Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 156: ** Khi tu sĩ học cách chế tạo bom nguyên tử bằng linh thạch.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:56:15 | Lượt xem: 4

Chương 156: Khi tu sĩ học cách chế tạo bom nguyên tử bằng linh thạch.

Ánh bình minh của Cửu Tiêu Linh Giới giờ đây không còn mang theo sắc tím huyền ảo của linh khí bốc hơi, mà lại mang một vẻ rực rỡ, trong trẻo đến lạ lùng. Trên boong tàu Ark – tòa thành bay khổng lồ vốn là hiện thân cấp cao của tiệm tạp hóa – không khí học tập đang sôi sục đến mức khiến mây tầng cũng phải tản ra.

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa quen thuộc, tay cầm ly trà sữa trân châu đường đen vừa mới pha từ máy tự động, mắt lờ đờ nhìn đám tu sĩ vốn dĩ một thời hô phong hoán vũ giờ đây lại đang cầm thước kẻ, compa và những cuốn sổ tay ghi chép đầy những ký tự loằng ngoằng.

Ở góc bên trái, Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người từng một tay dời núi lấp biển – lúc này đang vò đầu bứt tai trước một tấm bảng đen lớn.

"Lão Trần, thế năng của một viên hạ phẩm linh thạch khi rơi từ độ cao một vạn trượng xuống đầu một tên Ma tu là bao nhiêu? Tính cả lực cản không khí chưa?" Một vị trưởng lão khác, râu tóc bạc phơ, đang đỏ mặt tía tai cãi vã.

Trần Huyền Tử đập mạnh cây phấn (một loại linh thạch mài nhỏ) xuống bàn: "Phải tính cả gia tốc trọng trường của thế giới này! Chủ tiệm đã nói rồi, quy tắc cũ là sai lầm! Không có cái gì là 'thiên ý' cả, tất cả đều là thông số!"

Diệp Trần khẽ thở dài, mỉm cười đắc ý. Từ khi anh tung ra "Thư viện tri thức vạn giới" và "Kính hiển vi thần cấp" làm phần thưởng cho nhiệm vụ phổ cập giáo dục, thế giới quan của những vị tiên nhân này đã bị bẻ gãy hoàn toàn, rồi sau đó được dán lại bằng băng keo mang tên "Vật lý học".

Tuy nhiên, Diệp Trần không ngờ rằng, sự kết hợp giữa tư duy của những bộ óc sống hàng nghìn năm và tri thức hiện đại lại tạo ra một thứ quái thai mà ngay cả hệ thống cũng phải phát cảnh báo đỏ.

Tiếng bước chân gấp gáp phá tan không gian tĩnh lặng của khu vực "Cấm địa Tạp hóa". Thanh Loan bước tới, khuôn mặt vốn lạnh lùng nay lại hiện rõ vẻ lo lắng pha lẫn sự sùng bái tột độ.

"Chủ nhân, không xong rồi… à không, là một kỳ tích vừa xuất hiện." Cô cung kính quỳ một gối, giọng run run: "Vô Nhai Tử tiền bối cùng Cửu U Ma Tôn… họ vừa chế tạo thành công một thứ mà họ gọi là 'Thiên Linh Nguyên Tử Đạn' dựa trên chương 7 của cuốn Vật Lý Hạt Cơ Bản mà ngài ban cho."

Diệp Trần suýt chút nữa phun sạch ngụm trà sữa vào mặt Thanh Loan. Anh bật dậy, đôi dép tổ ong dưới chân va vào nhau "bộp bộp" đầy vội vã.

"Cái gì? 'Nguyên tử đạn'? Tụi nó lấy đâu ra vật liệu phóng xạ?"

Thanh Loan nghiêng đầu khó hiểu: "Họ nói không cần Uranium gì đó của ngài. Họ phát hiện ra rằng linh thạch thực chất là một dạng tinh thể nén năng lượng hạt nhân cực kỳ đặc biệt. Khi dùng 'Kính hiển vi thần cấp' quan sát, Vô Nhai Tử đã nhìn thấy 'Linh Tử' – hạt cấu thành nên linh khí. Và Ma Tôn… ông ta đã dùng Ma hỏa cực độ để ép các hạt Linh Tử này va chạm với nhau ở tốc độ siêu thanh."

Sống lưng Diệp Trần lạnh toát. Đám điên này không học văn hóa để làm người lương thiện, chúng học khoa học để nâng cấp vũ khí giết người!

"Dẫn ta đi! Ngay lập tức!"

