Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 157: ** Sức mạnh của khoa học kết hợp tu tiên.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:56:50 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 157: SỨC MẠNH CỦA KHOA HỌC KẾT HỢP TU TIÊN**

Buổi sáng tại Vân Hải Thành bắt đầu bằng một tiếng "ting" lảnh lót phát ra từ lò vi sóng trong góc tiệm tạp hóa.

Diệp Trần ngáp một cái thật dài, tay gãi gãi bụng, đôi dép tổ ong kéo lê trên nền gạch phát ra âm thanh "lẹt xẹt" lười biếng. Anh chậm rãi mở cửa tiệm, mặc kệ cái nắng sớm của Tiên giới đang rát rạt chiếu thẳng vào mặt.

Bên ngoài, một cảnh tượng dở khóc dở cười đã diễn ra như cơm bữa: Hàng trăm tu sĩ, từ hạng vô danh tiểu tốt đến các tông sư của những môn phái nhỏ xung quanh, đều đang ngồi xếp hàng bằng phẳng trên vỉa hè. Người thì cầm gói mì Hảo Hảo chưa mở, người thì nâng niu lon Coca như bảo vật trấn tông.

— Chủ tiệm, hôm nay có hàng mới không? — Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay không mặc đạo bào mà lại diện một chiếc áo thun cá sấu xanh lá (hàng khuyến mãi khi mua 10 lốc sữa đặc Phương Nam tuần trước), háo hức tiến lại gần.

Diệp Trần chưa kịp trả lời, thì một tiếng "uỳnh" vang lên từ phía sân sau.

Khói đen mù mịt bốc ra, kèm theo đó là tiếng ho sặc sụa của Cửu U Ma Tôn. Vị Ma đạo chí tôn này hiện tại mặt mày lấm lem nhọ nồi, tay trái cầm một thanh mỏ lết, tay phải lại đang vận chuyển Ma khí tím ngắt. Lão vừa chạy ra vừa lầm bầm:

— Không đúng! Áp suất trong nồi áp suất này rõ ràng là 1.5 MPa, kết hợp với Ma hỏa thiên luyện lẽ ra phải tạo ra sự ngưng tụ Linh lực gấp đôi. Tại sao nó lại… nổ?

Trần Huyền Tử vuốt râu cười khẩy:

— Lão Ma đầu, ta đã bảo rồi, khoa học của chủ nhân không phải là cái thứ thô thiển của đám Ma tu các ngươi. Ngươi tính toán sai hằng số hấp dẫn giữa Ma khí và hơi nước rồi! Phải dùng công thức của định luật bảo toàn năng lượng mà chủ nhân dạy hôm trước kìa!

Toàn bộ tu sĩ đứng xung quanh đều nhìn hai vị đại lão này bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn kinh hoàng. Trong mắt họ, hai người này đang bàn luận về một thứ "Đạo" tối thượng mà chỉ những bậc đại năng mới chạm tới được — Khoa học Tiên đạo.

Diệp Trần tựa lưng vào khung cửa, thở dài:

— Đã bảo rồi, muốn dùng lò áp suất để luyện đan thì phải để ý cái van an toàn. Các ông cứ nêm thêm ma khí với linh lực vào làm gì? Hệ thống của tôi sản xuất ra để nấu cháo, các ông đem đi luyện Thiên Nguyên Đan, không nổ mới là lạ!

Hôm nay là ngày Diệp Trần quyết định triển lãm "Thành quả khoa học Tiên giới". Mục đích chính là để răn đe cái gọi là "Liên minh Bài trừ Tạp hóa" đang âm thầm tập hợp quân đội ở phía bên kia biên giới Vân Hải Thành. Bọn chúng cho rằng những vật phẩm hiện đại của anh là thứ tà đạo làm suy giảm đạo tâm của giới tu tiên.

— Thanh Loan! — Diệp Trần gọi một tiếng.

— Dạ, chủ nhân! — Thanh Loan từ trong tiệm bước ra. Cô hôm nay mặc bộ đồ công sở (váy bút chì và áo sơ mi trắng) mà hệ thống vừa mở khóa. Vẻ đẹp lạnh lùng của Thánh nữ kết hợp với trang phục hiện đại tạo ra một khí chất áp đảo khiến đám tu sĩ bên dưới chỉ dám nhìn mà không dám thở mạnh.

— Mang cái "Máy giặt đa năng đời mới" ra đây. Chúng ta thử nghiệm thực chiến cho các đạo hữu xem thế nào là… Sức mạnh của vòng xoáy vật lý.

Trong khi Thanh Loan chuẩn bị, từ phía chân trời bỗng xuất hiện những luồng hào quang rực rỡ. Một nhóm tu sĩ cưỡi kiếm khí đang lao tới với tốc độ cực nhanh, khí thế hùng hổ. Cầm đầu là một lão già râu trắng như cước, đạo bào thêu hình âm dương bát quái cực kỳ hoa mỹ.

