Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 149: ** Diệp Trần trở thành \”Thợ sửa chữa thế giới\”.
Ánh nắng buổi sớm ở Vân Hải Thành hôm nay có chút khác lạ. Nó không còn rát bỏng hay nhàn nhạt như mọi khi, mà xuyên qua tầng không gian vừa được "vá" lại bằng một loại vật chất trong suốt, tỏa ra những dải lụa ngũ sắc lấp lánh như cầu vồng.
Trên bầu trời, hàng nghìn tu sĩ vẫn đang lơ lửng, giữ nguyên tư thế há hốc mồm. Những vị lão quái vật bình thường chỉ nghe tên đã khiến người ta run rẩy, nay lại túm năm tụm ba quanh vết keo silicon dài hàng vạn dặm kia, người thì lấy kính lúp (vốn là một món pháp bảo nhìn xuyên thấu) soi mói, người thì thành kính quỳ lạy, coi đó là "Thái Thượng Đạo Chỉ".
Trong khi đó, "vị thần" vừa thực hiện kỳ tích ấy đang lạch bạch đi đôi dép tổ ong ra trước cửa tiệm, miệng ngáp ngắn ngáp dài.
"Thanh Loan, trà sữa hôm nay cho thêm ít trân châu đen đi. Tối qua xem súng bắn keo làm việc, phấn khích quá ngủ không ngon." Diệp Trần dựa lưng vào chiếc ghế nằm quen thuộc, lười biếng phân phó.
Thanh Loan bưng ra một chiếc ly thủy tinh chứa chất lỏng màu nâu sữa thơm lừng, bên trên có lớp màng kem mặn (cream cheese) béo ngậy. Nàng nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt sùng bái đến mức muốn rớt cả tim ra ngoài. Trong mắt nàng, mỗi cái ngáp của Diệp Trần lúc này cũng chứa đựng một loại quy luật hô hấp thượng cổ, khiến linh khí xung quanh lay động theo từng nhịp thở.
"Chủ nhân, Thanh Vân Môn và mười tám tông môn lân cận đã quỳ ở chân núi được ba canh giờ rồi. Họ nói muốn dâng tặng toàn bộ bí tàng để cầu ngài ban cho một giọt 'Thánh dịch bắn keo'." Thanh Loan khẽ giọng báo cáo.
Diệp Trần hớp một ngụm trà sữa, cảm nhận vị dai giòn của trân châu tan trên đầu lưỡi, chậc lưỡi một cái: "Thánh dịch cái khỉ gì, đó là keo dán công nghiệp, dùng xong là hết. Bảo bọn họ về đi, ta đây là tiệm tạp hóa, không phải hiệu thuốc, cũng không phải lò rèn."
Nói xong, Diệp Trần lại chìm vào màn hình hệ thống đang nhấp nháy liên hồi.
【 Tinh! Hệ thống phát hiện cơ sở hạ tầng Tiên Giới quá mục nát, ảnh hưởng đến trải nghiệm mua sắm của người tiêu dùng. 】
【 Nhiệm vụ mới: Thợ Sửa Chữa Toàn Năng. 】
【 Mục tiêu: Sửa chữa 'Linh Mạch Tổng' của vùng Đông Nhất Lục đang bị tắc nghẽn do cặn bã tu luyện tích tụ vạn năm. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa danh mục 'Công trình phụ tiện lợi' (Bao gồm: Toilet thông minh tự dội nước linh lực, bồn tắm sục khí hóa thần). 】
Diệp Trần đen mặt. Cái hệ thống này ngày càng quá đáng. Hết bắt đi vá trời, giờ lại bắt đi thông cống? Lại còn là thông linh mạch cho cả một đại lục?
Nhưng nhìn vào phần thưởng "Toilet thông minh", lòng Diệp Trần chợt xao động. Thú thật, dù là người xuyên không đã lâu, nhưng việc phải đi đại tiện trong mấy cái lu hay hố xí của tu tiên giới thực sự là một cơn ác mộng đối với một thanh niên Gen Z sành điệu như anh. Anh nhớ cảm giác ngồi trên bệ sứ trắng tinh, sưởi ấm mông và có nước xịt tự động…
"Vì sự nghiệp hưởng thụ… à không, vì sự nghiệp kiến thiết tiên giới, ta đành hy sinh vậy." Diệp Trần thở dài, rút trong không gian hệ thống ra một thứ đen ngòm, to nần nẫn.
Đó chính là phần thưởng nhiệm vụ trước: Máy khoan cầm tay Bosch.
Nhưng phiên bản này của hệ thống đã được "mod" lại. Thân máy màu xanh đen truyền thống nhưng mũi khoan lại tỏa ra một luồng ánh sáng hủy diệt có thể xuyên thấu cả thực tại. Trên thân máy còn có một tem dán: "Khoan đâu thủng đó, bảo hành vĩnh viễn không gãy mũi".