Tại khoang thí nghiệm phía đuôi tàu Ark, một nhóm lão quái vật đang vây quanh một khối cầu bằng đồng thau, trên bề mặt khắc đầy những phù văn bát quái xen lẫn… các công thức hóa học hữu cơ.

Cửu U Ma Tôn, kẻ từng định san phẳng tiệm tạp hóa nay lại đang mặc một chiếc áo blouse trắng quá khổ (do hệ thống sản xuất), đeo kính bảo hộ dày cộp, tay cầm một chiếc kẹp làm từ huyền thiết. Lão trông không giống một Ma tôn thống lĩnh Ma giới, mà giống một gã bác học điên cuồng sắp phá hủy thế giới hơn.

"Ma Tôn, đừng run tay! Chỉ cần một tia hỏa diễm nữa vào hạt nhân trung tâm, chúng ta sẽ chứng minh được thuyết 'Tương đương năng lượng' của Đại thần Ein-stein!" Vô Nhai Tử nín thở, tay cầm chiếc Kính hiển vi thần cấp dán chặt vào mắt.

"Ta biết rồi! Lão già lẩm cẩm, đừng làm ta phân tâm! Đây là bước nhảy vọt của toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới! Tu tiên không cần thiên phú, chỉ cần… nổ đúng cách!" Ma Tôn nghiến răng.

"Dừng lại cho ta!" Diệp Trần hét lớn, phá tan cánh cửa phòng thí nghiệm.

Đám tu sĩ giật mình. Nhìn thấy Diệp Trần, tất cả đều đồng loạt quỳ xuống, nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ vẻ hào hứng của những kẻ vừa khám phá ra chân lý.

"Chủ tiệm! Ngài xem!" Vô Nhai Tử hưng phấn chỉ vào khối cầu: "Theo chỉ dẫn trong sách, chúng ta đã dùng Thần thức thay cho máy gia tốc hạt. Chúng ta nén linh lực vào một điểm nhỏ hơn cả đầu kim, tạo ra sự sụp đổ không gian. Sau đó, chúng ta chia tách hạt Linh Tử chính tông! Ngài biết chuyện gì xảy ra không? Một hạt Linh Tử khi bị tách ra, nó giải phóng một lượng năng lượng tương đương với toàn bộ linh lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ!"

Ma Tôn tiếp lời, giọng đầy tự hào: "Và trong cái 'Quả cầu chân lý' này, chúng ta đã nén một vạn viên thượng phẩm linh thạch đã được tách hạt. Chỉ cần kích hoạt phản ứng dây chuyền… bùm! Một cái liếc mắt, một tòa đại lục sẽ thành tro bụi. Ma công? Tiên pháp? Tất cả chỉ là trò trẻ con!"

Diệp Trần nhìn khối cầu, tim đập thình thịch. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu kêu inh ỏi:

[Cảnh báo: Phát hiện thiết bị hủy diệt cấp độ hành tinh đang ở trạng thái không ổn định.
Tên: Linh Thạch Phản Ứng Đạn (Phiên bản 1.0).
Sức công phá dự kiến: Có thể thổi bay 1/4 Cửu Tiêu Linh Giới.
Lời khuyên: Ông chủ nên chạy ngay đi, hoặc thu hồi thiết bị này vào không gian kho.]

"Các người… các người có biết mình đang nghịch cái gì không?" Diệp Trần gào lên: "Đây là vũ khí diệt vong! Một khi nó nổ, không có luân hồi, không có linh hồn nào sống sót. Ngay cả bụi trần cũng biến mất!"

Vô Nhai Tử khựng lại, đôi mắt già nua chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị: "Chủ tiệm, ngài chẳng phải đã nói kiến thức là để giải phóng sức mạnh sao? Chúng tôi đã quá mệt mỏi với việc tu luyện hàng nghìn năm chỉ để tăng một chút thọ nguyên. Nếu chúng tôi có thứ này trong tay, thiên đạo hay cái 'Thiên Đạo Mục Nát' kia có là gì? Nếu hắn định nuốt chửng linh khí, chúng ta sẽ dùng 'Nguyên tử đạn' này cho hắn nổ tung bụng!"

Diệp Trần lặng đi. Anh nhìn vào những gương mặt tràn đầy cuồng nhiệt đó. Đúng vậy, kiến thức không có sai trái, chỉ có người sử dụng nó mới quyết định mục đích. Những tu sĩ này đã bị dồn vào đường cùng của kỷ nguyên mạt pháp, họ khao khát sức mạnh để tồn tại, và họ đã tìm thấy nó trong khoa học của anh.

Nhưng vấn đề là, kỹ thuật bảo an của bọn họ thật sự… như rác.

