Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 158: ** Thiên Đạo Mục Nát ra tay

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:57:26 | Lượt xem: 3

**Chương 158: Thiên Đạo Mục Nát ra tay**

Bầu trời phía trên Vân Hải Thành lúc này không còn là màu xanh của mây ngàn hay màu xám của lôi kiếp thông thường. Nó là một màu đen kịt, đặc quánh như mực tàu, và từ trong sự tăm tối đó, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề như ngàn vạn tòa thái sơn đang từ từ hạ xuống.

Thái Cổ Lão Tổ – Cổ Vô Nhai đứng lơ lửng trên không trung, thân ảnh lão khổng lồ đến mức che khuất cả mặt trời. Lão mặc một bộ đạo bào xám tro đã sờn cũ, gương mặt già nua đầy những nếp nhăn sâu hoắm như rễ cây khô, nhưng đôi mắt lão lại không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu chứa đầy sự mục nát và tàn tạ. Lão chính là kẻ sống thọ nhất ở Trung Đô, kẻ đã từng tận mắt chứng kiến kỷ nguyên hoàng kim của tu tiên sụp đổ và chính tay lão là người đã lựa chọn "hòa hợp" với một Thiên Đạo đang thối rữa để đổi lấy sự trường sinh bất tử.

Dưới áp lực của lão, không gian xung quanh Vân Hải Thành bắt đầu vặn xoắn. Những tu sĩ có tu vi thấp hơn Nguyên Anh đều đồng loạt hộc máu, quỳ sụp xuống đất, xương cốt kêu rắc rắc như muốn vỡ vụn.

"Chủ tiệm… kẻ này… kẻ này không phải là người!" Trần Huyền Tử run rẩy, đôi chân lão già Kim Đan (mới đột phá) lập cập va vào nhau. Lão chưa bao giờ cảm thấy hơi thở của cái chết gần đến thế, dù là khi lão sắp cạn thọ nguyên cũng không kinh khủng bằng lúc này. "Đây là hơi thở của sự diệt vong… Đây là Thiên Đạo!"

Cửu U Ma Tôn, lúc này đang cầm trên tay một chiếc rìu bổ củi bằng sắt bình thường, mặt biến sắc. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, nhe răng cười một cách khổ sở: "Thái Cổ Lão Tổ… cái lão quái vật đáng lẽ phải nằm trong quan tài từ vạn năm trước rốt cuộc cũng chịu bò ra sao? Lần này không xong rồi, chủ tiệm, hay là chúng ta… bỏ trốn đi?"

Giữa sự hoảng loạn của cả thành phố, Diệp Trần vẫn ung dung ngồi trên chiếc ghế nằm bằng mây trước cửa tiệm. Anh lười biếng đẩy chiếc kính râm Ray-Ban lên sống mũi, nhìn bóng dáng khổng lồ trên bầu trời như nhìn một vệt bẩn trên màn hình TV.

"Trốn? Đi đâu mà trốn?" Diệp Trần ngáp một cái dài, giọng nói vẫn mang theo vẻ buồn ngủ đặc trưng của thanh niên thất nghiệp. "Huống chi, hôm nay tiệm tạp hóa đang có chương trình tri ân khách hàng, bỏ trốn thì mất uy tín lắm."

"Tiểu nhị, pha cho ta một bát mì Hảo Hảo, loại chua cay ấy. Thêm hai cái xúc xích bò nhé. Nhìn lão già kia quấy rầy, ta bỗng thấy hơi đói bụng."

Thanh Loan đang cầm thanh kiếm lạnh lùng bảo vệ trước cửa, nghe thấy mệnh lệnh của Diệp Trần, vẻ mặt căng thẳng bỗng dưng dịu lại. Cô khom người hành lễ: "Rõ, chủ thượng. Người chờ một lát."

Hành động của chủ tớ hai người rơi vào mắt Cổ Vô Nhai trên trời cao. Đôi mắt không đồng tử của lão lóe lên một tia thịnh nộ lạnh lẽo.

