Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 155: ** Hệ thống giáo dục mới: Toán

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:55:33 | Lượt xem: 4

Trên con tàu Ark vĩ đại đang trôi nổi giữa hư không hỗn độn, ánh bình minh nhân tạo từ những viên linh thạch quang năng tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, len lỏi qua từng khe cửa của tiệm tạp hóa Bình An.

Diệp Trần ngáp một cái dài thườn thượt, tay gãi gãi bụng, chân xỏ vào đôi dép tổ ong huyền thoại rồi lạch bạch đi ra phía trước hiên tiệm. Chiếc ghế nằm bằng tre cũ kỹ khẽ rên lên "két lẹt" khi anh thả mình xuống. Như thường lệ, Thanh Loan đã chuẩn bị sẵn một ly cà phê hòa tan G7 nghi ngút khói đặt trên chiếc bàn gỗ bên cạnh.

"Chủ nhân, hôm nay tâm trạng của mọi người trên tàu có vẻ không được tốt lắm." Thanh Loan nhẹ nhàng báo cáo, tay vẫn không ngừng lau dọn quầy kệ vốn đã sạch bong kin kít.

Diệp Trần hớp một ngụm cà phê, nhíu mày nhìn ra phía quảng trường trước cửa tiệm. Ở đó, hàng ngàn tu sĩ đang ngồi khoanh chân, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ u ám, sầu não. Kể từ khi linh khí của Cửu Tiêu Linh Giới bị Thiên Đạo Mục Nát nuốt chửng, con tàu Ark này dù là nơi trú ẩn an toàn duy nhất, nhưng nó cũng trở thành một "nhà giam" đối với những kẻ từng hô phong hoán vũ. Không có linh khí, công pháp vô dụng, chiêu thức chỉ còn là múa may quay cuồng. Những vị đại lão vốn quen với việc dời non lấp bể nay phát hiện mình chẳng khác gì phàm nhân, ngay cả việc nhóm lửa nấu cơm cũng phải dùng diêm.

"Họ đang sợ hãi, Thanh Loan ạ." Diệp Trần buông tiếng thở dài. "Họ sợ rằng khi sức mạnh mất đi, họ sẽ trở thành phế nhân. Họ không biết rằng thế giới này vận hành không chỉ dựa vào linh khí."

Đúng lúc đó, trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng "Ting" khô khốc của hệ thống.

[Nhiệm vụ mới: Khai dân trí – Chấn hưng văn minh.
Nội dung: Truyền bá kiến thức khoa học cơ bản (Toán, Lý, Hóa) để thay thế cho hệ thống công pháp đã lỗi thời.
Phần thưởng: Mở khóa phân khu "Đồ gia dụng thông minh" và "Thư viện tri thức vạn giới".
Trừng phạt: Táo bón một tuần.]

Diệp Trần giật nảy mình, suýt chút nữa phun cả ngụm cà phê vào mặt Tiểu Hắc đang nằm dưới chân. "Táo bón? Hệ thống, ngươi càng ngày càng quá đáng nhé!"

Nhưng nghĩ đến việc phải nhìn hàng vạn tu sĩ mặt mày ủ rũ như đưa đám mỗi ngày, Diệp Trần cũng cảm thấy mình nên làm gì đó. Anh vẫy tay gọi Thanh Loan: "Thanh Loan, thông báo với mọi người, mười lăm phút nữa tiệm tạp hóa sẽ mở lớp dạy 'Đại Đạo Mới'. Ai tham gia sẽ được miễn phí một ổ bánh mì dân tổ."

Nghe đến "miễn phí", và đặc biệt là "Đại Đạo Mới" từ miệng vị cao nhân bí ẩn nhất thế gian, đám đông tu sĩ phía dưới bừng tỉnh. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, quảng trường đã chật cứng người. Từ các vị Thái thượng trưởng lão của những đại tông môn đến đám tán tu áo rách quần manh, ai nấy đều vểnh tai chờ đợi.

Trần Huyền Tử, lão già nghiện mì tôm nặng nhất, run rẩy tiến lên phía trước, chắp tay cung kính: "Diệp tiên sinh, ngài nói 'Đại Đạo Mới', có phải là phương pháp tu luyện không cần linh khí không? Có phải là pháp môn hô hoán thiên địa sức mạnh từ hư không?"

Diệp Trần bước ra giữa sân, trên tay cầm một chiếc bảng đen lớn và một viên phấn trắng – những thứ vừa được hệ thống "ship" đến. Anh đặt bảng lên kệ, viết lên đó một dòng chữ lớn: **"1 + 1 = 2"**.

Toàn trường im lặng như tờ. Hàng vạn cặp mắt ngơ ngác nhìn nhau.

Cửu U Ma Tôn, kẻ đang lóng ngóng cầm chiếc rìu chẻ củi đứng góc sân, gãi đầu bối rối: "Chủ quán, cái… cái bùa chú này có ý nghĩa gì? Sao nhìn nó đơn giản thế, không thấy một chút đạo vận nào cả?"

