Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 138: ** Thần linh cũng phải đói
Vạn dặm trời không, mây đen của kỷ nguyên mạt pháp cuồn cuộn như những vòi bạch tuộc khổng lồ, điên cuồng rút rỉa những sợi linh khí cuối cùng còn sót lại trên đại lục. Ở dưới mặt đất, núi sông tan hoang, những dòng sông linh mạch từng một thời rực rỡ giờ chỉ còn lại những khe rãnh khô khốc, xám xịt.
Thế nhưng, giữa vùng hư không tử khí bao trùm ấy, một tòa kiến trúc khổng lồ hình vuông, tỏa ra ánh sáng neon xanh đỏ nhấp nháy, đang ung dung trôi nổi. Phía trước cửa tiệm, một cái bảng hiệu led lớn chạy dòng chữ chạy liên tục: *“Tiệm Tạp Hóa Bình An – Không Linh Khí Vẫn Sống Tốt – Mua Mì Tôm Tặng Kèm Nước Sôi – Freeship Nội Thành Mây Bay.”*
Diệp Trần nằm trên chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đôi dép tổ ong màu vàng rực gác chéo lên nhau. Anh đang lim dim mắt nghe một bản nhạc lofi từ chiếc smartphone đời mới nhất vừa được hệ thống nâng cấp.
“Chủ nhân, gà đã tẩm xong bột, Ma Hỏa cũng đã điều chỉnh xuống mức ‘Medium Rare’ như ngài dặn.”
Cửu U Ma Tôn – kẻ từng khiến cả Ma giới rung chuyển, lúc này đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng in hình gấu con, hai tay cầm hai cái đùi rồng đất đã được làm sạch, cung kính báo cáo. Gương mặt đầy vết sẹo của lão giờ đây trông không còn dữ tợn, mà lại hiện lên vẻ tận tụy của một người đầu bếp yêu nghề.
Diệp Trần hé một bên mắt, lười biếng đáp: “Tốt, nhớ xịt thêm chút dầu ăn hiệu Tường An vào. Phải dùng loại có omega-3 mới tốt cho tim mạch của tu sĩ được. À, đừng quên vẩy thêm ít bột ớt Chinsu, loại đó mới bắt vị.”
“Tuân lệnh!” Ma Tôn phấn khởi lui vào gian bếp lộ thiên cạnh cửa tiệm.
Mùi gà rán thơm phức, béo ngậy, trộn lẫn với hương vị nồng nàn của tiêu rừng và các loại gia vị hóa học bắt đầu tỏa ra, len lỏi qua lớp màng bảo vệ của tiệm tạp hóa, bay thẳng vào vùng không gian u tối bên ngoài.
…
Cùng lúc đó, ở tít trên tầng bình lưu cao nhất, nơi quy tắc thiên đạo đang sụp đổ, một đôi mắt khổng lồ rực lửa bỗng nhiên mở ra.
Đó là Viêm Ma Cổ Thần, một vị thần linh từ thời thái cổ, vừa thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm để thực hiện nghĩa vụ “thu hoạch linh khí”. Theo kế hoạch, cứ mỗi vạn năm, hắn sẽ tỉnh lại, hút cạn linh lực của mười vạn tu sĩ để bồi bổ cho thần thể bất tử của mình.
Nhưng hôm nay, Viêm Ma Cổ Thần sững sờ.
“Linh khí đâu? Linh thạch đâu? Những con mồi căng mọng linh lực của ta đâu hết rồi?”
Viêm Ma Cổ Thần gầm nhẹ, nhưng giọng nói của hắn lại mang theo vẻ run rẩy. Hắn nhận ra thế giới bên dưới đã trở thành một bãi rác hoang tàn. Thiên Đạo Mục Nát đã đi trước hắn một bước, nuốt sạch mọi tinh hoa.
Lần đầu tiên sau hàng triệu năm, vị thần này cảm thấy một thứ cảm giác mà hắn tưởng chừng chỉ dành cho lũ kiến hôi người phàm: Đó là cái đói.
Dạ dày thần thánh của hắn réo lên như sấm rền. Thần thể khổng lồ vốn được tạo thành từ lửa đỏ nay đang nhợt nhạt dần, các khe nứt li ti bắt đầu xuất hiện trên da thịt đá tảng. Nếu không tìm được nguồn năng lượng thay thế, vị cổ thần này sẽ là người đầu tiên trong lịch sử “chết đói” ngay khi vừa ngủ dậy.