"Kiến hôi vô tri!" Cổ Vô Nhai lên tiếng, giọng nói như từ cõi u minh truyền đến, khiến cả không gian rung động. "Ngươi mang theo những vật phẩm tà môn ngoại đạo này đến Cửu Tiêu Linh Giới, phá hoại trật tự, nhiễu loạn luân hồi. Hôm nay, ta đại diện cho ý chí Thiên Đạo, xóa sổ ngươi cùng tòa tà tiệm này khỏi thế gian!"

Nói đoạn, lão giơ một bàn tay gầy guộc ra, hướng về phía dưới nhấn xuống một cái.

"Đại Hồng Thủy Bóng Tối — Khởi!"

Ngay lập tức, từ sâu trong mây đen, một dòng lũ màu đen nhánh không phải là nước, mà là năng lượng bóng tối cô đặc đến mức cực điểm, tuôn trào ra như một thác nước từ thiên đình hạ giới.

Dòng lũ bóng tối này đi đến đâu, linh khí trong không khí bị nuốt chửng đến đó. Những công trình kiến trúc của Vân Hải Thành khi chạm vào làn khói đen này đều mục rữa ngay lập tức, hóa thành cát bụi đen kịt. Đây không phải là sự phá hủy vật lý bình thường, mà là sự tiêu biến của các quy tắc. Nó xóa sổ sự tồn tại của mọi thứ.

"A! Linh lực của ta!" Một vị trưởng lão của môn phái gần đó thét lên khi một tia bóng tối chạm vào tay. Chỉ trong chớp mắt, cánh tay của lão héo rũ, tu vi rớt từ Kim Đan xuống Trúc Cơ, rồi trở thành người phàm trong nháy mắt.

Trận đại hồng thủy bóng tối bao trùm cả bầu trời Vân Hải Thành, nhanh chóng ập đến ngôi tiệm nhỏ nằm ở góc phố.

"Chủ thượng!" Thanh Loan vừa mang bát mì nghi ngút khói ra đến cửa, nhìn thấy cảnh tượng diệt vong này, sắc mặt cô trắng bệch. Dù cô tin tưởng Diệp Trần vô địch, nhưng uy lực của Thiên Đạo Mục Nát quả thực vượt xa nhận thức của giới tu tiên hiện tại.

Diệp Trần nhìn dòng lũ bóng tối cuồn cuộn đổ xuống, trông như một con rồng đen khổng lồ muốn nuốt chửng toàn bộ thế giới. Anh khẽ nhấp một ngụm nước súp mì chua cay, hài lòng gật đầu: "Súp hôm nay đủ vị đấy."

Sau đó, anh từ từ đứng dậy, vươn vai một cái.

"Thái Cổ Lão Tổ đúng không? Lão già này thực sự là không hiểu chuyện môi trường gì cả. Đổ rác bẩn ra đầy đường thế kia thì ai mà dọn cho xuể?"

Diệp Trần vỗ tay một cái.

[Ting! Phát hiện môi trường cực đoan. Hệ thống bảo vệ tiệm tự động kích hoạt cấp độ 2.]

[Đã mở khóa: Máy Hút Ẩm Và Lọc Không Khí Công Suất Cao – Phiên bản 'Tịnh Hóa Vạn Giới'.]

Trong không gian lưu trữ của hệ thống, một chiếc máy lọc không khí hiện đại, vỏ màu trắng sứ sang trọng đột nhiên hiện ra trước cửa tiệm. Nó cao khoảng hơn một mét, trên mặt có màn hình LCD hiển thị các chỉ số: "Bụi mịn Thiên Đạo: 99.9%", "Độ thối nát: Cực cao".

"Nào, lọc một chút cho thoáng mát." Diệp Trần nhẹ nhàng nhấn nút "Auto".

Một tiếng "vù vù" nhẹ nhàng vang lên, trái ngược hoàn toàn với tiếng gầm thét của đại hồng thủy trên trời. Một vòng xoáy lực hút vô hình xuất hiện phía trên máy lọc.