"Này, cái vòng đệm kia đang rỉ linh dịch phải không?" Diệp Trần đột nhiên chỉ tay vào đáy khối cầu.

Cửu U Ma Tôn cúi xuống nhìn, sắc mặt đại biến: "Hỏng rồi! Lực nén của Thần thức không đủ để giữ cho phản ứng dây chuyền không bị rò rỉ! Nó… nó đang nóng lên!"

Bầu không khí trong phòng thí nghiệm đột ngột chuyển từ hưng phấn sang sợ hãi tột cùng. Một luồng sáng trắng cực độ bắt đầu len lỏi qua các khe hở của khối cầu bằng đồng thau. Những tiếng "tí tách" nghe như tiếng tử thần đang gõ cửa.

Các vị lão tổ lúc này mặt cắt không còn một giọt máu. Pháp lực của họ vốn vô địch thiên hạ, nhưng trước một thứ đang phân rã hạt cơ bản ở cấp độ nano, mọi lá chắn linh lực đều vô dụng. Năng lượng hạt nhân không quan tâm bạn là Đại Thừa kỳ hay người phàm, nó đều sẽ xé nát cấu trúc nguyên tử của bạn như nhau.

"Chạy! Chạy mau!" Trần Huyền Tử hét lên, nhưng đôi chân lão nhũn ra.

"Không chạy kịp đâu!" Diệp Trần nghiến răng. Khoảng cách mười dặm an toàn của tiệm tạp hóa trên tàu Ark là nơi anh vô địch, nhưng nếu "bom nguyên tử linh thạch" nổ ngay tâm này, lực lượng vô địch đó liệu có giữ được sự toàn vẹn của thực tại?

Hệ thống vang lên: [Ông chủ, hãy sử dụng 'Cái kẹp gắp bánh mì' cấp Thần vừa mới mở khóa trong mục Gia dụng!]

Diệp Trần không kịp suy nghĩ, anh đưa tay vào hư không, rút ra một chiếc kẹp kim loại sáng loáng – thứ vốn dùng để gắp bánh kẹp thịt ở tiệm tạp hóa.

Trong mắt những vị tu sĩ đang tuyệt vọng, họ thấy Diệp Trần bước tới chậm rãi giữa vùng ánh sáng trắng xóa đang bắt đầu nuốt chửng vạn vật. Chiếc áo thun trắng của anh lấp lánh như được dệt từ tinh hà, đôi dép tổ ong dưới chân mỗi bước đi đều dập tắt một mảng hư không đang sụp đổ.

Diệp Trần đưa cái kẹp gắp ra, kẹp chặt lấy khối cầu đồng thau đang rung động dữ dội.

"Trật tự!" Anh quát nhẹ một tiếng.

Ngay lập tức, luồng sáng trắng hung bạo đó giống như gặp phải thiên địch, bị ép ngược trở lại vào trong khối cầu. Những hạt Linh Tử đang gào thét đòi bùng nổ bỗng dưng ngoan ngoãn như những đứa trẻ bị mẹ mắng. Sự điên cuồng của năng lượng hạt nhân bị quy tắc "Vô địch trong tiệm" của Diệp Trần ép chặt đến mức đông cứng lại.

Diệp Trần đổ mồ hôi hột trên trán (thực ra là do anh quá sợ hãi, chứ không phải do tốn sức). Anh bình tĩnh… hay ít nhất là trông có vẻ bình tĩnh, gắp quả bom cho vào một chiếc hộp nhựa có nhãn "Đồ hết hạn sử dụng".

Phòng thí nghiệm rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng hít thở hồng hộc của đám lão quái vật.

Diệp Trần xoay người lại, cầm chiếc kẹp gắp bánh mì gõ nhẹ lên đầu Ma Tôn và Vô Nhai Tử: "Hai người… mỗi người viết bản kiểm điểm vạn chữ! Lấy cuốn Đạo Đức Học lớp 1 ra đọc lại mười lần! Khoa học mà không có đạo đức là con đường nhanh nhất dẫn đến cái hố chôn chung!"

Ma Tôn lúc này mồ hôi đầm đìa, chiếc áo blouse trắng thấm đẫm mồ hôi lạnh, lẩm bẩm: "Ta… ta đã thấy rồi. Ta thấy một mặt trời đen bùng nổ trong đầu ta. Thật sự… kiến thức này quá đáng sợ."

Vô Nhai Tử thì run rẩy quỳ sụp xuống: "Chủ tiệm cứu mạng… chúng tôi chỉ muốn mạnh hơn, chúng tôi không ngờ 'lý tính' lại mang đến sự diệt vong chân chính như thế này."