Lúc này, Trần Huyền Tử lại chạy vào, mồ hôi đầm đìa: "Diệp tiên sinh! Không xong rồi! Lão tổ của Thiên Hải Tông – Hải Thần Tử vừa tới. Ông ấy nói linh mạch chính của tông môn, cũng là cuống phổi của cả vùng Vân Hải Thành này, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, khí tức thối rữa bốc lên ngùn ngụt. Nếu không xử lý, e là trong vòng ba ngày, toàn bộ linh lực vùng này sẽ biến thành độc khí!"
Diệp Trần nhướng mày. Đúng là hệ thống nói gì có nấy, vừa bảo tắc linh mạch là có người tới báo ngay.
"Hải Thần Tử? Có giàu không?" Diệp Trần hỏi một câu cực kỳ thực tế.
Trần Huyền Tử ngẩn ra, rồi gật đầu lia lịa: "Giàu! Thiên Hải Tông trấn giữ vùng biển phía Đông, san hô ngàn năm, trân châu hóa hình chất đầy kho!"
Diệp Trần đứng bật dậy, phủi bụi trên chiếc quần lửng, tay cầm máy khoan Bosch xoay một vòng như cao bồi múa súng.
"Đi! Thanh Loan, mang cho ta cái khẩu trang y tế loại 3 lớp. Đi thông linh mạch vạn năm mà không đeo khẩu trang thì chắc ngất vì mùi mất."
Thanh Loan lập tức lấy ra một chiếc khẩu trang màu xanh nhạt. Nàng không hiểu vì sao một thợ sửa chữa cấp cao như chủ nhân lại cần miếng vải mỏng này để che mũi, nhưng nàng đoán đó chắc chắn là một món pháp bảo ngăn chặn uế khí thiên địa cấp Thần.
Dưới sự dẫn đường của Hải Thần Tử — một lão già có râu tóc như rong biển đang khóc ròng ròng, Diệp Trần tiến về phía trung tâm Vân Hải Thành, nơi có một miệng giếng cổ tỏa ra hào quang màu xanh đậm. Đó chính là nhãn linh mạch của cả vùng.
Nhưng lúc này, xung quanh miệng giếng không còn linh khí thuần khiết, mà là một làn khói màu đen kịt, bốc mùi hôi thối như xác chết mục rữa kết hợp với mùi cống rãnh ngâm lâu ngày. Các tu sĩ đứng xung quanh đều phải dùng linh lực hộ thân, sắc mặt tái mét.
"Chủ tiệm, ngài xem… mười vị đại sư trận pháp của chúng tôi đã dùng hết cách, thậm chí dùng cả Thiên Hỏa để đốt nhưng càng đốt nó càng bốc mùi kinh khủng hơn." Hải Thần Tử rên rỉ.
Diệp Trần đeo khẩu trang vào, đi tới cạnh miệng giếng, cúi xuống nhìn. Trong mắt người khác là linh mạch tắc nghẽn, nhưng dưới con mắt "Hệ thống tạp hóa", Diệp Trần thấy một đường ống dẫn năng lượng khổng lồ đang bị một cục bùn đen bự chảng, cấu thành từ oán niệm, mồ hôi và các loại tạp chất đan dược không tiêu hóa hết của hàng triệu tu sĩ qua nhiều thế kỷ.
Nói trắng ra, đây là một vụ "tắc bồn cầu" quy mô cấp đại lục.
"Mấy lão này đúng là ăn vào không biết xả, hoặc xả bậy bạ quá nhiều." Diệp Trần lẩm bẩm. Anh giơ máy khoan Bosch lên.
"Tránh ra hết! Thợ sửa chữa chuyên nghiệp làm việc, cấm trẻ em và người yếu tim đứng gần!"
Hải Thần Tử và đám tu sĩ ngơ ngác lùi lại. Họ nhìn cái vật dụng kỳ lạ trên tay Diệp Trần. Không có khí tức pháp bảo, không có trận pháp ba động, chỉ là một khối sắt đen kịt có cái tay cầm.
"Xoẹt… Xoẹt… Rrrr…"
Diệp Trần bấm nút thử máy. Tiếng động cơ của Bosch vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí yên tĩnh. Mỗi khi mũi khoan xoay tròn, không gian xung quanh bắt đầu bị vặn xoắn thành những vòng xoáy nhỏ.
"Đó là… tiếng gầm của Thái Cổ Chân Long sao?" Một tu sĩ kinh hãi thốt lên.
"Không! Đó là thanh âm của quy luật vận hành! Ngài ấy đang khởi động một loại thần khí khai thiên lập địa!" Trần Huyền Tử hét lên, rút sổ tay ra ghi chép kịch liệt.