Diệp Trần mỉm cười, gõ phấn lên bảng: "Đây không phải bùa chú, đây là Toán học. Các ngươi gọi là Trận pháp cơ sở, nhưng ta gọi nó là Chìa khóa của Vũ trụ."

Anh bắt đầu giảng bài. Diệp Trần không dùng những thuật ngữ hiện đại phức tạp, mà lồng ghép chúng vào những ví dụ tu tiên.

"Thử hỏi, nếu một kiếm tu vung một đường kiếm, làm sao để biết kiếm khí đó rơi vào đâu? Các ngươi thường nói là nhờ 'cảm giác' và 'ý niệm'. Nhưng khi linh khí mất đi, cảm giác của các ngươi bị mù mịt. Toán học sẽ dạy các ngươi tính toán quỹ đạo, góc độ và lực phát ra. Đó là môn Hình học."

Anh vẽ một tam giác vuông lên bảng, ghi định lý Pythagoras: "Nếu các ngươi biết khoảng cách từ chân núi đến đỉnh núi, và góc nghiêng của sườn núi, các ngươi sẽ biết phải leo bao nhiêu bước để tiết kiệm sức nhất. Đây chính là Đạo vận của sự tối ưu."

Trần Huyền Tử nghe như sấm bên tai. Lão vốn là một bậc thầy trận pháp, cả đời nghiên cứu các đồ hình phức tạp, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng những con số đơn giản để định vị sức mạnh. Lão cầm một cành cây, bắt đầu vẽ vạch xuống đất, miệng lẩm bẩm: "A bình phương cộng B bình phương… Trời đất ơi! Đây chẳng phải là chân lý cấu thành nên bát quái trận sao? Tại sao trước đây ta lại dùng cảm giác mà không dùng phép tính?"

Phía bên dưới, không khí bắt đầu sôi sục. Những tu sĩ từng coi thường việc đọc chữ nay dán mắt vào bảng đen như nhìn thấy thần tích.

"Tiếp theo là Vật lý," Diệp Trần xóa bảng, viết hai chữ "Trọng lực".

Anh lấy ra một quả táo (mua từ kệ hàng tạp hóa) và buông tay cho nó rơi xuống đất. "Tại sao vật lại rơi xuống? Tại sao các ngươi không linh khí thì không thể bay? Vì trái đất này có lực hút. Các ngươi gọi là 'Đất mẹ ôm ấp', ta gọi là Trọng trường. Nếu nắm vững quy luật này, các ngươi có thể tạo ra những cỗ máy không cần linh lực vẫn có thể bay trên cao, dựa vào sức gió và sự chênh lệch áp suất."

Dương Phong, vị thiếu chủ kiêu ngạo ngày nào giờ đây đang mặc bộ đồ công nhân màu xanh, mắt trợn ngược: "Không cần linh khí cũng có thể bay? Diệp tiên sinh, ngài không nói đùa chứ?"

Diệp Trần không nói gì, lấy ra một chiếc máy bay giấy gập bằng tờ hóa đơn tiệm tạp hóa, khẽ phóng đi. Chiếc máy bay lượn một vòng trên không trung rồi đáp nhẹ nhàng xuống tay Dương Phong.

"Linh khí là ngoại lực, kiến thức là nội hàm," Diệp Trần nói giọng trầm thấp đầy uy lực. "Thế giới này không hề mạt pháp, chỉ là các ngươi chưa tìm ra cách giao tiếp mới với nó mà thôi."

Cuối cùng, Diệp Trần giới thiệu về "Hóa học" – môn học mà anh gọi là "Luyện Đan Thuật Chân Chính".

Anh lấy ra một chai giấm và một ít bột nở (baking soda). "Nhìn kỹ đây."

Khi hai thứ trộn vào nhau, một luồng bọt trắng xóa trào ra, kèm theo tiếng xèo xèo mãnh liệt. Đám đông tu sĩ đồng loạt lùi lại, có kẻ còn rút kiếm nhựa ra vì tưởng Diệp Trần vừa luyện chế ra một loại độc dược khủng khiếp.

"Đây là phản ứng hóa học," Diệp Trần giải thích. "Các ngươi luyện đan thường dùng lửa và linh lực để nung nấu dược liệu, hy vọng chúng 'hòa hợp'. Nhưng nếu các ngươi hiểu về cấu tạo phân tử, biết cái nào tương tác với cái nào để tạo ra chất mới, các ngươi có thể luyện ra dược tễ chữa bệnh ngay trong cái nồi cơm điện kia, mà không cần đến hỏa diễm thần cấp hay lò luyện nghìn năm."

Một vị đại sư luyện đan của Thanh Vân Môn đứng phắt dậy, nước mắt giàn giụa: "Ta hiểu rồi! Hèn chi trước đây ta luyện đan hay bị nổ lò, là vì ta không biết 'tỉ lệ thành phần' chính xác, ta toàn cho đại một nắm linh dược theo cảm hứng! Diệp tiên sinh, ngài là chí tôn của dược giới!"