Diệp Trần hừ lạnh một tiếng, cất chiếc hộp vào không gian hệ thống. Anh đi ra phía ban công của tàu Ark, nhìn xuống thế giới tan hoang phía dưới, nơi mà linh khí đang chết dần mỗi ngày.

"Nghe đây," Giọng Diệp Trần truyền đi qua hệ thống loa phát thanh trên tàu: "Linh khí có thể mất đi, nhưng tri thức không được biến thành công cụ đồ sát. Các người học toán để tính toán tài nguyên công bằng hơn, học hóa để chế tạo thuốc chữa bệnh cho tán tu, học lý để hiểu tại sao trời mưa, tại sao đất lún. Chế bom nguyên tử? Muốn cho cả thế giới này cùng nổ theo thiên đạo à?"

Hàng vạn tu sĩ trên tàu Ark cúi đầu hổ thẹn.

Đêm đó, Diệp Trần ngồi trong góc nhỏ của mình, lặng lẽ xem lại nhiệm vụ hệ thống:

[Nhiệm vụ tiềm ẩn hoàn thành: Ngăn chặn thảm họa hạt nhân tiên hiệp đầu tiên.
Phần thưởng: 01 Máy phát điện bằng phản ứng Linh Tử an toàn (Cung cấp điện năng vĩnh cửu cho tàu Ark).
Cảnh báo: Đừng đưa bản vẽ vũ khí hạt nhân cho tu sĩ trừ khi họ học xong chương trình Đại Học chuyên ngành Hòa Bình Học.]

Diệp Trần thở dài, cầm chiếc Smartphone tiên giới lên, lướt qua diễn đàn nội bộ của tàu. Trên đó, Cửu U Ma Tôn vừa đăng một trạng thái mới: "Khoa học thực sự là hố sâu vạn trượng, từ nay lão phu xin thề chuyển sang nghiên cứu sinh học, cụ thể là cách lai tạo giống gà rán KFC sao cho có nhiều cánh nhất."

Bên dưới, Trần Huyền Tử bình luận: "Đạo hữu Ma Tôn chí lý! Lão phu cũng định nghiên cứu công thức hóa học cho nước tăng lực Sting, nghe nói có thể dùng lá trà linh dược để thay thế hóa chất."

Diệp Trần bật cười. Xem ra, cái ý tưởng mang khoa học hiện đại về Tiên giới của anh giống như việc đưa lửa cho bầy khỉ – nếu không cẩn thận chúng sẽ đốt luôn cả khu rừng, nhưng nếu biết cách, chúng sẽ có những bữa tối ngon lành.

Thanh Loan bưng tới một bát mì Hảo Hảo nóng hổi, khói bay nghi ngút. Cô dịu dàng nói: "Chủ nhân, bát mì này vừa mới dùng năng lượng từ phản ứng Linh Tử của ngài gắp được để đun nóng đấy. Có vẻ như vị ngon hơn hẳn."

Diệp Trần đón lấy bát mì, rít một hơi dài vị cay nồng quen thuộc. Anh nhìn lên những vì sao trên bầu trời Cửu Tiêu Linh Giới – những vì sao thực chất là các tiểu thế giới khác đang dòm ngó mảnh đất này.

"Học tập thật sự là vất vả," Diệp Trần cảm thán một câu rồi gắp một sợi mì: "Nhưng chỉ cần có một bát mì nóng và điện để chơi game… thì bom nguyên tử hay cái gì đó, cứ để làm nhiên liệu nấu ăn là tốt nhất."

Bóng tối bao trùm, tàu Ark vẫn lặng lẽ bay xuyên qua hư không, chở theo niềm hy vọng cuối cùng của một thế giới sắp lụi tàn. Những vị tiên nhân nay đã bắt đầu hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở cấp độ tu luyện, mà nằm ở việc biết cách biến một nguồn năng lượng hủy diệt thành ánh sáng ấm áp trong mỗi gian bếp của tiệm tạp hóa.

Câu chuyện về quả bom nguyên tử đầu tiên của giới tu tiên kết thúc như thế, không phải bằng một tiếng nổ san bằng lục địa, mà bằng tiếng "xoàn xoạt" ăn mì của một vị chủ tiệm lười biếng và tiếng tụng kinh đọc bảng cửu chương âm vang cả một vùng trời.

Bình yên, đôi khi lại được bảo vệ bằng một chiếc kẹp gắp bánh mì rẻ tiền của hệ thống.

— Hết chương 156 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8