Đó là Vô Pháp Đạo Nhân, người của Vạn Pháp Tông từ Trung Đô. Lão hạ xuống trước cửa tiệm, lớn tiếng tuyên bố:

— Kẻ hèn mọn kia! Ngươi mang những thứ vật phẩm rác rưởi của phàm nhân đến làm u mê lòng người. Tu sĩ chúng ta lấy Linh khí làm gốc, lấy thiên địa làm nhà. Cái "Máy giặt" hay "Nồi cơm điện" của ngươi có thể chống lại một chiêu "Luân Hồi Bát Quái Trận" của ta không?

Tu sĩ xung quanh xôn xao. Luân Hồi Bát Quái Trận là sát chiêu nổi danh của Vạn Pháp Tông, có thể nghiền nát thân thể tu sĩ Hóa Thần trong nháy mắt.

Diệp Trần ngoáy lỗ tai, nhìn cái máy giặt cửa ngang Panasonic mà Thanh Loan vừa bê ra, điềm nhiên nói:

— Luân hồi hả? Cũng giống như vòng quay vắt cực khô 1200 vòng/phút của tôi thôi. Thanh Loan, cho vị lão nhân gia này vào… à không, cho trận pháp của lão vào "giặt" thử xem sao.

Vô Pháp Đạo Nhân tức giận đến run người:

— Hỗn xược! Thái Cực Vô Hình, Luân Hồi Thiên Đạo, Khai!

Lão phất tay, một vòng xoáy âm dương khổng lồ có đường kính hàng chục mét hiện ra, tỏa ra sức mạnh hút sạch mọi linh khí xung quanh. Không gian bắt đầu rạn nứt, áp lực khiến nhiều tu sĩ yếu hơn phải quỳ xuống đất.

Thanh Loan chẳng thèm biến sắc. Cô nhẹ nhàng cắm phích điện vào một cục pin dự phòng dung lượng vĩnh cửu (hàng cao cấp của hệ thống).

— Chủ nhân, chọn chế độ nào ạ? — Cô hỏi nhỏ.

— "Giặt mạnh", xả thêm chút nước xả vải Downy hương nước hoa huyền bí cho nó thơm. — Diệp Trần phẩy quạt.

Thanh Loan nhấn nút "Start".

Cái máy giặt bỗng nhiên rung lên, phát ra tiếng động "o o". Một lực hút kì lạ bắt đầu xuất hiện ngay trước cửa lồng giặt. Điều kỳ quái là, cái vòng xoáy Luân Hồi Bát Quái Trận vĩ đại kia, thay vì nghiền nát cái máy giặt, lại bắt đầu… bị bóp méo.

Linh khí âm dương đang cuồn cuộn bay nhảy bỗng nhiên bị cuốn thành một dải dài, chui tọt vào bên trong lồng giặt của chiếc máy Panasonic đời mới.

Vô Pháp Đạo Nhân trợn mắt:

— Cái gì? Trận pháp của ta! Đạo vận của ta! Trả lại cho ta!

Lão cố gắng thu hồi pháp lực, nhưng chiếc máy giặt như một con quái vật tham lam. Sức mạnh "Vô địch lĩnh vực" trong tiệm của Diệp Trần đã ban cho cái máy giặt này một quy tắc tối cao: Phàm là những thứ bị coi là "bẩn" (theo tiêu chuẩn của chủ tiệm) thì đều phải bị tẩy rửa. Mà trong mắt Diệp Trần lúc này, cái trận pháp lòa loẹt kia chính là "vết bẩn" trên không trung.

"Xoạch, xoạch, xoạch…"

Lồng giặt quay với tốc độ bàn thờ. Ánh sáng âm dương bát quái bị xoay vần bên trong, hòa quyện với bọt xà phòng trắng xóa. Mọi người nhìn thấy qua lớp cửa kính trong suốt của máy giặt: Một vị thần linh trong bát quái trận đang… bị quay mòng mòng đến mức sùi bọt mép.

— Đây không phải tu hành! — Vô Pháp Đạo Nhân gào lên — Đây là tà thuật! Các ngươi làm nhục tổ tiên ta!

Lão rút ra một thanh thanh kiếm bạc, định chém nát cái máy. Diệp Trần vội vàng hét lên:

— Ê! Hư máy của tôi là ông đền không nổi đâu! Ma Tôn, chẻ củi xong chưa? Ra làm việc!

Cửu U Ma Tôn vốn đang ức chế vì cái nồi áp suất vừa nổ, nghe thấy thế liền nhảy phắt ra. Lão không dùng Ma công, mà lại lấy từ túi quần ra một cái… máy sấy tóc loại công suất cao 2400W.

— Đạo hữu Vô Pháp, để lão phu cho ngươi thấy khoa học sấy khô là thế nào!

Ma Tôn nhấn nút bật tối đa, lại còn lén truyền thêm một chút Ma hỏa vào trong dây sấy.