Ngay khi dòng lũ bóng tối chạm vào phạm vi mười mét của tiệm tạp hóa, một cảnh tượng không thể tin nổi đã xảy ra. Toàn bộ dòng lũ đen đặc quánh vốn đang mang theo ý chí hủy diệt thiên địa bỗng dưng bị bẻ cong, giống như bị một chiếc máy hút bụi vô hình khổng lồ kéo vào.

Màu đen kịt ấy khi đi qua lớp màng lọc của chiếc máy trắng sứ, ở đầu ra phía sau bỗng biến thành những làn sương trắng tinh khôi, mang theo linh khí nồng đậm nhất, mát lạnh nhất từ trước đến nay.

Vù… vù… vù…

Chỉ trong vài nhịp thở, trận đại hồng thủy bóng tối đủ để xóa sổ một đại lục đã bị hút sạch vào trong chiếc máy bé nhỏ kia. Bầu trời đen kịt phía trên tiệm tạp hóa bỗng lộ ra một mảng xanh trong trẻo, thậm chí còn có cả ánh nắng vàng xuyên qua.

Thái Cổ Lão Tổ đứng trên cao, cánh tay đang nhấn xuống bỗng khựng lại giữa chừng. Đôi mắt không đồng tử của lão mở to ra, biểu cảm cứng đờ như gỗ đá.

"Cái… cái gì?"

Lão đã tính toán qua hàng ngàn khả năng. Đối phương có thể dùng linh bảo cấp thần để chống đỡ, có thể dùng công pháp cấm kỵ để đối kháng, hoặc thậm chí dùng toàn bộ sinh mạng để bỏ trốn. Nhưng lão chưa bao giờ nghĩ tới, đòn tấn công từ Thiên Đạo của mình lại bị một cái… hộp sắt kỳ lạ hút sạch rồi thổi ra hơi mát.

"Chất lượng không khí hơi tệ, nhưng qua máy lọc của ta thì cũng ổn thôi." Diệp Trần cầm chiếc máy khoan cầm tay Bosch vừa nhận thưởng từ chương trước, thong thả lắp viên pin dự phòng 100.000 mAh vào. "Này lão già, lão đổ rác xong chưa? Giờ đến lượt tôi làm việc rồi nhé."

Diệp Trần bước ra khỏi hiên tiệm đúng một mét – giới hạn an toàn của anh.

"Nghe nói lão rất thích thao túng quy tắc? Để xem lão có chịu nổi cái 'Mũi khoan quy tắc' này không."

Diệp Trần bóp cò máy khoan.

Rè… rè… rè…!

Tiếng động của động cơ Bosch chính hãng vang vọng khắp cả Vân Hải Thành. Nhưng khác với tiếng máy khoan sửa nhà ở trái đất, mỗi vòng xoay của mũi khoan này đều xé toạc không gian xung quanh. Ánh sáng vàng kim rực rỡ từ mũi khoan bắn ra, nó không phá hủy vật chất, mà nó đang… đục thủng bức màn che chắn của Thiên Đạo.

Thái Cổ Lão Tổ cảm nhận được một mối đe dọa tử vong thực sự. Lão gầm lên một tiếng, toàn bộ cơ thể khổng lồ hóa thành một đạo hắc quang, lao xuống với tốc độ ánh sáng: "Chết đi cho ta!"

Diệp Trần chỉ đứng yên đó, giơ thẳng chiếc máy khoan lên trời.

"Khoan thủng luân hồi!"

Một luồng sáng hình mũi khoan khổng lồ bắn vọt lên từ tay Diệp Trần. Nó va chạm với đạo hắc quang của Cổ Vô Nhai. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có tiếng xé vải sắc lẹm. Đạo hắc quang chứa đựng mười vạn năm tu vi và ý chí Thiên Đạo bị mũi khoan của Bosch nghiền nát thành từng mảnh vụn chỉ trong một cái chớp mắt.