“Không thể nào… Chẳng lẽ ta phải hy sinh thần cách để tự gặm nhấm chính mình?”
Hắn tuyệt vọng đưa tay vuốt bụng. Đột nhiên, mũi của hắn khịt khịt.
Một mùi hương lạ lùng chưa từng có trong lịch sử Tiên giới xộc thẳng vào xoang mũi thần linh của hắn. Nó không thanh tao như đan dược thần cấp, cũng không tinh khiết như linh dịch ngàn năm. Nó mang một vẻ… xôi thịt, một vẻ kích thích điên cuồng, như thể chứa đựng sự kết tinh của mọi dục vọng nguyên thủy nhất trên đời.
“Cái gì đây? Có mùi của quy tắc thiên đạo… nhưng lại đậm mùi dầu mỡ?”
Viêm Ma Cổ Thần nuốt nước miếng, âm thanh “ực” một cái làm rung chuyển cả một vùng không gian. Hắn nhìn thấy một đốm sáng nhỏ nhoi đang trôi dạt phía dưới. Với thị lực thần nhãn, hắn thấy một gã thanh niên mặc đồ kỳ lạ đang nằm hưởng thụ, và một gã ma đầu đang… chiên một thứ gì đó vàng ruộm.
Không còn chút tôn nghiêm thần linh nào, Viêm Ma Cổ Thần thu nhỏ cơ thể xuống còn cao khoảng ba trượng, hóa thành một gã khổng lồ lửa quấn lấy những sợi xích rực cháy, lao thẳng xuống tiệm tạp hóa với vận tốc xé gió.
“Tránh ra! Thứ đó là của ta!”
Tiểu Hắc đang nằm dưới chân Diệp Trần bỗng dựng đứng hai tai. Con chó đen nhỏ nhắn lười biếng nhìn lên trời, sủa một tiếng “Gâu!” cực kỳ khinh bỉ.
Ma Tôn đang chiên gà cũng ngước lên, tặc lưỡi: “Lại thêm một đứa không biết nặng nhẹ. Chủ nhân, có cần con dùng muôi xào đuổi hắn đi không?”
Diệp Trần vẫn không mở mắt: “Kệ hắn đi, khách đến cửa là thượng đế. Nhưng nếu hắn dám làm xước lớp sơn cửa tiệm, thì ông cứ dùng chai xịt muỗi xịt cho hắn tỉnh ra.”
*Rầm!*
Viêm Ma Cổ Thần hạ cánh xuống ngay trước thềm tiệm tạp hóa. Một luồng sóng nhiệt khủng khiếp tỏa ra, đủ sức nung chảy kim loại trong vòng mười dặm. Thế nhưng, khi luồng nhiệt ấy chạm vào vỉa hè lát gạch men của tiệm tạp hóa, nó bỗng biến mất tăm, như thể bị một lực lượng vô hình hút cạn.
Cổ Thần sững sờ. Hắn nhìn thấy phía sau cửa kính của tiệm là hàng nghìn những hộp giấy, chai lọ đầy màu sắc. Và quan trọng hơn hết, cái mùi thơm đó phát ra từ cái đĩa mà Ma Tôn đang đặt trên bàn.
“Ngươi… thứ trên đĩa đó là gì?” Cổ Thần gầm gừ, nhưng bàn tay rung rẩy đã bán đứng cơn đói của hắn.
Diệp Trần lúc này mới từ từ ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn gã người lửa to lớn trước mặt. Anh không chút sợ hãi, ngược lại còn thở dài một tiếng đầy mệt mỏi.
“Lại thêm một gã xin ăn sao? Thời buổi này thần linh cũng xuống dốc thật đấy. Đây là Gà Rán KFC phiên bản Tiên giới, tẩm bột bắp linh khí và xốt tỏi đen. Giá mười linh thạch cực phẩm một đùi. Có tiền không?”
