Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 145: ** Liên minh các vị thần tấn công tiệm tạp hóa.
**CHƯƠNG 145: KHI THẦN LINH CHẠM PHẢI "CÔNG NGHỆ" TẬN DIỆT**
Vân Hải Thành, sáng sớm.
Ánh bình minh lẽ ra phải mang theo hơi thở ấm áp của một ngày mới, nhưng hôm nay, bầu trời phía trên thành phố biên cương này lại bị nhuộm một màu xanh lục quái dị. Đó không phải màu xanh của sự sống, mà là sắc xanh đậm đặc, âm u, mang theo một áp lực trầm trọng khiến ngay cả những tu sĩ Trúc Cơ cũng cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
"Cái… cái gì kia?"
Một vị tán tu đang ngáp dài chờ cửa tiệm tạp hóa mở bỗng đánh rơi bình trà trên tay. Mảnh gốm vỡ tan tành, nước trà vung vãi, nhưng lão chẳng màng tới. Đôi mắt lão dại đi, nhìn về phía chân trời.
Từ lòng đất phía đông thành, những rễ cây khổng lồ như những con giao long bằng gỗ trồi lên, uốn lượn và tàn phá mọi kiến trúc trên đường đi. Mỗi cái rễ to lớn bằng cả một tòa tháp, bao phủ bởi những lớp rêu phong vạn năm và tỏa ra mùi gỗ mục nồng nặc. Trên không trung, ba luồng sáng xanh biếc đáp xuống, đứng lơ lửng ngay phía trên "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".
Đó là ba vị khổng lồ cao tới hàng chục trượng, thân hình nửa người nửa gỗ, da dẻ như vỏ cây cổ thụ, râu tóc là những tán lá xanh rì. Uy áp của họ tỏa ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
"Kẻ Gác Rừng… Đó là Tam Đại Mộc Thần của Thần Diệt Sâm Lâm!"
Trần Huyền Tử vừa từ trong tiệm bước ra, tay trái còn đang nâng niu cuộn "Giấy Vệ Sinh Hương Hoa Cúc" vừa mới xếp hàng mua được, tay phải cầm một miếng bánh bao ăn dở. Nhìn thấy cảnh tượng này, lão suýt chút nữa nghẹn chết, trợn mắt kêu lên:
"Chẳng phải họ đã bế quan từ mấy nghìn năm trước sao? Tại sao lại kéo đến đây?"
Một trong ba vị thần, kẻ đứng giữa với chiếc quyền trượng kết bằng gỗ mun vạn năm, lên tiếng. Tiếng nói của lão trầm đục như sấm rền từ dưới đáy vực:
"Kẻ phàm trần lười biếng bên trong kia, mau bước ra chịu tội! Ngươi dám dùng yêu thuật hóa học, tàn sát con dân của rừng xanh, làm nhục Thiên Đạo tự nhiên. Hôm nay, Liên minh các vị thần Mộc Hệ sẽ san bằng thánh địa tà ác này, trả lại sự trong sạch cho Cửu Tiêu Linh Giới!"
Dân chúng và tu sĩ trong thành hoảng loạn chạy thục mạng. Tam Đại Mộc Thần, đây là những thực thể tương đương với Đại Thừa kỳ trong truyền thuyết, là những người canh giữ những khu rừng nguyên thủy nhất. Bình thường họ chẳng buồn ngó ngàng đến tranh chấp của nhân gian, nhưng lần này, mùi của "Thuốc diệt côn trùng" ở chương trước dường như đã xúc phạm nghiêm trọng đến cái gọi là "Tôn nghiêm của giới thực vật".