"Không! Điều này không thể nào! Ta là Thiên Đạo! Ta bất tử!" Tiếng gào thét của Thái Cổ Lão Tổ vang lên đau đớn khi mũi khoan chạm vào thân thể thật của lão, đục một lỗ hổng lớn xuyên qua lồng ngực.

Ánh sáng vàng từ máy khoan bắt đầu "tịnh hóa" sự thối nát bên trong lão tổ. Những làn khói đen kịt bốc ra từ cơ thể lão, rồi lại bị chiếc máy lọc không khí ở dưới tiệm hút lấy hút để.

Cơ thể khổng lồ của Cổ Vô Nhai co rút lại, từ mười trượng xuống còn một trượng, rồi trở thành một lão già nhỏ thỏ, ngã oạch xuống mặt đất ngay trước cửa tiệm tạp hóa, chính xác là nằm dưới chân của Tiểu Hắc – con chó đen đang gặm xúc xích bò.

Bầu trời bỗng chốc lặng tờ. Đám mây đen tan biến, ánh mặt trời chói chang lại bao phủ Vân Hải Thành.

Tiểu Hắc nhìn lão già nằm dưới chân mình, hừ lạnh một tiếng, sau đó dùng chân sau… đá lão một cái sang bên cạnh như đá một bao rác rưởi, rồi lại tiếp tục quay lại với bát cơm trộn xúc xích của mình. Đối với nó, Thiên Đạo hay Lão Tổ gì đó cũng không quan trọng bằng bữa trưa do Diệp Trần cấp.

Diệp Trần thổi một hơi vào mũi khoan vẫn còn đang nóng hổi, rồi nhìn sang Thái Cổ Lão Tổ đang nằm thoi thóp: "Lão già, ta đã nói rồi, làm người hay làm Thiên Đạo thì cũng phải chú ý giữ gìn vệ sinh chung. Đổ nước thải bừa bãi là bị phạt đấy."

Cổ Vô Nhai lúc này chỉ còn lại hơi tàn, toàn bộ ma công và Thiên Đạo lực đã bị chiếc máy lọc không khí và máy khoan "giải quyết" triệt để. Lão nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt đầy sự kinh hãi và khó hiểu: "Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai? Ngay cả quy tắc của thế giới này… ngươi cũng có thể dùng công cụ để sửa đổi sao?"

Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười cực kỳ hiền hậu của một ông chủ tiệm bán hàng đúng giá.

"Ta ấy à? Chỉ là một người bán tạp hóa lương thiện thôi. Nhưng quy tắc ở đây là của ta, không phải của cái Thiên Đạo thối rữa kia của lão."

Diệp Trần quay sang nhìn Ma Tôn đang đứng ngây người như phỗng bên cạnh.

"Này Ma Tôn, đừng đứng đó xem kịch nữa. Lão già này phá hỏng không khí của thành phố, phạt lão ta ba vạn năm làm chân chạy vặt giao mì tôm cho tiệm đi. Còn cái lỗ lão đục trên trời kia… tối nay ta sẽ dùng máy khoan vá lại sau."

Cả giới tu tiên yên lặng như tờ. Họ chứng kiến một vị Thái Cổ Lão Tổ huy hoàng một thời, nay bị thu phục một cách dễ dàng như thể Diệp Trần vừa mới đuổi đi một con ruồi.

Trên màn hình LCD của chiếc máy lọc không khí, một dòng chữ hiện lên rực rỡ: "Bụi mịn Thiên Đạo: 0%. Chất lượng không khí: Tuyệt vời. Chúc quý khách một ngày mua sắm vui vẻ!"

Diệp Trần quay lưng bước vào tiệm, vỗ vai Thanh Loan: "Nước súp mì nguội rồi, hâm nóng lại cho ta nhé."

Bóng lưng lười biếng của anh đổ dài dưới nắng, bỏ lại sau lưng cả một Tiên giới đang chấn động đến tận gốc rễ. Từ hôm nay, họ biết rằng, ngay cả Thiên Đạo cũng phải xếp hàng mua đồ nếu không muốn bị "khoan" thủng đạo tâm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8