Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 148: ** Súng bắn keo 502: Dán lại các vết nứt không gian.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:50:29 | Lượt xem: 3

Chương 148: Súng bắn keo 502: Dán lại các vết nứt không gian.

Trong Tiệm Tạp Hóa Bình An, không khí vốn đang vô cùng tĩnh lặng và thư thái. Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa làm bằng mây, chân đi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, trên ngực đặt một tờ tạp chí "Tu tiên hằng ngày" số mới nhất. Chiếc máy điều hòa nhiệt độ chạy bằng linh thạch đang phả ra những luồng khí mát rượi, xua tan đi cái nóng oi bức của phương Nam Đông Nhất Lục.

Phía sau quầy thu ngân, Thanh Loan đang chăm chú lau chùi những lon Coca-Cola. Nàng vốn là một Thánh nữ thanh cao thoát tục, nay lại mặc một chiếc tạp dề in hình gấu nhỏ, động tác điêu luyện đến mức đáng kinh ngạc. Đối với nàng, mỗi lần lau chùi những "linh vật" trong tiệm này đều là một quá trình cảm ngộ Đạo vận sâu sắc. Nàng tin chắc rằng, mỗi vết bụi trên lon nước ngọt kia thực chất là tàn dư của hỗn độn, và nàng đang làm sạch nhân gian.

"Chủ nhân, người có cảm thấy… thiên địa linh khí dạo này hơi hỗn loạn không?" Thanh Loan khẽ ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh nhìn về phía chân trời xa xăm ngoài cửa tiệm.

Diệp Trần ngáp một cái dài, đưa tay gãi gãi bụng, uể oải đáp: "Hỗn loạn cái gì? Chắc là tại trời sắp mưa thôi. Ngủ một giấc đi, lo chuyện bao đồng làm gì."

"Không, thưa chủ nhân." Thanh Loan nghiêm túc lắc đầu, "Thần thức của ta cảm nhận được một luồng sát khí rách nát. Nó không phải từ tu sĩ, mà là từ chính quy tắc của thế giới này."

Vừa dứt lời, "Ầm!" một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả Vân Hải Thành.

Âm thanh đó không giống tiếng sấm thông thường, mà nó giống như tiếng một tấm kính khổng lồ bị đập vỡ vụn. Linh khí trong phạm vi trăm dặm đột nhiên bị hút sạch vào một điểm, tạo thành một cơn lốc xoáy màu đen kịt trên bầu trời phía trên Vân Hải Thành.

Một vết rách dài hàng trăm trượng hiện ra giữa không trung, bên trong là bóng tối vô tận, lôi đình màu tím cuồng loạn nhảy múa, và những cơn gió lốc hư không sắc lẹm như thần binh bắt đầu tràn ra, chém nát bất cứ thứ gì chúng chạm vào.

"Trời ơi! Không gian sụp đổ!"

"Hư Không Liệt Phùng! Làm sao có thể xuất hiện ở đây?"

Tiếng la hét thất thanh vang dội khắp phố phường. Các tu sĩ trong thành hoảng loạn bay lên, nhưng ngay khi tiếp cận vết nứt, bọn họ liền bị áp lực khủng khiếp từ hư không ép cho nôn ra máu, rơi rụng như sung.

Giữa đám đông đang bỏ chạy, một lão già gầy gò, mặt mũi lấm lem mỡ bò đang cầm nửa cái bánh sandwich chạy hộc tốc về phía tiệm tạp hóa. Đó chính là Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn.

"Diệp… Diệp chủ tiệm! Cứu mạng! Cứu cả thế giới này với!" Trần Huyền Tử vừa lao vào tiệm đã vấp phải ngưỡng cửa, ngã nhào một cái "uỵch" ngay trước chân Diệp Trần.

Diệp Trần ngồi dậy, cau mày nhìn lão già đang run lẩy bẩy: "Lão Trần, lão lại ăn quỵt ở đâu bị người ta đuổi đánh à? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, tu sĩ thì phải giữ lấy cái liêm sỉ…"

"Không phải! Chủ tiệm nhìn kìa!" Trần Huyền Tử run rẩy chỉ tay ra ngoài cửa, "Trời thủng rồi! Hư Không Liệt Phùng đã lan rộng đến Vân Hải Thành. Mười mấy vị lão tổ Đại Thừa kỳ của Trung Đô vừa truyền tin tới, họ nói vết nứt này chứa đựng quy tắc của Thượng Giới bị rò rỉ, không cách nào vá lại được! Nếu cứ đà này, trong vòng ba canh giờ nữa, cả Đông Nhất Lục sẽ bị hút vào khe nứt không gian, vạn vật hóa thành hư không!"