Trần Huyền Tử run rẩy, nhìn cuộn giấy vệ sinh trong tay, rồi lại nhìn Tam Đại Mộc Thần: "Đại… Đại thần ơi, chuyện này có gì từ từ nói. Ông chủ Diệp chỉ là bán đồ thôi mà…"
"Im miệng!" Vị thần bên trái, một nữ nhân bằng gỗ có đôi mắt là hai viên bảo ngọc xanh lá, gầm lên. "Hơi thở của cuộn giấy trên tay ngươi… nó mang hương hoa cúc nhưng lại chứa đựng quy tắc trói buộc kỳ dị. Đó cũng là một món tà vật! Phá cho ta!"
Bà ta vung tay, một dây leo chứa đầy gai độc lao xuống như một tia chớp, nhắm thẳng vào Trần Huyền Tử.
"Xong đời lão già này rồi!" Trần Huyền Tử nhắm mắt lại, ôm chặt lấy cuộn giấy vệ sinh. Đây là hy vọng cho sự "thông thoáng" của lão trong những năm cuối đời, lão không nỡ bỏ!
*Vút!*
Sợi dây leo hùng hổ kia khi bay đến cách cửa tiệm tạp hóa khoảng mười mét thì bỗng nhiên khựng lại. Một màn hào quang nhạt nhẽo, mỏng như cánh ve bỗng hiện lên. Sợi dây leo va vào đó, không có tiếng nổ long trời lở đất, mà chỉ có một tiếng *Xèo xèo* vang lên nhẹ nhàng.
Trong sự ngỡ ngác của tất cả mọi người, sợi dây leo chứa đựng thần lực của vị thần Mộc Hệ bỗng biến thành một… đóa hoa hướng dương nhỏ xinh, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Từ bên trong tiệm, một giọng ngáp dài uể oải truyền ra:
"Sáng sớm đã ồn ào… Thanh Loan, xem ai đang quấy rối trước cửa, bảo họ không mua hàng thì tránh ra chỗ khác cho người ta còn buôn bán."
Thanh Loan trong bộ tạp dề thêu hình gấu trúc, khuôn mặt lạnh lùng bước ra. Cô nhìn lên trời, đôi mắt chẳng có chút sợ hãi, ngược lại còn hiện lên vẻ thương hại: "Chủ nhân nói, các ngươi làm phiền giấc ngủ của ngài. Còn nữa, đóa hoa hướng dương kia giá 2 linh thạch, các ngươi nhớ trả tiền."
Tam Đại Mộc Thần ngây người. Họ là thần! Là ý chí của rừng già! Đòn tấn công của họ bị biến thành hoa hướng dương, mà con nhóc này lại còn đòi tiền?
"Láo xược! Ngươi nghĩ cái kết giới cỏn con này che chở được các ngươi mãi sao?"
Vị thần đứng đầu tức giận tột độ. Lão giơ quyền trượng lên cao: "Vạn Mộc Triều Bái, Sâm Lâm Tận Diệt!"
Bầu trời hoàn toàn sụp đổ, hàng vạn mũi tên bằng gỗ xanh lao xuống như mưa rào. Mỗi mũi tên đều có thể xuyên thủng phòng ngự của một tông môn hạng nhất. Nhưng tất cả, khi chạm vào phạm vi mười mét của tiệm, đều đồng loạt biến thành những quả bong bóng xà phòng đủ màu sắc, bay lả tả trong gió.
Cả Vân Hải Thành bỗng chốc trở nên lung linh như trong cổ tích, chỉ có các vị thần là mặt mày xanh mét (đúng nghĩa đen của gỗ).
Lúc này, Diệp Trần mới chậm rãi bước ra cửa. Anh mặc một chiếc áo thun trắng có in hình "Gấu mèo nằm ngửa", chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, tay cầm một chiếc bình nhựa màu cam có nhãn hiệu chưa ai thấy bao giờ.
"Các ông là đại diện cho rừng xanh hả?" Diệp Trần gãi đầu, trông chẳng có chút phong thái cao nhân nào.
"Kẻ phàm phu, ngươi là chủ tiệm này?" Vị Mộc Thần gầm gừ.