"Vù vù vù!"

Một cơn lốc lửa cực tím phun ra từ họng máy sấy bé tí hon. Luồng nhiệt lượng lớn đến mức khiến thanh bạc kiếm của Vô Pháp Đạo Nhân mềm nhũn ra như sợi bún. Không những thế, sức gió của cái máy sấy này còn chứa đựng "Quy tắc phong hệ" hoàn mỹ.

Vô Pháp Đạo Nhân bị thổi bay lên không trung, râu tóc khét lẹt, toàn thân quay tít như một con gà quay trong lò.

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh chép miệng:

— Ôi giời, lão Ma này lại tham hỏa rồi. Đã bảo máy sấy chỉ để tạo kiểu tóc, lão lại dùng để nướng đối thủ. Lãng phí điện năng quá!

Sau khoảng 10 phút "giặt và sấy", chiếc máy giặt phát ra tiếng nhạc vui tai thông báo kết thúc chương trình.

Thanh Loan mở cửa lồng giặt. Một cục linh khí tinh khiết, trắng trẻo và… thơm ngát mùi nước xả vải bay ra, rồi bỗng chốc tan thành những cơn mưa linh lực tươi mát dội xuống toàn bộ Vân Hải Thành. Những tu sĩ hít phải cơn mưa này đều cảm thấy kinh mạch thông suốt, tinh thần sảng khoái.

Còn Vô Pháp Đạo Nhân thì đang nằm chổng vó trên bãi cỏ, mái tóc bồng bềnh chưa từng thấy (nhờ kỹ thuật sấy của Ma Tôn), miệng lẩm bẩm: "Xoay quá… thực sự rất xoay…".

— Thấy chưa? — Diệp Trần cầm một chai nước khoáng Lavie nhấp một ngụm — Tu tiên truyền thống của các ông quá tốn thời gian mà lại bẩn thỉu. Nhìn máy giặt của tôi xem, không chỉ phá giải được trận pháp mà còn thanh lọc linh khí, bảo vệ môi trường, quần áo lại thơm tho.

Các tu sĩ phía dưới đồng loạt quỳ sụp xuống:

— Chủ tiệm uy vũ! Khoa học vạn tuế!

Giữa lúc đó, hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng báo hiệu khô khốc:

[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Giáo dục khoa học cho lão hủ".
Độ hài lòng của khách hàng: 100%.
Phần thưởng: Mở khóa mặt hàng đặc biệt — Máy Khoan Cầm Tay Bosch "Xuyên Thủng Luân Hồi" và Máy Tính Để Bàn Gaming Alienware phiên bản Tiên Hệ.]

Diệp Trần sáng mắt. Alienware? Có nghĩa là từ nay anh không cần phải nằm chơi điện tử trên cái máy cầm tay bé xíu nữa? Có thể mở giải đấu esport tại Tiên giới rồi?

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, bầu trời bỗng dưng tối sầm lại. Một áp lực khủng khiếp, vượt xa Hóa Thần hay Đại Thừa, bao trùm lên cả khu vực Đông Nhất Lục.

Trên đám mây đen đặc quánh, một bóng người to lớn sừng sững như một ngọn núi hiện ra. Giọng nói của hắn âm vang như tiếng sấm nổ:

— Ai là Diệp Trần? Ai dám nói khoa học mạnh hơn Thiên Đạo?

Cửu U Ma Tôn và Trần Huyền Tử đồng loạt biến sắc, đồng thanh hô lên:

— Không xong rồi! Là Thái Cổ Lão Tổ của Trung Đô! Lão quái vật này đã sống mười vạn năm, sớm đã hợp đạo với Thiên Đạo!

Diệp Trần ngước nhìn bóng người trên trời, sau đó nhìn xuống cái máy khoan cầm tay Bosch vừa xuất hiện trong kho hệ thống. Anh nhếch mép cười, lấy chiếc kính râm hiệu Ray-Ban ra đeo vào:

— Thái Cổ Lão Tổ à? Đến đúng lúc lắm. Tôi đang định khoan một cái lỗ trên trời để bắt sóng wifi cho nó khỏe. Thanh Loan, lấy cho ta viên pin dự phòng 100.000 mAh ra đây!

Cả Tiên giới bàng hoàng. Trong mắt họ, Diệp Trần không còn là một ông chủ tiệm lười biếng nữa. Giữa màn đêm u tối của thiên đạo uy áp, bóng dáng anh cùng với những vật phẩm hiện đại lấp lánh như hiện thân của một kỷ nguyên mới — nơi mà một chiếc máy khoan có thể thách thức cả thượng cổ tổ tiên.

Hôm nay, giới tu tiên chính thức biết được một chân lý: Đừng bao giờ chê đồ tạp hóa, nếu bạn không muốn bị "giặt khô sấy block" cả cuộc đời.

— Hết chương 157 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8