Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 146: ** Diệp Trần dùng \”Bình chữa cháy\” dập tắt thần hỏa.
**CHƯƠNG 146: DIỆP TRẦN DÙNG "BÌNH CHỮA CHÁY" DẬP TẮT THẦN HỎA**
Vân Hải Thành dạo này náo nhiệt hơn hẳn. Từ khi tiệm tạp hóa của Diệp Trần trở thành "Thánh địa" bất khả xâm phạm, cả những lão quái vật nghìn năm không xuất thế cũng bắt đầu vác mặt đến để… xếp hàng mua giấy vệ sinh và nước ngọt.
Hôm nay là một ngày nắng gắt, nhưng cái nóng của thiên nhiên chẳng thấm tháp gì so với luồng khí tức nóng bỏng đang cuồn cuộn đổ về từ phía chân trời phía Nam.
Giữa không trung, một đạo hồng quang rực rỡ như mặt trời thứ hai đang xé toạc mây mù, tiến thẳng về phía Vân Hải Thành. Đi tới đâu, không khí bị thiêu đốt tới đó, để lại những vệt khói đen xì và tiếng nổ lách tách do linh khí bị cưỡng ép bốc hơi.
"Kẻ nào? Kẻ nào dám nghênh ngang mang theo lửa vào Vân Hải Thành?"
Một vài vị chấp sự của Thiên Đạo Minh vừa mới bay lên định ngăn cản, chưa kịp tới gần đã bị sóng nhiệt đánh bật ra xa, y phục cháy xém, gương mặt tái nhợt vì kinh hãi.
"Lùi lại! Là Xích Diệm Lão Tổ của Nam Ly Lục!"
Tiếng hét thất thanh vang lên. Xích Diệm Lão Tổ – một vị đại năng Hóa Thần kỳ đỉnh phong, nổi danh với tính cách nóng nảy như hỏa diệm sơn và bộ công pháp "Thái Dương Thần Hỏa" có thể thiêu rụi cả một thành trì trong nháy mắt.
Trong giây lát, Xích Diệm Lão Tổ đã hạ cánh ngay trước cửa tiệm tạp hóa của Diệp Trần. Lão già này mặc một bộ bào đỏ rực, râu tóc dựng đứng như những ngọn lửa nhỏ, ánh mắt hừng hực sát khí nhìn vào tấm biển hiệu đơn sơ: "Tiệm Tạp Hóa Bình An".
"Hừ! Lão phu đi ngang qua Đông Nhất Lục, nghe đồn nơi này có vị cao nhân lánh đời, nắm giữ vô số kỳ trân dị bảo, đến cả thần linh cũng phải khuất phục. Hóa ra chỉ là một tiểu tử miệng còn hôi sữa và một cái tiệm rách nát!"
Tiếng nói của lão như sấm rền, chấn động cả con phố.
Bên trong tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, trước mặt là một ly Coca-Cola đầy đá lạnh. Anh nheo mắt nhìn ra ngoài cửa, khẽ nhíu mày.
"Nóng quá… Thanh Loan, sao hôm nay điều hòa không khí tự nhiên lại hỏng à?"
Thanh Loan đang lau kệ hàng, sắc mặt hơi lạnh lẽo, nhìn ra phía cửa: "Thưa chủ nhân, có một vị tu sĩ hỏa hệ đang làm loạn bên ngoài. Hình như lão ta cố ý phóng thích linh hỏa để thị uy."
Diệp Trần tặc lưỡi: "Làm loạn thì kệ lão, nhưng cái nóng này làm đá trong ly của ta tan nhanh quá. Thật là thiếu văn minh!"
Xích Diệm Lão Tổ thấy bên trong không có phản ứng, càng cảm thấy bị xúc phạm. Lão cười lạnh một tiếng, vung tay lên: "Tiểu tử! Đã mở cửa kinh doanh mà thấy khách quý không ra nghênh tiếp? Để lão phu thêm chút lửa cho cái tiệm của ngươi thêm 'hồng hỏa' (phát đạt) nhé!"
Dứt lời, lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, một luồng hỏa diễm màu tím sậm bùng lên trên lòng bàn tay. Đây là "Tử Cực U Minh Hỏa" – loại dị hỏa xếp hạng thứ chín trong Tiên giới, tương truyền có thể thiêu đốt linh hồn, nước không dập tắt được, gió thổi càng cháy mạnh.
"Cháy đi!"
Xích Diệm Lão Tổ ném luồng hỏa diễm về phía tiệm tạp hóa.