"Phải, là tôi. Các ông nói tôi dùng hóa chất làm nhục thiên nhiên? Này, thuốc xịt muỗi của tôi chỉ diệt côn trùng phá hoại, giúp cân bằng hệ sinh thái thôi. Còn các ông, sáng sớm mang cây cối đến đây phá hoại cảnh quan đô thị, ô nhiễm tiếng ồn, còn làm hỏng cả hai viên gạch lát nền trước tiệm của tôi nữa."
Diệp Trần nhìn hai viên gạch bị rễ cây cày nát, mặt lộ vẻ đau xót: "Hai viên này là gạch men cao cấp nhập khẩu từ hệ thống đấy, đền tiền đi."
"Chết đi cho ta!"
Ba vị thần cùng lúc ra tay. Họ kết ấn, một con mộc long khổng lồ hiện ra, há miệng nuốt chửng toàn bộ tiệm tạp hóa. Uy lực lớn đến mức mặt đất rung chuyển dữ dội.
Thế nhưng, mộc long vừa chạm vào mái hiên tiệm tạp hóa, một tiếng thông báo điện tử bỗng vang lên bên tai Diệp Trần:
【 Tinh! Phát hiện hành vi phá hoại tài sản công dân. Kích hoạt chế độ "Phản xạ hư không". Đồng thời, khuyến nghị chủ nhân sử dụng vật phẩm chuyên dụng mới mở khóa để giáo huấn khách hàng bất lịch sự. 】
Một chiếc hộp đen bóng loáng hiện ra trong lòng bàn tay Diệp Trần. Anh mỉm cười, cái điệu cười khiến Thanh Loan rùng mình – cô biết, khi chủ nhân cười thế này, có kẻ sắp "đăng xuất" khỏi thực tế.
"Hệ thống, lấy cho tôi chiếc 'Máy cưa xích chạy bằng Linh lực Stihl MS-666' kèm 'Dung dịch diệt cỏ siêu cấp Monsanto'."
Trong giây lát, một món khí cụ kỳ lạ hiện ra trên tay Diệp Trần. Nó có những chiếc răng cưa sắc lẹm bằng kim loại huyền bí, động cơ tỏa ra hơi nóng rực người.
*Xạch! Xạch xạch! Vroooooooooooooooom!*
Tiếng động cơ gào rú vang lên, phá tan bầu không khí tiên hiệp vốn có. Tiếng nổ kinh hồn của máy cưa máy làm chấn động linh hồn của mọi tu sĩ có mặt tại đó. Trần Huyền Tử ngã ngửa ra sau: "Lôi Đình Thần Công? Không, đây là… Khóc thét thần âm!"
Diệp Trần vác chiếc máy cưa trên vai, tay kia cầm bình xịt thuốc diệt cỏ: "Thanh Loan, giữ khách lại cho ta. Hôm nay tiệm tạp hóa sẽ mở dịch vụ… tỉa cây miễn phí."
"Tuân lệnh chủ nhân!"
Thanh Loan khẽ nhấc tay, một chiếc Lavie cũ được cô ném lên trời. Nước bên trong văng ra, hóa thành những sợi dây xích nước vô hình, trói chặt ba vị khổng lồ trên không trung. Tại "Tuyệt đối lĩnh vực" của tiệm, ngay cả Thần linh cũng bị hạ cấp xuống thành… những cái phôi gỗ không hơn không kém.
"Các ngươi định làm gì?" Thiên Tùng Tôn Giả hoảng hốt. Lão nhận ra thần lực của mình biến mất hoàn toàn, cơ thể bằng gỗ bỗng trở nên vô cùng mềm yếu trước chiếc răng cưa đang xoay tròn kia.
Diệp Trần bước hờ một bước vào hư không (thực tế là hệ thống tạo cho anh một lối đi vô hình). Anh đến sát vị thần đứng đầu, nhẹ nhàng nhấn nút khởi động máy cưa.
"Răng… răng…"
Chiếc máy cưa lướt qua cái chân bằng gỗ của vị thần.