Viêm Ma Cổ Thần nghẹn họng: “Linh thạch? Thế giới này làm gì còn linh thạch nữa! Ta là Viêm Ma Cổ Thần, ta có thể cho ngươi lửa của mặt trời, cho ngươi quyền năng điều khiển dung nham! Hãy đưa cái đùi đó cho ta, nếu không ta sẽ…”
Hắn chưa kịp nói hết câu thì Thanh Loan từ bên trong tiệm bước ra. Nàng mang theo một xô nước khoáng Lavie vừa dùng để lau quầy, tiện tay hất ra ngoài.
*Xèo xèo!*
Một gáo nước tưởng chừng bình thường hất vào người Cổ Thần. Ngay lập tức, ngọn lửa bất diệt trên vai hắn bị dập tắt, khói bốc lên nghi ngút. Cổ Thần đau đớn lùi lại ba bước, gương mặt bàng hoàng như vừa bị một vị Đại Thừa kỳ tát thẳng vào mặt.
“Ở đây không được quát tháo chủ nhân của ta.” Thanh Loan lạnh lùng nói, tay cầm chai nước khoáng uống một ngụm rồi nhẹ nhàng lau môi. “Muốn ăn thì phải trả giá. Không có tiền thì đi làm thuê. Nhìn gã bên cạnh kìa, Ma Tôn cũng đang phải chẻ củi đấy thôi.”
Cổ Thần nhìn sang Ma Tôn. Ma Tôn nhún vai, cắn một miếng đùi gà vàng ruộm, lớp da giòn rụm phát ra tiếng “rắc” đầy khiêu khích. Một dòng mỡ nóng hổi cùng hương vị cay nồng bùng nổ trong miệng Ma Tôn, khiến lão sướng đến nỗi run rẩy cả linh hồn.
“Ôi… cái cảm giác bột mì chiên này… nó thật là đốn tim mà!” Ma Tôn vừa nhai vừa lầm bầm.
Bụng của Cổ Thần lại réo lên một tiếng nữa, lần này nghe như tiếng vỡ của một ngọn núi tuyết.
Hắn run rẩy chỉ vào miếng gà: “Ngươi… ngươi đưa ta ăn thử một miếng. Ta sẽ lấy linh hồn thần tính ra thế chấp!”
Diệp Trần phẩy tay: “Hệ thống bên tôi không nhận linh hồn thần tính. Giờ linh thạch hiếm thật, thôi thì thế này, ông có tài lẻ gì không? Chỗ tôi đang thiếu một cái bếp nướng BBQ di động. Nhìn ông lửa hồng rực thế kia, giữ nhiệt chắc tốt lắm.”
Cổ Thần tái mặt: “Ngươi muốn ta – một vị Thần đã sống qua ba kỷ nguyên – đứng làm lò nướng thịt cho ngươi?”
Diệp Trần lại nằm xuống, kéo chiếc tai nghe: “Không làm thì thôi. Thanh Loan, đóng cửa, bật điều hòa 16 độ lên, nóng quá.”
“Dưới cửa có một hòm đồ cũ, lấy cho lão gã này một chai Sting dâu.” Diệp Trần nói thêm một câu.
Thanh Loan cúi người lấy ra một chai nhựa đỏ rực, bật nắp “Xì” một tiếng rồi ném ra ngoài.
Cổ Thần theo bản năng chụp lấy. Hắn ngửi thấy một mùi gas nhẹ, cay cay nồng nồng. Không kiềm chế được, hắn đổ thẳng vào miệng.
Trong chớp mắt, đôi mắt đá của Cổ Thần lồi ra.
Một luồng năng lượng đỏ rực, không phải linh khí, mà là một thứ hóa chất cực mạnh kích thích trực tiếp vào tế bào thần thánh của hắn. Các nơ-ron thần kinh vốn đang héo úa vì đói bỗng chốc dựng đứng lên. Một cảm giác phấn chấn, sảng khoái và cực kỳ… tăng động trào dâng.
“Đây là… Thần dịch gì vậy? Tại sao ta cảm thấy mình có thể chạy bộ quanh Tiên giới mười vòng mà không mệt?”
Diệp Trần cười nhạt: “Đó là Sting, uống vào để thức tỉnh bản lĩnh đàn ông. Một chai đó đủ cho ông trụ vững thêm một ngày. Muốn uống thêm không? Muốn ăn gà chiên bột xù không? Muốn ăn mì tôm chua cay bốc khói nghi ngút, sợi mì dai giòn, nước súp tôm đậm đà khiến thần linh cũng phải lệ rơi không?”