Các tu sĩ xung quanh mặt cắt không còn giọt máu. Xong rồi! Tiệm tạp hóa tuy thần bí, nhưng dị hỏa cấp độ này vốn dĩ là khắc tinh của vạn vật kiến trúc. Nếu bị thiêu rụi, bọn họ biết tìm đâu ra mì tôm mà ăn?
Tuy nhiên, một cảnh tượng khiến tất cả rớt cằm đã xảy ra.
Khi luồng dị hỏa tím sậm vừa chạm tới ranh giới cửa tiệm, nó bỗng dưng… đứng khựng lại. Giống như gặp phải một bức tường vô hình, ngọn lửa hung hăng kia bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, bị ép dẹt thành một tấm thảm lửa dưới đất, rồi từ từ lụi tàn.
"Cái gì?!" Xích Diệm Lão Tổ trợn trừng mắt. "Tử Cực U Minh Hỏa của lão phu bị… dập tắt dễ dàng như vậy?"
Diệp Trần lúc này mới lười biếng ngồi dậy, đi đôi dép tổ ong kêu 'lẹt quẹt' ra đến ngưỡng cửa. Anh liếc nhìn lão già áo đỏ, vẻ mặt tràn đầy sự ngán ngẩm:
"Này ông già, ông có biết cháy nổ ở khu dân cư là tội nặng lắm không? Không có kiến thức phòng cháy chữa cháy thì đừng có nghịch lửa. Lỡ cháy vào kho mì tôm của tôi thì ông lấy gì đền?"
Xích Diệm Lão Tổ tím mặt vì giận: "Khốn kiếp! Ngươi dám coi thường Thần Hỏa của ta? Ta không tin hôm nay không thiêu rụi được cái ổ chuột này!"
Lão rít lên một tiếng, toàn thân bùng nổ linh lực. Một tôn hỏa long khổng lồ dài hàng chục trượng hiện hình sau lưng lão, đôi mắt rồng tỏa ra nhiệt lượng kinh người, khiến gạch đá trên đường phố bắt đầu tan chảy thành dung nham.
"Thái Dương Chân Hỏa – Hỏa Long Phệ Thiên!"
Đây là đòn mạnh nhất của Xích Diệm Lão Tổ, uy lực đủ để diệt sát một vị Hóa Thần đồng cấp. Hỏa long gầm rống, mang theo sức nóng tuyệt diệt lao thẳng vào Diệp Trần.
Diệp Trần thở dài một tiếng: "Phiền thật mà. Hệ thống, có cái gì trị loại lửa này không? Loại nào nhanh, gọn, lẹ ấy, chứ nóng thế này tôi sắp chảy mỡ rồi."
【 Tinh! Phát hiện nguy cơ cháy nổ cấp độ Thần. 】
【 Gợi ý sản phẩm: Bình Chữa Cháy ABC Cao Cấp – Phiên bản "Diệt Thần Thủ". 】
【 Giá bán: 500 Linh thạch cấp cao (Khuyến mãi dùng thử lần đầu). 】
"Chốt đơn! Nhanh lên!" Diệp Trần thầm ra lệnh.
Chỉ trong một cái chớp mắt, trên tay Diệp Trần xuất hiện một chiếc bình hình trụ màu đỏ rực rỡ, bên trên có vòi phun và một cái chốt sắt nhỏ. Trông nó chẳng khác gì bình chữa cháy trong các siêu thị thời hiện đại, nhưng trên thân bình lại có những đường vân phù văn vàng kim chạy dọc, toả ra một luồng khí lạnh thấu xương.
Các tu sĩ xung quanh nhìn thấy vật phẩm này thì ngơ ngác:
"Cái gì kia? Một loại pháp bảo hình trụ?"
"Trông không có chút linh khí dao động nào, chẳng lẽ là một loại binh khí phàm trần?"
Xích Diệm Lão Tổ cười lớn: "Lấy một khối sắt vụn ra định chặn Hỏa Long của ta? Chết đi!"
Con hỏa long chỉ còn cách Diệp Trần chưa đầy một mét, hơi nóng đã làm tóc của mấy người đứng xa tít cũng muốn xoăn lại. Thanh Loan đã thủ thế, tay cầm kiếm chuẩn bị ra tay, nhưng Diệp Trần đã nhanh hơn.
Anh giơ bình chữa cháy lên, ngón tay móc vào chốt an toàn, rồi rút mạnh một cái. 'Cạch'.
"Để tôi dạy cho ông biết thế nào là phòng cháy chữa cháy đạt chuẩn quốc gia nhé."