"Á!"
Không có máu chảy, nhưng những mạt cưa bay tứ tung. Vị Mộc Thần vĩ đại bị cưa bay mất một nửa bắp chân gỗ trong một nốt nhạc. Những lát cắt phẳng lì đến mức kinh ngạc, như thể mọi quy tắc phòng ngự của Thần linh đều là giấy lộn trước công nghệ "răng cưa cơ khí".
"Nào, còn bình này là thuốc diệt cỏ 'Tận Gốc'." Diệp Trần thản nhiên xịt một làn sương trắng vào đám rễ cây đang quấn quýt bên dưới.
Trong phút chốc, những rễ cây nghìn năm kiêu hãnh bỗng héo rũ, đổi màu vàng ố, rồi thối rữa với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sự sống của rừng xanh bị một loại sức mạnh "hóa học" đáng sợ tước đoạt triệt để.
Tam Đại Mộc Thần run rẩy. Đây không phải pháp thuật, đây là sự xóa sổ bản chất sinh mệnh từ cấp độ phân tử!
"Dừng lại! Đại nhân dừng tay! Chúng ta sai rồi!"
Ba vị vị thần khóc không ra nước mắt. Họ vốn nghĩ đến để trừng phạt kẻ "phàm phu", ai ngờ kẻ này mới thực sự là "Sát thần của thiên nhiên". Chiếc máy cưa trong tay hắn chính là "Lôi Đình Thần Phủ" đáng sợ nhất mà họ từng thấy.
Diệp Trần dừng máy cưa, hơi nóng bốc lên từ lưỡi cưa nghi ngút khói: "Sao? Không thanh lọc thế giới nữa à? Không trả lại sự trong sạch cho Thiên Đạo nữa hả?"
"Không… chúng ta chỉ là… đến đây thăm quan thôi. Tiệm tạp hóa của đại nhân thật là hùng vĩ, đồ vật thật là… tân tiến." Vị nữ thần gỗ lên tiếng, giọng run cầm cập khi nhìn thấy vòi xịt thuốc diệt cỏ đang hướng về phía mái tóc lá xanh của mình.
Diệp Trần gật đầu, hạ chiếc máy xuống: "Thế thì tốt. Tuy nhiên, phí làm hỏng gạch nền, phí tổn hại tinh thần của tôi và phí làm mất trật tự công cộng… Tổng cộng là 10.000 linh thạch cực phẩm. Các ông bà là Thần, chắc không nghèo đến mức quỵt tiền chứ?"
"Mười… mười ngàn linh thạch cực phẩm?" Tam Đại Mộc Thần đau lòng muốn chết. Họ sống trong rừng mấy nghìn năm, lấy đâu ra nhiều linh thạch thế?
"Không có tiền?" Diệp Trần nheo mắt, tay lại đặt lên công tắc máy cưa. *Vroom…*
"Có! Có! Chúng ta dùng gỗ tâm nghìn năm và tinh hoa mộc hệ để đổi!"
"Hừm, đồ đó hệ thống thu mua giá thấp lắm." Diệp Trần chống cằm suy nghĩ, rồi mắt anh sáng lên: "À, tôi đang định mở rộng cửa tiệm, cần ít lao động tay chân. Các ông cao lớn thế này, lại là thần Mộc Hệ… hay là thế này đi. Ở lại đây làm 'Cột thu lôi' kiêm 'Máy lọc không khí' cho Vân Hải Thành trong vòng một năm, tiền nợ xóa sạch. Thấy sao?"
Ba vị thần nhìn nhau, rồi nhìn chiếc máy cưa vẫn đang gầm gừ, đành cúi đầu: "Tuân… tuân lệnh đại nhân."
Cả Vân Hải Thành sững sờ.