Diệp Trần nhướn mày, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Hệ thống trong đầu anh ngay lập tức vang lên âm báo:

【 Tinh! Phát hiện sự cố hạ tầng Tiên giới nghiêm trọng: Không gian rò rỉ. 】
【 Nhiệm vụ khẩn cấp: Trở thành "Thợ nề của Thiên Đạo". 】
【 Vật phẩm nhiệm vụ đã mở khóa: Súng bắn keo công nghiệp cao cấp Vạn Giới và Keo dính kết cấu 502 phiên bản Thần Cấp. 】

Diệp Trần nhìn bảng hệ thống, khẽ bĩu môi: "Thợ nề? Sao không bảo tôi đi phụ hồ luôn đi? Hệ thống, ngươi ngày càng quá đáng nhé."

Tuy nhiên, khi nhìn thấy khuôn mặt tái mét của Thanh Loan và sự tuyệt vọng của dân chúng bên ngoài, Diệp Trần thở dài một tiếng. Anh lững thững đi về phía góc tiệm, nơi có một ngăn kệ ghi chữ: "Đồ gia dụng tổng hợp".

Trần Huyền Tử trố mắt nhìn Diệp Trần lấy ra một món đồ bằng nhựa màu cam nhạt, hình dáng giống như một chiếc cung tên nhỏ nhưng có nòng súng ngắn, bên cạnh là một bó các thanh nhựa màu trắng đục, thon dài như những cây hương.

"Chủ… chủ tiệm, người định dùng cái 'pháp bảo' đồ chơi này để chống lại Thiên đạo sụp đổ sao?" Trần Huyền Tử nuốt nước bọt, giọng run run.

Diệp Trần không thèm trả lời, anh cầm súng bắn keo, lại cầm thêm một cuộn dây diện dài rồi ngó nghiêng tìm ổ cắm. "Thanh Loan, ra đây giúp ta kéo dây điện."

"Vâng, chủ nhân!" Thanh Loan không một chút nghi ngờ, lập tức cầm cuộn dây chạy phăng phăng.

Lúc này, trên bầu trời Vân Hải Thành, tình hình đã đến mức cực kỳ nguy cấp.

Mười vị lão tổ Đại Thừa kỳ từ khắp nơi đã tụ tập lại, bọn họ cùng nhau thi triển "Bổ Thiên Đại Trận", ánh sáng thần thánh hào quang vạn trượng hòng chặn đứng vết nứt. Nhưng tất cả chỉ như muối bỏ biển. Quy tắc hư không giống như những con sâu đục thân khổng lồ, điên cuồng gặm nhấm pháp lực của họ.

"Không xong rồi! Trận pháp không chịu nổi!" Xích Diệm Lão Tổ phun ra một ngụm tinh huyết, râu tóc dựng ngược vì kinh hãi.

"Thanh Thiên của chúng ta thật sự sẽ diệt vong tại đây sao?" Một vị lão tổ khác than dài đầy bi thương.

Đúng lúc này, từ phía dưới thành phố, một giọng nói thong thả, mang theo sự lười biếng đặc trưng vang lên, truyền khắp mười phương:

"Nè mấy ông già, tránh ra một bên cho thợ làm việc coi. Cứ đứng đấy chắn hết cả ánh sáng."

Mười vị Đại Thừa lão tổ đồng loạt nhìn xuống. Bọn họ thấy một thanh niên mặc áo thun, quần lửng, chân đi dép lê, đang leo lên một chiếc thang nhôm… đặt ngay giữa hư không. Phía sau hắn, một cô gái xinh đẹp đang loay hoay với cuộn dây điện dài dằng dặc nối từ một cái tiệm nhỏ bên dưới.

"Hắn… hắn là ai?"

"Hắn cầm cái thứ gì thế kia? Trông như cái đầu chim bằng nhựa?"

Diệp Trần không quan tâm đến những ánh mắt đó. Anh leo lên đỉnh thang, lúc này đã đứng ngay sát vết nứt hư không đáng sợ. Gió hư không thổi tới tấp, đủ sức xé nát một vị Hóa Thần tu sĩ ngay lập tức, nhưng khi chạm vào phạm vi ba mét quanh Diệp Trần, chúng bỗng nhiên trở nên hiền lành như gió mùa thu, chỉ có thể làm bay nhẹ vài sợi tóc của anh.