Diệp Trần bóp mạnh cò súng.
'Sshhhhhhhhhhhhhhhhh!'
Một luồng bột màu trắng xóa từ vòi phun bắn mạnh ra. Luồng bột này nhìn qua thì tầm thường, nhưng khi vừa tiếp xúc với không khí, nó bỗng hóa thành một đám mây trắng mang theo quy tắc "Cực Hàn" và "Tuyệt Đối Dập Tắt".
Con hỏa long đang hùng dũng lao đến, vừa chạm vào đám bột trắng kia liền giống như con cá gặp muối, tiếng "xèo xèo" vang lên liên hồi. Khói trắng bốc lên mù mịt.
Chỉ trong ba giây đồng hồ, con hỏa long uy nghi bỗng chốc… biến mất. Đúng thế, là biến mất hoàn toàn! Không còn một đốm lửa, không còn một chút nhiệt lượng, ngay cả chỗ dung nham dưới đất cũng bị đám bột này phủ lên và đông cứng lại ngay lập tức.
"Cái… cái gì?" Xích Diệm Lão Tổ đứng hình, hai tay vẫn còn tư thế điều khiển hỏa long nhưng linh cảm của lão cho biết, mối liên kết với thần hỏa đã bị cắt đứt sạch sành sanh.
Diệp Trần không dừng lại ở đó. Thấy lão già kia còn đứng ngây ra, anh tiến lên hai bước, chĩa vòi phun thẳng vào mặt Xích Diệm Lão Tổ.
"Còn chưa tắt hẳn đâu, để tôi 'diệt tận gốc' cho ông tỉnh táo!"
'Sshhhhhhhhhhh!'
Một đợt bột trắng nồng nặc phủ đầu chụp xuống. Xích Diệm Lão Tổ – vị đại năng Hóa Thần kỳ vạn người kính sợ – giờ đây biến thành một cái xác trắng hếu từ đầu đến chân. Đám bột này không chỉ dập lửa, mà còn đóng băng cả linh lực hỏa hệ trong kinh mạch của lão.
Xích Diệm Lão Tổ run rẩy, cái lạnh thấu xương lan tỏa khiến lão hắt hơi liên tục: "A… ách xì! Lạnh… lạnh quá… Đây là băng loại gì? Sao lão phu không thể dùng hỏa công hóa giải?"
Quần chúng xung quanh im phăng phắc. Cả một vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong, dùng đến chiêu thức tối thượng, vậy mà bị chủ tiệm dùng một cái bình đỏ phun mấy cái là… thành người tuyết?
Diệp Trần cầm bình chữa cháy, gõ gõ lên đầu Xích Diệm Lão Tổ (lúc này lão đang quỳ vì lạnh), giọng điệu lạnh nhạt:
"Bình này của tôi là hàng cao cấp, phun một cái là vạn hỏa quy tông, phun hai cái là tâm hỏa cũng tắt. Ông thấy đấy, bây giờ mát mẻ hơn hẳn đúng không?"
Xích Diệm Lão Tổ nhìn cái bình đỏ trên tay Diệp Trần với ánh mắt kinh hoàng. Lão cảm nhận được một loại "Quy tắc Thiên đạo" tối cao bên trong vật phẩm đó – thứ quy tắc chuyên biệt để khắc chế mọi loại lửa trên đời.
Lão lắp bắp: "Tiền… tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn… vãn bối chỉ là muốn… muốn đến đây xin mua đồ…"
Diệp Trần nhướn mày: "Mua đồ? Mua đồ mà đốt tiệm người ta à? Ông có biết chi phí bảo trì tiệm và công sức tôi bỏ ra để dập lửa không?"
"Vãn bối đền! Vãn bối xin đền!" Xích Diệm Lão Tổ run cầm cập, vội vàng lấy ra mấy túi linh thạch thượng phẩm cùng mấy viên linh dược quý giá.
Diệp Trần cầm lấy túi linh thạch, cân nhắc một lát rồi đưa lại cái bình chữa cháy đã dùng một nửa cho Xích Diệm Lão Tổ:
"Nể tình ông cũng là người có tinh thần… hăng hái, chỗ tiền này tôi coi như phí phục vụ dập lửa. Còn cái bình này, tôi bán rẻ cho ông. Lần sau nếu có tự thiêu hay cháy nhà thì dùng cái này mà xịt. Nhớ nhé, bóp cò là xong, không cần đọc chú ngữ làm gì cho mệt."
