và máu, có một tòa siêu thị khổng lồ, rực rỡ ánh đèn neon, vang lên những bản nhạc pop trẻ trung, từ từ bay thẳng lên tầng mây.

Cả thế giới sững sờ.

Những vị thần cổ đại đang thu hoạch linh khí bỗng khựng lại. Họ nhìn thấy trên tòa thành bay kia có một cái bảng quảng cáo khổng lồ chạy chữ bằng ánh sáng:

*"MUA MỘT TẶNG MỘT – MÌ TÔM CỨU THẾ, NƯỚC TĂNG LỰC SÁT THẦN. CHỈ NHẬN BẢO VẬT CẤP CAO. CỬA HÀNG ĐANG MỞ CỬA!"*

Đó là sự khởi đầu cho một sự hỗn loạn còn kinh khủng hơn cả ngày tận thế. Bởi vì, có một kẻ lười biếng đi dép tổ ong, quyết định rằng ngay cả ngày tận thế cũng không được làm gián đoạn việc kinh doanh của anh ta.

***

Trong khi đó, ở một vùng đất xa xôi tại Trung Đô.

Những vị tồn tại cũ kỹ nhất của thế giới, những kẻ tự xưng là "Thiên Đạo Chân Nhân", đang vây quanh một chiếc gương cổ để quan sát tình hình thế giới. Khi thấy tòa siêu thị bay lên và xịt một vị Thần Tướng tan nát, cả bọn không hẹn mà cùng làm rơi chén trà trên tay.

"Thứ đó… là cái gì? Không có linh khí, không có đạo vận… nhưng lại có thể xóa bỏ quy luật?"

"Đó không phải là thần tích. Đó là…" Một vị lão tổ run rẩy thốt lên, "…là kinh doanh!"

Diệp Trần không quan tâm họ nghĩ gì. Anh đang bận rộn hướng dẫn Ma Tôn cách dùng nồi chiên không dầu để chuẩn bị bữa tối cho cả đoàn.

"Ma Tôn, tôi đã bảo ông rồi, cái đùi rồng này phải xịt một ít dầu ăn hiệu Tường An vào thì nó mới giòn được. Cứ dùng ma hỏa đốt trực tiếp thế kia thì chỉ có nước than hóa thôi!"

Cửu U Ma Tôn, vị bá chủ Ma giới khiến ai cũng phải khiếp sợ, nay lại cung kính cầm chai dầu ăn: "Dạ, dạ… chủ nhân dạy chí phải. Để con xịt thêm một tí nữa!"

Thanh Loan đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng này mà khẽ mỉm cười. Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi mây trắng đang bay lướt qua dưới chân tòa siêu thị. Thế giới cũ có thể sụp đổ, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng nàng biết, chỉ cần còn ở trong cái siêu thị này, chỉ cần còn theo sau cái bóng lưng lười biếng kia, thì sự vĩnh hằng thực sự chính là ở đây.

Bên ngoài, gió mạt pháp vẫn gào thét, nhưng mùi thơm của gà rán KFC đã bắt đầu lan tỏa khắp tầng bình lưu.

Trò chơi của những vị thần? Không, đây là sân chơi của ông chủ tạp hóa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8