"Chờ chút, keo chưa nóng." Diệp Trần đứng trên thang, lầm bầm.

Cả giới tu tiên nín thở. Mười vị lão tổ Đại Thừa há hốc mồm. Bọn họ đang liều mạng ngăn chặn tận thế, còn thanh niên này đang đứng chờ cái gì đó "nóng lên"?

Khoảng hai phút sau, Diệp Trần thấy đèn báo trên súng bắn keo chuyển sang màu đỏ rực. Anh mỉm cười, nhét một thanh keo trắng vào đuôi súng.

"Được rồi. Nghề của chàng đây."

Diệp Trần bóp cò.

Một dòng nhựa lỏng màu trắng sữa, lấp lánh như bụi sao của dải ngân hà, từ từ chảy ra từ đầu súng. Diệp Trần cầm súng, động tác như một người thợ thủ công lành nghề, bắt đầu quét một đường dọc theo mép vết nứt không gian.

Trong mắt những người bình thường, đó chỉ là nhựa chảy. Nhưng trong mắt của mười vị lão tổ Đại Thừa, mỗi một giọt keo lỏng đó lại chứa đựng vô số ký tự quy tắc cổ xưa nhất, vượt xa cả hiểu biết của họ về Thiên đạo. Bọn họ thấy những sợi tơ keo ấy len lỏi vào từng kẽ hở của không gian, khóa chặt những quy tắc bị rách nát, kết nối lại những sợi tơ nhân quả đã bị đứt lìa.

"Rắc… rắc…"

Tiếng không gian vụn vỡ dần dần ngừng lại. Thay vào đó là những tiếng xì xì khi nhựa nóng gặp không khí lạnh của hư không.

"Ôi thần linh ơi! Vết nứt… vết nứt đang khép lại!" Một tu sĩ phía dưới hét lên đầy phấn khích.

Diệp Trần vừa bóp cò súng vừa lẩm bẩm: "Tốn keo quá. Một thanh keo này hệ thống chém mình tận 100 linh thạch cực phẩm. Chút nữa phải tính phí bảo trì cho cái Vân Hải Thành này mới được."

Anh đưa tay quét ngang một đường cuối cùng, giống như đang dán một tấm giấy dán tường bị rách. Những lôi đình tím hung tợn bị lớp nhựa kia bao phủ, ngay lập tức biến thành những hạt sáng nhỏ li ti rồi tan biến.

Vết rách khổng lồ dài hàng trăm trượng, dưới đôi bàn tay khéo léo (và súng bắn keo) của Diệp Trần, bắt đầu thu hẹp với tốc độ chóng mặt. Những nơi nhựa đi qua, không gian liền trở nên bằng phẳng, thậm chí còn vững chắc hơn cả lúc ban đầu.

"Còn thiếu một chút ở góc này… Rồi, thêm một tẹo keo 502 để cố định cho chắc."

Diệp Trần lấy ra một lọ nhỏ màu vàng có ghi số 502, nhỏ vào điểm cuối cùng của vết nứt.

"Oành!"

Một làn sóng xung kích màu vàng kim từ điểm đó bùng nổ, quét sạch mọi luồng khí hư không còn sót lại trong bầu khí quyển. Bầu trời vốn đang tối tăm, nứt nẻ bỗng chốc trở lại xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi, như thể chưa từng có cuộc tận thế nào diễn ra.

Diệp Trần vỗ tay một cái, nhìn thành quả của mình đầy hài lòng: "Xong. Bảo hành vĩnh viễn, trừ khi có thằng nào cầm búa đập thì không tính."

Anh tắt điện, ra hiệu cho Thanh Loan thu dây. Sau đó thong thả bước xuống thang nhôm, vác thang trên vai đi thẳng về hướng tiệm tạp hóa.

Toàn bộ Vân Hải Thành im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một cây kim rơi xuống đất.

Mười vị lão tổ Đại Thừa kỳ đứng lơ lửng trên không, khuôn mặt đờ đẫn, tay chân vẫn giữ nguyên tư thế thi triển trận pháp. Bọn họ nhìn bầu trời "phẳng lì" như mới được ủi qua, rồi lại nhìn cái bóng lưng vác thang của Diệp Trần.