Diệp Trần không quan tâm. Anh cầm mũi khoan, hướng thẳng vào cái "cục tắc" đen kịt kia mà đâm xuống.
*OÀNH!*
Mũi khoan tiếp xúc với lớp linh khí thối rữa cứng như kim cương kia. Ngay lập tức, tia lửa điện văng tung tóe. Nhưng máy khoan Bosch phiên bản Vạn Giới đâu phải dạng vừa. Nó rung lên nhè nhẹ, mũi khoan phát ra ánh sáng vàng kim nhạt, nhẹ nhàng đi sâu vào trong khối đen như dao cắt vào đậu hũ.
"Khoan thủng cho ta!" Diệp Trần hét lớn.
Sức mạnh từ chiếc máy khoan truyền thẳng xuống linh mạch. Mặt đất dưới chân Vân Hải Thành bắt đầu rung chuyển. Người dân trong thành kinh hoàng nhìn thấy từ miệng giếng cổ, những tia sáng xanh biếc bắt đầu len lỏi qua làn khói đen.
Diệp Trần giữ máy khoan bằng cả hai tay, tư thế vững chãi như một người thợ xây thực thụ giữa công trường Tiên giới.
"Tiểu Hắc! Lại đây phụ một tay!"
Con chó đen nhỏ đang gặm xúc xích gần đó nghe tiếng gọi, lập tức biến lớn thành một con quái thú khổng lồ cao bằng tòa nhà, cái đuôi vẫy một cái khiến mây trời tan biến. Nó há cái mồm rộng lớn, hút một hơi thật mạnh, hút sạch toàn bộ uế khí đen ngòm đang trào lên từ miệng giếng để chủ nhân dễ dàng thao tác.
Cảnh tượng này khiến các tu sĩ suýt nữa thì đứng tim. Thôn Phệ Thần Thú — con chó hắc ám đó — đang giúp chủ tiệm hút "chất thải"? Đúng là xa xỉ tới mức điên rồ!
Sau khoảng mười phút "khoan xuyên lục địa", Diệp Trần cảm thấy tay hẫng đi một cái.
"Thông rồi!"
*ẦM!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất. Một cột ánh sáng linh khí thuần khiết đến cực điểm màu xanh ngọc bích từ miệng giếng phụt thẳng lên chín tầng mây, đánh tan mọi ám vân thối rữa. Áp lực linh mạch bị dồn nén bấy lâu nay được giải phóng, đổ xô ra khắp mọi ngóc ngách của vùng Đông Nhất Lục.
Linh khí nồng đậm đến mức hóa thành những cơn mưa nhỏ rơi xuống. Các tu sĩ đứng gần đó cảm thấy lỗ chân lông mở to, tu vi trì trệ bấy lâu nay bỗng chốc buông lỏng, hàng loạt tiếng "pặc pặc" vang lên — đó là tiếng đột phá cảnh giới đồng loạt.
"Trời ơi! Linh khí… linh khí đang hồi sinh!"
"Cảm ơn Diệp đại thần! Ngài không chỉ vá trời, ngài còn cứu sống cả hơi thở của chúng tôi!"
Hải Thần Tử quỳ sụp xuống, vừa cười vừa khóc, mặc kệ mưa linh khí làm ướt sũng bộ râu rong biển.
Diệp Trần rút máy khoan ra, thổi thổi lớp bụi bám trên mũi khoan rồi lau vào vạt áo, thản nhiên như vừa làm xong một việc vặt vãnh.
"Xong rồi đấy. Nhớ trả tiền đầy đủ. Ngoài linh thạch, ta muốn ít loại trân châu loại đặc biệt để trang trí tiệm."
"Chắc chắn! Chắc chắn! Tôi sẽ cho người chở mười xe tải… à không, mười thuyền lớn nhất tới!" Hải Thần Tử dập đầu.
Diệp Trần gật đầu, xoay người định đi về. Nhưng hệ thống đột nhiên lên tiếng.
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ sửa chữa cơ sở hạ tầng. Do kỹ thuật khoan của ngài quá ảo diệu, ngài đã vô tình đâm thủng một lỗ vào bí cảnh của một vị tiên nhân cổ đại đang nằm bên dưới linh mạch. 】
【 Cảnh báo: Một cỗ ý chí già nua đang thức tỉnh vì bị khoan trúng đầu. 】
Diệp Trần: "…"
Từ sâu dưới miệng giếng, một tiếng gầm gừ già nua vọng lên: "Kẻ nào… kẻ nào dám dùng cái mũi nhọn kia đâm vào trán của lão phu khi lão phu đang bế quan?!"