Viêm Ma Cổ Thần nhìn chai Sting rỗng trên tay, lại nhìn cái đùi gà vàng ruộm của Ma Tôn, rồi nhìn cái ghế nằm thoải mái của Diệp Trần. Hắn nhận ra, sự kiêu ngạo hàng vạn năm của mình không đáng giá bằng một miếng thịt chiên trong thời kỳ mạt pháp này.
Hắn bỗng nhiên quỳ sụp xuống, đầu gối va mạnh xuống gạch kêu lên một tiếng vang dội.
“Ông chủ! Ta… ta không làm lò nướng đâu!”
Diệp Trần nhíu mày: “Hả?”
“Ta làm lò… sưởi! Ta còn biết nướng ngô, nướng khoai, hâm nóng sữa! Chỉ xin ngài cho ta một gói mì tôm có hai gói gia vị!”
Cửu U Ma Tôn bật cười ha hả, bước lại gần vỗ vai vị cổ thần: “Người anh em, chào mừng gia nhập đội ngũ lao động. Tin tôi đi, ở đây làm việc tuy có hơi nhục một chút, nhưng ít nhất không bao giờ phải chịu đói.”
Thanh Loan khẽ thở dài, nàng nhìn vị thần linh từng uy chấn thiên hạ nay đang ngồi bệt xuống vỉa hè, mong chờ một gói mì Hảo Hảo màu hồng, trong lòng càng thêm sùng bái Diệp Trần.
*Đúng là Đạo vận sâu không lường được,* nàng nghĩ thầm. *Ngài ấy không dùng kiếm, không dùng pháp thuật, chỉ dùng một chai Sting dâu mà thu phục được một vị thần linh.*
Diệp Trần ngáp dài một cái, hệ thống trong đầu anh bỗng vang lên âm thanh máy móc:
*【 Ting! Chúc mừng ký chủ đã thu phục ‘Lò nướng thần cấp di động’. Điểm danh vọng tăng 10,000. Mở khóa mặt hàng mới: Bia Sài Gòn và Lạc rang húng lìu. 】*
“Bia à? Được đấy.” Diệp Trần lẩm bẩm. Anh bật ngồi dậy, nhìn Cổ Thần đang đói lả: “Được rồi, Ma Tôn, lấy cho ông ta một bát mì tôm thêm hai quả trứng ốp la đi. Cho ông ta nếm thử mùi vị của văn minh hiện đại.”
Khi bát mì tôm đầu tiên được bưng ra, hơi nóng nghi ngút hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của mỡ hành và tôm khô, Viêm Ma Cổ Thần cầm đôi đũa bằng một cách lóng ngóng. Hắn húp một ngụm nước súp đỏ rực.
Cả người vị cổ thần run bắn lên. Những giọt nước mắt nóng hổi bằng dung nham chảy xuống đôi gò má đá.
“Vị… vị đạo này… sao lại có thể cay đến thấu tâm can như thế? Nó làm ta nhớ đến lúc thế giới mới khai sinh, vạn vật còn nóng hổi… Thật là hoài niệm!”
Diệp Trần mỉm cười nhìn vị thần linh đang ngồi xì xụp húp mì giữa không gian tăm tối. Ngoài kia, thiên hạ đang lầm than, tu sĩ đang tuyệt vọng, thần linh đang mục nát. Nhưng ở góc tiệm tạp hóa này, mọi nỗi lo đều tan biến trước một bát mì nóng.
Anh nằm lại chiếc ghế dựa, nhắm mắt nghe nhạc, lẩm bẩm một mình:
“Tu tiên cái gì chứ… Chẳng phải cuối cùng cũng chỉ là vì một miếng ăn thôi sao?”
Bóng tối bao phủ ngoài không gian, nhưng ánh đèn từ biển quảng cáo “KFC – Bình An” vẫn tỏa sáng rực rỡ, hắt bóng ba bóng người (và một vị thần) đang quây quần bên mâm đồ ăn vặt. Tiệm tạp hóa tiếp tục lướt đi trong hư không, gieo rắc mùi hương của mì tôm và lòng tham ăn vào những thực thể cổ xưa nhất của vũ trụ.
Ngày tận thế? Có lẽ đó chỉ là một đợt "sale sập sàn" khác mà thôi.