Những vị thần cổ đại oai nghiêm, vừa mới một giây trước định hủy diệt thế giới, giờ đây lại đang đứng xếp hàng ở góc quảng cáo trước tiệm tạp hóa. Vị thần đứng giữa cầm một tấm biển quảng cáo cực lớn: **"GIẤY VỆ SINH HOA CÚC – MỀM NHƯ MÂY, THƠM NHƯ GIÓ RỪNG. MUA 2 TẶNG 1"**.
Vị nữ thần thì biến thành một cái máy lọc không khí khổng lồ, tỏa ra mùi hương cây cỏ tự nhiên giúp các tu sĩ đang xếp hàng cảm thấy thư thái. Còn vị thần thứ ba thì bị Diệp Trần bắt dùng thần lực để… uốn gỗ làm ghế ngồi cho khách hàng chờ mua Trà Sữa.
Trần Huyền Tử nuốt nước bọt, cầm cuộn giấy vệ sinh tiến tới gần Thiên Tùng Tôn Giả đang cầm biển quảng cáo.
"Đại… đại thần, ngài cầm bảng có mỏi không?"
Thiên Tùng Tôn Giả liếc nhìn lão, thở dài một hơi, mùi gỗ thơm lan tỏa: "Đừng nói nữa, lo mà mua đồ đi. Nếu ta không bán được 500 cuộn giấy trong sáng nay, tên chủ tiệm kia sẽ đem máy cưa ra gọt đầu ta làm bàn trà đấy!"
Dân chúng từ sợ hãi chuyển sang hiếu kỳ, rồi cuồng nhiệt. "Trời ơi, Thần linh tiếp thị hàng hóa kìa! Chắc chắn là hàng xịn rồi!"
Tiệm tạp hóa Diệp Trần một lần nữa bùng nổ doanh thu.
Lúc này, Diệp Trần đang ngồi trên chiếc ghế dựa yêu thích, thưởng thức ly nước chanh đá do Thanh Loan pha.
【 Tinh! Chúc mừng chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ 'Trấn áp thần linh'. Danh vọng tăng cao. 】
【 Mở khóa thêm: Máy Game Thùng Arcade – Phiên bản 'Tu Tiên Chiến Kỷ'. 】
【 Nhiệm vụ mới: Thu thập linh hồn của 10 con Ma vương làm linh kiện cho máy chơi game. 】
Diệp Trần phun sạch ngụm nước chanh ra đất: "Hệ thống, ngươi ngày càng quá đáng nhé! Ma vương mà ngươi coi như linh kiện máy chơi game hả?"
Tuy nhiên, khi nhìn thấy đám tu sĩ đang chen chúc mua giấy vệ sinh dưới sự "giúp đỡ" của các vị thần, anh tặc lưỡi:
"Thôi kệ, dù sao thì… kinh doanh là trên hết. Thanh Loan! Mang cái máy cưa đi lau chùi cho sạch, lát nữa chúng ta đi săn Ma vương làm linh kiện chơi game!"
Thanh Loan khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm cả khu phố như bừng sáng: "Vâng, chủ nhân. Để em chuẩn bị thêm vài chai Sting dâu cho ngài giải khát giữa đường."
Dưới chân tiệm, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ vẫn luôn lười biếng nằm góc tường – khẽ hé mắt nhìn ba vị "thần cây" đang làm việc quần quật. Nó ngáp một cái, gặm miếng xúc xích bò cuối cùng rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
"Thần với chả linh, đến cuối cùng cũng chỉ là nhân viên tiếp thị bán giấy vệ sinh thôi."
Vân Hải Thành hôm ấy không có máu chảy, chỉ có mùi hương hoa cúc và tiếng cười nói huyên náo. Tiệm tạp hóa bình dân kia, từ nay về sau, chính thức trở thành "Cấm địa" mà ngay cả những vị thần vĩ đại nhất cũng không dám nhìn thẳng.
Vì họ biết, ở đó có một thanh niên đi dép tổ ong, và một chiếc máy cưa có thể cắt đứt cả Thiên Đạo.