Buổi học kéo dài từ sáng sớm đến tận hoàng hôn. Tiệm tạp hóa hôm đó không bán mì tôm, cũng không bán nước ngọt. Diệp Trần chỉ bán một thứ duy nhất: Bộ sách giáo khoa "Chân trời sáng tạo" phiên bản Tiên giới do hệ thống cung cấp, với giá 10 linh thạch một bộ (hoặc đổi bằng lao động công ích 5 ngày).

Cơn sốt "Tầm đạo tri thức" bùng nổ toàn con tàu Ark.

Cảnh tượng trên tàu thay đổi đến chóng mặt. Những nơi trước đây vốn là bãi tập kết kiếm chiêu giờ thành nơi tổ chức các câu lạc bộ "Toán học vui".

Người ta bắt gặp Cửu U Ma Tôn ngồi chồm hổm bên cạnh đống củi, tay cầm một cuốn "Hóa học lớp 8", miệng lẩm bẩm: "Hydro cộng Oxy ra Nước… Sắt gặp Oxy bị rỉ… Thảo nào con ma đao của ta dạo này xỉn màu, hóa ra là bị oxy hóa! Để ta dùng dầu nhớt của chủ quán bôi lên xem có khác không."

Trần Huyền Tử thì thậm chí còn kinh khủng hơn. Lão già này dường như tìm thấy mùa xuân thứ hai của cuộc đời. Lão dẫn theo một đám đồ đệ, dùng phấn vẽ đầy lên các vách tường tàu những công thức tích phân và đạo hàm.

"Này, cái góc của trận pháp này phải là sin 45 độ, tại sao ngươi lại vẽ thành sin 60? Ngươi muốn nổ tung cả bọn à?" Trần Huyền Tử gõ đầu một tên đồ đệ. "Học hành không đến nơi đến chốn, ra ngoài đừng có bảo là học trò của nhà toán học Trần Huyền Tử này!"

Ở một góc khác, Thanh Loan nhìn Diệp Trần đang lười biếng nằm xem phim trên chiếc máy tính bảng mới mở khóa, khẽ hỏi: "Chủ nhân, anh làm vậy không sợ họ sẽ trở nên quá mạnh và quay lại phản đối anh sao? Kiến thức này… nó thực sự đáng sợ."

Diệp Trần mắt không rời màn hình, nhếch môi cười: "Thanh Loan, em quên quy tắc rồi sao? Trong tiệm này, ta là vô địch. Còn ngoài kia… mạnh hơn là tốt. Chỉ khi họ hiểu được thế giới vận hành thế nào, họ mới biết trân trọng cuộc sống này hơn là chỉ biết đâm chém nhau vì một viên linh thạch."

Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên báo hiệu:

[Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc! Tỉ lệ tu sĩ mù chữ giảm xuống còn 30%.
Phần thưởng: Thư viện tri thức vạn giới đã được tích hợp vào tiệm.
Đặc biệt: Tặng thêm một chiếc 'Kính hiển vi thần cấp' – giúp nhìn thấu đến tận hạt cơ bản.]

Diệp Trần hài lòng đứng dậy, duỗi người một cái. Anh đi đến cửa tiệm, nhìn những vị tiên nhân trước đây vốn kiêu ngạo, nay đang chụm đầu vào nhau tranh cãi xem một bài toán đại số lớp 9 giải như thế nào cho nhanh nhất. Có kẻ còn vì một dấu phẩy đặt sai mà đỏ mặt tía tai như sắp tẩu hỏa nhập ma.

Anh cảm thấy cuộc sống ở Tiên giới bây giờ mới thực sự thú vị. Tu tiên làm gì khi bạn có thể tính toán được vận mệnh bằng một hệ phương trình?

"Thông báo!" Diệp Trần hắng giọng, tiếng nói truyền khắp con tàu Ark. "Ngày mai chúng ta sẽ có bài kiểm tra chất lượng đầu học kỳ. Ai dưới điểm trung bình sẽ bị cấm mua mì tôm Hảo Hảo trong ba ngày!"

Một tiếng rên rỉ vang trời dậy đất khắp con tàu. Các vị lão tổ, ma tôn, thánh nữ lập tức cuống cuồng giở sách, đốt đuốc học đêm. Những âm thanh ê a đọc bảng cửu chương thay thế cho tiếng tụng kinh gõ mõ thường ngày.

Kỷ nguyên mạt pháp của Cửu Tiêu Linh Giới không kết thúc trong tro tàn, mà nó đang hồi sinh dưới những con số và những phản ứng hóa học kỳ diệu, bên trong một tiệm tạp hóa nhỏ bé có ông chủ lười biếng đi dép tổ ong.

Diệp Trần nằm lại lên ghế, nhắm mắt hưởng thụ cơn gió nhẹ thổi qua từ hệ thống điều hòa trung tâm của tàu Ark. Với anh, Đạo hay Khoa học cũng vậy thôi, quan trọng là ngày mai Thanh Loan lại chuẩn bị một bữa sáng thật ngon.

Đỉnh phong của đại đạo, suy cho cùng, cũng nằm ở chỗ hiểu biết đủ nhiều để sống một đời an nhiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8