Xích Diệm Lão Tổ lắp bắp: "Chỉ… chỉ vậy thôi sao? Chúng ta dốc toàn lực không ngăn được một vết xước, hắn dùng mấy thanh nhựa là dán xong rồi?"

"Đó không phải là nhựa!" Một vị lão tổ uyên bác hơn, mắt đỏ hoe vì kích động, run giọng nói: "Đó là Kết Cấu Nguyên Thủy của Vũ Trụ! Thứ nhựa đó chính là máu của Hỗn Độn, súng bắn keo kia chính là Thần Khí kiến tạo thế giới! Chúng ta… chúng ta vừa được chứng kiến một vị Chân Thần tu sửa ngôi nhà của mình!"

Diệp Trần vừa về đến cửa tiệm, mồ hôi đầm đìa (thực ra là do anh quá lười động chân tay).

Thanh Loan lập tức dâng lên một ly Coca-Cola đầy đá: "Chủ nhân vất vả rồi. Người cứu vạn dân trong gang tấc, công đức này thật sự vô lượng."

Diệp Trần tu một hơi hết nửa ly, sảng khoái thở ra một hơi: "Công đức cái gì, mệt chết đi được. Thanh Loan, vào ghi sổ cho ta. Sửa chữa không gian Vân Hải Thành: phí vật liệu 5 thanh keo, phí nhân công một giờ. Để lát nữa Trần Huyền Tử vào, bảo lão thông báo cho thành chủ biết đường mà tới trả tiền linh thạch. Không trả tiền, ta lại lấy dao rạch trời ra cho xem."

Thanh Loan mỉm cười gật đầu. Nàng biết chủ nhân mình nói vậy thôi, chứ nếu có ai định quỵt nợ, có khi ông chủ lại chỉ lười biếng bắt kẻ đó đi quét rác ba năm là cùng.

Lúc này, Trần Huyền Tử cuối cùng cũng tỉnh lại từ trạng thái sững sờ. Lão lao thẳng vào tiệm, lần này không quỳ nữa mà ôm chặt lấy chân Diệp Trần:

"Chủ tiệm! Diệp tổ tông! Ngài dạy tôi pháp thuật 'Bắn Keo' đó đi! Tôi nguyện dâng hiến toàn bộ tàng bảo các của Thanh Vân Môn!"

Diệp Trần dùng chân đạp nhẹ lão ra, nhếch mép: "Dạy lão? Lão có giấy phép hành nghề xây dựng của Vạn Giới không? Có chứng chỉ an toàn lao động không? Hơn nữa, tay lão run như cầy sấy thế kia, bắn keo toàn lem nhem ra ngoài, làm xấu cả mỹ quan thiên hạ."

"Tôi có thể tập! Tôi sẽ tập từ việc bắn keo dán giày!" Trần Huyền Tử không bỏ cuộc.

Diệp Trần lắc đầu ngán ngẩm, lại nằm vật xuống ghế tựa.

"Hệ thống, nhiệm vụ xong rồi chứ? Phần thưởng đâu?"

【 Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ 'Thợ nề Thiên Đạo'. Thưởng: Một chiếc máy khoan cầm tay Bosch phiên bản 'Khoan thủng mọi kết giới'. 】
【 Ghi chú: Thân là chủ tiệm tạp hóa, bạn nên sẵn sàng cho mọi nhu cầu sửa chữa nhà cửa của khách hàng. 】

Diệp Trần nhắm mắt lại, khóe môi hơi cong lên.

Thế giới bên ngoài vẫn đang chấn động, tin tức về "Vị thần vác thang bắn keo" đang lan truyền với tốc độ ánh sáng trên mạng nội bộ Tiên giới. Hàng ngàn vị lão quái vật đang vội vã phi thân về Vân Hải Thành để chiêm ngưỡng vết dán thần thánh trên bầu trời.

Nhưng trong tiệm tạp hóa nhỏ bé này, mọi thứ đã trở lại nhịp sống vốn có. Tiếng đá lạnh lạch cạch trong ly thủy tinh, tiếng quạt trần quay đều đều, và tiếng ngáy khe khẽ của Diệp Trần hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc nhạc bình yên lạ thường.

Hạnh phúc là gì? Với Diệp Trần, hạnh phúc là khi thế giới sắp sập mà anh vẫn còn đủ keo để dán lại, và sau đó vẫn kịp đánh một giấc trưa thật ngon lành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8