Một bóng hình hư ảo từ cột linh khí bay lên. Đó là một ông lão mặc trường bào cổ quái, trên trán có một vết đỏ tròn xoe — dấu vết rõ ràng của mũi khoan Bosch vừa rồi.
Đám đông tu sĩ im phắt. Áp lực tỏa ra từ linh ảnh này khiến các vị Nguyên Anh, Hóa Thần cũng phải run rẩy. Đây ít nhất là một vị lão tổ cấp Đại Thừa từ thời viễn cổ!
Lão già quét mắt nhìn xung quanh, gầm lên: "Linh mạch của ta sao lại sạch thế này? Oán niệm ngàn năm ta tích góp để luyện công đâu hết rồi?"
Thanh Loan bước lên một bước, lạnh lùng nói: "Là chủ nhân nhà ta dọn dẹp hộ ông. Ông bị bụi bám đầy người mà còn dám lớn tiếng sao?"
Lão già nhìn về phía Diệp Trần, thấy một thanh niên áo thun, quần lửng, dép lê, tay cầm một cái máy màu đen. Lão đang định ra oai, bỗng nhìn thấy cái máy kia phát ra một luồng khí tức "Quy tắc tuyệt đối" khiến thần hồn lão đau nhức.
Lão khựng lại, nhìn vết đỏ trên trán mình, rồi nhìn máy khoan, bỗng nhiên giọng xịu xuống:
"Cái… cái pháp bảo của cậu… bán bao nhiêu tiền?"
Diệp Trần liếc lão một cái, đưa máy khoan cho lão xem. "Lão già, lão có tiền không? Đây là hàng chuyên dụng của thợ sửa chữa, không phải đồ chơi."
Lão già ngẩn ra, rồi đột nhiên cười hắc hắc: "Lão phu là Quy Nguyên Chân Nhân, năm xưa bị kẹt trong bí cảnh này vì linh mạch quá tắc, cửa đá không mở ra được. Cậu khoan một phát đúng lúc lắm, lại còn khoan trúng… à hèm, khoan trúng khiếu môn giúp ta thức tỉnh. Ta không có linh thạch, nhưng ta có cái này."
Lão ném ra một tấm thẻ bằng kim loại rỉ sét. "Đây là mã lệnh truy cập vào 'Mạng lưới thần thức viễn cổ' mà ta từng tạo ra. Chỉ cần kích hoạt nó, cậu có thể liên kết toàn bộ tu sĩ trong giới lại với nhau."
Mắt Diệp Trần sáng rực lên. Đây chẳng phải là thứ anh cần để triển khai mạng Internet và Smartphone sao?
"Hệ thống, thứ này dùng được chứ?"
【 Tinh! Phát hiện 'Server' nguyên thủy. Đang tiến hành tích hợp với Hệ thống Tạp Hóa. Chúc mừng ký chủ mở khóa kỷ nguyên: Smart-Tiên-Giới. 】
Diệp Trần mỉm cười, vỗ vỗ vai ông lão: "Được lắm, coi như lão trả tiền công sửa chữa. Từ nay về sau, nếu rảnh thì ghé tiệm ta, ta mời lão ăn bát mì tôm Hảo Hảo thay cho lời xin lỗi vì đã khoan trúng đầu."
Trận đại nạn linh mạch cứ thế kết thúc theo một cách không ai ngờ tới. Vân Hải Thành tưng bừng như ngày hội, linh khí nồng đậm chưa từng có trong vạn năm qua.
Chiều hôm đó, Diệp Trần nằm trong tiệm, nghe tiếng hệ thống thông báo "Nhiệm vụ hoàn thành", phía sau nhà bỗng vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Hệ thống đã lắp đặt xong cái toilet thông minh.
Diệp Trần cầm tờ báo (thực chất là một tờ rơi quảng cáo đan dược cũ) đi vào bên trong, gương mặt hiện lên vẻ thỏa mãn tột cùng.
"Tu tiên cứu thế cái gì chứ… Được ngồi trên cái bồn cầu ấm áp trong một thế giới mạt pháp, đó mới thực sự là Đạo!"
Trong lúc đó, Thanh Loan đứng ngoài cửa, nghiêm túc ghi chép vào nhật ký tiểu nhị: *"Hôm nay, chủ nhân đã thực hiện thần thông 'Khai Thiên Tích Đạo', thu phục Đại lão viễn cổ chỉ bằng một lời mời ăn mì. Thâm ý của ngài quả nhiên bao la như biển cả."*
Thế giới tiên hiệp vốn lạnh lẽo và tranh đấu gay gắt, nhưng kể từ khi "anh thợ" Diệp Trần xuất hiện với túi đồ nghề của mình, có vẻ như bánh xe vận mệnh đã bị khoan một lỗ lớn, rẽ sang một hướng hoàn toàn… hài hước.