Xích Diệm Lão Tổ ôm lấy cái bình chữa cháy như ôm chí bảo, vừa mừng vừa sợ. Lão không ngờ mình vừa mất một đống tiền lại còn được… "ban tặng" một thứ thần khí dập lửa vô địch.
"Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối đã giáo hóa!"
Xích Diệm Lão Tổ lồm cồm bò dậy, vác cái bình chữa cháy đỏ chót lên vai, không dám ngoảnh lại mà bỏ chạy biến.
Lúc này, Trần Huyền Tử từ trong đám đông lách ra, nhìn theo bóng lưng của Xích Diệm Lão Tổ, rồi nhìn cái bình trong tay Diệp Trần, nước miếng chảy ròng ròng:
"Diệp chủ tiệm… cái 'Hỏa Diệt Thần Khí' đó… còn không? Lão già này thỉnh thoảng luyện đan hay bị cháy lò, nếu có cái này thì…"
Diệp Trần lườm lão một cái: "Cái này chỉ dành cho trường hợp khẩn cấp. Ông muốn mua thì phải đặt hàng trước. Mà nhắc trước, một bình chỉ dùng được vài lần, đừng có mà lôi ra xịt lung tung."
Dân chúng chứng kiến cảnh tượng này đều thầm ghi nhớ một bài học xương máu: Đến tiệm tạp hóa Bình An, có thể mang tiền, mang linh thạch, mang pháp bảo… nhưng tuyệt đối không được mang bật lửa hay phóng hỏa. Nếu không, kết cục sẽ là biến thành một "người tuyết" và phải trả phí dập lửa với giá cắt cổ.
Diệp Trần quay trở lại ghế dựa, hút một hơi Coca-Cola mát lạnh, thở hắt ra một hơi mãn nguyện.
"Thanh Loan, đi lau sạch chỗ bột trắng trước cửa đi. À, nhân tiện treo thêm cái biển báo 'Cấm hút thuốc và lửa' ở bên ngoài. Lần sau đứa nào còn dám đốt lửa trước mặt ta, ta sẽ bắt nó uống hết cả xô bột chữa cháy này đấy."
Thanh Loan khẽ cúi đầu, ánh mắt sùng bái không hề che giấu: "Vâng, thưa chủ nhân. Ngài thật sự đại từ đại bi, dùng vật phẩm tầm thường để chỉ dạy cho họ biết sự nhỏ bé của bản thân trước quy tắc tự nhiên."
Diệp Trần nhắm mắt lại, nghĩ thầm: *Đại từ đại bi cái gì chứ, tại cái bình đó tốn tới 500 linh thạch đấy, không chém lão già kia một vố thì lỗ vốn à?*
Trong bóng tối của cửa tiệm, hệ thống vang lên thông báo:
【 Tinh! Chúc mừng chủ nhân bán thành công vật phẩm "Dụng cụ bảo hộ lao động" đầu tiên. Danh vọng trong giới Luyện đan và Hỏa tu tăng lên đáng kể. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Đồ gia dụng tiện lợi" – Mặt hàng mới: Máy hút bụi cầm tay năng lượng linh thạch. 】
Diệp Trần mỉm cười trong giấc ngủ trưa. Tiên giới này ấy mà, tu vi cao đến mấy cũng không bằng một cuộc sống đầy đủ tiện nghi. Hôm nay là bình chữa cháy, ngày mai có lẽ sẽ là máy hút bụi, biết đâu một ngày nào đó anh sẽ bán cả trạm vũ trụ cho mấy vị lão tổ muốn khám phá tinh không ấy chứ.
Trong khi đó, ở một góc thành phố, Xích Diệm Lão Tổ đang nhìn cái bình chữa cháy màu đỏ với ánh mắt thâm trầm. Lão khẽ bóp thử cái cò.
'Sshh…'
Một tia bột trắng nhỏ bay ra, dập tắt ngay lập tức ngọn đèn dầu bên cạnh.
Lão tổ rùng mình, lẩm bẩm: "Thần vật! Quả nhiên là Thần vật! Có thứ này trong tay, sau này ta luyện công lỡ có tẩu hỏa nhập ma thì cứ tự xịt vào mặt là xong… Diệp chủ tiệm quả là đại nhân tài!"
Kể từ ngày hôm đó, giới tu tiên lan truyền một truyền thuyết mới về một loại pháp bảo mang tên "Cái bình màu đỏ", có khả năng khiến mọi vị đại năng hệ hỏa phải quỳ xuống gọi bằng cha. Và dĩ nhiên, doanh số bán "Bình chữa cháy" của tiệm tạp hóa lại bắt đầu lập kỷ lục mới.